1. Home
  2. Đô Thị
  3. Xuyên Thành Thú Cưng Của Chồng Tương Lai
  4. Chương 2

Xuyên Thành Thú Cưng Của Chồng Tương Lai

Chương 2

❮ sau
tiếp ❯

6

 

Ngày mưa, tôi nhặt được một chú chó què bên đường, mang về nhà đặt tên là Mặt Trăng.

 

Vì sao và trăng sẽ mãi không rời xa.

 

Bao đêm đều là hai người chúng tôi nương tựa vào nhau mà sống.

 

Tôi lại nhớ, lần đầu tiên tổ chức concert, cả khán phòng đã cùng tôi hát vang ca khúc của mình.

 

Sau concert, tôi nhận được vô vàn quà, cảm nhận được tình yêu của người hâm mộ, tôi đã xúc động đến rơi nước mắt.

 

Cuối cùng, tôi nhớ đến một đạo sĩ dán râu giả, thần thần bí bí cảnh báo tôi rằng gần đây sẽ gặp kiếp nạn, chỉ có đeo ngọc bội đen mới có thể bình an.

 

Thật ra tôi không tin, nhưng cũng ngại ném đi trước mặt người ta.

 

Tôi định mang về nhà rồi tính, không ngờ vừa đeo lên đã ngất xỉu.

 

Hay lắm! Tất cả là do ông già này giở trò!

 

Tôi bừng tỉnh, thì ra tôi mới là Nguyễn Tinh, bị một linh hồn không biết từ đâu đến chiếm đoạt thân xác.

 

Ngọc bội trên cổ Nguyễn Tinh chắc chắn có vấn đề.

 

Tạ Lê thấy sắc mặt tôi ủ rũ, lo lắng xoa đầu tôi.

 

“Sao thế, Bambi? Không khỏe à?”

 

Tôi vỗ nhẹ tay Tạ Lê, “Không sao, chỉ là đang nghĩ mấy trò quỷ thôi.”

 

Tôi có thể thấy, linh hồn đang chiếm giữ thân xác tôi kia đang cố gắng bắt chước tính cách của tôi.

 

Nhưng tôi không tin là không có sơ hở.

 

Tôi thấy Nguyễn Tinh đang ngồi trên ghế sofa, liền chạy đến giả vờ chơi với Mặt Trăng, giơ chân lên vô tình chạm vào ngọc bội của cô ta.

 

Nguyễn Tinh giật mình, theo phản xạ giơ tay đánh mạnh vào chân tôi.

 

Tôi không đứng vững, kêu “Gâu” một tiếng rồi ngã xuống đất.

 

Cô ta càng như vậy, tôi càng chắc chắn ngọc bội này rất quan trọng với cô ta.

 

Lúc này, nhân viên đưa micro cho Nguyễn Tinh, vì trên khung chat trực tiếp có rất nhiều người muốn nghe cô ta hát.

 

Nguyễn Tinh hơi khó xử cầm lấy micro.

 

Cô ta chỉ chiếm xác thân này, chứ có biết hát đâu, bèn kiếm cớ nói, “Dạo này tôi bị cảm rồi.”

 

Tôi còn đang vắt óc nghĩ xem làm cách nào để cô ta lộ tẩy thì con vẹt xanh bên cạnh đã kêu lên trước.

 

“Hát đi! Hát đi!”

 

Động vật loài chim trời sinh thích so tài, so giọng hát.

 

Từ khi biết Nguyễn Tinh là ca sĩ, nó đã luôn muốn nghe cô ta hát.

 

Nó vừa kêu, Khương Uyển và Hứa Văn cũng hùa theo, “Đúng đó, chúng tôi cũng muốn nghe chị hát.”

 

Nguyễn Tinh không thể từ chối nữa, đành ngượng ngùng cầm micro hát vài câu trong bài hát của tôi.

 

Tổng cộng hát bốn câu, thì có đến ba câu bị lạc giọng.

 

Dùng thân xác của tôi mà còn muốn hát hay, chuyện tốt sao có thể để ngươi hưởng hết được.

 

Con vẹt đắc ý kêu lên: “Khó nghe! Khó nghe!”

 

Nguyễn Tinh xấu hổ muốn bịt miệng nó lại, giằng co một hồi, ngọc bội lại lộ ra từ cổ áo cô ta.

 

Tôi chờ đúng thời cơ, lập tức phóng tới.

 

Lần này, con vẹt lông xanh cuối cùng cũng đứng về phe tôi, bay lên không trung cổ vũ.

 

“Bambi đại vương giá đáo, tất cả tránh ra!”

 

Mặc dù không biết tôi muốn làm gì, nhưng Mặt Trăng vẫn luôn chạy quanh chân Nguyễn Tinh, giúp tôi làm loạn tình hình.

 

Trong phòng lập tức trở nên hỗn loạn,

 

Người thì vội bắt vẹt, người thì không cẩn thận vấp ngã hét lên, còn có tiếng “werwerwerwer” của tôi.

 

Cuối cùng, sợi dây buộc trên cổ Nguyễn Tinh bị tôi làm đứt, ngọc bội đen rơi xuống đất,

 

Vỡ tan.

 

7

 

Thế giới cuối cùng cũng yên tĩnh trở lại.

 

Nguyễn Tinh kinh hãi ôm ngực, vẻ mặt bất an.

 

Tạ Lê đứng lên che chắn cho tôi, liếc nhìn miếng ngọc bội vỡ tan thành tám mảnh trên đất, cau mày nói:

 

“Xin lỗi, tôi có thể bồi thường cho cô, cô ra giá đi.”

 

Nhưng Nguyễn Tinh đã tinh thần hoảng loạn, không đáp lời anh ấy.

 

Chẳng mấy chốc, tôi thấy người quản lý của cô ta vào đón cô ta đi.

