1. Home
  2. Hiện Đại
  3. Tôi Gửi Lộn Ảnh Bikini Cho Oan Gia Của Mình
  4. Chương 2

Tôi Gửi Lộn Ảnh Bikini Cho Oan Gia Của Mình

Chương 2

❮ sau
tiếp ❯

4

 

“Anh muốn chết à!”

 

Tôi bật dậy khỏi giường, “Tự nhiên xáp vô mặt em làm gì!”

 

Anh ấy lạnh mặt truy hỏi: “Vậy em nói mau, gửi cho ai?”

 

“Gửi cho Điềm Điềm, được chưa?”

 

Điềm Điềm là bạn thân chí cốt của tôi, Tần Dã biết.

 

Anh ấy khoác chăn, ịch một cái xuống đất cạnh giường tôi, nói: “Điềm Điềm hả, nói sớm có phải hơn không.”

 

Tôi bị anh ấy làm ồn đến tỉnh cả ngủ, còn anh ấy thì hay rồi, nằm ườn ra đất, nhắm tịt mắt.

 

“Ê, em mặc cái kia xấu lắm hả?”

 

“Ừ, xấu.”

 

“Thôi được… Nếu anh cũng thấy xấu, chắc chắn học trưởng cũng thấy vậy.”

 

Tần Dã vừa nằm thẳng cẳng đã bật dậy như cá chép.

 

“Học cái đầu gà!”

 

“Em định mặc cái đó đi đâu? Nói lại anh nghe coi!”

 

Tôi biết ngay anh ấy sẽ nổi đóa.

 

Hễ tôi có cơ hội thoát ế là Tần Dã cuống cuồng hơn ai hết.

 

Thấy anh ấy khó chịu, tôi khoái.

 

Tôi quay lưng lại, nhẹ bẫng buông một câu.

 

“Đi biển với học trưởng đó nha, ngủ ngon đồ âm binh.”

 

Tần Dã tức điên người, tôi nghe rõ tiếng anh ấy thở hồng hộc.

 

“Thằng bốn mắt bên hội sinh viên của tụi em hả?”

 

“Cái thằng đeo kính gọng vàng ấy, anh nhớ mặt nó rồi, nhìn là biết không phải loại tốt lành gì!”

 

“Em còn định đi biển với nó?”

 

Rồi tiếng chân anh ấy đi đi lại lại.

 

“Mặc cái bộ bikini mỏng manh kia á?”

 

“Anh thấy em chết chắc rồi!”

 

“Em nói gì đi chứ!”

 

Tôi khoan thai đáp, trong lòng thì cười thầm: “Em ngủ rồi.”

 

“Em quay người lại!” Tần Dã hất tung chăn, một tay kéo mạnh tôi, “Cấm ngủ!”

 

Anh ấy áp sát quá gần, hai tay chống hai bên đầu tôi.

 

Từ sau mười tuổi không còn đánh nhau, đây là lần đầu tiên chúng tôi ở gần đến thế.

 

Hơn nữa, anh ấy còn cởi trần.

 

Cả hai đều ngây người.

 

Một hồi im lặng, tôi đành lên tiếng trước: “Sao mặt anh đỏ thế kia?”

 

5

 

Không chỉ mặt, vành tai anh ấy cũng đỏ ửng như sắp nhỏ máu.

 

Yết hầu Tần Dã khẽ động, đáp: “Bị em chọc giận.”

 

Khuôn mặt ửng đỏ lộ vẻ nghiêm túc hiếm thấy, không còn chút dáng vẻ cà lơ phất phơ thường ngày.

 

Ở khoảng cách này, tôi mới nhận ra, không biết từ khi nào mà thằng nhóc này đã luyện được thân hình đẹp đến vậy.

 

Vai rộng eo thon, bao phủ lấy tôi, tầm mắt hoàn toàn bị che khuất.

 

Tôi, kẻ trước giờ chỉ dám ngắm “nam thần” trên mạng, lần đầu được diện kiến hàng thật giá thật, lại còn ở cự ly gần thế này.

 

Đầu óc chợt nóng bừng, tôi đưa tay, khẽ chọc vào múi bụng rắn chắc của anh ấy.

