1. Home
  2. Đô Thị
  3. Sau Ly Hôn
  4. Chương 1

Sau Ly Hôn

Chương 1

tiếp ❯

Lúc đỉnh lưu đang giúp tôi chỉnh tai nghe, anh vô thức hôn lên tóc tôi.

 

Cả hai chúng tôi đều sững sờ.

 

Bởi vì  đây là một chương trình truyền hình thực tế về ly hôn.

 

Và chúng tôi lại đến từ hai cặp vợ chồng khác nhau.

 

01

 

Sau khi ly hôn với Chu Diên Hi, ai cũng nghĩ tôi sẽ níu kéo anh ta.

 

Anh ta công khai kết hôn với tôi khi đang ở đỉnh cao sự nghiệp.

 

Sau khi kết hôn, anh ta chuyển hướng thành công, cuối cùng cũng đoạt giải, nhưng lúc nào cũng có người nhắc đến tôi.

 

“Cô ấy dựa vào cái gì chứ, số tốt thật đấy.”

 

Ly hôn là do tôi đề nghị.

 

Nhưng đó lại là điều anh ta chờ đợi từ lâu.

 

Nữ diễn viên Ôn Ngưng, người hợp tác cùng anh ta trong bộ phim mới, mặc đồ của anh ta, dùng ốp điện thoại của anh ta và lúc đóng vai vợ chồng với anh ta trong đoàn phim…

 

Còn tôi vẫn lật từng tờ lịch, chờ anh ta về nhà nhưng hết lần này đến lần khác đều bị anh ta lấy cớ bận rộn mà cúp máy.

 

Cho đến một lần, tôi gặp Ôn Ngưng trên khoang hạng nhất.

 

Cô ta niềm nở, tươi cười chào hỏi tôi.

 

“Chị có biết không?” Cô ta nói bên tai tôi, “Chuyến bay này của tôi là quẹt thẻ của anh ấy đấy.”

 

Cô ta cố ý.

 

Muốn ép tôi ly hôn.

 

Tôi làm theo ý cô ta, về đến nhà chỉ mất nửa tiếng để dọn đi.

 

Tôi không cần những thứ bẩn thỉu mà người khác đã chạm vào.

 

May mà, chúng tôi chưa có con.

 

Chu Diên Hi dựa vào cửa, nhìn tôi.

 

Anh ta thản nhiên, chỉ hỏi một câu: “Em còn muốn gì nữa không?”

 

“Điện thoại của anh.”

 

Anh ta ngẩn người, nhưng cũng đưa điện thoại cho tôi xem.

 

Những năm anh ta yêu tôi nhất, tôi cùng anh ta đi từ diễn viên tuyến 18 đến đỉnh lưu, luôn là người duy nhất được anh ta ghim đầu danh sách liên lạc.

 

Giờ thì, đã bị người khác thay thế.

 

Chỉ còn lại chế độ không làm phiền.

 

Chúng tôi thỏa thuận ly hôn.

 

Anh ta đưa hết số tiền kiếm được những năm qua cho tôi, chỉ cầu xin tôi có thể nhanh chóng buông tha cho anh ta.

 

Anh ta nói, anh ta thật lòng yêu Ôn Ngưng.

 

Ký xong thỏa thuận bảo mật, ngày rời đi, tôi cứ ngỡ sẽ không còn liên lạc gì với anh ta nữa.

 

Cho đến khi anh ta lại gọi điện cho tôi.

 

“Chúng ta gặp nhau đi.”

 

Vào tháng đầu tiên sau ly hôn.

 

“Không thể để fan biết cậu ngoại tình được, phim còn phải chiếu nữa chứ.”

 

Tôi đến sớm.

 

Trong phòng nghỉ, quản lý của Chu Diên Hi đang khuyên nhủ anh ta.

 

“Ly hôn rồi, cậu vẫn là Ảnh đế nổi tiếng, còn cô ta, chỉ là một người bình thường chờ bị thiên hạ cười nhạo thôi.

 

“Chắc chắn cô ta sẽ không cam lòng.”

 

“Cậu cứ lừa cô ta, nói muốn cùng cô ta tham gia chương trình tạp kỹ về ly hôn.”

