1. Home
  2. Chữa Lành
  3. Trở Lại Mười Năm Yêu Khương Kỳ Nhất
  4. Chương 2

Trở Lại Mười Năm Yêu Khương Kỳ Nhất

Chương 2

❮ sau
tiếp ❯

07

 

Khương Kỳ đút cho tôi một quả quýt.

 

Ngay khi anh định bóc quả thứ hai, tôi liền bảo dừng lại.

 

“Em không ăn nữa.”

 

Chân tôi đang bị gãy, đi vệ sinh bất tiện.

 

Nghĩ đến đây, tôi có chút hối hận vì đã ăn quả quýt đầu tiên.

 

Khương Kỳ đặt quả quýt trở lại giỏ trái cây.

 

Anh đứng dậy đẩy ghế về vị trí cũ, vẻ mặt lạnh lùng và xa cách.

 

Tôi không hiểu sao Khương Kỳ trông không vui như vậy, chẳng còn giống anh nữa.

 

Khiến tôi cũng bị cảm xúc của anh lây sang.

 

“Khương Kỳ, em không vui.”

 

“Anh hôn em một cái đi.”

 

Trước đây Khương Kỳ luôn dỗ dành tôi như vậy.

 

Nhưng anh lại nhướn mày nhìn tôi.

 

“Như vậy không hay đâu.”

 

Ánh mắt tôi thản nhiên.

 

“Sao lại không hay? Chẳng phải ở đây chỉ có hai chúng ta thôi sao?”

 

Khương Kỳ nhìn tôi rất lâu, lâu đến mức tôi tưởng anh ngây người ra rồi.

 

Rồi anh đột nhiên cúi người tới gần, đặt lên môi tôi một nụ hôn vị quýt.

 

“Á! Anh cắn em!”

 

Khương Kỳ lùi lại, nhìn vẻ mặt tức giận phồng má của tôi, cuối cùng anh cũng bật cười.

 

Tôi dùng tay phải xoa môi.

 

Hình như sờ thấy dấu răng còn lưu lại trên đó.

 

“Đồ biến thái!”

 

Khương Kỳ vòng qua chỗ giường của tôi.

 

“Đồ biến thái đi về đây.”

 

Tôi gọi anh lại.

 

“Anh đừng đi, anh đi rồi tối ai ở cùng em?”

 

Khương Kỳ đút tay vào túi quần quay lại, lại trở về dáng vẻ cà lơ phất phơ thường ngày.

 

“Hay là em muốn tôi ở lại bệnh viện với em?”

 

“Đúng đó.”

 

Tôi chỉ vào chiếc giường bên phải.

 

“Anh ngủ ở đây đi, Tiểu Khương Tử, tối nay anh hầu hạ em ngủ.”

 

Khương Kỳ miệng thì nói “Tôi thật hết nói nổi”.

 

Nhưng vẫn ngoan ngoãn ngồi xuống chiếc giường trống kia.

 

08

 

Nhưng sáng sớm hôm sau, khi tôi mở mắt ra, bên cạnh lại chẳng có ai.

 

Chỉ có chiếc chăn hơi xộc xệch mới chứng minh Khương Kỳ tối qua đã ngủ ở đây.

 

Cửa phòng bị đẩy ra, người bước vào lại là gã trai lừa đảo hôm qua.

 

Anh ta trông như một đàn anh thư sinh, ăn mặc cũng rất bảnh bao.

 

Thoạt nhìn, thật khó mà liên tưởng anh ta với một kẻ lừa đảo.

 

Anh ta xách một chiếc cặp lồng giữ nhiệt đến trước giường tôi, nở nụ cười dịu dàng.

 

“Cố Tích, chẳng phải em luôn muốn ăn bữa sáng anh tự làm sao? Anh làm cho em đó, để em mau khỏe lại.”

 

“Đại tiểu thư, em hết giận chưa? Đừng có giỡn với anh chuyện em có bạn trai khác nữa được không?”

 

“Anh biết em còn trách anh chuyện của Lạc Lạc, nên lần này anh không dẫn cô ấy đến.”

