Xuyên Thành Thú Cưng Của Chồng Tương Lai
Chương 1
❮tiếp ❯Tôi xuyên không thành một chú chó Beagle con, chủ nhân của tôi là Tạ Lê, một ngôi sao nam đầy tai tiếng trong giới giải trí.
Người quản lý của Tạ Lê đăng ký cho anh ấy tham gia một chương trình phát sóng trực tiếp mang tên “Thú cưng tiến lên”.
Ban đầu, bình luận của cư dân mạng rất trái chiều.
[Tạ Lê không nghĩ làm vậy là có thể tẩy trắng đấy chứ?]
[Lên chương trình mà mặt lạnh như đưa đám.]
[Bé Beagle đáng yêu quá, Tạ Lê cho tôi mượn chơi hai ngày, hết hạn dùng trả lại cho cậu.]
Sau đó, chương trình phát sóng được nửa tháng, trong khi những chủ nhân khác thân mật với thú cưng của mình, thì hai giờ sáng tôi lại hát bên tai Tạ Lê, dùng mõm thúc giục anh ấy dẫn tôi ra ngoài chơi.
[Thôi xong, bắt đầu lộ bản chất lừa rồi.]
[Tạ Lê, tôi đã trách nhầm anh, hóa ra vẻ lạnh lùng chỉ là lớp vỏ bọc thôi, người nhu nhược nhất thế giới xuất hiện rồi.]
[Ai bảo Tạ Lê khó gần, anh ta dễ bị bắt nạt quá trời.]
1
Khi được Tạ Lê đón về nhà, tôi mới xuyên qua được một tháng, vẫn còn là một chú chó con.
Tạ Lê bên ngoài luôn tỏ vẻ lạnh lùng, khó gần, nhưng khi đối diện với tôi, giọng nói liền trở nên nũng nịu.
“Bambi, đáng yêu chết mất, lại đây cho ba ba hôn nào.”
Tôi giẫm lên tay Tạ Lê kêu “gâu gâu” hai tiếng, khiến tim anh ấy rung rinh.
Thực ra tôi đang nói, “Chúc mừng đã có được đại vương này.”
Ở nhà Tạ Lê được nửa tháng, tôi luôn tỏ ra ngoan ngoãn, đáng yêu.
Dù có “vô tình” cắn rách sofa, xé nát giấy vệ sinh,
Chỉ cần đứng thẳng, dùng đôi mắt long lanh nhìn Tạ Lê, anh ấy sẽ hôn lên đầu tôi.
“Nhãi con, ba không trách con.”
“Chó cưng là tốt, sofa là xấu.”
Khi người quản lý của Tạ Lê đến nhà và nhìn thấy tôi, mắt anh ta sáng lên:
“Tạ Lê, dạo này có một chương trình cần mang theo thú cưng, cậu mang cô bé đi biết đâu lại có thể thay đổi được hình tượng bị ghét bỏ của cậu đấy.”
Tạ Lê dựa vào lưng ghế sofa đã bị tôi cắn nát, đôi mắt hẹp dài lộ vẻ thờ ơ.
Anh ấy xoay chiếc nhẫn trên ngón trỏ, thấy tôi nhào tới thì vững vàng bắt lấy, miệng thì đáp: “Tùy cậu.”
Thế là, một tuần sau, tôi và Tạ Lê bị đóng gói đưa đến đoàn làm chương trình.
“Thú cưng tiến lên” đã làm hai mùa, đây là mùa thứ ba, rating vẫn cứ bình bình.
Nhưng được cái thú cưng của các ngôi sao đều xinh xắn đáng yêu, thu hút không ít người yêu động vật theo dõi.
Mùa này mời đến Ảnh đế hết thời và mèo của anh ta, nữ minh tinh tai tiếng và con vẹt của cô ta, một ngôi sao hạng 18 và con lạc đà alpaca của anh ta.
Còn có Tạ Lê và tôi.
Chương trình được phát sóng trực tiếp.
Vừa mới bắt đầu, đã có người vào xem livestream.
[Nhanh vậy đã đến mùa 3 rồi.]
[Tổ chương trình hết tiền rồi à, mời toàn mấy ngôi sao hết thời với bị ghét không vậy.]
[Xem tạm thôi, biết sao giờ.]
Nhiệm vụ đầu tiên của chương trình là để thú cưng bốc thăm chọn nhà.
Bốn lá thăm màu đỏ, xanh lam, xanh lá cây và tím được đặt trước mặt chúng tôi, con vẹt lên tiếng trước:
“Ta muốn màu xanh lá cây, ta muốn màu xanh lá cây.”
