Trở Lại Mười Năm Yêu Khương Kỳ Nhất
Chương 1
❮tiếp ❯Tiểu thanh mai của Bùi Lam đã xô tôi ngã từ đường trượt tuyết, khiến tôi bị gãy xương và mất trí nhớ.
Trước giường bệnh, Bùi Lam áy náy nắm tay tôi nói:
Tôi lại bảo anh ta và Tô Lạc tránh ra.
Rồi tôi nói với y tá:
“Cô y tá, làm ơn gọi điện cho bạn trai tôi được không?”
“Tôi ra nông nỗi này rồi mà anh ấy còn không đến thăm tôi sao?”
Bùi Lam không ngờ rằng, cú va chạm của tiểu thanh mai lại khiến tôi mất trí nhớ.
Nó đưa tôi trở về mười năm yêu Khương Kỳ nhất.
01
Khi tôi tỉnh lại trong cơn đau đớn.
Trước mắt tôi là một gương mặt tuấn tú, nho nhã.
Người đàn ông xa lạ này nhìn tôi với vẻ mặt ưu tư, rồi khi thấy tôi tỉnh lại thì đôi mắt ánh lên vẻ mừng rỡ.
“Cố Tích, cuối cùng em cũng tỉnh rồi, em có biết anh đã lo lắng cho em thế nào không?”
Nói rồi, anh ta nắm lấy bàn tay đang cắm ống truyền dịch của tôi.
Tôi thấy tay mình đã được bó bột dày cộp.
Người đàn ông thở dài, tiếp tục nói:
“Cố Tích, Lạc Lạc không cố ý đụng vào em đâu, cô ấy là người mới, không kiểm soát được hướng đi, cũng không phanh kịp ván trượt.”
Lúc này, một cô gái vốn đang đứng sau lưng người đàn ông kia, hai tay xoắn vào nhau, bước lên một bước, xin lỗi tôi.
Khuôn mặt trắng trẻo, yếu đuối của cô ta đẫm nước mắt.
“Em xin lỗi chị, em thật sự không ngờ lại xảy ra chuyện như vậy, em xin lỗi chị.”
Qua lời của hai người này, tôi hiểu ra vài chuyện.
Tôi bị cô gái này đụng phải khi trượt tuyết, và hai người họ đang cầu xin tôi tha thứ.
“Tôi không trượt ở đường dành cho người mới đâu nhé, nếu cô ngay cả điều khiển hướng và phanh cũng không biết thì làm sao mà chạy lên đường trượt của tôi được?”
“Có phải cố ý gây thương tích hay không, đợi luật sư của tôi đến rồi nói.”
Tôi vừa định nhờ y tá mời hai người này ra khỏi phòng bệnh thì đột nhiên phát hiện Khương Kỳ không có ở bên cạnh mình?
Chẳng phải quán bar của anh ban ngày không mở cửa sao?
Tôi lại quay sang nói với y tá.
“Cô y tá, cô có thể gọi điện thoại cho bạn trai tôi được không?”
“Tôi đã thành ra thế này rồi mà anh ấy còn không đến thăm tôi?”
02
Nghe vậy, y tá nhìn tôi và Bùi Lam lộ vẻ kỳ lạ.
“Được, cô còn nhớ số điện thoại của bạn trai mình không?”
Đương nhiên là nhớ.
Tôi đọc một dãy số điện thoại một cách trôi chảy.
Y tá bấm số gọi đi.
Bùi Lam từ trong kinh ngạc hoàn hồn.
“Cố Tích, em…”
Lúc này điện thoại kết nối, y tá ra hiệu cho Bùi Lam im lặng.
“Chào anh, đây là Bệnh viện Nhân dân số 4 thành phố A. Bệnh nhân Cố Tích bị thương khi trượt tuyết, sau khi tỉnh lại cô ấy muốn gặp anh, xin hỏi anh có đến không ạ?”
Vài giây sau, y tá cúp máy rồi nói với tôi.
“Anh ấy nói sẽ đến ngay.”
Bùi Lam nhíu mày, sốt sắng hỏi.