 

Cổ tay lập tức bị anh ấy nắm chặt, hơi thở có chút nặng nề, ánh mắt cũng tối sầm lại.

 

“Miểu Miểu, em làm gì vậy?”

 

Bàn tay bị giữ của tôi vẫn còn chạm vào da anh ấy, nóng rực.

 

“Em… chưa sờ cơ bụng người thật bao giờ.”

 

Vừa nói, tôi lại như ma xui quỷ khiến mà cọ thêm một cái, mềm mại lại rắn chắc, cảm giác thật tuyệt.

 

Tần Dã khẽ rên một tiếng, gân xanh trên cổ nổi lên.

 

Anh ấy cau mày như đang cố nhịn điều gì đó, bỗng buông tôi ra, ôm chăn đi thẳng.

 

“Này!” Tôi gọi với theo: “Anh đi đâu đấy?”

 

Anh ấy không thèm quay đầu, đáp: “Ra sofa ngoài kia ngủ.”

 

“Không phải anh bảo chân không duỗi thẳng được à?”

 

“Em đừng có mà quản!”

 

Cứ như tôi thích quản lắm ấy.

 

Tôi bực mình mắng: “Làm ơn đi, ai vừa làm ồn không cho em ngủ, còn đè em ra giường hả?”

 

Lần đầu tiên anh ấy không cãi lại, im lặng một lúc rồi giọng Tần Dã khàn khàn vang lên.

 

“Giờ không làm ồn nữa, anh đi tắm, ngủ ngon.”

 

Đêm đó cả hai chúng tôi đều ngủ không ngon giấc.

 

Tôi mơ cả đêm toàn thân hình tượng nam thần, cơ ngực, cơ bụng, cơ bắp cuồn cuộn, hoa cả mắt.

 

Hình như Tần Dã mất ngủ nên tắm tận hai lần nước lạnh.

 

Thần kinh đúng là thần kinh, ai đời người bình thường mất ngủ lại đi tắm nước lạnh?

 

Hôm sau, cả hai chúng tôi đều mang quầng thâm mắt.

 

Rồi tôi bị mẹ tôi nhét vào xe Tần Dã.

 

“Người trẻ tuổi đúng là sung sức thật ha, nửa đêm lái xe hơn hai trăm cây số chỉ để gặp nhau?”

 

“Lát về con ngồi xe Tiểu Dã, nói chuyện với người ta cho đỡ buồn ngủ.”

 

Mẹ tôi cười đầy ẩn ý.

 

Giây phút này, tôi cảm thấy mẹ ruột là đồ giả, Tần Dã mới là con trai ruột của bà.

 

6

 

Nhốt tôi với anh ấy trong một xe, khỏi lo ai buồn ngủ, chỉ sợ cãi nhau thôi.

 

Tần Dã đen mặt lái xe.

 

“Tốt nhất em đừng chọc anh, bây giờ oán khí của anh còn lớn hơn quỷ.”

 

Thế là tôi không thèm để ý đến anh ấy.

 

Một lát sau, anh ấy lại ngượng ngùng hỏi: “Em thật sự muốn đi biển với cái thằng bốn mắt kia à?”

 

Vẻ ghen tuông lộ rõ mồn một.

 

Tôi tặc lưỡi hai tiếng.

 

“Là hội sinh viên tổ chức hoạt động, được chưa?”

 

“Môn giải tích học kỳ trước, nhờ có học trưởng giúp em ôn luyện mới không trượt, em mời anh ấy ăn cơm, anh ấy còn trả tiền…”

 

Tần Dã cắt ngang: “Anh ta giúp em ôn bài? Em còn mời anh ta ăn cơm?”

 

“Thì em có mời được đâu, em định tặng quà cảm ơn anh ấy, anh nói xem làm bánh quy có hơi sến súa không?”

 

Tôi nghe thấy tiếng răng nghiến ken két, hỏi: “Tiếng gì đấy?”

 

“Em… còn định làm… bánh quy á?”

 

“Có vấn đề gì à?” Tôi nhìn quanh, không thấy gì lạ: “Này, anh có nghe thấy tiếng gì vỡ vụn không?”