 

Bình luận trực tiếp đã loạn cả lên:

 

[Vừa xảy ra chuyện gì vậy, màng nhĩ của tôi sắp bị tiếng hét của con lừa tai to kia làm vỡ mất rồi.]

 

[Miếng ngọc kia trông có vẻ tà ác, Bambi đập vỡ là đúng rồi.]

 

[Tạ Lê có thể quản con chó của mình được không, rõ ràng là Tinh Tinh nhà chúng tôi bị dọa sợ rồi.]

 

[Mọi người không thấy chó của Nguyễn Tinh cũng hướng về phía Bambi sao, vừa rồi chắc có ẩn tình gì đó, đừng cãi nhau nữa.]

 

Trong phòng, tôi ngoan ngoãn ngồi xổm dưới đất, nghe Tạ Lê lải nhải như Đường Tăng.

 

Tạ Lê vốn là một người lạnh lùng, từ khi nuôi tôi, anh ấy càng ngày càng cởi mở hơn.

 

“Bambi, con gái không được thô lỗ như vậy.”

 

Tạ Lê xoa xoa chân tôi nói

 

“Tinh thần cô ấy có vẻ không ổn định, nhỡ làm con bị thương thì sao”

 

“Ba lo muốn chết mất.”

 

Tôi tai to, cứ để tai trái lọt tai phải.

 

Tạ Lê thấy tôi ngoan ngoãn như vậy, không nỡ mắng tôi nữa, đi làm thêm bữa cho tôi.

 

Tôi đắc ý cười, quả nhiên, không ai có thể không mê mẩn Bambi này cả.

 

Ngay lúc này.

 

Tim tôi đột nhiên đập thình thịch, dồn dập, mọi thứ trước mắt đều nhòe đi.

 

Chuyện này trước đây chưa từng xảy ra, tôi linh cảm có gì đó không ổn trong người.

 

Chắc là do chuyện ngọc bội vỡ ban nãy.

 

Nhưng tôi không biết đây là điềm tốt hay điềm xấu, nếu có thể trở lại thân xác của mình thì tốt nhất.

 

Nếu không được, có lẽ tôi phải ở trong thân thể của Bambi cả đời mất.

 

Liếc nhìn bóng lưng Tạ Lê đang ở trong bếp, tôi do dự một chút rồi không gọi anh ấy, lén lút chuồn ra khỏi cửa.

 

8

 

Tôi cố chịu đựng sự khó chịu trong người, chạy thục mạng một mạch, chạy đến khu phố cổ, tùy tiện xông vào một hành lang của tòa nhà nào đó.

 

Vừa hay có một thùng giấy đặt ở hành lang, vừa tránh gió lại vừa ấm.

 

Tôi chui vào trong đó, rồi mất hết ý thức.

 

Khi mở mắt ra lần nữa.

 

Tôi nhìn thấy trần nhà quen thuộc, thở phào nhẹ nhõm.

 

Trời đất ơi, cuối cùng tôi cũng đã trở lại thân xác của mình.

 

Tôi ngồi dậy nhìn khắp người một lượt, may quá, không bị mất tay mất chân.

 

Nhưng linh hồn đã chiếm lấy thân xác tôi không biết đã đi đâu rồi.

 

Nhớ lại chỗ mình đã lén ẩn náu trước khi bất tỉnh, tôi vội vàng thu dọn rồi lén lút ra ngoài.

 

Tôi tìm đến khu nhà cũ nát hôm qua, chú chó ngoan Bambi vẫn nằm trong thùng giấy ở hành lang, chưa tỉnh lại.

 

Trong lúc ngủ còn chép miệng mấy cái.

 

Tôi vừa ôm thùng giấy lên định đi thì từ căn phòng sau cánh cửa sắt cũ nát bỗng vang lên một tiếng quát giận dữ.

 

“Ta vất vả lắm mới tìm được một thân thể hợp bát tự với ngươi, kết quả bị ngươi phá hỏng hết cả rồi!”

 

“Cái chương trình quỷ quái đó ta đã bảo không tham gia, ngươi cứ nhất quyết không nghe! Giờ thì hay rồi, lại còn bị chó làm vỡ ngọc bội.”

 

“Ngươi cứ nằm đó mà chờ chết đi!”

 

Yên lặng một lát, một giọng nói yếu ớt vang lên.

 

“Nếu con không đi, lâu ngày quản lý và fan của cô ấy chắc chắn sẽ nghi ngờ.”

 

“Thôi ba à, ba đừng lo cho con nữa, nhà mình không có tiền chữa bệnh, con cũng không muốn chữa nữa.”

 

Tôi khựng lại, có chút sững sờ.

 

Không ngờ lại trùng hợp như vậy, người trong phòng chính là tên đạo sĩ giả và cái linh hồn đã chiếm đoạt thân xác của tôi.

 

Nếu không phải tôi vô tình xuyên vào người Bambi, lại gặp phải kẻ mạo danh mình tham gia chương trình, có lẽ cả đời này tôi cũng không thể nhớ lại ký ức trước kia.

 

Trong lòng dâng lên vài phần tức giận, tôi vốn định nghĩ cách trừng trị bọn chúng một chút, nhưng cuộc trò chuyện trong phòng vẫn tiếp diễn.

 

“Ba à, những ngày con sống trong thân xác của Nguyễn Tinh rất vui.”

❮ sau
tiếp ❯

Chức năng bình luận hiện chỉ có thể hoạt động sau khi bạn đăng nhập!

Đồng ý Cookie
Trang web này sử dụng Cookie để nâng cao trải nghiệm duyệt web của bạn và cung cấp các đề xuất được cá nhân hóa. Bằng cách chấp nhận để sử dụng trang web của chúng tôi