“Cố Tích, em thật sự không đùa đấy chứ? Ngoài anh ra em còn có bạn trai khác?”
Anh ta nắm tay tôi đau điếng.
“Anh buông tôi ra! Anh nhìn xem cô gái sau lưng anh đang cười anh kìa.”
“Giữa ban ngày ban mặt nói chuyện quỷ quái gì vậy, giữa chúng ta chẳng có quan hệ gì hết, tôi còn không quen anh!”
Bùi Lam quay đầu lại, Tô Lạc lại không cười nữa.
Tôi vội vàng túm lấy y tá như vớ được cọc.
“Cô y tá, tôi không quen người đàn ông kỳ lạ này, tôi nghi ngờ anh ta là kẻ lừa đảo, cô đuổi anh ta và cả cô gái đi cùng đi.”
Hai người kia bị y tá dọa sẽ gọi bảo vệ, đành phải rời khỏi phòng bệnh của tôi.
Cuối cùng tôi cũng thở phào nhẹ nhõm.
03
Khoảng mười mấy phút sau.
Có người gõ cửa phòng bệnh, rồi đẩy cửa bước vào.
Tôi đang buồn chán đếm mây ngoài cửa sổ, lúc này quay đầu lại nhìn người đàn ông vừa vào, có chút kinh ngạc.
“Khương Kỳ, anh nhuộm tóc đen từ khi nào vậy?”
Hơn nữa, anh cũng không mặc đồ hiệu mà anh thích, mà là một bộ đồ kiểu Trung Quốc màu đen rộng thùng thình.
Khuyên tai đinh trên vành tai cũng biến mất.
Chỉ còn lại một đôi khuyên tai ngọc đơn giản.
Tuy mặt vẫn đẹp trai như vậy, nhưng thần sắc lại lạnh lùng.
Thấy tôi cũng không cười như hồ ly tinh nữa, mà chỉ mím môi, không nói một lời.
Cảm giác như, đột nhiên anh trưởng thành hơn hẳn.
Khương Kỳ ngồi xuống chiếc ghế mà Bùi Lam vừa ngồi.
Anh không trả lời câu hỏi của tôi, mà lại hỏi ngược lại tôi một câu.
“Sao lại gọi tôi đến?”
Anh đang nói cái gì vậy?
“Anh không phải bạn trai của em sao? Bạn gái anh bị gãy xương phải nhập viện, anh còn không đến thăm em?”
“Em còn chưa hỏi sao anh đến muộn thế này.”
Đôi mắt đào hoa của Khương Kỳ trợn tròn khi tôi nói hai chữ “bạn trai”, sau đó lại nhìn chằm chằm vào mặt tôi đến khi tôi thấy phát sợ.
“Tôi nghi ngờ lúc em trượt tuyết đã ngã đập đầu rồi, có phải em mất trí nhớ không? Chuyện tôi là bạn trai em đã là chuyện của mấy năm trước rồi.”
“Hả?”
“Em mất trí nhớ sao?”
Nghĩ lại thì, tôi thật sự không nhớ gì về chuyện xảy ra ở sân trượt tuyết cả, mà cả những chuyện trước đó nữa tôi cũng không nhớ được.
04
Thấy Khương Kỳ nghe tôi gọi anh là bạn trai mà không có vẻ gì là vui vẻ.
Trong lòng tôi chỉ có thể nghĩ đến một khả năng.
“Chồng ơi?”
Tôi ngập ngừng gọi.
Dù sao thì đây cũng là lần đầu tiên trong ký ức của tôi gọi như vậy, tôi còn hơi ngại.
Không ngờ, Khương Kỳ nghe thấy cách xưng hô này thì đột ngột đứng phắt dậy.
Tôi thấy anh khẽ chửi một tiếng.
Rồi hỏi tôi:
“Em lại muốn giở trò gì đấy?”
Tôi chỉ thấy khó hiểu.
Thứ nhất, không thể nào sau mười năm Khương Kỳ tỏ tình mà chúng tôi vẫn chưa kết hôn được.
Hơn nữa, rõ ràng là anh nói tôi ngủ với anh thì phải chịu trách nhiệm với anh mà.
