Cuối Cùng Vẫn Là Anh
Chương 1
❮tiếp ❯!
Tết đến, cả nhà đại phú hào rầm rộ về quê ăn Tết.
Tôi cũng hùa theo đi giành lì xì, ai ngờ con trai độc nhất của họ lại chính là cậu em trai nghèo rớt mồng tơi mà tôi cưu mang bấy lâu.
Cậu ta vung tay hào phóng, lì xì toàn hai vạn tệ.
Ấy thế mà chỉ ba ngày trước thôi.
Tôi ngẩn người một lúc.
Rồi quay sang nhắn tin cho sếp.
“Vị trí ở trụ sở phía nam mà chị bảo hợp với em, còn không ạ?”
“Em đồng ý chuyển công tác, ăn Tết xong em sẽ không về nữa.”
1
Tôi là nữ sinh viên thành đạt nhất cái thôn này.
Tốt nghiệp trường danh tiếng, làm việc ở Thượng Hải, quản lý cấp cao của một tập đoàn lớn.
Mỗi năm kiếm được cả mấy triệu tệ.
Mỗi lần về quê, tôi lại trở thành tâm điểm bàn tán của mấy bà cô, bà thím.
Đến cả cái nơi chuyên buôn chuyện ở đầu làng cũng vang vọng những lời đồn thổi về tôi:
“Mấy người có thấy cái áo mà Trần Tịch Xuân mặc hôm nay không? Con gái tôi bảo là LV đấy, đắt lắm!”
“Còn cái xe nó đi nữa, xe Mercedes xịn sò, toàn mấy ông bà chủ đi thôi!”
“Tặc tặc, con nhỏ này, lấy đâu ra lắm tiền thế không biết? Chắc lại đi làm bé ba cho ai rồi ấy chứ?”
“Cô đừng có nói thế, Tiểu Xuân năm nào cũng lì xì cho chúng ta, ngoan ngoãn lại còn hiếu thảo nữa!”
…
Thật ra tôi cũng chẳng để ý người khác nói gì về tôi.
Tôi thích cái cảm giác được mọi người chú ý.
Thay vì khó chịu vì bị bàn tán, tôi còn mong chờ họ sẽ thêu dệt ra những câu chuyện hoang đường đến mức nào về tôi nữa cơ.
Nhưng mà.
Năm nay có vẻ là một ngoại lệ…
Dù tôi mặc nguyên bộ đồ ngủ, lén la lén lút đứng hóng chuyện ở ngã tư trước chợ cả buổi chiều, cũng chẳng nghe được mấy ai nhắc đến tên tôi.
Có vẻ như vị trí trung tâm bát quái của tôi ở đầu làng đã biến mất rồi.
Thật là chán nản mà.
Về đến nhà.
Tôi hỏi mẹ tôi.
“Sao con chỉ mua có gói lạc ở quán tạp hóa mà cũng nghe thấy ông chủ nhắc đến cái tên Trương Kiện Quân kia vậy?”
“Dì Tứ đánh mạt chược, cứ anh Trương, anh Trương suốt.”
“Nhà họ Trương rốt cuộc là ai vậy?”
“Sao năm nay chẳng ai bàn tán chuyện con cặp kè với đại gia nữa vậy? Bực mình ghê!”
…
Mẹ tôi đang mải mê cho gà ăn, chẳng buồn ngẩng đầu.
“Anh Trương là người giàu nhất làng chúng ta đấy.”
“Hơn hai mươi năm mới về quê một chuyến, vinh quy bái tổ, mỗi nhà mỗi người được phát tận hai vạn tiền mừng tuổi.”
“Mấy cái tin đồn vớ vẩn của con tính là gì, có ai thèm quan tâm hơn mấy cái phong bao lì xì kia không?”
2
Theo lời mẹ tôi kể.
Trương Kiện Quân là một trong những sinh viên đầu tiên của làng đỗ đại học vào những năm 90.
Nhà họ Trương năm đó là dân từ nơi khác đến.
Nghèo rớt mồng tơi, đến cơm cũng chẳng đủ ăn, nói gì đến học phí với sinh hoạt phí đại học.
Cuối cùng, dân làng mỗi người góp một ít, gom góp đủ tiền cho anh ta lên Bắc Kinh.
Những năm tháng đại học, Trương Kiện Quân vô cùng nỗ lực.
Sau khi tốt nghiệp lại gặp thời, khởi nghiệp thành công.
Tích lũy được một khối tài sản khổng lồ.
Nghe nói anh ta bận rộn công việc, mấy năm trước còn ly hôn với vợ nữa.
Một đống chuyện sứt đầu mẻ trán, bình thường tết âm lịch cũng không trở lại.
Nhưng ngày lễ, ngày tết vẫn sẽ gửi một khoản tiền vào tài khoản của thôn dân, vừa là phí lễ hội, cũng coi như là báo đáp ân tình năm đó.
