Cuối Cùng Vẫn Là Anh
!
Tết đến, cả nhà đại phú hào rầm rộ về quê ăn Tết.
Tôi cũng hùa theo đi giành lì xì, ai ngờ con trai độc nhất của họ lại chính là cậu em trai nghèo rớt mồng tơi mà tôi cưu mang bấy lâu.
Cậu ta vung tay hào phóng, lì xì toàn hai vạn tệ.
Ấy thế mà chỉ ba ngày trước thôi.
Tôi ngẩn người một lúc.
Rồi quay sang nhắn tin cho sếp.
“Vị trí ở trụ sở phía nam mà chị bảo hợp với em, còn không ạ?”
“Em đồng ý chuyển công tác, ăn Tết xong em sẽ không về nữa.”
XEM THÊM
THU GỌN
DANH SÁCH CHƯƠNG
1370 lượt xem | 0 bình luận
Đề xuất cho bạn






