Cuối Cùng Vẫn Là Anh
Chương 2
❮ sautiếp ❯6
Thiếu niên chậm rãi xoay người, cúi xuống, đưa một phong bao lì xì cho một đứa trẻ.
Mỏng dính, không dày chút nào.
Chắc bên trong là thẻ ngân hàng.
Tổng giá trị bộ đồ này cũng phải mấy triệu tệ…
Trương Sâm Tự.
Trương Sâm Tự ngay cả tiền mua đồ ăn ngoài còn không có, vậy mà vừa ra tay đã là mấy vạn tệ.
Tôi chợt nhớ đến cuộc trò chuyện đêm qua giữa tôi và cậu ta.
Tôi thương cậu ta bị dân làng xung quanh ức hiếp, nên đã gửi lì xì cho cậu ta hai nghìn tệ.
Còn bảo cậu ta mua chút quà gặp mặt cho mấy người lớn tuổi và trẻ con.
Giờ nghĩ lại, thật đáng buồn…
Thì ra là như vậy.
Thì ra những dân làng mà cậu ta chê bai là đáng khinh, hám tiền, độc ác… thật ra lại chính là tôi.
Tôi giật giật khóe miệng, cười tự giễu.
Nhìn Trương Sâm Tự đứng dậy, bắt chuyện với trưởng thôn.
Lúc này, cậu ta không còn vẻ ngây ngô, non nớt khi ở bên tôi, mà đã có thêm sự trưởng thành của một người ở vị thế cao.
Mấy đứa trẻ chạy tới chạy lui vây quanh cậu ta.
Cậu ta quay người về phía tôi…
Không biết là mang tâm trạng gì.
Tôi vô thức lùi lại một bước.
Lùi vào một góc tối sau khúc quanh.
Em họ tôi bị gọi đi, chỉ còn lại một mình tôi.
Tôi hít sâu một hơi.
Có lẽ chỉ là muốn xác minh một điều gì đó.
Có lẽ chỉ là muốn cho đoạn tình cảm này kết thúc một cách rõ ràng.
Tôi lấy điện thoại ra.
Gọi cho Trương Sâm Tự.
7
Tôi tựa lưng vào tường, nhìn về phía Trương Sâm Tự.
Cậu ta nói chuyện xong với trưởng thôn, đang ngồi dưới bóng cây.
Đứa trẻ vừa nãy nhận lì xì lại chạy đến, ôm một túi kẹo lớn đưa cho cậu ta.
Thiếu niên khoác trên mình toàn hàng hiệu có vẻ đang rất vui.
Cậu ta tùy tiện cầm lấy một thanh sô cô la.
Xoa xoa đầu đứa bé.
Không thèm nhìn màn hình điện thoại, cậu ta bắt máy.
Nghe thấy giọng tôi, dường như cậu ta phấn chấn hẳn lên.
“Chị?”
“Sao tự dưng chị gọi cho em vậy?”
“Nhớ em hả? Hiếm có nha!”
Tôi cười.
Giả vờ vô tình hỏi tiếp:
“Về nhà chưa?”
“Chị nhớ em bảo cần nhiều tiền mà.”
“Có đủ tiêu không, có cần chị chuyển thêm cho?”
Trương Sâm Tự liếc nhìn xung quanh, ánh mắt dừng lại trên xấp lì xì trên tay.
Cậu ta khựng lại một chút.
Lén che ống nghe, như thể đang làm chuyện gì mờ ám lắm.
Giọng cậu ta nhỏ hẳn đi.
“Đủ rồi, chị.”
“Em lâu lắm không về, phải lì xì nhiều người lắm, đang kẹt tiền.”
“Nhưng chị biết đấy, em vốn không thích dựa dẫm vào chị, sao có thể cứ xin tiền chị mãi được?”
“Mấy ngày tới em ăn mì tôm dưa muối qua ngày là được.”
“Chị đừng có xót em.”
…
Nói xong, Trương Sâm Tự còn vuốt ve chiếc Patek Philippe phiên bản giới hạn trên cổ tay.
Rồi thở dài thườn thượt, tiện tay chọn một tấm ảnh trong album gửi cho tôi.
“Chị xem, đây là bộ mặt của thôn em đấy.”
“Nghèo xơ xác đúng không? Nhà cửa sắp sập hết rồi.”
“Em vừa đề nghị trưởng thôn dỡ bỏ nơi này đi, nhìn chướng mắt quá.”
“Sau này nếu em dẫn chị về nhà, chị mà thấy em sống ở cái nơi thế này, chắc chắn chị chạy mất dép.”
Dù tôi đã biết thân phận thật sự của Trương Sâm Tự.
Nhưng nghe cái giọng điệu đáng thương của cậu ta lúc này, lòng tôi lại hơi xao động.
Không thể không nói.
Thảo nào mấy “con vịt” kia cứ hút máu được các chị em, đúng là trời sinh ra để làm cái nghề này.
Trương Sâm Tự chắc chắn có cái tố chất đó.
Nhưng tôi không phải con ngốc, cũng chẳng phải con nhà giàu.
Tiền của tôi là mồ hôi nước mắt đấy!
Trần Tịch Xuân.
Tôi tự mắng chính mình.
Mày đúng là không có số làm thiên kim tài phiệt, lại mắc bệnh công chúa.
