Tôi Gửi Lộn Ảnh Bikini Cho Oan Gia Của Mình
Chương 4
❮ sautiếp ❯12
Tôi cuống cuồng tắt điện thoại.
Tôi dè dặt hỏi: “Anh… không sao chứ?”
“Anh có sao đấy.”
Anh ấy tiến lên một bước, dồn tôi vào chân tường, tôi định lách người chuồn, anh ấy chống tay lên tường, chặn đường lui của tôi.
Một cú “ép tường” hoàn hảo.
Tôi bị kẹt cứng rồi.
“Mặc kệ em và học trưởng kia có phải là yêu nhau thật lòng hay không, anh vẫn quyết định phải nói ra.”
“Anh…”
“Em nghe anh nói hết đã.”
“Anh đứng gần quá, nóng quá đi.”
Tần Dã cao hơn tôi nhiều, khi anh ấy cúi xuống, cảm giác áp bức khiến tôi chỉ muốn trốn chạy, nhưng sau lưng chỉ có bức tường lạnh lẽo.
Khoảng cách quá gần, hơi nóng từ người anh ấy phả vào từng đợt, tôi cảm thấy mình sắp bốc cháy đến nơi.
“Cứ thế này đi, xa ra anh sợ em chạy mất.”
Anh ấy cụp mắt, nhìn tôi đăm đăm.
“Miểu Miểu, anh thích em.”
“Không phải nhất thời hứng khởi, cũng không phải bốc đồng.”
“Từ lần đầu tiên kéo tóc em, anh đã thích em rồi.”
Tôi khẽ lầm bầm: “Ai lại đi thích người ta bằng cách kéo tóc chứ…”
“Không phải kiểu thích cho vui đâu, là thích rất nhiều, rất rất nhiều, thích đến nỗi mỗi đêm trong giấc mơ đều là em.”
Tôi nheo mắt, lại lầm bầm: “Ơ, đầu óc anh toàn mấy thứ bậy bạ à?”
Tần Dã cuối cùng cũng hết chịu nổi, anh ấy đột ngột tiến sát lại.
“Em còn ngắt lời nữa là anh hôn em đấy.”
Tôi vội bịt miệng: “Anh dám?”
“Có gì mà không dám, cùng lắm thì hôn xong em đánh chết anh. Dù sao em cũng sắp hẹn hò với cái tên học trưởng trà xanh kia rồi.”
“Người ta có phải trà xanh đâu, với lại ai bảo em sẽ hẹn hò với anh ấy?”
“Không hẹn hò á?” Đột nhiên mắt anh ấy sáng lên, “Em sẽ không hẹn hò với anh ta, đúng không?”
Vừa nãy tỏ tình còn ỉu xìu như đưa đám, giờ trông như thể vừa được ai đó bật công tắc vậy.
Tôi bĩu môi: “Em không nói chuyện hẹn hò với anh ấy, không có nghĩa là em muốn nói chuyện đó với anh.”
Khóe miệng Tần Dã cong lên một độ cong hờ hững, nhướng mày đầy ngạo mạn, lại trở về cái vẻ xấu xa thường ngày.
Anh ấy cúi xuống, trầm giọng thì thầm bên tai tôi:
“Muốn thử với tôi không?”
“Thử cái gì?” Tôi cảnh giác nhìn anh ấy.
“Không phải ngày nào em cũng ngắm trai đẹp cơ bắp cuồn cuộn đấy à? Nào là vú bự, nào là bụng sáu múi, em có biết anh luyện bao lâu không?”
Tôi còn nhớ cái hồi Tần Dã mới dậy thì, cao vổng lên như que củi, ngày nào tôi cũng trêu anh ấy là thằng cò hương. Chẳng nhớ từ bao giờ mà người anh ấy lại ngon nghẻ đến thế.
Nhớ lại cái cảnh anh ấy cởi trần hôm đó, đúng là hết nước chấm, tôi bất giác nuốt khan một tiếng.
“Anh… sao anh biết em xem trai đẹp?”
“Đây là trọng điểm à?”
“Thế còn gì nữa?”
Tần Dã vén vạt áo lên, khẽ cắn, tư thế lười nhác, anh ấy nhìn tôi cười đểu.