 

Tần Dã cười khẩy hai tiếng.

 

“Làm đi, cái thứ em làm ra ấy, chắc chắn độc chết được anh ta.”

 

“Em làm nhiều vào, cố gắng tiễn anh ta lên đường luôn một thể.”

 

Tôi “á” một tiếng xông lên định bóp cổ anh ấy, Tần Dã vội giữ vững tay lái.

 

“Em muốn chết chung với anh đến thế cơ à?”

 

Tôi tức đến mức lẩm bẩm niệm Tâm Kinh.

 

Thôi được rồi, người không chấp nhặt với chó.



 

Đời này gặp phải Tần Dã, coi như tôi đến để độ kiếp vậy.

 

7

 

Hôm đi hoạt động, tôi vẫn mang theo bánh quy gấu tự làm.

 

Điềm Điềm bảo, tri ân báo đáp, nhỡ đâu học kỳ này còn phải nhờ người ta dạy kèm thì sao?

 

Thế là tôi ôm mấy chiếc bánh quy nướng chẳng đẹp đẽ gì, thấp thỏm bước về phía nhà ăn.

 

Học trưởng chắc sẽ không chê bánh bị cháy đâu nhỉ?

 

Chắc là không đâu, anh tốt bụng lắm mà.

 

Đâu có như con chó nào đó…

 

Một cơn gió thổi qua, một bóng đen cao lớn đột ngột dừng ngay trước mặt tôi.

 

Tôi ngẩn người, đầu óc còn chưa kịp load thì túi bánh quy đã bị ai đó giật mất.

 

Tần Dã thở còn chưa ra hơi, đã xé túi bánh nhét ngay vào mồm.

 

“Đồ thần kinh! A a a a a!”

 

Tôi vội vàng giơ tay giật lại.

 

Tần Dã ôm chặt túi bánh bỏ chạy.

 

Tôi vừa đuổi theo vừa đấm đá, anh ấy vừa chạy vừa nhồm nhoàm.

 

Ăn no mấy chục đấm đá của tôi, anh ấy mới chịu trả lại cái túi bánh quy nhàu nhĩ.

 

Trong miệng vẫn còn nhét đầy bánh.

 

“Hú hồn, suýt nữa thì chết đói.”

 

Tôi nhìn mấy cái bánh quy trên tay đã chẳng còn hình dạng gì, chỉ hận không thể băm anh ấy ra làm trăm mảnh.

 

“Anh là chó hả? Biết cái gì mà cũng ăn?”

 

Khó khăn lắm mới nuốt trôi được đống bánh trong miệng, Tần Dã cười toe toét đầy đắc ý.

 

“Kệ anh, ăn rồi thì thôi.”

 

“Nhưng mà vị cũng được đấy, lần sau làm cho anh một túi to vào!”

 

Tôi tức giận đạp cho anh ấy một phát: “Nằm mơ đi! Anh đến đây làm gì?”

 

Anh ấy nhướng mày: “Đến ăn bánh quy chứ còn gì.”

 

Tôi dứt khoát ném hết bánh quy cho anh ấy, quay người bỏ đi.

 

Ăn đi, nghẹn chết anh ấy luôn cho rồi!

 

Tôi vất vả lắm mới lựa được mấy cái bánh quy tàm tạm, lại bị cái đồ chó má kia ăn hết sạch.

 

Tần Dã lẽo đẽo theo sau tôi với vẻ mặt đáng ghét.

 

“Đi đâu đấy?”

 

“Đi ăn tối à?”

 

“Cho anh đi cùng với, tiện thể làm quen với bạn học của em.”

 

Cái người này cứ như cao dán, dính vào rồi thì không gỡ ra được.

 

Tôi còn nhớ hồi cấp ba, có một bạn nam chặn tôi lại tỏ tình sau giờ học.

 

Cậu ấy vừa căng thẳng vừa ngượng ngùng, lắp ba lắp bắp mãi mới nói hết một tràng.

 

Tôi còn chưa kịp từ chối khéo thì Tần Dã không biết từ đâu nhảy ra.

