1. Home
  2. Đô Thị
  3. Sau Ly Hôn
  4. Chương 2

Sau Ly Hôn

Chương 2

❮ sau
tiếp ❯

04

 

Chương trình tạp kỹ được ghi hình vào cuối tuần.

 

Chủ yếu xoay quanh chủ đề “vợ chồng cuối tuần”.

 

Những ngày trong tuần.

 

Tôi quay lại nghề cũ, muốn trở lại tập đoàn giải trí làm quản lý.

 

“Trình Tích và Ôn Ngưng đã ly hôn rồi.”

 

Sếp cũ nói với tôi.

 

“Anh ấy đã ký hợp đồng mười năm với công ty của bố Ôn Ngưng, giờ cuối cùng cũng được giải phóng rồi.”

 

“Anh ấy đang tái lập studio, tớ đã giới thiệu cậu với anh ấy.”

 

Tôi đến phim trường theo địa chỉ cô ấy đưa, thấy Trình Tích.

 

Ánh sáng chiếu ngược, góc nghiêng của anh rất rõ ràng, ngũ quan sắc nét, kiêu ngạo, quả thực là một gương mặt rất hợp với màn ảnh.

 

Anh còn khó gần hơn tôi tưởng.

 

Tôi đợi ở bên ngoài rất lâu.

 

Cho đến khi trợ lý của anh chạy ra nói với tôi:

 

“Xin lỗi, cô Tống, hôm nay e là không thể trao đổi được rồi.”

 

Trên đường về, xe tôi bị hỏng.

 

Mười một giờ đêm, giữa vùng ngoại ô hoang vắng , trời lại đổ mưa.

 

Tôi cầm ô, đứng chờ xe cứu hộ.

 

Những chiếc xe chạy qua, thoắt ẩn thoắt hiện như những bóng ma trong đêm.

 

Không một chiếc nào đến đón tôi.

 

Bỗng một ánh đèn pha lóe lên.

 

Cửa kính xe hơi màu đen hạ xuống, trợ lý của Trình Tích nói với tôi:

 

“Cô Tống, lên xe trước đã.”

 

Trình Tích ngồi ở hàng ghế sau, đội mũ lưỡi trai che mặt, ngủ thiếp đi.

 

Hơi thở đều đều, đôi chân dài hơi co lại.

 

Không gian có vẻ hơi chật chội với anh.

 

Trên xe chất đầy đồ linh tinh, bên cửa sổ còn treo hai bộ vest.

 

Hương gỗ thông thanh mát.

 

Mùi hương ấy… giống như ngày anh nắm tay tôi.

 

“Cô Tống, em ra cây xăng phía trước mua chai nước, cô có uống không ạ?” Trợ lý nhỏ giọng hỏi tôi.

 

“Gọi tôi là Đông Nghi được rồi, tôi đi cùng cậu.”

 

“Ấy,” Cậu ấy xua tay rồi xuống xe, “Em đi một lát là về ngay mà.”

 

Cánh cửa vừa đóng lại, trong xe chỉ còn tôi và Trình Tích.

 

Không còn ai khác.

 

Cũng chẳng có ống kính nào.

 

Đèn xe phía trước nhấp nháy, trong xe tối mờ.

 

Rõ ràng cách nhau cả một hàng ghế, hơi thở của anh lại gần như ở bên tai.

 

Tôi nhìn chằm chằm vào siêu thị ánh đèn xanh lam le lói phía xa, trợ lý đang lượn lờ quanh một kệ hàng.

 

Tôi nhớ có lần đi siêu thị, nhìn thấy quảng cáo của Ôn Ngưng.

 

“Cô ta đẹp thật.”

 

Tôi nói với Chu Diên Hi khi đó.

 

Anh ta phản ứng rất bình thản.

 

“Cũng được.”

 

Tôi nào biết.

 

Chỉ một câu “cũng được” ấy lại khiến anh ta hết lần này đến lần khác không về nhà.

 

Sau này, tôi mới nghe người ta nói Ôn Ngưng là mối tình đầu của anh ta.

 

Họ chia tay khi anh ta chưa nổi tiếng.

 

Nhưng anh ta vẫn không quên được cô ta.

 

Thế mà lúc đó, trong siêu thị, anh ta chỉ khéo léo chuyển chủ đề, hỏi tôi:

 

“Ngoan nào, trước anh em chưa từng yêu ai à?”

 

“Chưa.”

 

Ít nhất, với bên ngoài, và với anh ta, tôi vẫn luôn nói vậy.

 

Trong xe, có người đang đá vào chân tôi.

 

Đôi chân dài thò ra từ hàng ghế sau, không phải vô tình.

 

Mà là cố ý, tinh quái, trẻ con, đá nhẹ nhàng theo nhịp.

 

Tôi rụt chân về chỗ anh không với tới.

 

Không nói gì, cũng không quay đầu lại.

 

Giữ nguyên tư thế ban nãy, như thể chưa có chuyện gì xảy ra.

 

“Tống Đông Nghi.”

 

Anh lên tiếng, có lẽ vừa mới tỉnh ngủ, mang theo chút tùy hứng của một thiếu niên: “Lâu rồi không gặp.”

 

Bao nhiêu năm rồi.

 

Sao anh vẫn thích gọi tên tôi như vậy.

 

Cứ như thể trong căn phòng trọ nhỏ hẹp, ẩm thấp ấy…

 

Lần này đến lần khác chìm đắm…

 

Trong bàn tay anh dịu dàng nhưng lại không kiềm chế được, cứ thế xâm chiếm lấy tôi.