 

“Để cô ta tưởng vẫn còn cơ hội cứu vãn, rồi trăm phương ngàn kế lấy lòng cậu.”

 

“Cuối cùng, chỉ cần cắt dựng chương trình cho lên sóng, khán giả sẽ thấy cô ta phiền phức, còn cậu thì lại giữ được hình tượng là người chung tình.”

 

Quản lý huých anh ta.

 

“Cậu có nghe tôi nói không thế?”

 

Chu Diên Hi gác hai chân lên bàn thấp, lười biếng chơi game, đáp: “Ừ.”

 

“Cậu tin không, chỉ cần cậu ngoắc tay, cô ta sẽ lập tức chạy đến như chó con, còn cảm thấy cảm kích cậu nữa.”

 

Trong phòng họp.

 

Chu Diên Hi nghịch điện thoại trong tay.

 

Chỉ nói vài câu đơn giản.

 

Tôi đã đồng ý.

 

“Tôi sẽ tham gia chương trình tạp kỹ.”

 

Anh ta nhìn thẳng vào mắt tôi, ngập ngừng hỏi: “Em… yêu anh đến vậy sao?”

 

Anh ta quá tự tin, cũng rất dễ bị lừa gạt.

 

Tôi cụp mắt.

 

“Phải.”

 

“Diên Hi, chúng ta… còn có cơ hội nào không?”

 

Anh ta lạnh nhạt quay mặt đi, khẽ nói.

 

“Phải xem biểu hiện của em đã.”

 

“Nhưng,” Anh ta nói tiếp, “Chương trình tạp kỹ này không giống như em nghĩ đâu.”

 

Chương trình tạp kỹ về ly hôn này.

 

Sẽ được phát sóng cùng thời điểm bộ phim mới của anh ta và Ôn Ngưng ra mắt.

 

Với mục đích tạo hiệu ứng CP cho anh ta và Ôn Ngưng.

 

Chủ đề của chương trình tạp kỹ là “Thay đổi lối sống, nhìn nhận vấn đề hôn nhân”.

 

Ôn Ngưng ở cùng phòng với anh ta.

 

Còn tôi, ở cùng phòng với chồng của Ôn Ngưng.

 

Trình Tích, người năm 19 tuổi nổi tiếng nhờ một bộ phim, sau khi đạt được giải thưởng lớn liền nhanh chóng rút lui khỏi giới giải trí để kết hôn.

 

Châu Diên Hi chính là kẻ được lợi từ sự rời đi của anh.

 

Anh ta nổi tiếng nhờ gương mặt giống Trình Tích đến bảy phần.

 

Nghe đồn, Ôn Ngưng và Trình Tích sau khi kết hôn thì sống ly thân.

 

Cô ta yêu nhưng không thể có được.

 

02

 

Khách sạn suối nước nóng.

 

Hai căn phòng, chỉ cách nhau một bức tường.

 

Chương trình tạp kỹ đang được phát sóng trực tiếp.

 

Trong phòng có khu vực quan sát, bên ngoài có khán giả bình luận.

 

[Châu Diên Hi và Ôn Ngưng tham gia chương trình tạp kỹ về ly hôn, lại còn ở chung một phòng, chơi lớn thế!!!]

 

[Hai người này có cảm giác CP quá, phối hợp đỉnh cao!]

 

[Tôi đã nói rồi, Châu Diên Hi và vợ anh ta không có tình cảm, dù sao thì chẳng ai thích người kéo chân mình cả.]

 

[Tôi mong họ ly hôn từ lâu rồi!]

 

[Anh ta bị mù rồi sao, năm đó yêu cô ấy nhiều như vậy…]

 

Nhân viên chương trình đeo đồng hồ đo nhịp tim cho Châu Diên Hi và Ôn Ngưng.

 

“Khi nhịp tim đạt 70, hai người có thể ra khỏi phòng.”

 

[Mới có vài giây mà đã vượt qua rồi sao?]

 

Không ngờ, nhịp tim của cả hai người họ đều dừng lại ở 68.

 

Anh ta và Ôn Ngưng đã lén lút làm đủ mọi chuyện với nhau rồi.

