1. Home
  2. Chữa Lành
  3. Trở Lại Mười Năm Yêu Khương Kỳ Nhất
  4. Chương 3

Trở Lại Mười Năm Yêu Khương Kỳ Nhất

Chương 3

❮ sau
tiếp ❯

10

 

Đột nhiên đầu tôi đau nhức dữ dội.

 

Trong khoảng thời gian tôi đã quên đó, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?

 

Vì sao tôi và Khương Kỳ lại chia tay?

 

Vì sao tôi lại ở bên Bùi Lam, người luôn bảo vệ những cô gái khác?

 

Tôi rất muốn biết đáp án, nhưng lại không dám đối diện với nó.

 

Tôi chỉ biết rằng, hiện tại tôi rất ỷ lại vào Khương Kỳ. Có Khương Kỳ ở bên cạnh là điều rất quan trọng với tôi.

 

Sau khi cả Bùi Lam và Khương Kỳ đều bị thương, hai người cuối cùng cũng dừng tay, giận dữ nhìn nhau.

 

Lúc này, tôi cũng đã ổn định lại tâm trạng.

 

Tôi cố gắng giữ vẻ bình tĩnh nói với Bùi Lam.

 

“Vụ tai nạn khiến tôi mất trí nhớ, nên tôi không nhớ anh là bạn trai của tôi. Hiện tại tôi không có tình cảm với anh, mà tôi thấy anh cũng không thích tôi, hay là chúng ta chia tay đi.”

 

Bùi Lam nhìn tôi, vẻ mặt không thể tin được.

 

“Cố Tích, sự kiên nhẫn của anh với những lời nói dối cũng có giới hạn thôi.”

 

May mắn thay, bác sĩ điều trị chính của tôi bước vào, anh ấy đưa cho tôi xem báo cáo chụp não và giải thích kết quả phân tích.

 

Chứng minh rằng tôi thật sự đã mất trí nhớ.

 

Sau khi nghe bác sĩ nói về quá trình điều trị, Bùi Lam lại đến bên giường tôi.

 

Cơn giận của anh ta đã nguôi ngoai, giờ trông lại có vẻ nho nhã lịch sự.

 

Anh ta ngồi xuống bên cạnh tôi, mắt rưng rưng.

 

“Xin lỗi Cố Tích, là anh đã hiểu lầm em. Xin em hãy cho anh một cơ hội để em nhớ lại chuyện trước đây của chúng ta được không? Chúng ta đừng chia tay vội, đợi khi nào em nhớ lại rồi hãy quyết định.”

 

Vì Bùi Lam chưa từng để lại ấn tượng tốt nào trong tôi, nên tôi hoàn toàn không muốn đồng ý với anh ta.

 

Lời vừa rồi tôi nói với anh ta đã là cách nói uyển chuyển hết mức rồi.

 

Tôi ngẩng đầu nhìn Khương Kỳ.

 

Sau khi chạm phải ánh mắt của tôi, anh lại quay mặt đi không nhìn tôi và Bùi Lam.

 

Bây giờ tôi và Khương Kỳ đã chia tay rồi, anh cảm thấy không có tư cách quản chuyện của tôi nữa.

 

Nhưng dù vậy, ký ức về những ngày tháng yêu đương nồng nhiệt vẫn khiến tôi không khỏi đau lòng.

 

Khương Kỳ, anh thật sự không muốn nói gì sao?

 

Vậy coi như tôi đã đồng ý nhé?

 

Tôi dời mắt khỏi Khương Kỳ đang im lặng, chuyển sang nhìn Bùi Lam đang thâm tình nhìn tôi.

 

Tôi thở dài.

 

“Được thôi, tôi cho anh cơ hội.”

 

11

 

Từ ngày đó, ngày nào Bùi Lam cũng đến bệnh viện thăm tôi.

 

Dù thấy Khương Kỳ vẫn ở bên cạnh tôi, anh ta cũng không mất bình tĩnh nổi giận nữa.

 

Anh ta vui vẻ kể cho tôi nghe những chuyện đã xảy ra giữa hai người trong quá khứ.