“Rõ ràng em mới là người phải hỏi anh, anh vừa đến bệnh viện thăm em đã mặt nặng mày nhẹ là sao?”
Tôi tủi thân muốn khóc.
“Bây giờ người em đau quá. Bác sĩ nói tay trái và chân trái của em đều bị gãy xương.”
Khương Kỳ cắn môi ngồi xuống.
Anh cúi đầu ngồi im một lúc.
Sau đó khẽ nói:
“Xin lỗi, tôi không nên lớn tiếng với em.”
05
Anh kéo ghế đến đầu giường tôi, chọn trái cây trong đĩa rồi hỏi tôi muốn ăn loại nào.
Tôi bĩu môi.
“Em muốn ăn quýt.”
Thế là Khương Kỳ lấy một quả quýt ra bóc vỏ, bóc xong anh xé thành từng múi rồi định đưa cho tay không bị thương của tôi.
Nhưng tôi không muốn rút tay ra khỏi chăn.
“Làm gì mà phải khổ thế? Anh đút cho em là được rồi mà?”
Khương Kỳ khựng lại một chút, rồi nghiêng người qua đút cho tôi.
Khi đút quýt cho tôi, ngón tay anh không tránh khỏi chạm vào môi tôi.
Mỗi lần như vậy, Khương Kỳ lại có chút thất thần.
“Anh còn chưa nói cho em biết, sao hôm nay anh đến muộn thế? Anh vẫn còn bận việc ở quán bar à? Anh đang sửa sang hay đi lấy hàng vậy?”
Khương Kỳ ngước mắt nhìn tôi, một lúc sau mới trả lời.
“Quán bar tôi đã sang nhượng rồi.”
Hả?
Trong khoảng thời gian tôi quên mất đó sao?
Nhưng chẳng phải Khương Kỳ từ năm mười bảy tuổi đã mơ ước có một quán bar của riêng mình sao?
Anh còn cố tình thi rất nhiều chứng chỉ vì nó nữa.
Chẳng lẽ quán bar kinh doanh không tốt, bị đóng cửa rồi?
Vậy tôi vừa nhắc đến có phải là đã khơi lại nỗi đau của Khương Kỳ rồi không?
06
Tôi khẽ hắng giọng, chuyển chủ đề.
“À mà, đội trưởng Miêu đâu rồi? Nó có thích cái đồ cào móng mới mà em tặng nó làm quà sinh nhật không?”
Khương Kỳ lẩm bẩm.
“Thì ra em đã quên ở đây.”
Nhưng tôi không nghe rõ, bảo anh nói lại lần nữa.
“Nó rất thích, nên sau đó anh đã cho cả nó và cái đồ cào móng đi rồi.”
“Anh đem đội trưởng Miêu cho người khác rồi á?!”
Tôi khó tin nhìn Khương Kỳ.
Nhưng anh chỉ im lặng gật đầu.
“Tại sao vậy?”
Đội trưởng Miêu là con mèo mà tôi và Khương Kỳ vô tình nhặt được khi đi dạo bên ngoài khu nhà anh.
Tôi ở cùng bố mẹ, mà bố mẹ tôi lại rất sạch sẽ, vốn không thích nuôi thú cưng.
Thế là đội trưởng Miêu được giao cho Khương Kỳ nuôi.
Mỗi tuần tôi đều đến nhà anh chơi, để thỏa cơn nghiện vuốt mèo.
“Tôi thấy mình quá bất cẩn, không nuôi nó tốt được nên đã cho đi rồi.”
Khương Kỳ thản nhiên nói.
Tôi mím môi.
Nhưng rõ ràng mấy năm trước Khương Kỳ vẫn luôn chăm sóc nó rất tốt mà.
Nhưng quyền nuôi dưỡng nằm trong tay anh, tôi cũng không thể nói gì thêm.
“Vậy bây giờ anh đang làm gì?”
Khương Kỳ vẫn bình tĩnh trả lời.
“Đang kinh doanh tiệm ngọc.”
Ồ, vậy là nối nghiệp gia đình rồi.