Giờ đến cả thiếu gia thật cũng dám nuôi.
Giữ cái loại đàn ông này làm gì?
Để chưng Tết à?
Tôi bước lên một bước, quyết định nói rõ mọi chuyện cho xong.
Chia tay, đòi tiền, dứt điểm.
Nhưng ngay lúc đó.
Tôi chợt thấy thằng bé cứ lượn quanh Trương Sâm Tự nãy giờ đang kéo ống quần cậu ta.
Giọng nói non nớt vang lên.
“Anh ơi, bạn gái anh đâu?”
“Chị ấy bảo tặng em robot biến hình mà?”
8
Bạn gái?
Gần như ngay lập tức, một cô gái mặc váy nhung dài bước tới.
Cô ta ôm một chồng hộp, lấy ra một cái, khụy người xuống.
Trao cho cậu bé.
“Này.”
“Chị cho em đấy.”
“Chỉ có một thôi nha, phần còn lại là cho các bạn nhỏ khác.”
Tôi chợt nhớ đến những lời đồn đại của mấy cô dì trong làng về nhà họ Trương khi tôi vừa về nhà.
Họ nói con trai nhà giàu nhất đã có bạn gái rồi.
Tôi chưa từng để tâm.
Giờ mới nhận ra, hóa ra “bạn gái” mà Trương Sâm Tự nhắc đến.
Hoàn toàn không phải tôi.
Tôi tức đến bật cười.
Bỗng khựng lại.
Còn gì để nói rõ nữa, còn gì để chia tay nữa đây?
Thật ra trong mắt cậu ta.
Từ đầu đến cuối, tôi chưa từng quan trọng đến thế…
Tôi cúi đầu, nhắm mắt.
Khẽ ôm mặt.
Thật ra, chỉ nửa tháng trước, sếp của tôi đã đề nghị tôi một vị trí.
Là quản lý bộ phận chi nhánh phía nam.
Tương đương với việc thăng chức.
Dù áp lực đánh giá và hiệu suất công việc sẽ tăng lên đáng kể, nhưng lương cũng sẽ tăng theo.
Sếp của tôi là một người chị rất giỏi, cô ấy luôn khuyên tôi cân nhắc kỹ lưỡng.
Nếu thể hiện tốt, con đường sự nghiệp sẽ rộng mở hơn.
Nhưng lúc đó, một mặt, dự án tôi đang làm vẫn chưa hoàn thành.
Mặt khác, quan hệ giữa tôi và Trương Sâm Tự mới xác định không lâu.
Cậu ta còn một năm nữa là tốt nghiệp đại học, tương lai ở thành phố nào vẫn chưa biết.
Nhưng bây giờ…
Dự án đã hoàn thành, và mối quan hệ với bạn trai hóa ra chỉ là do tôi tự nguyện.
Còn gì để mà vướng bận nữa chứ?
Tôi lấy điện thoại ra, tìm Wechat của sếp.
Gửi cho cô ấy một tin nhắn.
[Sếp.]
[Chị nói ở tổng bộ phía nam có một vị trí phù hợp với em, vẫn còn chứ ạ?]
[Em đồng ý chuyển công tác, sau Tết sẽ không về nữa.]
9
Sếp trả lời tin nhắn của tôi rất nhanh.
[Vẫn còn.]
[Em chắc chắn muốn đi chứ? Chị sẽ gửi yêu cầu nội bộ luôn cho em.]
[Em đã đưa ra một quyết định đúng đắn, Wendy.]
[Chị đã nói rồi, em là người phù hợp nhất với vị trí này.]
Tôi nhìn tin nhắn trả lời của sếp.
Một lúc sau, tôi thoát khỏi khung chat.
Lúc này mới chợt thấy Trương Sâm Tự vừa gửi cho tôi một tấm ảnh.
Ồ.
Không phải cậu ta chê chỗ nào đó quá tồi tàn, rồi đề nghị trưởng thôn chỉnh trang bộ mặt nông thôn sao?
Tôi mở ảnh ra.
Sau đó phóng to.
Hóa ra đó là nhà tôi.
Người ta khi cạn lời, thật sự sẽ bật cười…
Nhưng nói chính xác thì đó không hẳn là nhà tôi.
Đó là nơi bà nội tôi để lại.
Khi tôi còn nhỏ, lúc bố tôi chưa mất, cả nhà tôi đã ở đó vài năm.
Hiện tại quyền sở hữu đã được thừa kế cho tôi.
Nhưng tôi và mẹ tôi đã sớm chuyển đi rồi.
Tôi tắt ảnh, bĩu môi.
Ngẩng đầu lên, tôi chợt thấy cô em họ vừa đi khuất.
Cô ấy có vẻ ngạc nhiên khi thấy tôi vẫn đứng đây, chớp mắt nhìn tôi.
“Chị, chị còn chưa đi nhận lì xì à?”
Đúng rồi!
Lì xì!
Hai vạn tệ đó, sao có thể để cậu ta chiếm tiện nghi?
Tôi lấy chứng minh thư của mẹ tôi từ trong áo khoác, nhét vào tay em họ.
“Chị thấy hơi khó chịu trong người.”
“Em giúp chị đi nhận nhé, làm ơn.”