Tôi đáp lại nó: “Tao thấy trên đầu mày có chút xanh đấy.”
Tôi nói thật đấy, nó đúng là một con vẹt lông xanh.
Nhưng có vẻ nó nổi giận, bay lên mổ lông tôi, tôi ba chân bốn cẳng bỏ chạy, đâm sầm vào cả chục cái chân người, bắt đầu chạy parkour vòng quanh sân, anh quay phim thì cầm máy quay chạy thục mạng đuổi theo.
Khung cảnh nhất thời trở nên hỗn loạn vô cùng.
Nữ minh tinh Khương Uyển đuổi theo phía sau, mái tóc được tạo kiểu tỉ mỉ đã rối tung, vất vả lắm mới bắt kịp con vẹt rồi dỗ dành nó.
Tạ Lê cũng xoa đầu an ủi tôi, tôi liền híp đôi mắt long lanh nước cọ cọ vào anh ấy.
Cư dân mạng bình luận cay cú.
[Tuy không có mặt ở hiện trường, nhưng tôi cũng thấy mệt giùm.]
[Thanh Thang đại lão gia tôi thấy rồi, là con vẹt mổ trước mà.]
[Hồng Thiêu đại lão gia.]
[Cục bột nhỏ đáng yêu quá đi mất.]
Cuối cùng tôi và Tạ Lê ở căn biệt thự màu xanh lam, tôi vẫy vẫy đuôi đi thị sát lãnh địa một vòng.
Tốt lắm, bản đại vương rất hài lòng.
Nhà đủ rộng, tha hồ cho bản đại vương chạy nhảy.
2
Sau khi thu dọn xong, tổ chương trình đưa ra nhiệm vụ thứ hai, các nghệ sĩ cùng nhau chuẩn bị bữa tối.
Kẻ vô danh hạng 18 Hứa Văn lân la đến hỏi Tạ Lê,
“Tiền bối Tạ, tôi không giỏi nấu ăn lắm, anh có thể giúp tôi một phần được không?”
“Buổi tối tôi ăn ít lắm.”
Tạ Lê liếc anh ta một cái, thẳng thừng từ chối, “Không được.”
Hứa Văn không ngờ anh ấy lại dứt khoát như vậy, ngượng ngùng bỏ đi.
Con lạc đà alpaca mà anh ta nuôi lẽo đẽo theo sau, lén lút ăn mấy lá rau trong chậu của chúng tôi.
Tức quá, tôi nhảy lên robot hút bụi, chỉ huy nó đi húc vào con alpaca.
“Bambi đại vương giá đáo, quỳ xuống cho ta!”
Sau đó tôi bị phun một bãi nước bọt đầy mặt.
Tôi rên hừ hừ chạy đến cọ cọ Tạ Lê, bảo anh ấy báo thù cho tôi, Tạ Lê không nhịn được cười, xoa cằm tôi để an ủi.
[Tạ Lê lên chương trình trước còn bày vẻ mặt lạnh lùng cho ai xem vậy, Hứa Văn có đắc tội gì anh ta đâu?]
[Bambi kêu nghe nũng nịu quá, tim tôi tan chảy mất rồi.]
[Mấy người ở trên kia, vài ngày nữa là thành “gâu gâu gâu” hết cho xem.]
Tôi đẩy cái khay ăn của tôi đến trước mặt Tạ Lê, rồi dùng chân gõ gõ:
“Tạ Lê, tôi đói rồi.”
Ánh mắt Tạ Lê dịu dàng hẳn xuống, “Chờ một chút, Bambi.”
Đúng vậy, Tạ Lê đã đặt cho tôi một cái tên.
Bambi là một chú nai con, anh ấy thấy tôi rất giống.
Tạ Lê làm xong bữa ăn cho tôi trước, còn dùng cà rốt thái hạt lựu và trứng gà bày thành một khuôn mặt cười, sau đó mới bắt đầu làm bữa của mình.
Đến khi Tạ Lê bắt đầu ăn cơm thì tôi đã chạy nhảy khắp nhà rồi.
Không hiểu sao, ký ức trước khi tôi xuyên vào thân thể chó Beagle lại rất mơ hồ, trong đầu chỉ còn sót lại một vài kiến thức sinh hoạt cơ bản.
Ngay cả khi còn là người, tôi tên gì cũng không nhớ nổi nữa.
3
Sáng sớm hôm sau, tổ chương trình thông báo kinh phí cơ bản cho cả tuần chỉ có 500 tệ, số còn lại phải tự kiếm.
