Cuối Cùng Vẫn Là Anh
Chương 3
❮ sautiếp ❯10
Tôi ăn Tết ở nhà tổng cộng mười ngày.
Lần này vì đã xin điều chuyển công tác, tôi định về sớm hai ngày để nhanh chóng làm quen với công việc mới.
Sau khi biết rõ mọi chuyện về Trương Sâm Tự, tôi không còn trả lời tin nhắn của cậu ta nữa.
Cho đến hai ngày trước khi rời nhà.
Họ hàng thân thích đã về gần hết, tiệc cưới bạn bè cũng đã ăn xong xuôi.
Tôi bắt đầu thu dọn hành lý ở nhà.
Đang xếp đồ được một nửa.
Thì ngoài sân bỗng vọng vào một tràng âm thanh ồn ào —
Mẹ tôi đang làm cá bên bếp.
Nghe thấy tiếng động, mẹ tôi đặt dao xuống, lau tay vào tạp dề rồi ngó đầu ra ngoài.
Đang dịp Tết nhất, mọi người trong thôn đi lại thăm hỏi nhau.
Để tiện, các nhà cũng không đóng cổng.
Thế là mẹ tôi thấy trưởng thôn xách một thùng sữa và một thùng dầu lạc đi vào.
Đằng sau ông ấy còn có một thiếu niên cao lớn đi theo.
Trương Sâm Tự mặc một bộ áo khoác nỉ màu xám, quàng khăn LV, vẻ mặt thoạt nhìn không tốt lắm.
Chỉ có giọng trưởng thôn là rộn ràng hẳn lên.
Ông ấy gọi lớn về phía mẹ tôi:
“A Vân!”
“Cô xem tôi dẫn ai đến này? Con trai của Kiện Quân đấy!”
“Hôm Kiện Quân đến còn mang bao nhiêu là đồ, mấy hôm trước bận việc công ty nên phải về, nên mới bảo con trai ở lại ăn Tết!”
…
11
Trưởng thôn là một người đàn ông trung niên tầm bốn mươi, năm mươi tuổi, lại còn là bạn học hồi cấp hai của mẹ tôi.
Mẹ tôi bảo hồi đi học ông ấy làm lớp trưởng, giọng oang oang như cái loa.
Giờ gặp lại, quả không sai chút nào.
Phòng tôi ở phía trong, vẫn nghe rõ mồn một tiếng ông ấy nói.
Tôi mở cửa sổ, thấy mẹ tôi vội vã chạy ra đón.
Vừa vẫy tay mời họ vào nhà.
Vừa nói mấy câu khách sáo quen thuộc.
“Đến rồi còn mang quà cáp làm gì cho tốn kém?”
“Cháu lớn tướng đẹp trai thế này, đang học ở đâu đấy?”
“Ngoài trời lạnh lắm, vào nhà ngồi chơi đi!”
“Để Nam Nam ra rửa ít hoa quả cho các bác ăn.”
Đây có lẽ là ngày tôi và Trương Sâm Tự ở gần nhau nhất kể từ khi về nghỉ Tết…
Chỉ vài chục mét.
Cũng chỉ bốn, năm bước chân.
Từ ngoài sân, vào phòng khách, rồi đến phòng ngủ.
Nhưng cậu ta cứ đứng im như trời trồng.
Hình như chẳng nghe thấy mẹ tôi nói gì, chỉ cắm cúi nhìn điện thoại, hai tay thoăn thoắt gõ gõ cái gì đó.
Cậu ta nhíu chặt lông mày, vẻ mặt không tốt lắm.
Nhíu chặt mày, vẻ mặt rất tệ.
Nhìn kỹ lại, thậm chí cả người còn gầy đi không ít.
Nhưng dù thế nào đi nữa, dù có chuyện khẩn cấp đến đâu.
Bậc trưởng bối ở bên cạnh hỏi han, đến một câu khách sáo tối thiểu cũng không có, thật sự là quá thất lễ.
Có lẽ ngay cả trưởng thôn cũng thấy hơi ngại.
Ông ấy đặt đồ xuống đất, áy náy xoa xoa hai tay, cười hiền với mẹ tôi.
Giải thích rằng:
“Haizz.”
“A Vân, cô đừng để bụng.”
“Không biết thằng bé có chuyện gì, tôi thấy mấy hôm nay Sâm Tự cứ khác khác.”
“Nghe nói là có người không liên lạc được.”
Ông ấy vỗ vai Trương Sâm Tự.
“Giờ vẫn chưa có tin gì à?”
“Đừng có chuyện gì xảy ra, có cần báo cảnh sát không?”
Như thể có ý nghĩ gì chợt lóe lên trong đầu.
Tôi bỗng nhận ra điều gì đó.
Cầm điện thoại lên, tìm khung chat với Trương Sâm Tự…
Tôi đã để chế độ im lặng, rồi xếp nó vào một đống tin quảng cáo.
Mở ra xem.
