1. Home
  2. Hiện Đại
  3. Tôi Gửi Lộn Ảnh Bikini Cho Oan Gia Của Mình
  4. Chương 3

Tôi Gửi Lộn Ảnh Bikini Cho Oan Gia Của Mình

Chương 3

❮ sau
tiếp ❯

9

 

Tóc gáy tôi dựng đứng gấp đôi.

 

Tôi đang ăn hăng say thì cứng đờ cả người.

 

Trịnh Thư Thanh từ tốn nói tiếp:

 

“Có hơi đường đột, nhưng vốn dĩ tối nay anh cũng định tỏ tình.”

 

“Nếu anh là anh trai của bạn Miểu, em nghĩ có anh chứng kiến cũng rất tốt.”

 

Tần Dã nghiến răng ken két: “Đã bảo là anh trai không có quan hệ huyết thống rồi mà…”

 

“Vậy thì cũng chỉ là anh trai thôi, đúng không?”

 

Mặt Tần Dã lúc xanh lúc trắng, từ góc độ này tôi còn thấy cả cơ hàm anh ấy nổi lên.

 

Tôi thật sự sợ anh ấy không chịu nổi việc có người tỏ tình với tôi mà nổi điên lên mất.

 

Dù sao thì với một thằng chưa từng yêu ai như anh ấy, cảnh này có hơi tàn nhẫn thật.

 

May mà Tần Dã hít sâu vài hơi, cố gắng đè nén cơn giận xuống.

 

“Được thôi, nếu muốn theo đuổi Tiểu Miểu, thì phải uống gục tôi trước đã.”

 

“Bình thường tôi không uống rượu.”

 

Tần Dã thờ ơ hất cằm, nói: “Sợ rồi à?”

 

Trịnh Thư Thanh ôn hòa cười: “Nếu anh muốn uống chút gì đó, tôi xin được hầu rượu.”

 

Tôi lại nghe thấy tiếng thứ gì đó bị nghiền nát.

 

Tần Dã hung hăng hỏi:

 

“Uống rượu trắng hay bia?”

 

“Anh quyết định đi.”

 

Tần Dã đập bàn một cái: “Đem hết lên đây! Bia để súc miệng!”

 

Rượu trắng, bia, cả rượu ngoại, bày bừa bộn cả một bàn.

 

Tôi ngậm ống hút sữa Vượng Tử xem bọn họ biểu diễn.

 

Từ nhỏ đến lớn chưa từng thấy Tần Dã uống rượu, nhìn bộ dạng hung hăng vừa rồi của anh ấy, tôi còn tưởng anh ấy uống giỏi lắm.

 

Ai ngờ chưa uống hết nửa chừng, Tần Dã đã gục xuống bàn.

 

Tôi và Trịnh Thư Thanh vẫn hoàn toàn tỉnh táo, ngượng ngùng nhìn nhau cười.

 

“Trịnh học trưởng, chắc phải làm phiền anh đặt thêm một phòng nữa rồi.”

 

“Anh ấy say như vậy, chắc chắn không về được đâu.”

 

Trịnh Thư Thanh xua tay: “Khách sáo với anh làm gì, chuyện nhỏ thôi mà.”

 

Tần Dã gục mặt xuống bàn, say đến tắt nguồn rồi, sắc mặt vẫn khó đăm đăm như cũ.

 

“Hôm nay thật sự ngại quá, anh ấy lúc nào cũng hơi thần kinh, vừa rồi nếu có lỡ lời gì, mong học trưởng đừng để bụng.”

 

Trịnh Thư Thanh chỉ hơi ngà ngà say, trên mặt ửng lên một vệt hồng nhạt khó nhận ra.

 

“Anh ta là anh trai của em à?”

 

Tôi khựng lại một chút: “Coi như vậy đi.”

 

“Em cũng coi anh ta là anh trai sao?”

 

“Học trưởng, sao anh lại hỏi vậy…”

 

Trịnh Thư Thanh khẽ lắc đầu:

 

“Có lẽ tôi hơi say rồi.”

 

“Miểu Miểu, những lời tôi vừa nói là thật lòng đấy. Nếu có thể, tôi chỉ muốn một cơ hội cạnh tranh công bằng.”

 

Trịnh Thư Thanh luôn mang đến cho người ta cảm giác thanh phong minh nguyệt.

 

Giống như lúc này, ánh mắt anh dịu dàng như ánh trăng, lặng lẽ chờ đợi câu trả lời của tôi.

 

Ở bên anh luôn khiến tôi cảm thấy yên bình và thoải mái.