Khương Uyển và Tạ Lê một đội, còn Ảnh đế hết thời Chu Cảnh Nhiên và Hứa Văn một đội.
Kiếm tiền thật không dễ, đành phải bán nghệ thôi.
Tạ Lê trang điểm cho tôi thật xinh xắn, còn nhẹ nhàng cài một chiếc kẹp tóc màu hồng lên đôi tai to của tôi.
Tôi vui vẻ lắc lắc tai.
Chúng tôi tìm đến một khu chợ, con vẹt xanh bắt đầu gào lên:
“Bắt tay 5 tệ, chụp ảnh chung 10 tệ.”
“Đi ngang qua xin đừng bỏ lỡ.”
Tạ Lê còn mang cả robot hút bụi trong nhà đến cho tôi.
Tôi đứng trên robot hút bụi, con vẹt đậu trên đầu, chúng tôi đi vòng quanh chợ rao hàng.
Chưa đến nửa buổi sáng mà hai đứa đã kiếm được mấy trăm tệ.
[Cái tổ hợp này hài hước thật sự ha ha ha ha]
[Bambi đáng yêu quá, Tạ Lê cho tui mượn chơi hai ngày, hết hạn sử dụng tui trả lại cho cậu.]
[Bây giờ vẫn còn bé tí, chưa có dáng vẻ gian ác gì cả.]
Có mấy đứa nhỏ đưa đồ ăn vặt cho chúng tôi, chìa cả hai tay ra.
Tôi thừa lúc con vẹt đang nói, liền ăn hết đồ ăn vặt trên cả hai tay.
Con vẹt xanh keo kiệt quá, cúi xuống mổ vào lông tôi, “Sao ngươi lại ăn hết phần của ta rồi!”
Tôi nhảy thẳng vào lòng Tạ Lê, “Cái gì mà của ngươi với của ta, cứ để trước mặt ta là của ta hết.”
Tạ Lê vững vàng ôm lấy tôi, cứ như một ông bố già đang cưng chiều con mình vậy.
Anh ấy nghe không hiểu hai chúng tôi nói chuyện, chỉ tưởng chúng tôi đang nô đùa, “Năng động quá đi mất, Bambi, tối ba làm đồ ăn ngon cho con nhé.”
Hai chân trước của tôi đặt lên vai Tạ Lê, nghe vậy liền liếc xéo anh ấy một cái.
Tạ Lê to gan!
Vậy mà dám mơ tưởng làm ba của Bambi đại vương tôi.
Bất quá nể tình ngươi có công hộ giá, lần này tôi sẽ không so đo với ngươi.
Tôi không nhịn được tự khen mình, Bambi, đúng là một chú chó ngoan.
4
Nửa tháng sau, tôi đã hoàn toàn quen với không khí livestream, bắt đầu dần dần bộc lộ bản tính.
Theo cái mõm ngày càng dài ra, cư dân mạng bắt đầu bình luận:
[Xong rồi, bắt đầu có dáng dấp con lừa rồi kìa.]
[Ma Đồng giáng thế.]
[Thời gian thưởng thức sắp hết rồi. Tạ Lê, tôi sẽ không mượn Bambi của cậu chơi nữa đâu, cậu tự giữ lấy đi.]
Cơ thể tôi đang trong giai đoạn mọc răng, Tạ Lê mua cho tôi một cái gậy gặm nướu, bị tôi gặm sạch trong hai ngày không nghỉ.
Hơn nữa dạo gần đây tôi cảm thấy cả người tràn đầy năng lượng, mỗi ngày có thể chạy đi chạy lại trong nhà đến tám trăm vòng.
Đôi tai to cụp xuống theo mỗi bước chạy, lúc ăn cơm còn có thể rớt cả vào bát.
Tạ Lê hết cách, bèn buộc một sợi dây chun vào cổ tay, mỗi khi tôi ăn cơm là anh ấy lại buộc tai thỏ cho tôi.
“Bây giờ là thỏ con Bambi rồi.”
Tôi mơ hồ cảm thấy trước đây mình là một ca sĩ, dù sao thì tài năng âm nhạc của tôi cũng rất xuất chúng, dù có làm chó cũng không thể che giấu được.
Hai giờ đêm,
Tạ Lê đã ngủ say, tôi không nhịn được mà cất giọng hát ở phòng khách.
Tạ Lê ở chung với tôi mấy tháng, chất lượng giấc ngủ đã tốt hơn nhiều, tiếng hát tuyệt vời của tôi anh ấy chẳng nghe thấy gì cả.