 

Anh ta đặt cặp lồng xuống đầu giường, mở nắp, lấy bánh bao, trứng chiên, cháo và sữa đậu nành ra.

 

Thấy anh ta có ý định đút cho tôi ăn.

 

Tôi vội vàng giơ tay phải ngăn anh ta lại.

 

“Tôi không ăn! Anh đi đi! Y tá đâu! Có người muốn hại tôi!”

 

Cửa phòng mở ra, nhưng người bước vào không phải y tá, mà là Khương Kỳ đang xách bữa sáng vừa mua từ bên ngoài về.

 

Khương Kỳ không bỏ đi, không hề lặng lẽ rời đi.

 

Nỗi chua xót trong lòng tôi lúc này mới dịu đi đôi chút.

 

“Sao giờ anh mới về?”

 

Tôi hỏi anh.

 

Khương Kỳ và Bùi Lam nhìn nhau.

 

Anh không trả lời tôi, cũng không bước thêm bước nào vào phòng.

 

Tôi chỉ vào Bùi Lam rồi nói với Khương Kỳ.

 

“Mau giúp em đuổi anh ta đi, tên này đáng sợ quá.”

 

Khương Kỳ thở dài, bước tới chắn giữa tôi và Bùi Lam, làm động tác “mời” với Bùi Lam.

 

Bùi Lam kinh ngạc nhìn anh, hình như lúc này mới nhận ra bạn trai mà tôi nói không phải là bịa.

 

Tôi ấn chuông đầu giường, nói với Bùi Lam:

 

“Tôi báo cảnh sát rồi, tôi muốn bảo vệ tống cổ anh ra ngoài.”

 

Bùi Lam lúng túng lùi lại.

 

“Cố Tích, bây giờ em không muốn gặp anh sao?”

 

“Tôi muốn gặp anh khi nào?”

 

Tôi chỉ vào hộp giữ nhiệt ở đầu giường, bảo Khương Kỳ vứt đi.

 

“Đồ người lạ đưa, tôi không dám ăn.”

 

09

 

Khương Kỳ mím môi xách hộp giữ nhiệt đi ra ngoài, Bùi Lam lẽo đẽo theo sau.

 

Vì cửa không khép chặt, tôi thoáng thấy Khương Kỳ trả lại hộp giữ nhiệt cho Bùi Lam.

 

Chuyện gì thế này?

 

Sao bây giờ anh lại rộng lượng với đàn ông bên cạnh tôi vậy?

 

Nhưng tôi đang đói meo, nên thôi không truy cứu nữa.

 

Đợi Khương Kỳ quay lại, tôi vội vàng bảo anh đút tôi ăn sáng.

 

“Em sắp chết đói rồi.”

 

Tôi không ngờ Bùi Lam không rời bệnh viện, anh ta cứ đứng ngoài phòng bệnh tôi đến hơn một giờ chiều.

 

Tôi nghe thấy tiếng giày cao gót lộc cộc ngoài hành lang.

 

Rồi tôi vừa ngủ trưa dậy thì thấy luật sư của mình, Tô Lạc người đã đâm tôi bị thương và cả Bùi Lam sáng nay cùng nhau bước vào.

 

Luật sư đưa cho tôi một bản tài liệu, đưa cho Tô Lạc một bản.

 

Tôi ngại cầm mỏi tay, liền để tay Khương Kỳ làm giá sách cho mình.

 

Nhìn Khương Kỳ tựa vào đầu giường tôi, tư thế gần như ôm trọn tôi vào lòng, ánh mắt Bùi Lam tối sầm lại, rồi lại tiến đến gượng cười, muốn thay Khương Kỳ cầm giúp.

 

Nhưng tôi thẳng thừng từ chối.

 

“Anh làm gì đấy? Đừng có chạm vào tôi.”

 

Luật sư nói tôi có thể kiện Tô Lạc tội gây thương tích, khởi tố hình sự.

 

Nghe vậy, mặt Tô Lạc tái mét vì sợ hãi.

 

Bùi Lam ngồi xổm xuống bên cạnh tôi, định nắm lấy tay tôi.