 

Nhưng nếu là người yêu, dường như lại thiếu một chút gì đó.

 

Tôi mím môi, vừa định mở miệng thì người đàn ông đang gục trên bàn bên cạnh đột nhiên bật dậy, hét lớn một tiếng:

 

“Rượu đâu? Rót đầy vào! Cấm nuôi cá!”

 

Gào xong, anh ấy nghiêng đầu, ngã thẳng vào người tôi.

 

Tôi luống cuống tay chân đẩy anh ấy trở lại bàn, rồi nói với Trịnh Thư Thanh:

 

“Học trưởng, cảm ơn anh đã thích em, nhưng em…”

 

Tần Dã lại như hồi quang phản chiếu, gào lên:



 

“Ai muốn làm đại ca thì làm! Cái gì mà cậu già rẻ mạt! Tôi không làm!”

 

Câu nói của tôi bị Tần Dã cắt ngang, nhưng thông minh như Trịnh Thư Thanh, anh đương nhiên biết nửa sau câu nói của tôi là gì.

 

Anh liếc nhìn Tần Dã, rồi lại nhìn tôi.

 

Nụ cười trong đáy mắt vẫn dịu dàng và ấm áp như mọi ngày.

 

“Không sao, em quyết định thế nào tôi cũng tôn trọng. Dù chỉ là bạn bè, tôi cũng rất vui.”

 

Sau đó, Tần Dã lại nôn một cách không đúng lúc.

 

10

 

Nếu không phải anh ấy nôn thêm hai lần nữa, tôi thật sự nghi ngờ con chó Tần Dã này đang giả vờ.

 

May mà Trịnh Thư Thanh không so đo với anh ấy, còn giúp tôi khiêng người về khách sạn.

 

Tiễn học trưởng đi rồi, tôi vắt cái khăn mặt ném thẳng vào mặt Tần Dã.

 

“Uống không được thì đừng có uống, giờ thì mất mặt đến tận trường tôi rồi đấy!”

 

Người trên giường co rúm người lại, có vẻ khó chịu mà rên hừ một tiếng.

 

Tôi thở dài, ra tay không chút lưu tình, cứ như muốn chà cho rớt một lớp da của anh ấy.

 

Tần Dã nhắm mắt, mặt đỏ bừng, không biết là do say hay là do tôi chà.

 

Tôi vừa chà vừa mắng:

 

“Có phải anh bị điên không hả, tửu lượng của mình thế nào không biết à?”

 

“Đã thế, uống rượu hại người, có tí tửu lượng mà cũng đòi hơn thua với người ta! Cái gì mà muốn theo đuổi em thì phải hạ gục anh trước, giờ thì hay rồi, bị hạ gục thật rồi, chẳng lẽ em thuộc về người ta chắc?”

 

“Thật là phiền chết đi được!”

 

Cổ tay tôi đột nhiên bị nắm chặt, giật cả mình, không biết Tần Dã đã tỉnh từ lúc nào.

 

Anh ấy ngơ ngác nhìn tôi, ánh mắt tối tăm khó dò.

 

Không biết hai người im lặng nhìn nhau bao lâu, Tần Dã khẽ nói một câu “Xin lỗi.”

 

Tôi suýt chút nữa thì tưởng mình nghe nhầm.

 

Không ngờ anh ấy lại lặp lại lần nữa: “Xin lỗi, đã làm em mất mặt.”

 

Tự nhiên anh ấy nói tiếng người làm tôi không quen.

 

“Anh không sao chứ? Uống rượu hỏng não rồi à?”

 

Tần Dã không nói gì, vành mắt lại đỏ hoe.

 

Tôi có bao giờ thấy cái cảnh này đâu.

 

Thường ngày anh ấy nói với tôi năm câu thì hết ba câu là cãi nhau.

 

Đột nhiên lại muốn rơi lệ, làm tôi cũng ngại không dám mắng tiếp.

 

Tôi cố gắng an ủi vài câu:

 

“Ờm… Uống rượu không lại người ta thì có sao, khóc lóc gì.”

 

“Tuy hơi mất mặt, nhưng chỉ một chút thôi mà.”

 

“Lần sau đừng có tự lượng sức mình như thế nữa là được…”

 

Tần Dã chẳng để ý đến lời an ủi của tôi, chỉ nhìn chằm chằm, trong mắt như có dòng xoáy đen ngòm đang cuộn trào.

 

“Học trưởng kia thích em.”

 

“Ừ.”

 

“Anh ta đối xử với em tốt lắm.”

 

“Ừ.”

 

“Nhìn người cũng không tệ.”

 

“Ừ.”