Cho đến năm nay —
Đây là lần đầu tiên trong hai mươi năm qua, nhà họ Trương mang theo con cháu trở về quê nhà.
Đương nhiên, chuyện này gây chấn động lớn trong thôn.
Từ ông bà già đến trẻ con ba bốn tuổi.
Ai nấy đều muốn tận mắt chứng kiến phong thái của gia đình giàu có nhất.
“Huống hồ anh Trương lấy vợ muộn, con trai năm nay mới hai mươi.”
“Thằng bé thi đại học được điểm tuyệt đối hai môn toán và anh, đang học tại một trường đại học danh tiếng ở Bắc Kinh, còn phá kỷ lục điểm thi đại học của cả thôn năm xưa đấy.”
“Dì Trương bảo thằng bé đẹp trai lắm, cao mét tám tám, mới có bạn gái rồi.”
“Mọi người đang mong được ngắm trai đẹp, ai còn hơi đâu mà bàn tán xem năm nay con đổi túi hiệu gì?”
…
Tôi bĩu môi.
Thế mà lại nghẹn họng.
Một lúc sau, tôi chợt nghĩ ra điều gì đó, vỗ mạnh xuống bàn.
“Thế tiền mừng tuổi trước kia đâu!”
“Có phải mẹ tự lấy hết rồi, không nói cho con biết đúng không!”
Mẹ tôi như thể bị vạch trần bí mật, mặt hơi ửng đỏ.
Tay cũng ngừng bẻ ngô.
Mẹ tôi ngượng ngùng cười, lau tay vào tạp dề, lén lút liếc tôi một cái.
“Nháo cái gì mà nháo!”
“Có mấy đồng mừng tuổi cũng tính toán với mẹ, có phải mẹ không cho đâu.”
“Năm nay ông chủ Trương phát lì xì tận hai vạn tệ, con đi mà lấy, đừng có bảo mẹ lúc nào cũng nhăm nhe tiền của con.”
3
Từ khi bố tôi mất, tháng nào tôi cũng gửi tiền sinh hoạt phí cho mẹ tôi.
Hai vạn tệ này là mẹ tôi tự nguyện cho, tôi chẳng việc gì phải khách sáo cả!
Nghĩ đến khoản tiền từ trên trời rơi xuống này, tôi nằm trên giường mà vui đến mất ngủ.
Bèn nhắn tin cho cậu bạn trai mới quen.
[Trương Sâm Tự, em về nhà chưa?]
[Chị kể cho em nghe này, người giàu nhất làng chị vinh quy bái tổ, lì xì cho cả làng một phong bao to đùng luôn đó!]
[Trong lòng thì háo hức, tay thì run rẩy.]
[Chị nóng lòng muốn đến ngày mai quá đi mất!]
…
Tính ra thì Trương Sâm Tự vẫn là đàn em khóa dưới của tôi.
Cậu ta kém tôi sáu tuổi, năm đó đỗ thủ khoa đầu vào khoa công nghệ thông tin.
Hồi đó tôi về trường diễn thuyết, chia sẻ kinh nghiệm thực tập và tìm việc cho các em khóa dưới.
Sau khi kết thúc, tôi đang định bắt xe về.
Cậu ta chạy theo tôi ra tận hành lang, thở hổn hển, tay cầm một tờ sơ yếu lý lịch vừa in.
Vẻ mặt vừa mong chờ vừa nghiêm túc nhìn tôi.
“Chị ơi, chị có thể giới thiệu cho em một công việc làm thêm được không ạ?”
“Việc gì cũng được, miễn là có thể kiếm ra tiền.”
“Em vẫn chưa nhận được học bổng, tháng sau còn cần tiền sinh hoạt phí nữa.”
Cậu ta bảo cậu ta là sinh viên từ nông thôn lên, mọi chi phí đều phải tự lo liệu.
Nỗ lực học tập, chính là hy vọng một ngày nào đó có cơ hội bước ra khỏi ngọn núi này…
Khoảnh khắc ấy.
Tôi bỗng nhớ đến chính mình.
Tôi nhận lấy hồ sơ của cậu ta, từ đó cũng ghi nhớ thiếu niên này.
4
Trương Sâm Tự còn một đặc điểm nữa khiến tôi ấn tượng sâu sắc.
Đề thi đại học năm cậu ta thi đặc biệt khó.
Đặc biệt là môn toán, còn lọt top tìm kiếm hot.
Nhưng trong hồ sơ xin việc của cậu ta có đính kèm bảng điểm thi đại học, cột toán rõ ràng là điểm tuyệt đối.
Một thành tích vô cùng đáng kinh ngạc.
Chắc cả tỉnh cũng chỉ có vài chục người đạt được.
[Em biết không?] Tôi nhắn tin cho cậu ta.
[Con trai nhà giàu nhất cũng được điểm tuyệt đối môn toán đấy.]
[Không biết hai người có dùng chung một đề không, chị thật sự là hết cách với mấy người giỏi toán, lý như các em!]