 

Anh ta nói chúng tôi quen nhau khi đi du học ở nước ngoài.

 

Chúng tôi học cùng một trường đại học, anh ta là học trưởng hơn tôi một khóa.

 

Lúc mới ra nước ngoài học, tôi rất khép kín, không có bạn bè.

 

Chính anh ta đã giúp tôi hòa nhập vào cộng đồng người Hoa ở đó.

 

Anh ta cười tự khen, nói vì anh ta kiến thức rộng, ăn nói thú vị nên tôi thấy anh ta rất hấp dẫn.

 

Dần dần, tình cảm của chúng tôi nảy sinh, từ bạn bè trở thành người yêu.

 

Vì anh ta thích phong cảnh và chụp ảnh, nên anh ta đã đưa tôi đi du lịch khắp nơi để ngắm cảnh đẹp, chụp rất nhiều ảnh.

 

Anh ta đưa máy ảnh của anh ta cho tôi, để tôi xem từng tấm một.

 

Trong ảnh có rất nhiều ảnh chụp chung của chúng tôi, khi chơi dù lượn, khi lặn biển, khi cưỡi lạc đà trên sa mạc…

 

Trong ảnh, tôi quả thật đã cười rất vui vẻ.

 

Nhưng điều mà tôi không thể chấp nhận bây giờ là, người khiến tôi vui vẻ như vậy lại là chàng trai trước mặt này, chứ không phải Khương Kỳ.

 

Tôi nhét máy ảnh vào tay Bùi Lam.

 

Nhìn đôi mắt đầy mong chờ của anh ta, tôi cắn môi, quyết định nói hết những lời trong lòng.

 

“Xin lỗi, có thể anh rất tốt, nhưng anh không phải là hình mẫu lý tưởng của tôi.”

 

“Hình mẫu lý tưởng của tôi chỉ có một, đó chính là Khương Kỳ.”

 

Lúc tôi nói những lời này, Khương Kỳ đang đứng ngoài cửa nghe.

 

12

 

Bùi Lam có chút bất lực ôm máy ảnh ngả người ra sau ghế.

 

Anh ta cười khổ nói.

 

“Nhưng bạn trai hiện tại của em là anh, chứ không phải anh ta, điều đó chứng tỏ giữa hai người có khúc mắc, và em cũng đã từng thích anh.”

 

Bất cứ ai nhắc đến sự thật này đều khiến tôi hoảng loạn.

 

Trong lòng tôi bùng lên ngọn lửa giận.

 

“Anh nói anh là bạn trai của tôi, vậy tại sao lúc tôi bị thương anh lại không bảo vệ tôi?”

 

“Cách anh hành xử cứ như cô gái tên Tô Lạc kia mới là bạn gái của anh, còn anh thì như đang đến xin lỗi tôi vì bạn gái anh gây chuyện vậy.”

 

Tôi lấy điện thoại ra, mở trang cá nhân của Tô Lạc cho Bùi Lam xem.

 

Cô gái trong ảnh đang hạnh phúc chia sẻ chuyện anh trai Bùi Lam yêu thương, chiều chuộng cô ta từ nhỏ đến lớn như thế nào.

 

Bất kể là tiệc sinh nhật Bùi Lam cố ý tổ chức cho cô ta, hay những món quà tinh xảo gửi từ nước ngoài về.

 

Hay những ngày thường cùng cô ta dắt chó đi dạo, mua sắm sau khi về nước.

 

Hoặc là việc anh ta chiều theo cô ta mặc đồ cosplay, cùng cô ta đến hội chợ truyện tranh mà anh ta thấy thật trẻ con.

 

Trong ảnh hai người thân mật dựa vào nhau, còn hơn cả tình nhân.

 

“Vậy anh giải thích thế nào đây? Nếu anh đã có bạn gái, sao còn không giữ khoảng cách với những cô gái khác?”

 

Tôi cứ tưởng Bùi Lam sẽ lúng túng, ai ngờ anh ta chỉ bất lực cười.

