Cuối Cùng Vẫn Là Anh
Chương 4
❮ sautiếp ❯14
Trương Sâm Tự gần như trả lời ngay lập tức.
[Bận lắm à?]
[Được. Em không làm phiền chị.]
Tôi tùy tiện đáp cho xong chuyện.
[Để sau đi.]
[Em về thì cứ đến căn hộ, dù sao cũng có chìa khóa mà?]
Căn hộ đó là tôi thuê.
Khi đó để tiện đi làm, tôi thuê một căn gần công ty.
Nhưng xung quanh toàn căn hộ lớn, một căn hơn chín mươi mét vuông, tôi ở một mình hơi rộng.
Sau đó Trương Sâm Tự cũng chuyển đến ở cùng.
Tiện thể mang theo sách chuyên ngành, đồ dùng cá nhân, quần áo bóng rổ các kiểu.
Chất đầy một phòng ngủ nhỏ…
Chuyện này mới xảy ra ngày hôm qua.
Tôi đã gọi điện cho chủ nhà, báo rằng hết tháng này sẽ không thuê nữa.
Trong hai ngày tới sẽ gọi công ty chuyển nhà đến, thu dọn hết hành lý, gửi thẳng về phía nam.
Chủ nhà tính tình tốt, lại có quan hệ khá tốt với tôi.
Nên đã đồng ý.
Điều phiền phức là đống đồ lặt vặt của Trương Sâm Tự.
Tôi lập một danh sách, bảo công ty chuyển nhà cứ để ở chỗ huyền quan.
Nếu cậu ta cầm chìa khóa mở cửa, liếc mắt một cái sẽ thấy ngay…
Ngay cả những món quà cậu ta tặng, tôi cũng vứt hết rồi.
Tất cả những dấu vết chúng tôi từng chung sống.
Giống như mấy cái hộp cũ này, biến thành một đống rác vô dụng.
15
Trương Sâm Tự nói đã tìm được người, nên chuyện báo cảnh sát cũng coi như xong.
Trưởng thôn lại dẫn cậu ta đến nhà khác.
Hai ngày sau, tôi lái xe về.
Cốp xe chứa đầy đồ Tết và đặc sản mẹ tôi cùng mấy bà cô chuẩn bị.
Lúc đến đường không xa, nên tôi không đi tàu.
Không ngờ lại tiện cho tôi chuyển nhà.
Nếu không chỉ riêng việc xử lý xe, tôi đã phải quay lại Bắc Kinh một chuyến rồi.
Trên đường về, tôi chặn số Trương Sâm Tự.
Bạn thân gọi điện thoại cho tôi.
Cô ấy đang ở phía nam, đúng chuẩn phú nhị đại, sở hữu mấy căn nhà.
Nghe tin tôi chuyển công tác, cô ấy đã nhắn mấy tin liên tục, hỏi khi nào tôi đến.
[Tớ bảo cậu nên đến chỗ tớ làm việc từ lâu rồi mà! Ở đây mới là trung tâm thương mại!]
[Yêu cậu nhiều, đi đường cẩn thận nhé!]
[Còn nữa, còn nữa!]
[Cậu không cần tìm nhà đâu.]
[Tớ có một căn hộ đang bỏ trống, ngay gần công ty cậu, để không cũng phí, cậu dọn vào luôn đi.]
[Đồ đạc có đủ cả, không được khách sáo với tớ đấy!]
Tôi thật sự không định khách sáo với cô ấy.
Vì theo kế hoạch, trong vòng ba ngày tôi phải nhận việc, làm quen với nhóm mới, bàn giao dự án từ tổ trưởng cũ.
Thời gian gấp quá, không kịp tìm nhà rồi.
Nhưng tôi vẫn đặt mua một chiếc vòng tay vàng trên mạng, coi như quà và tiền thuê nhà cho cô ấy.
Đến tối, tôi đã đến Thượng Hải.
Theo địa chỉ cô bạn thân đưa, mấy chục phút sau, tôi đến một khu nhà giàu được trang hoàng vô cùng trang nhã.
Quả không hổ là con nhà giàu.
Một căn nhà bỏ không thôi mà cũng xa hoa đến vậy.
Tôi cảm thán hai tiếng, cầm chìa khóa đã gửi ở chỗ quản lý, đi thang máy lên…
Cửa vừa mở ra.
Đột nhiên một người quen xuất hiện.
16
Hứa Kinh.