 

Vì đã quá quen thuộc nên mới sợ bị lộ sơ hở.

 

Nên trong chương trình lại giả vờ xa cách.

 

[Ôn Ngưng lễ phép quá, cô ấy còn không dám đến gần.]

 

[Chu Diên Hi đừng kìm nén nữa, chúng tôi ủng hộ anh!]

 

Ôn Ngưng ngồi ở cửa phòng.

 

Chu Diên Hi đứng ở ban công hóng gió, nhìn qua một góc có thể thấy phòng tôi.

 

Trình Tích vẫn chưa đến.

 

Tôi một mình, đeo chiếc đồng hồ thông minh ngồi bên giường.

 

Có tiếng gõ cửa.

 

Là một người đàn ông cao ráo.

 

Chiếc mũ lưỡi trai che khuất nửa khuôn mặt của anh, tóc mái vương chút hơi nước từ suối nước nóng.

 

Bên ngoài trời đang mưa bụi.

 

Trên người anh phảng phất hơi thở trong lành, mát lạnh của màn đêm sương mù.

 

[Bạch nguyệt quang của tôi trở về rồi!!!]

[Phải nói thế nào đây Chu Diên Hi, không có so sánh thì không có đau thương.]

 

[Đừng kéo người khác xuống nha.]

 

“Anh phải đeo cái đồng hồ này vào.”

 

Tôi đưa chiếc đồng hồ thông minh còn lại cho Trình Tích.

 

Chu Diên Hi rất để ý người khác nói anh ta giống Trình Tích.

 

Năm đầu tiên sau khi cưới, tôi và anh ta dạo phố lúc nửa đêm, tôi cứ nhìn chằm chằm vào tấm biển quảng cáo khổng lồ của Trình Tích, Chu Diên Hi liền đội mũ lên đầu tôi, che khuất tầm nhìn, rồi chua chát nói:

 

“Anh biết ngay là em thích kiểu người như thế này mà.”

 

Bây giờ.

 

Ở căn phòng bên cạnh, Chu Diên Hi trên ban công.

 

Anh ta nhìn thấy rất rõ ràng.

 

Nhìn thấy Trình Tích bước vào phòng, xoay người đóng cửa lại.

 

Anh đeo đồng hồ vào.

 

Chu Diên Hi không bận tâm.

 

Anh ta đã biết từ đêm đó, Trình Tích, người mà anh ta không thể nào đuổi kịp, ghen tị đến phát điên, đã kết hôn với Ôn Ngưng vì hợp đồng.

 

Ngay cả Ôn Ngưng mà Trình Tích cũng không thích.

 

Đương nhiên, anh càng không thể thích một người bình thường đến mức không thể bình thường hơn, lại còn ly hôn, người mà ngay cả anh ta cũng chẳng vừa mắt như tôi.

 

Chu Diên Hi khẽ cười khẩy, tỏ vẻ chẳng quan tâm.

 

Nhưng ánh mắt lại không rời khỏi tôi, quan sát từng phản ứng nhỏ nhất.

 

“Chào em, Tống Đông Nghi.”

 

Chỉ số của tôi dừng ở mức 50, tôi đưa tay về phía Trình Tích.

 

“Chào anh, Trình Tích.”

 

Anh nắm lấy tay tôi.

 

Vài giây sau, đồng hồ phát ra tiếng bíp bíp chói tai.

 

Chỉ số của Trình Tích trực tiếp vượt ngưỡng.

 

Nhưng bản thân anh lại bình tĩnh hơn ai hết.

 

Anh nói: “Đồng hồ hỏng rồi.”

 

Tôi nói: “Ồ.”

 

03

 

Đổi đồng hồ xong quả nhiên mọi thứ trở lại bình thường.

 

Bên phía Chu Diên Hi và Ôn Ngưng sau vài trò chơi phối hợp ăn ý, nhịp tim đã vượt quá 70 nên đã rời khỏi phòng trước.

 

Còn bên tôi.

 

Nhịp tim của Trình Tích vẫn luôn ở mức 25.

 

Thấp đến đáng thương.

 

“Nếu cứ mãi không vượt qua,” Tôi hỏi nhân viên, “Chẳng lẽ chúng tôi phải ở trong phòng này qua đêm à?”