Trương Sâm Tự nhanh chóng đáp lại bằng một biểu tượng cảm xúc dễ thương.
[Không ngờ em lại được so sánh với người có tiền!]
[Chị ơi, ngày mai em về nhà được rồi.]
[Nhà em ở trong vùng núi sâu, sóng có thể không tốt lắm, không biết có thể nhắn tin cho chị đúng giờ không nữa.]
[Đến lúc đó em cho chị xem mấy ngôi nhà cũ ở quê em, chị đừng chê em nhé!]
Quê của Trương Sâm Tự dường như còn khó khăn hơn quê tôi nhiều.
Cậu ta đã kể với tôi nhiều lần, nói ở đó vừa nghèo, vừa rách nát.
Dân làng lười biếng, ai nấy đều dữ tợn, lại còn rất khó sống chung.
Nếu không phải bất đắc dĩ, cậu ta thật sự muốn cả đời không về, cũng không giao du với những người đó.
Mỗi lần nghe những lời than thở này, trong lòng tôi đều thấy thương cậu ta.
Tôi biết có những vùng quê có phong tục không tốt thật.
So với sinh viên đại học ở nơi đó, thật ra tôi cũng coi như may mắn.
Mấy người hàng xóm và người thân xung quanh tuy đôi khi bàn tán chuyện riêng tư của tôi, nhưng khi gặp chuyện lớn, mọi người vẫn đồng lòng giúp đỡ.
Ví dụ như năm đó trường có một kỳ thi rất quan trọng.
Mẹ tôi đột nhiên đổ bệnh ở nhà, tôi không thể thu xếp đi được.
Chính mấy cô dì trong thôn đã thức đêm tìm xe đưa mẹ tôi đến bệnh viện, trả trước tiền viện phí, rồi thay nhau chăm sóc suốt một tuần.
Đến khi tôi về…
Chuyện này, thôn của Trương Sâm Tự chắc chắn không làm được.
Nghĩ đến đây, tôi thở dài.
Tôi gửi cho cậu ta một bao lì xì hai nghìn tệ.
[Về nhà mua chút gì ăn nhé, đừng chịu ấm ức.]
[Lì xì cho người lớn và trẻ con trong nhà một ít, chắc họ ngại nhận tiền rồi cằn nhằn em nữa nhỉ?]
5
Sáng sớm hôm sau, tôi bị tiếng pháo đánh thức.
Mẹ tôi đang bổ củi dở thì chạy tới, đập cửa ầm ầm.
“Trần Tịch Xuân, con không dậy đi tranh lì xì à?”
“Cả nhà anh Trương đều ra đến đầu thôn rồi, xem ai còn nằm ở nhà không? Mọi người xúm lại hết rồi, con còn chen chân vào được không?”
“Con không đi thì mẹ đi!”
…
Nghe mà phát bực.
Người giàu nhất đã nói, nhà nào cũng có lì xì.
Có gì mà phải chen chúc?
Tôi thấy mẹ tôi chỉ muốn chiếm đoạt hai vạn tệ kia thôi.
Tôi bật dậy khỏi giường, vớ vội một chiếc áo len lòe loẹt mặc vào.
Vừa xỏ dép lê vừa đi ra ngoài, vừa tìm một cái túi khoác lên vai.
Nhảy chân sáo chạy ra ngoài.
Hai vạn tệ không dễ nhét đâu!
Không biết người giàu nhất đã dùng bao tải để vác số tiền đó kiểu gì nữa.
Khó khăn lắm mới đến được đầu thôn, lúc này tôi mới phát hiện.
Mẹ tôi đúng là không lừa tôi mà…
Ở đó người đứng chật ních ba lớp trong, ba lớp ngoài, đông nghịt người.
Ngay cả cúng tế tổ tiên chắc gì đã hoành tráng đến vậy.
Đừng nói là người giàu nhất, đến gáy của hai hàng người phía trước tôi còn chẳng thấy rõ nữa là…
Đợi một lúc lâu, tôi mới nhích lên phía trước được vài bước.
Đột nhiên có người đi tới từ phía bên phải tôi.
Là một sinh viên đại học đi học xa nhà giống tôi, mới về nghỉ hè mấy hôm trước.
Coi như là một người em họ xa của tôi.
Cô ấy vỗ vai tôi, gọi:
“Chị Tịch Xuân, chị về rồi à!”
“Em nói cho chị biết, bên kia đông người lắm… con trai của người giàu nhất đó, chị nghe nói chưa?”
“Cậu ta đang ở chỗ trưởng thôn, phát lì xì giống như bố cậu ta vậy.”
“Còn không cần phải xếp hàng nữa!”
“Chị đi theo em, em dẫn chị đi!”
Chỉ hơn mười phút đi bộ, chúng tôi đã đến nơi.
Quả nhiên, bên này ít người hơn hẳn.
Cô ấy chỉ vào bóng người dưới gốc cây hòe.
“Kia kìa.”
“Có phải rất đẹp trai không!”