 

Yết hầu Tần Dã khẽ động, ánh mắt tối sầm lại.

 

“Anh cũng thích em.”

 

“Ừ.”

 

11

 

“Hả?”

 

Phản ứng đầu tiên của tôi là con cún này lại giở trò trêu tôi.

 

Tôi cố tìm dấu vết đùa cợt trên mặt anh ấy, nhưng chỉ thấy vành mắt Tần Dã càng đỏ hơn.

 

“Rõ ràng anh thích em trước mà…”

 

“Vậy là bây giờ không kịp nữa rồi đúng không?”

 

“Em thích học trưởng kia, anh ta cũng thích em.”

 

Lời nghẹn ứ ở cổ họng, Tần Dã nắm chặt vai tôi, tôi cảm nhận được đầu ngón tay anh ấy run rẩy.

 

“Em có thể đừng thích anh ta không?”

 

Tai tôi ù đi.

 

Một tiếng kim loại the thé, chói tai vang vọng.

 

Tôi chỉ cảm nhận được nhịp tim mình đập thình thịch, rung động cả lồng ngực.

 

Trong lòng như có thứ gì đó đang lên men, trướng căng cả trái tim.

 

Ánh mắt Tần Dã nóng rực, thiêu đốt cả khuôn mặt tôi.

 

Tôi ngẩn người một lúc lâu, mở miệng lại nói: “Hình như anh sắp khóc rồi kìa…”

 

Sau đó Tần Dã nhốt mình trong nhà vệ sinh.

 

Tổn thương lòng tự trọng rồi à?

 

Nhất thời tôi không biết nên đi hay ở, tình huống này có nên an ủi vài câu không nhỉ?

 

Ví dụ như, đàn ông cũng có quyền được khóc.

 

Hoặc là, anh làm thế này là giỏi lắm rồi.

 

Nghĩ đi nghĩ lại, tôi quyết định gọi cho cô bạn thân Điềm Điềm.

 

Chính cô ấy bảo rằng Tần Dã cứ nhằm vào tôi là vì thích tôi.

 

Cô ấy còn bói toán nói dạo này tôi vận đào hoa nở rộ, Tần Dã tỏ tình chắc chắn trong vòng hai ngày tới.

 

Lúc đó tôi còn nhìn cô ấy như nhìn đứa dở hơi, giờ thì tôi nghi ngờ Điềm Điềm có chút tài bói toán thật.

 

Tôi kể đầu đuôi đuôi ngọn mọi chuyện, đầu dây bên kia liền vang lên tiếng hét chói tai, cười đến long trời lở đất.

 

Hóa ra Điềm Điềm, con nhỏ phản bội này, đã khai địa điểm team building của tôi cho Tần Dã.

 

“Tớ đã bảo mà! Thấy anh ấy cuống lên chưa kìa?”

 

“Còn khóc á? Trời ơi! Nước mắt đàn ông, thuốc kích thích cho phụ nữ!”

 

“Tớ không dám tưởng tượng một thằng đàn ông cao mét chín sụt sùi trước mặt tớ đâu, chậc chậc, Miểu Miểu cậu số hưởng thật đấy.”

 

Điềm Điềm càng nói càng hăng, tôi vội ngắt lời:

 

“Nghĩ cách đi chứ, giờ anh ấy nhốt mình trong nhà vệ sinh, nhỡ đâu đang khóc thầm thì sao?”

 

“Được rồi được rồi, nghiêm túc chút nào.” Điềm Điềm hắng giọng: “Cậu cứ gõ cửa đi.”

 

“Gõ cửa á? Rồi sao nữa? Tớ biết nói gì bây giờ, tớ ngại đến mức muốn đào cả mười ngón chân xuống đất luôn này…”

 

“Rồi thì hỏi anh ta có muốn ra ngoài ôm cậ

u mà khóc không, ha ha ha ha ha ha ha ha!”

 

Tiếng cười như bom nổ của Điềm Điềm suýt chút nữa làm thủng màng nhĩ tôi.

 

Quả nhiên, trên đời này không ai đáng tin bằng bạn thân, và ngay khi tôi sắp văng tục thì…

 

Cửa toilet “cạch” một tiếng.

 

Mở ra.

 

❮ sau
tiếp ❯

Chức năng bình luận hiện chỉ có thể hoạt động sau khi bạn đăng nhập!

Đồng ý Cookie
Trang web này sử dụng Cookie để nâng cao trải nghiệm duyệt web của bạn và cung cấp các đề xuất được cá nhân hóa. Bằng cách chấp nhận để sử dụng trang web của chúng tôi