“Nghiệm thu thành quả chút đi.”
Rồi kéo tay tôi đặt mạnh lên cơ bụng anh ấy.
Trong đầu tôi “Oành” một tiếng, chút lý trí ít ỏi còn sót lại tan thành tro bụi.
Bàn tay thì rất thành thật, tự giác chủ động bóp một cái lên múi bụng nóng hổi.
“Miểu Miểu.”
Tôi ngơ ngác ngẩng đầu, ánh mắt chạm vào mắt anh ấy.
Chưa kịp phản ứng, môi tôi đã bị ai đó chiếm lấy.
13
Tần Dã chỉ khẽ chạm vào tôi.
Tôi thậm chí còn cảm nhận được sự bất an của anh ấy, đến cả hàng mi cũng run rẩy.
Nụ hôn có vẻ mạnh bạo, nhưng thực tế tôi có thể dễ dàng đẩy anh ấy ra.
Không hiểu vì sao, lòng tôi mềm nhũn.
Đầu óc chợt nóng lên, tôi vòng tay qua cổ anh ấy, đáp lại nụ hôn.
Hương bạc hà mát lạnh bao trùm lấy tôi, Tần Dã cảm nhận được sự hưởng ứng của tôi, cuối cùng không còn chỉ là mơn trớn.
Môi lưỡi bị cướp đoạt, anh ấy dùng sức như thể muốn tấn công.
Tôi bị hôn đến mềm nhũn cả người, khó thở, đưa tay đẩy anh ấy ra, nhưng lại bị anh ấy siết chặt gáy.
Tần Dã ép tôi vào tường, như hổ đói vồ mồi không chịu buông tha, cuối cùng bị tôi cắn mạnh một cái.
“Anh… Muốn chết à!”
Tôi thở không ra hơi, cố gắng hít lấy không khí, nhìn anh ấy cũng chẳng khá hơn, cả hai đều như vừa chạy marathon về.
Anh ấy hỏi tôi: “Em có cảm thấy gì không?”
Mặt tôi nóng bừng, ánh mắt lảng tránh: “Cảm… Cảm thấy gì cơ?”
“Em nghĩ đi đâu vậy?”
Tần Dã kéo tôi vào lòng.
“Anh hỏi em có thấy rung động không?”
“Nghe thử xem tim anh này, nó sắp nổ tung đến nơi rồi.”
Tôi áp tai vào ngực anh ấy, tiếng tim đập thình thịch vang vọng bên tai.
Thật sự rất nhanh, như tiếng trống dồn dập.
Tôi chợt hiểu ra, thứ cảm xúc còn thiếu với Trịnh Thư Thanh là gì rồi.
Bởi vì nhịp tim tôi lúc này cũng nhanh như Tần Dã.
14
Sau đó, tôi trốn về phòng mình.
Vì Tần Dã chảy máu mũi rồi.
Tôi sợ ở thêm chút nữa, anh ấy sẽ tự bạo mà chết mất.
Nằm trên giường trằn trọc, tôi ôm chăn lăn qua lộn lại.
Đêm nay trôi qua quá hoảng hốt, tim tôi vẫn còn đập loạn xạ như mất kiểm soát, không sao bình tĩnh lại được.
Tôi cố gắng nhớ lại những dấu hiệu cho thấy Tần Dã thích tôi.
Xé thư tình là vì thích sao?
Vậy còn việc trời mưa nhét đầu tôi vào áo khoác của anh ấy thì sao?
Ném thẻ ăn cho tôi, bảo tôi gầy như que củi là thích à?
Vậy còn việc nhớ sinh nhật tôi mỗi năm, cằn nhằn nhưng vẫn tỉ mỉ gói quà, cũng là thích sao?
Quá nhiều khoảnh khắc vụng về và khó hiểu, trước đây tôi chỉ nghĩ là do ghét nhau, bây giờ lại nhìn thấy tâm tư thiếu niên được anh ấy cẩn thận che giấu trong từng chuyện nhỏ nhặt này.