 

Anh ấy khoác vai tôi, lạnh lùng buông một câu: “Anh trai không cho em ấy yêu sớm, anh đừng hòng.”

 

Từ đó, cứ tan học là Tần Dã lại chờ tôi, bộ dạng lạnh lùng xa cách, cắt đứt hết đường hoa đào của tôi.

 

Cái thứ cao dán này dính tôi đến tận khi lên đại học, cuối cùng tôi cũng được yên thân một thời gian ngắn.

 

Giờ cái cảm giác tồi tệ mà quen thuộc này lại quay về rồi…

 

8

 

Tối nay học trưởng hẹn tôi đi ăn tối riêng, tôi vốn định đây là cơ hội tốt để tặng mấy chiếc bánh quy xấu xí kia.

 

Thôi xong, bánh thì hết mà còn vác theo một tên phiền phức.

 

“Xin lỗi học trưởng Trịnh nha, tại em vừa hay gặp… con trai bạn thân của mẹ em.”

 

Tần Dã đẩy tôi sang một bên, tự nhiên ngồi sát vào.

 

“Là anh trai tốt không có quan hệ huyết thống, nhưng mà lớn lên cùng nhau từ nhỏ đó.”

 

Còn nhấn mạnh hai chữ “anh trai tốt”.

 

Tôi ôm trán, học trưởng Trịnh vẫn thản nhiên nở một nụ cười nhạt.

 

“Anh trai của bạn Miểu đây mà, chào anh, tôi là Trịnh Thư Thanh.”

 

Nói rồi chìa tay ra, Tần Dã lập tức nắm lấy.

 

“Chào anh, Tiểu Miểu nhà tôi bảo luôn được học trưởng chiếu cố, nên hôm nay tôi thân là anh trai, đặc biệt đến để cảm ơn.”

 

“Bữa này cứ để tôi mời.”

 

Trịnh Thư Thanh chỉ cười, khéo léo từ chối: “Hôm nay vốn là tôi hẹn riêng bạn Miểu, sao có thể để anh trả tiền được.”

 

Đến tôi còn ngửi thấy mùi cà khịa nhau của hai người này.

 

Hai người đàn ông nắm tay nhau càng lúc càng chặt, đến khớp xương cũng trắng bệch cả ra.

 

Tôi vội vàng hòa giải: “Hay là mình chia đôi đi?”

 

Trịnh Thư Thanh: “Nghe bạn Miểu cả.”

 

Tần Dã: “Nghe Tiểu Miểu hết.”

 

Cuộc hòa giải chóng vánh thành công, tôi thở phào nhẹ nhõm.

 

Bữa cơm diễn ra trong không khí căng thẳng, chắc là do Tần Dã và Trịnh Thư Thanh không hợp nhau, người tung kẻ hứng, chẳng ai thèm để ý đến tôi.

 

“Tiểu Miểu nhà chúng tôi làm phiền học trưởng rồi. Con bé ngốc nghếch, tôi mà không để mắt đến là dễ gây chuyện lắm.”

 

Tần Dã cứ “Tiểu Miểu”, “Tiểu Miểu” khiến tôi nghe mà dựng cả tóc gáy.

 

Ngày thường ở với nhau, anh ấ

y toàn gọi tôi “thần kinh” hoặc “chó” không à.

 

Còn Trịnh Thư Thanh thì vẫn giữ nụ cười ôn hòa như thường lệ.

 

“Đâu có đâu có, bạn Miểu thông minh lắm, anh khách sáo quá rồi.”

 

Ánh mắt anh bỗng hướng về phía tôi, đáy mắt ngập tràn dịu dàng.

 

“Hơn nữa, đối tốt với người mình thích là điều nên làm mà.”

 

❮ sau
tiếp ❯

Chức năng bình luận hiện chỉ có thể hoạt động sau khi bạn đăng nhập!

Đồng ý Cookie
Trang web này sử dụng Cookie để nâng cao trải nghiệm duyệt web của bạn và cung cấp các đề xuất được cá nhân hóa. Bằng cách chấp nhận để sử dụng trang web của chúng tôi