 

“Cố Tích, Lạc Lạc là em gái của gia đình thế giao, em xem con bé cũng chỉ coi anh là anh trai thôi mà. Anh với nó quen nhau bao nhiêu năm rồi, anh xem nó như người nhà, em đừng nghĩ nhiều.”

 

“Với cả, tuy con bé đăng nhiều ảnh thật, nhưng đó chỉ là do tính nó trẻ con, thích đăng lên mạng xã hội thôi. Lúc anh ở bên em cũng chụp nhiều ảnh mà, chỉ là em không thích đăng.”

 

Nói rồi, anh ta có vẻ còn rất ấm ức.

 

Tôi úp điện thoại xuống, kéo giãn khoảng cách với Bùi Lam.

 

“Tôi không quan tâm em gái anh thích đăng ảnh gì, nhưng bạn trai tôi tuyệt đối không thể là kiểu người thân mật quá mức với người khác giới như vậy.”

 

“Anh đương nhiên không cần thay đổi, đây không phải lỗi của anh. Sai là do tôi đã quen anh, nên chúng ta chia tay đi.”

 

Bùi Lam vô thức nghịch chiếc máy ảnh, cắn môi nhìn tôi.

 

“Đừng như vậy, Cố Tích.”

 

13

 

Tôi không chút khách khí nói mệt rồi, đuổi Bùi Lam đi.

 

Sau khi Bùi Lam đi, Khương Kỳ bước vào.

 

Thực ra tôi rất tức giận, nhưng vẻ áy náy trong đáy mắt Khương Kỳ khiến tôi không thể nổi nóng.

 

Rõ ràng vừa nãy, trong lúc tôi nói chuyện với Bùi Lam, tôi đã giơ tay ra hiệu mấy lần, ý bảo Khương Kỳ đang ở ngoài cửa sổ phòng bệnh vào cắt ngang cuộc trò chuyện của Bùi Lam.

 

Nhưng Khương Kỳ vẫn không vào.

 

Tôi lẩm bẩm.

 

“Em muốn chia tay với Bùi Lam, như vậy sau này anh sẽ không cần để ý đến anh ta nữa.”

 

Khương Kỳ khẽ nhíu mày ngồi xuống bên cạnh tôi, là dáng vẻ ôn nhu hiếm thấy trong ký ức của tôi.

 

Lời anh nói lại khiến mặt tôi căng ra.

 

“Em có thể chia tay, nhưng đừng vì tôi.”

 

Tôi thật không hiểu anh bị làm sao nữa?

 

“Sao đến cả anh cũng không bênh em? Có phải vì chúng ta chia tay rồi không?”

 

“Nhưng bây giờ em mất trí nhớ, trong mắt em, anh chính là bạn trai của em, anh đừng lạnh lùng với em như vậy có được không?”

 

Tôi nghĩ chắc chắn cảnh chia tay rất khó coi, mới khiến vị “chính cung” hay ghen trước mặt nói ra những lời này.

 

Khương Kỳ không ngẩng đầu lên nhìn tôi, anh mím môi nói.

 

“Hiện tại Bùi Lam và em môn đăng hộ đối, hơn nữa trước khi em mất trí nhớ, quan hệ của hai người tiến triển rất tốt. Hai tuần trước em còn đi xem nhẫn đính hôn đấy.”

 

Nói xong câu này, sắc mặt anh có chút tái nhợt.

 

Lẽ nào trước đây tôi còn muốn kết hôn với Bùi Lam sao?

 

Nhưng điều khiến tôi không ngờ nhất là, những lời như “môn đăng hộ đối” lại được thốt ra từ miệng Khương Kỳ.

 

Tôi và Khương Kỳ là thanh mai trúc mã.

 

❮ sau
tiếp ❯

Chức năng bình luận hiện chỉ có thể hoạt động sau khi bạn đăng nhập!

Đồng ý Cookie
Trang web này sử dụng Cookie để nâng cao trải nghiệm duyệt web của bạn và cung cấp các đề xuất được cá nhân hóa. Bằng cách chấp nhận để sử dụng trang web của chúng tôi