Xuyên Thành Thú Cưng Của Chồng Tương Lai
Chương 3
❮ sautiếp ❯
“Vì bệnh tật, con chưa từng được xuống giường. Bây giờ con đã được trải nghiệm cuộc sống của một người bình thường, có thể chạy nhảy, có thể hát, còn được nhiều người yêu mến nữa.”
“Tuy con chưa từng gặp Nguyễn Tinh, nhưng con cảm nhận được cô ấy là một cô gái rất tốt, là chúng ta có lỗi với cô ấy, không biết bây giờ cô ấy đã trở về thân xác của mình chưa.”
Đáp lại cô ta là tiếng thở dài của người đàn ông.
Lời của cô ta đã dập tắt ý định nổi giận của tôi.
Tôi đứng tại chỗ suy nghĩ một lát, lấy một chiếc thẻ từ trong ví, xé một mẩu giấy viết mật khẩu rồi nhét qua khe cửa.
Sau đó tôi định phủi áo rời đi, giấu kín công danh.
Bỗng nhiên trong lòng vang lên tiếng ư ử.
Tôi ngẩn người, cúi đầu nhìn Bambi vừa mở mắt, đôi mắt to tròn ngơ ngác nhìn tôi.
“Suỵt!”
Tôi vội bịt miệng nó lại, nhưng đã muộn.
Trong nháy mắt, cả tòa nhà vang vọng tiếng kêu của Bambi, cứ như tôi đang ôm một cái loa phóng thanh vậy.
Nó vừa kêu vừa hưng phấn cọ vào người tôi, còn lè lưỡi liếm láp.
Người trong phòng nghe tiếng động liền mở cửa, kinh ngạc nhìn tôi đang ngồi xổm ở cửa một cách khó coi.
Sau đó, ông ta cúi xuống, thấy chiếc thẻ ngân hàng trên mặt đất.
“Là cô à.”
Hết cách, tôi đành đứng lên vẫy vẫy chân của Bambi.
“Chào, lại gặp nhau rồi.”
Tên đạo sĩ giả kia đã tháo râu giả, trông cũng chỉ là một người đàn ông trung niên từng trải.
Nghe vậy, ông ta phức tạp hỏi, “Ta vì con gái mà chiếm đoạt thân thể của cô, cô không hận ta sao?”
Qua bóng lưng ông ta, tôi thấy cô gái trẻ nằm trên giường trong phòng.
Trông cô ta còn rất nhỏ.
Khuôn mặt nhỏ nhắn đầy vết nước mắt, sắc mặt rất kém, xem ra là đã ốm đau nằm liệt giường nhiều năm, vô cùng yếu ớt.
Tôi thở dài nói:
“Tôi vừa mới nghe được cuộc đối thoại của các người rồi. Trong thẻ này có 50 vạn, không chắc đủ, nhưng đã là tất cả những gì tôi có thể giúp.”
“Chuyện trước kia tôi sẽ không truy cứu, nhưng sau này đừng làm chuyện xấu nữa, hãy dưỡng bệnh cho tốt.”
Nói xong, tôi xoay người rời đi.
“Chờ một chút,” cô gái trên giường vội gọi với theo, nghẹn ngào,
“Nguyễn Tinh.”
Tôi không quay đầu lại.
“Cảm ơn cô. Còn nữa, xin lỗi.”
9
Tôi ôm Bambi về nhà, định một mình nuôi nó.
Dù sao trước đây tôi cũng là Bambi, tự nuôi mình, cũng không quá đáng chứ?
Tôi vẫn dùng cái tên Tạ Lê đặt cho nó trước kia, gọi nó là Bambi.
Như vậy nghe thân thiết hơn.
Nhưng tôi đã quên mất một điều, Bambi bây giờ đích thực là một con chó.
Hơn nữa còn là một con chó đã qua giai đoạn “ngoan”, hoàn toàn tiến hóa thành một con chó tai to mồm loa.
Chưa đầy vài ngày,
Tất cả bàn ghế trong nhà tôi đều bị Bambi gặm nát, chẳng khác nào cuồng phong quét qua.
Phong cách trang trí hiện đại ban đầu đã biến thành phong cách hoang tàn, nhà chỉ còn bốn bức tường.
Nó thậm chí còn dùng cái lưỡi vừa liếm nước bồn cầu để liếm mặt tôi.
Tiếng kêu của nó vang cả tầng, ăn cơm phải dùng chậu, một ngày đi vệ sinh hai lần.
Thật sự là tiếng kêu như sấm, phân như núi.
Nửa đêm hai giờ nó còn ngồi phịch lên bụng tôi bắt tôi dẫn nó ra ngoài chơi, trong mơ tôi còn tưởng mình bị bóng đè.
Đúng là trời xanh có mắt.
Chỉ một tuần thôi, tôi đã bị rèn thành một kẻ nhẫn nhịn giỏi rồi.
Tôi không khỏi nghi ngờ, chẳng lẽ trước đây mình cũng hành hạ Tạ Lê như vậy sao?
Tính Tạ Lê đúng là quá tốt.
Người quản lý đến nhà bàn công việc sắp tới, vừa mở cửa đã thấy tôi với hai quầng thâm mắt to tướng, giật cả mình.
“Lần trước em không khỏe trên show, vẫn chưa hồi phục à?”