 

05

 

Sau hôm đó, tôi và Trình Tích không còn liên lạc nữa.

 

Cho đến cuối tuần tiếp theo.

 

Chương trình tạp kỹ phát sóng trực tiếp được luân phiên thay đổi.

 

Cuối tuần này, sẽ trở lại với các cặp vợ chồng ban đầu.

 

“Đạo diễn.”

 

Ôn Ngưng nói năng rất phải phép, ra vẻ quan tâm đến chương trình: “Lượng ủng hộ của tôi và anh Diên Hi rất cao, bây giờ mà đổi lại, chắc chắn mọi người sẽ mắng đạo diễn đấy.”

 

Đạo diễn suy nghĩ vài giây: “Nhưng mà…”

 

“Anh Diên Hi,” Ôn Ngưng quay người lại. “Anh thấy sao?”

 

Ngay trước mặt tôi, cô ta hỏi Chu Diên Hi: “Tối nay anh chọn ai?”

 

Cô ta đã chờ đợi khoảnh khắc này từ rất lâu rồi.

 

Những thứ càng không thể phơi bày ra ánh sáng thì lại càng muốn được lựa chọn trước mặt mọi người.

 

Chu Diên Hi hiểu rõ tâm tư của cô ta.

 

Ánh mắt lướt qua tôi một cách đầy cố ý, anh ta dựa người ra sau ghế.

 

“Cái này còn cần phải chọn sao?”

 

“Khán giả đều không muốn nhìn thấy cô ấy.”

 

Ôn Ngưng nhận được câu trả lời như ý muốn, lại nhìn về phía tôi.

 

“Chị Đông Nghi, chị sẽ không để bụng đâu nhỉ?”

 

“Nhưng mà, chị làm nội trợ lâu quá rồi, kinh nghiệm làm việc lại ít, chắc là không biết đâu, khán giả thích mới là quan trọng nhất, chị vẫn nên vì đại cục…”

 

“Được.”

 

Giọng tôi dứt khoát.

 

Chu Duyên Hi nghe vậy, ngẩng đầu nhìn tôi.

 

Bọn họ đều tưởng tôi sẽ làm ầm lên.

 

Như vậy mới có thể cắt phản ứng của tôi vào phần phát sóng thêm, từ đó làm nổi bật sự hiểu chuyện, chu đáo của Ôn Ngưng.

 

Nào ngờ tôi lại đồng ý dễ dàng như vậy.

 

Ôn Ngưng đã chuẩn bị sẵn lời thoại từ sớm, giờ chẳng có đất dụng võ, ấp úng mãi mới nói được một câu:

 

“Vậy thì tốt rồi, chị đừng có nuốt lời đấy nhé.”

 

Tôi nói: “Sau này cứ thế này đi.”

 

Sắc mặt cô ta hơi sững lại.

 

Rồi lại mỉm cười, đưa tay vén tóc ra sau tai, nói nhỏ:

 

“Chị muốn làm cho anh Duyên Hi ghen à?”

 

“Ai mà chẳng biết chị lên chương trình này là để níu kéo anh ấy?”

 

“Thế mà anh ấy chẳng những không ghen, chị còn phải trơ mắt nhìn anh ấy vào phòng tôi đấy thôi.”

 

Bên kia, đạo diễn gọi mọi người.

 

Họ quyết định giữ nguyên thiết lập của tuần trước.

 

Trước khi đi, Chu Duyên Hi có ý trêu chọc, hỏi Ôn Ngưng:

 

“Em không sợ cô ấy với Trình Tích chung phòng à?”

 

Nhắc đến cái tên này, Ôn Ngưng phản ứng hơi thái quá.

 

Cô ta như thể vừa nghe được chuyện cười gì đó.

 

“Em chưa thấy anh ấy thích ai bao giờ cả.”

 

“Cô ấy á?”

 

“Có nhốt chung cả năm, anh ta cũng chẳng thèm ngó ngàng đến.”

 

Hai người họ trao đổi ánh mắt, cười khẩy đầy ẩn ý.

 

Chu Duyên Hi cố tình cởi áo khoác ra choàng cho Ôn Ngưng ngay trước mặt tôi.

 

“Tống Đông Nghi, muốn níu kéo anh thì mấy trò này chưa đủ đâu.”

 

Anh ta muốn chọc tức tôi.

 

Khiến tôi phát điên lên trước mặt mọi người, như vậy anh ta sẽ đường hoàng trở thành nạn nhân.

 

Chu Diên Hi và Ôn Ngưng được đưa đến một biệt thự sang trọng.

 

Đây là phần thưởng dành cho cặp đôi có chỉ số tim đập cao nhất tuần trước.

 

Ôn Ngưng đăng ảnh bữa tối dưới ánh nến lên Weibo.

 

Cả rừng bình luận đều rần rần.

 

Tất cả những điều này, tôi đều xem được trên điện thoại lúc ngồi trên xe của chương trình.

 

Xe đang chạy về khu phố cổ.

 

❮ sau
tiếp ❯

Chức năng bình luận hiện chỉ có thể hoạt động sau khi bạn đăng nhập!

Đồng ý Cookie
Trang web này sử dụng Cookie để nâng cao trải nghiệm duyệt web của bạn và cung cấp các đề xuất được cá nhân hóa. Bằng cách chấp nhận để sử dụng trang web của chúng tôi