 

Trình Tích nghe thấy câu hỏi của tôi.

 

Vai anh rộng, lưng thẳng, mặc chiếc áo hoodie đen mỏng, ánh mắt trống rỗng.

 

Nhân viên nói: “Sẽ tính là nhiệm vụ thất bại, một tiếng sau là có thể ra ngoài.”

 

Tôi và Trình Tích là hai người cuối cùng rời khỏi phòng.

 

[Thất bại quá thể.]

 

[Hai người này chẳng có chút cảm giác CP nào cả.]

 

[Thôi dẹp đi, có thể đừng quay cô ấy nữa không? Tôi chỉ muốn xem Ôn Ngưng và Chu Diên Hi thôi.]

 

Bình luận toàn một màu ảm đạm, cho đến tận khi buổi phát sóng trực tiếp kết thúc.

 

Phỏng vấn hậu trường ở một vài phòng.

 

Máy quay, ánh đèn, người người chen chúc.

 

Chu Diên Hi đứng ở một góc, nhìn Ôn Ngưng đang trả lời phỏng vấn, ánh mắt bất chợt lướt qua tôi.

 

“Phấn khích không?”

 

Anh ta hỏi tôi một câu chẳng đâu vào đâu.

 

“Có phải đã có khoảnh khắc nào đó, em tưởng Trình Tích sẽ để mắt đến mình không?”

 

Tôi phớt lờ anh ta, định bỏ đi.

 

Nhưng lại bị chặn lại.

 

“Phải làm sao đây, Tống Đông Nghi?” Anh ta đút tay vào túi quần, nghiêng đầu nhìn tôi. “Ang càng ngày càng thấy, ly hôn với em đúng là lựa chọn sáng suốt nhất.”

 

Có người đi qua, Chu Diên Hi vội đứng thẳng dậy.

 

Vẫn là dáng vẻ ôn nhu, thâm tình nhưng lại chất chứa tổn thương ấy.

 

Như thể tôi mới là người làm anh ta đau lòng nhất.

 

Ôn Ngưng phỏng vấn xong, bất chấp ánh mắt mọi người, tiến đến trước mặt tôi, nắm lấy tay tôi.

 

“Chị Đông Nghi này,” Trên cổ tay cô ta đeo một sợi dây đỏ cũ, “Chị hãy trân trọng anh Diên Hi nhé, anh ấy thật lòng yêu chị.”

 

Sợi dây đỏ đó.

 

Tôi đã từng thấy.

 

Năm ngoái, vào ngày kỷ niệm kết hôn, Chu Diên Hi bị fan cuồng bám theo, dẫn đến tai nạn xe cộ nhỏ.

 

May mà anh ta không sao.

 

Tôi kéo anh ta lên chùa cầu phúc, nhắm mắt lại, thành tâm cầu nguyện cho anh ta bình an.

 

Mở mắt ra, tôi lại thấy anh ta mua một sợi dây đỏ.

 

Tôi cứ tưởng anh ta mua cho tôi.

 

Nhưng anh ta lại nói, để tôi yên tâm, anh ta đã cầu cho chính mình.

 

Vậy mà bây giờ, nó lại ở trên tay Ôn Ngưng.

 

“Chị đừng làm loạn nữa,” Ôn Ngưng vẫn đang nói trước ống kính, “Tôi mong hai người hạnh phúc hơn bất kỳ ai.”

 

Tôi không nói gì.

 

Chu Diên Hi không biết.

 

Ôn Ngưng cũng không biết.

 

Thực ra, tôi đồng ý tham gia chương trình tạp kỹ này còn vì một lý do khó nói khác.

 

Ngày nhắm mắt cầu nguyện ấy, trong lòng tôi cũng chẳng phải Chu Duyên Hi.

 

tiếp ❯

Chức năng bình luận hiện chỉ có thể hoạt động sau khi bạn đăng nhập!

Đồng ý Cookie
Trang web này sử dụng Cookie để nâng cao trải nghiệm duyệt web của bạn và cung cấp các đề xuất được cá nhân hóa. Bằng cách chấp nhận để sử dụng trang web của chúng tôi