Hóa ra mấy ngày nay cậu ta đã gửi vô số tin nhắn.
Giờ vẫn còn gửi.
12
Mấy ngày đầu mọi thứ vẫn khá bình thường.
Hầu như chỉ là những tin nhắn trò chuyện, ảnh chụp và mấy chuyện thú vị trên mạng.
Nhưng sau đó, thấy tôi không trả lời,
Cả người cậu ta dường như có gì đó không ổn, tin nhắn ngày càng dồn dập và gấp gáp hơn.
[Chị à, dạo này tâm trạng chị không tốt ạ?]
[Cả ngày hôm nay chị không nhắn tin cho em luôn! Có chuyện gì xảy ra với chị sao?]
…
[Hay là em đã làm gì sai?]
[Chị nói với em đi mà? Chị biết em ghét nhất là chiến tranh lạnh đấy.]
[Nếu như không liên lạc ba ngày…]
[Thôi bỏ đi, coi như em chưa nói gì. Nếu chị gặp chuyện gì, nhất định phải nói với em nhé, em lo lắm.]
Thật ra tôi rất ngạc nhiên khi Trương Sâm Tự lại kiên trì nhắn tin cho tôi như vậy.
Bởi vì tôi biết rõ.
Cậu ta cực kỳ căm ghét việc đột ngột biến mất không một lời báo trước.
Ngày xưa, bố mẹ cậu ta ly hôn mà không hề có dấu hiệu nào.
Chiều hôm đó, mẹ cậu ta đã chuyển khỏi biệt thự.
Thậm chí còn không nói với cậu ta một lời, cũng không thèm nhìn cậu ta lấy một cái.
Khi đó Trương Sâm Tự mới mười mấy tuổi.
Cậu ta thu mình trong phòng, tự giam mình suốt nửa tháng trời.
Trong mơ cậu ta luôn thấy mẹ quay về đón cậu ta.
Mãi đến khi Trương Kiện Quân đi công tác về, mới lôi đứa con trai sống sót bằng mì tôm và đồ ăn vặt ra ngoài.
Từ đó trở đi.
Trương Sâm Tự có vẻ như đã trở lại bình thường.
Nhưng chỉ cần bất kỳ người bạn nào có ý định rời đi.
Cậu ta sẽ kích hoạt cơ chế tự bảo vệ.
Luôn đi trước một bước, rút lui êm đẹp, tuyệt đối không để bản thân trở thành người bị bỏ rơi.
Vậy nên tôi cứ tưởng, chuyện giữa tôi và Trương Sâm Tự rất đơn giản.
Cứ thế, cả hai chẳng ai nói với ai lời nào.
Rồi tự hiểu ý nhau, đường ai nấy đi.
Nhưng giờ là chuyện gì thế này?
Trong sân, cậu ta như bừng tỉnh sau lời của trưởng thôn.
Bàn tay đang gõ máy tính khựng lại.
Cậu ta nghiêng đầu, lặp lại:
“Báo cảnh sát?”
13
Mẹ tôi đứng bên cạnh, cũng bắt đầu thêm dầu vào lửa.
Mẹ tôi vốn tính hay hóng hớt, chẳng thèm để ý con cá đang cháy trên bếp.
“Ôi trời, có khi nào có ai mất tích không?”
“Chuyện lớn đấy! Mấy hôm nay trên tivi toàn đưa tin về Thái Lan với Myanmar thôi…”
Càng nói mẹ tôi càng lo lắng, bèn gọi tôi:
“Xuân nhi!”
“Con cũng ra đây bàn bạc xem sao.”
“Hay là chúng ta dẫn con của anh Kiện Quân đi báo cảnh sát?”
…
Tôi thật sự cạn lời.
Báo cảnh sát làm gì chứ?
Bắt tôi chắc?
Trưởng thôn gật gù, ra vẻ thấu hiểu.
Ông ấy vỗ vai Trương Sâm Tự, như thể đang an ủi:
“Cháu đừng lo, mấy vụ này chú có kinh nghiệm.”
“Đâu nhất thiết là có chuyện gì, có khi người ta chỉ là không muốn để ý đến cháu thôi.”
“Để chú gọi con gái nhà chị Vân ra, cùng nhau bàn bạc.”
“Con bé cũng tốt nghiệp đại học Bắc Kinh, lại còn học máy tính nữa… Ài, nói ra thì cũng là học tỷ của cháu đấy, hơn cháu năm sáu tuổi.”
“Vừa hay làm quen.”
Trương Sâm Tự đột ngột ngẩng đầu.
Nhìn về phía phòng ngủ của tôi.
Tôi gần như theo phản xạ lùi lại một bước, kéo mạnh rèm cửa sổ.
Sau đó cầm điện thoại lên, nhắn lại.
[Dạo này công việc bận quá, không để ý điện thoại lắm.]
[Xin lỗi.]
[Có gì thì hết kỳ nghỉ rồi nói nhé.]