…
Ba giờ, Tần Dã nhắn tin cho tôi, nói anh ấy đã tắm nước lạnh ba lần, xem năm câu chuyện ma, bây giờ bình tĩnh đến đáng sợ.
Tôi hỏi anh ấy rốt cuộc muốn gì.
Anh ấy nói “muốn”.
Sau đó tôi bảo anh ấy cút đi.
…
Bốn giờ, Tần Dã gửi liên tục mười mấy cái sticker chó con dễ thương, cố gắng khơi gợi lòng thương hại của tôi.
Tôi đáp lại bằng một tấm ảnh “chủ nhân đã nhận”.
…
Năm giờ, hai kẻ mất ngủ cả đêm cuối cùng cũng đạt được thỏa thuận, bụng đói meo đi ra bờ biển chờ bình minh.
…
Tôi và anh ấy ngồi cạnh nhau, chân trời vừa hửng lên một vệt sáng trắng.
Gió biển nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt, thổi tan mọi mệt mỏi.
Tần Dã đột nhiên ấn đầu tôi lên vai anh ấy, nói: “Vai anh đây, thích thì cứ dựa.”
Tôi phì cười: “Tần Dã, sến súa vừa thôi chứ.”
“Trong phim chẳng phải thế à, lúc ngắm bình minh, nữ chính toàn dựa vào vai nam chính.”
Tôi cạn lời, chợt nhớ ra một điều vẫn luôn canh cánh trong lòng.
“Này, tối qua anh… sao không có mùi rượu?”
Tôi nhớ rõ ràng anh ấy say mèm, nôn lên nôn xuống, vậy mà nụ hôn lại toàn mùi bạc hà.
Tần Dã nhìn đường chân trời, cười toe toét: “Vì anh đánh răng rồi.”
“Anh còn đánh răng á?” Tôi không thể tin nổi.
“Ừ, trốn trong nhà vệ sinh đánh trộm.” Anh ấy còn ra vẻ tự hào, “Anh đây không đánh trận không chuẩn bị.”
“Thằng cha này, anh tính kế hôn em từ trước rồi hả?”
“Làm ơn, anh nghĩ đến chuyện này cả chục năm rồi đấy.”
Ánh rạng đông nhuộm một màu vàng rực rỡ, mặt trời nhô lên khỏi tầng mây, thứ ánh sáng vàng óng ả bao phủ cả mặt biển.
“Oa, mặt trời mọc rồi!”
Tôi reo lên đầy phấn khích, vỗ vai Tần Dã, vừa quay sang đã thấy anh ấy đang ngẩn người nhìn tôi.
“Anh nhìn em làm gì, ngắm mặt trời mọc đi chứ!”
Tần Dã chỉ nhìn tôi đắm đuối, trong đôi mắt lấp lánh ánh bình minh chỉ có hình bóng tôi.
“Trong phim, cảnh này nam nữ chính phải hôn nhau mới đúng.”
Khi anh ấy nghiêng đầu hôn tôi, tôi lại ngửi thấy hương bạc hà the mát.
Nụ hôn lần này triền miên da diết, hơi thở hòa quyện vào nhau, tôi nghe thấy giọng Tần Dã khàn khàn:
“Chào buổi sáng, bạn gái.”
15
Từ oan gia ngõ hẹp biến thành người yêu, bước ngoặt này đúng là hơi lớn.
Tôi vẫn quen miệng gọi anh ấy là “chó”, dù sao bao năm nay, tôi vẫn lưu tên anh ấy là “chó”.
Tần Dã không chịu, giở đủ trò nũng nịu trước mặt tôi, nhất quyết bắt tôi đổi tên.
“Em quen gọi thế rồi! Chó đáng yêu mà, anh không thích chó à?”
“Không được, không thân mật gì cả. Em xem anh lưu tên em là bảo bối kìa!”
“Có phải em bảo anh đổi đâu, ai bảo chó mới thích anh.”
“Gâu.”
“…”
Sau bao nỗ lực của Tần Dã, cái tên “chó” đã tiến hóa thành “chó con”.
Anh ấy có vẻ hài lòng lắm.
Người trong cuộc cho hay, nhất định có ngày sẽ bỏ cái tiền tố kia đi.