 

“Cố Tích, nể mặt anh, em và Lạc Lạc giải quyết riêng đi, được không?”

 

Tôi thấy anh ta đúng là người đáng ghét nhất kể từ khi tôi tỉnh lại.

 

“Giải quyết riêng? Giờ trong xương tôi còn đóng đinh đây này. Tôi cũng không thiếu tiền.”

 

Tôi nhìn luật sư.

 

“Tôi muốn đi theo con đường pháp luật, để kẻ gây ra tổn thương cho tôi phải trả giá.”

 

Tô Lạc mặc bộ sườn xám xanh trắng, run rẩy đứng đó, đến cả khăn choàng cũng bị cô ta làm rơi xuống đất.

 

Bùi Lam đứng dậy, cúi người về phía tôi.

 

“Cố Tích, sao em cứ phải cay nghiệt như vậy? Chuyện có thể giải quyết riêng mà em cứ muốn làm lớn chuyện lên làm gì? Lạc Lạc còn nhỏ, mùa thu này đã phải đi du học rồi, em lớn hơn cô ấy nhiều như vậy sao còn không hiểu chuyện?”

 

Tôi nhìn mặt Bùi Lam mà muốn nhăn nhó hết cả lại.

 

Tôi ghét nhất là bị người khác lên mặt dạy đời.

 

Tôi đưa bàn tay lành lặn ra.

 

Anh ta đã tự đưa mặt tới, vậy thì tôi thưởng cho anh ta một cái tát.

 

Tiếng tát giòn tan cùng cảm giác đau rát trên mặt khiến Bùi Lam nhất thời choáng váng.

 

Khi anh ta tỉnh táo lại, vừa định tiến lên chất vấn tôi lần nữa thì Khương Kỳ nãy giờ vẫn im lặng bỗng chắn trước mặt tôi, ngăn anh ta lại.

 

“Dựa vào cái gì mà anh cản tôi? Tôi là bạn trai của Cố Tích!”

 

Bùi Lam vốn dĩ luôn cố gắng giữ giọng điệu ôn hòa, cuối cùng cũng không nhịn được mà nổi giận.

 

Người này lại dám nói dối trước mặt tôi, mà Khương Kỳ sau khi nghe những lời đó lại không đánh anh ta?

 

“Anh không phải bạn trai tôi! Anh ấy mới là bạn trai tôi!”

 

Tôi chỉ vào Khương Kỳ nói với Bùi Lam.

 

Bùi Lam tức giận đến bật cười, anh ta quay sang hỏi Khương Kỳ.

 

“Thật sao? Anh là bạn trai của cô ấy à?”

 

Khương Kỳ mím môi không trả lời.

 

Thấy vậy, Bùi Lam chế giễu tôi.

 

“Cố Tích, diễn viên em mời đến ngay cả diễn kịch cũng không diễn cho trọn vẹn được sao?”

 

Tôi bực bội nắm chặt vạt áo sau lưng Khương Kỳ, không hiểu sao anh lại không nói gì.

 

Bùi Lam định đẩy Khương Kỳ ra nhưng lại bị anh túm lấy cánh tay.

 

“Vậy cũng không thể để anh bắt nạt cô ấy.”

 

Bùi Lam vung nắm đấm, lại bị Khương Kỳ khống chế.

 

Hai người đánh nhau ngay trong phòng bệnh, những người xông vào can ngăn cũng không thể tách họ ra, cảnh tượng này khiến tôi trố mắt kinh ngạc.

 

Nhưng qua lời nói và thái độ của Bùi Lam và Khương Kỳ, tôi nhận ra mình thật sự đã mất trí nhớ. Hiện tại, Bùi Lam có vẻ đúng là bạn trai tôi, còn Khương Kỳ thì không còn là gì nữa.

 

❮ sau
tiếp ❯

Chức năng bình luận hiện chỉ có thể hoạt động sau khi bạn đăng nhập!

Đồng ý Cookie
Trang web này sử dụng Cookie để nâng cao trải nghiệm duyệt web của bạn và cung cấp các đề xuất được cá nhân hóa. Bằng cách chấp nhận để sử dụng trang web của chúng tôi