Học trưởng hơn tôi hai khóa, là học trò của một người thầy hướng dẫn ở trường đại học của tôi.
Tôi có chút ngớ người.
Sao anh lại ở đây?
Đối phương dường như cũng hơi bất ngờ.
Nhưng Hứa Kinh phản ứng nhanh hơn tôi hồi còn đi học, nên rất nhanh đã hiểu ra.
Anh đưa tay chỉ vào căn phòng bên cạnh:
“Anh ở đó.”
“Sát vách.”
“Chỗ này gần công ty anh.”
Một lúc sau.
Anh có vẻ hơi do dự, rồi nhìn tôi.
“Còn em, Tịch Xuân?”
“Không phải sau khi chia tay, em sẽ không rời Bắc Kinh sao?”
17
Ừm.
Không sai.
Tôi và Hứa Kinh quả thật đã từng hẹn hò, khoảng ba bốn tháng.
Sau đó chia tay trong êm đẹp.
Khi đó anh muốn khởi nghiệp, dự án gặp khó khăn ở một vấn đề kỹ thuật, cần sang Mỹ tu nghiệp một năm dưới trướng của một giáo sư.
Còn tôi thì không mấy hứng thú với việc học lên cao.
Tôi biết mình không có tố chất làm nghiên cứu khoa học, chỉ muốn kiếm tiền sớm thôi.
Mà đúng lúc đó công ty lại trả cho tôi mức lương rất cao.
Cao đến mức tôi trở thành tâm điểm của cả thôn.
Các cô dì chú bác có thể thêu dệt ra bảy tám chuyện bát quái về tôi trong một phút.
Tôi không ghét cảm giác này.
Khi đó tôi và Hứa Kinh đều còn trẻ tuổi, bốc đồng.
Không ai nghĩ chia tay là chuyện gì to tát.
Chỉ là một đoạn tình cảm thôi mà.
Cùng lắm thì lùi về làm bạn bè.
So với sự nghiệp có thể giúp mình lập thân, thì có đáng là gì?
Tôi sẽ không ngăn cản anh.
Đương nhiên, anh cũng không có quyền ngăn cản tôi.
Người trưởng thành nên hiểu một đạo lý.
Tiền đồ quan trọng hơn tình yêu, nhưng tìm được tình yêu còn khó hơn cả tiền đồ.
Nhưng người phù hợp, nhất định sẽ cùng bạn trên con đường sự nghiệp.
18
Phần lớn cơ nghiệp của nhà họ Hứa đều ở phía Nam.
Việc Hứa Kinh về nước rồi khởi nghiệp ở Thượng Hải, tôi cũng không bất ngờ.
Nhưng tôi không ngờ rằng, ngày hôm sau khi tan làm, tôi lại gặp anh.
Lúc đó tôi mới biết.
Công ty của Hứa Kinh ở ngay gần chi nhánh công ty tôi, chỉ cần rẽ qua hai góc phố là tới.
Vì đã đụng mặt rồi, không chào hỏi một tiếng cũng không hay.
Tôi hạ cửa kính xe xuống, nhoài nửa người ra ngoài, vẫy tay với anh.
“Học trưởng!”
“Anh đợi người à?”
Nghe thấy tiếng tôi, Hứa Kinh bỏ điện thoại xuống.
Anh nhìn về phía tôi, lộ vẻ ngạc nhiên vui mừng: “Tiểu Xuân, em về nhà sao?”
Anh có chút ngại ngùng, cười với tôi.
“Anh cho bạn mượn xe rồi, cậu ấy có việc gấp.”
“Gần đây hình như có hội nghị quan trọng, xe cộ bị hạn chế, taxi cũng khó bắt.”
“Nếu em không ngại… có thể cho anh đi nhờ một đoạn được không?”
…
Tôi liếc nhìn Hứa Kinh.
Dường như anh thật lòng chỉ muốn đi nhờ xe.
Lúc chia tay đã nói rất hay.
Lùi một bước, vẫn là bạn bè.
Sau này có việc, giúp được thì giúp.
Đã là bạn bè, giờ đến đi nhờ xe cũng không cho, chẳng phải tôi quá vô tình sao?
Tôi đành phải cười xòa, ra vẻ rộng lượng.
“Đương nhiên là không ngại rồi.”
“Dù sao chúng ta cũng là người cùng một thầy, học muội giúp chút chuyện này cũng nên.”
“Mấy ngày này có lệnh hạn chế, anh có thể đi nhờ xe em đi làm về.”