Thế là tôi nhảy lên giường Tạ Lê, hát bên tai anh.
“Tạ Lê, Tạ Lê, anh nghe em hát có hay không?”
Trong tưởng tượng của tôi, giọng hát của mình phải như tiếng nhạc trời.
Tạ Lê ngái ngủ mở mắt, theo thói quen ôm tôi vào lòng, hôn lên trán tôi.
Trong chăn của anh ấy hơi nóng, tôi khó chịu cựa mình mấy cái, dùng mõm dụi vào anh ấy, làm dính đầy nước miếng lên mặt Tạ Lê.
“Bambi đáng yêu quá, muốn ra ngoài chơi hả?”
Tuy anh ấy hiểu sai ý, nhưng ra ngoài chơi cũng được.
Tôi chớp mắt mấy cái, gật đầu, Tạ Lê liền mặc quần áo, rửa mặt rồi dẫn tôi ra ngoài.
[Thật muốn làm chó của Tạ Lê, nửa đêm gào “werwerwer” cũng được khen đáng yêu.]
[Ai bảo Tạ Lê tính tình không tốt, anh ấy tốt tính quá trời.]
[Người bất lực nhất thế giới xuất hiện rồi.]
5
Chương trình đến kỳ thứ tư, tổ sản xuất thông báo sẽ có một nữ khách mời mới.
Thông tin đưa ra là “tinh nghịch”, “giọng hát thiên thần”.
“Chắc là ca sĩ nhỉ?”
Mọi người tụ tập lại, Hứa Văn đoán.
Ảnh đế hết thời Lục Văn Châu phụ họa, “Chắc là còn trẻ.”
Khương Uyển cũng tham gia vào cuộc trò chuyện.
Chỉ có Tạ Lê ngồi một bên, không mấy để ý.
Vừa giới thiệu xong, một cô gái xinh đẹp bước vào, ôm một chú chó nhỏ màu vàng.
Cô ta có mái tóc dài màu vàng hoe, trắng phát sáng, trên khuôn mặt xinh đẹp nở nụ cười vừa phải.
Khương Uyển thốt lên một tiếng: “Đẹp quá.”
Hứa Văn ngẩn người một chút rồi mới phản ứng lại,
“Tôi biết cô, cô là Nguyễn Tinh, bài ‘Hướng Mộng’ đang hot gần đây là do cô hát.”
Nguyễn Tinh mỉm cười, tự giới thiệu: “Chào các tiền bối, em là Nguyễn Tinh, một ca sĩ, thú cưng của em là một chú chó ta.”
Cô ta vừa đến, số người xem trong phòng livestream lập tức tăng lên, fan hâm mộ liên tục bình luận:
[Là bé cưng Tinh Tinh nhà mình! Đẹp muốn xỉu!]
[Tinh Tinh mới debut một năm thôi đó, đã có nhiều bài hit rồi, ai có hứng thú thì có thể nghe thử album “Nguyện Ước Tinh Tú” nha.]
[Nữ thần mà lại nuôi chó ta, cảm giác không hợp lắm nha.]
Chú chó nhỏ bị cô ta ôm trong lòng cứ gầm gừ, muốn giãy ra.
Nguyễn Tinh không giữ được, chú chó liền nhảy xuống đất, quay đầu lại hung dữ sủa hai tiếng với cô ta.
Như thể đang cảnh cáo.
Sau đó, nó như ngửi thấy gì đó, quay người chạy về phía tôi.
Khi chú chó ta nhảy xuống đất, mọi người mới phát hiện một chân của nó bị què, chạy tập tễnh.
Tạ Lê tưởng nó muốn đánh nhau với tôi, vừa định bế tôi lên thì chú chó đã xông tới cọ vào người tôi.
Vừa dụi vừa rên hừ hừ làm nũng: “Người cô thơm quá, có mùi của mẹ.”
Tôi cũng có một loại cảm giác thân thiết khó hiểu với nó.
Nguyễn Tinh giật mình, ngượng ngùng cười, vội vàng chạy tới ôm cún con đi.
Cô ta luống cuống chạy, vô tình làm rơi ra một mẩu ngọc bội đen từ cổ áo.
Khi cúi xuống, ngọc bội vừa chạm vào đỉnh đầu tôi.
Ngọc bội đen tuyền, tôi lập tức choáng váng đầu óc, buồn nôn cả người, không thể kiểm soát được.
Trong đầu bỗng hiện lên vài hình ảnh.