Tôi còn chưa kịp nói gì thì Bambi đã lao tới, hai tai to vểnh lên rung rung, đòi tôi ôm.
Không phanh kịp, tôi bị nó tông cho loạng choạng.
Mặt Trăng lâu ngày không gặp cũng ló đầu ra sau lưng người quản lý, vẫy đuôi với tôi.
Người quản lý nhìn Bambi một hồi rồi dè dặt hỏi:
“Đây là con chó của Tạ Lê à?”
Tôi chán nản đáp: “Vâng.”
“Sao chó của Tạ Lê lại ở chỗ em?” Người quản lý lấy điện thoại ra cho tôi xem,
“Hai hôm trước cậu ta còn đăng Weibo nói chó bị lạc, ai tìm được sẽ hậu tạ.”
Mắt tôi sáng rỡ khi cầm lấy điện thoại, đúng là thấy được cứu tinh rồi.
Tiền nong không quan trọng, chủ yếu là muốn tống khứ Bambi đi thôi.
10
Tôi dò hỏi được địa chỉ của Tạ Lê từ người đại diện, liền trang bị đầy đủ rồi dắt hai con chó ra ngoài.
Trên đường đi, tôi bị nó kéo lê về phía trước, chân không ngừng nghỉ một giây nào.
Đến khu chung cư của Tạ Lê, bảo vệ không cho vào, tôi đành phải gọi điện cho anh ấy.
Cũng may khi còn là chó tôi đã nhớ được số của anh ấy.
“Alo?”
Giọng nói trầm thấp vang lên, điện thoại vừa reo hai tiếng đã có người bắt máy.
Đang lúc tôi còn đang phân vân không biết nên nói “Chào anh, tôi là Nguyễn Tinh” hay “Chó của anh đang ở chỗ tôi” thì Bambi đã bắt đầu sủa ăng ẳng vào điện thoại.
“Bambi?”
Tạ Lê có chút kinh ngạc, dù sao thì ai mà ngờ được có một con chó gọi điện cho anh ấy chứ.
Tôi vội nói, “Chào anh Tạ Lê, tôi là Nguyễn Tinh. Hiện tại tôi đang ở ngoài khu chung cư của anh cùng Bambi, anh có thể ra đón một lát được không?”
Tạ Lê nói “Chờ một chút.” rồi cúp máy.
Chẳng mấy chốc, một bóng người mặc áo khoác đen đã xuất hiện ở cổng khu chung cư.
Tạ Lê cao ráo, chân dài, chỉ hai ba bước đã đi đến chỗ tôi.
Bambi thấy Tạ Lê như thấy ba ruột, lập tức lao về phía trước.
Tôi bị kéo theo sau, chân phải vung lên hết cỡ, gần như chạy thành bóng mờ.
Bambi chạy được một đoạn, thấy tôi không theo kịp, lại quay đầu chạy vòng quanh tôi một vòng.
Thế là tôi bị dây dắt chó quấn lấy, như con nhộng trong kén, lại như Đường Tăng trong động Bàn Tơ, thân mật tiếp xúc với mặt đất.
Bộ đồ phối tỉ mỉ rối tung, bím tóc vừa tết cũng xõa ra, giày còn rớt mất một chiếc.
Mặt mũi tôi, đúng là mất hết cả thể diện.
Mà trong mắt Tạ Lê đáng ghét chỉ có mỗi Banbi.
Anh ấy ngồi xổm xuống vững vàng đỡ lấy Banbi, hoàn toàn mặc kệ tôi ngã nhào xuống đất như một quả pháo.
Cũng may có bãi cỏ làm đệm, tôi chỉ là trông có vẻ chật vật mà thôi.
“Nguyễn tiểu thư, cảm ơn cô đã đưa Bambi về.”
Tạ Lê nhận lấy dây dắt trong tay tôi, đứng lên nhìn xuống, “Nhưng hôm đó chẳng phải cô đã đi trước rồi sao, sao Banbi lại ở chỗ cô?”
Hỏng bét rồi.
Tôi chỉ lo nhanh chóng đưa Bambi về, quên mất chưa nghĩ ra lý do.
Chẳng lẽ ta có thể nói, thật ra Bambi lúc trước là tôi, nhưng vì tôi dự cảm sắp phải “ba la la biến hình” nên mới tự mình chạy trước sao?
Tạ Lê làm sao mà tin được?
Anh ấy không những không tin, mà còn có thể nghĩ đầu óc tôi có vấn đề ấy chứ.
May mà Tạ Lê không hỏi thêm nữa.
Buổi chiều tôi còn có một lịch trình phải chạy, liền chắp tay cảm ơn.
“Bambi nhờ anh nhé Tạ Lê, tôi đi trước đây.”
Vừa nghĩ đến tối nay có thể ngủ một giấc ngon lành, khóe miệng tôi còn khó kiềm chế hơn cả súng AK.
Kết quả vừa quay người tôi đã thấy chân mình không nhấc lên được, cúi đầu nhìn thì ra Bambi đang cắn gấu quần ta không chịu buông.
Đôi mắt to tròn ngấn nước nhìn tôi, trong mũi phát ra tiếng hừ hừ.
Nhìn là biết không nỡ rời tôi rồi.
Tạ Lê nhìn cảnh tượng trước mắt, trầm ngâm nói.