Tôi quá hiểu Hứa Kinh.
Người này sĩ diện lắm, trước kia đi ăn còn không để tôi trả tiền.
Giờ thành ông chủ lớn rồi, sao còn mặt dày đi ké xe tôi mãi được?
Nhưng tôi không ngờ rằng.
Con người ai rồi cũng khác.
Hội nghị quốc tế kéo dài cả tuần ở đây.
Thế là anh cọ xe tôi nguyên một tuần.
Đáng ghét!
19
Nhưng cũng không hẳn là cọ không.
Ngày nào đi nhờ xe tôi, Hứa Kinh cũng mang theo quà nhỏ.
Nào là khuyên tai, vòng cổ, trâm cài, toàn là đồ trang sức của một nhãn hàng mới nổi gần đây.
Đem bán lại trên mấy trang đồ cũ cũng kiếm được cả mấy chục vạn.
Tiền xăng xe của tôi đương nhiên không đáng giá bằng, có cộng thêm công lái xe của tôi vào thì hình như tôi vẫn hơi hời.
Nhưng Hứa Kinh lại không nghĩ vậy.
“Đây là công ty của bạn anh.”
“Cậu ấy mượn xe anh, tặng anh chút quà gọi là tiền xe. Giờ anh lại đi nhờ xe em, coi như chuyển số tiền xe đó cho em.”
“Chẳng phải quá hợp lý sao?”
Nghe có lý quá!
Tôi thật không tìm được lý do nào để phản bác.
Thế là tôi yên tâm thoải mái nhận lấy…
Bắt đầu chăm chỉ làm tài xế cho ông chủ Hứa.
Thỉnh thoảng thấy quà của bạn anh đắt quá, tôi lại lấy chút đặc sản quê mẹ tôi chuẩn bị trong cốp xe ra mời anh.
Có lúc anh ngồi ở ghế phụ giải quyết công việc.
Gặp dự án nào hay ho, anh cũng tiện giới thiệu cho tôi.
Bầu không khí trên đường đi lại thế này thật sự rất tuyệt.
Nó khiến tôi nhớ lại những ngày tháng đại học.
Khi hai đứa còn chưa chính thức yêu nhau, cái khoảng thời gian mập mờ trong phòng thí nghiệm ấy.
Thỉnh thoảng anh còn lén trốn thầy hướng dẫn, chạy đi xếp hàng mua đồ ngọt đang hot trên mạng cho tôi.
Thỉnh thoảng, tôi giúp anh đánh lạc hướng giáo viên để trốn điểm danh, còn anh thì đi tham gia trận chung kết của đội bóng rổ trường.
Hợp tác ăn ý.
Lại hiểu nhau đến lạ.
…
Tôi vỗ mạnh vào đầu mình.
Ép bản thân thoát khỏi những ký ức xưa cũ.
Trần Tịch Xuân ơi là Trần Tịch Xuân.
Tôi thấy mình đúng là thần kinh, dù chia tay trong hòa bình, không cãi vã.
Nhưng người bình thường nào lại ngồi hồi tưởng về người yêu cũ chứ?
Tôi đỗ xe trước cổng khu dân cư, quay sang Hứa Kinh.
Vừa định mở miệng.
Định bảo anh sau này đừng đi nhờ xe tôi nữa, quà cáp đắt đỏ quá, tôi nhận mãi cũng ngại…
Thì ngay lúc đó.
Cửa kính xe đột nhiên bị ai đó gõ.
Một gương mặt quen thuộc hiện ra trước mắt tôi.
Trương Sâm Tự.
Tôi sững người.
Tay đặt lên tay nắm cửa, có chút khó hiểu, làm sao cậu ta tìm được đến đây?
Thấy tôi không nhúc nhích, Trương Sâm Tự càng gõ mạnh hơn.
Hình như cậu ta gầy đi nhiều, hàng lông mày nhíu chặt.
Mấp máy môi, nhưng tôi không nghe rõ cậu ta đang nói gì.
Hứa Kinh nhìn về phía tôi.
Anh nghe thấy tiếng động, có chút nghi hoặc.
“Có người tìm em à?”
“Có chuyện gì cần giải quyết sao?”
Tôi gật đầu.
Mở cửa xe, hít một hơi thật sâu.
“Anh đợi em một lát nhé, em xong ngay thôi.”
“Lát nữa về em có chuyện muốn nói với anh.”