Trước kia khi còn ghét nhau, tôi thấy Tần Dã kiểu gì cũng thuộc hệ chó hoang.
Giờ quan hệ thay đổi chóng mặt, mới phát hiện bộ mặt thật của anh ấy hình như là cún con.
Dính người phát sợ.
Nên khi tôi vừa nhập học, anh ấy đã lù lù xuất hiện dưới ký túc xá, tôi chẳng bất ngờ chút nào.
Dù mới khai giảng ngày thứ hai.
16
“Anh đến đây làm gì?”
Tôi nhìn người đã tốt nghiệp hai năm đứng trước mặt.
Áo phông trắng quần thể thao đen, tóc vuốt keo, đến cả dây đồng hồ cũng đổi sang loại thể thao.
Rõ ràng là tốn công tốn sức lắm mới tạo ra được cái vẻ ung dung tự tại đó.
Hôm nay anh chàng này có lẽ đang đóng vai một nam sinh thanh thuần.
Anh ấy sáp lại gần, muốn dính lấy tôi: “Nhớ bạn gái, đến không được à?”
Dưới lầu ký túc xá người qua lại tấp nập, tôi vội đẩy anh ấy ra, nói: “Đến đúng lúc lắm, giúp em chuyển nước đi!”
Hôm nay là trận giao hữu bóng rổ giữa hội sinh viên và sinh viên năm nhất, tôi phụ trách hậu cần.
Tần Dã không mời mà đến, vừa hay có người làm không công cho tôi.
Cho đến khi anh ấy ra sân với tư cách ngoại binh của hội sinh viên.
Tôi mới để ý thấy anh ấy đi giày bóng rổ.
Người này có chuẩn bị trước à?
Anh ấy còn đập tay với Trịnh Thư Thanh nữa?
Đến khi anh ấy liên tục úp rổ mấy đàn em năm nhất, tôi chắc chắn anh ấy đến để khoe mẽ.
Mấy trận giao hữu kiểu này vốn dĩ chẳng mấy ai xem, nhưng Tần Dã và Trịnh Thư Thanh càng phối hợp càng ăn ý, tiếng hò reo cổ vũ cũng vang lên không ngớt.
Tôi trông hai thùng nước khoáng, chỉ một lát sau, xung quanh đã đầy nữ sinh vây xem bóng rổ.
Tần Dã cứ ghi một bàn lại nhướn mày nhìn tôi một cái, khiến đám con gái ở đó liên tục hú hét.
Đừng nói đến cái kiểu anh ấy cố tình vén áo lau mồ hôi, khoe cơ bụng nữa chứ.
Đám học muội phía sau cứ ríu rít bàn tán:
“A a a a a đẹp trai quá, ai thế, học trưởng khoa nào vậy?”
“Anh ấy cứ nhìn bên này suốt, chắc là bạn trai của bạn nào ở đây rồi?”
Tôi rụt cổ, cố gắng hòa mình vào đám đông.
Một trận giao hữu mà cứ như trận chung kết của đội tuyển trường vậy.
Tần Dã bật nhảy cực tốt, tranh được vô số bóng bật bảng, Trịnh Thư Thanh ném ba điểm rất ổn, đúng là một hậu vệ xuất sắc.
Đánh đến cuối trận, đám đàn em năm nhất cũng hết cả khí thế, tỉ số cách biệt cả mấy chục điểm.
Vừa hết trận, đã có mấy nữ sinh vây quanh Tần Dã và Trịnh Thư Thanh để đưa nước.
Tần Dã chỉ về phía tôi, đi thẳng đến chỗ tôi.
“Bạn gái ơi, nước đâu?”
Anh ấy vừa nói vừa chìa tay ra
, ánh mắt của mọi người xung quanh đồng loạt đổ dồn về phía tôi.
Tôi ngượng đến chết đi được.
Vội rút hai chai nước đưa cho anh ấy, ai ngờ Tần Dã không nhận, cúi xuống nhặt chai nước tôi đã uống dở, ngửa cổ uống cạn.
Đám đông xung quanh lại được dịp ồ à náo nhiệt.
Trái tim treo ngược của tôi, cuối cùng cũng tan nát.