Sau Ly Hôn
Chương 3
❮ sautiếp ❯[Hôm nay nhịp tim của hai người này mà không tăng thì bị loại chắc luôn?]
[Không loại Trình Tích đâu, dù sao độ nổi tiếng cũng ở đó, chắc là đổi bạn cặp thôi.]
[Càng kì quái tôi càng hóng, có linh cảm sẽ có chuyện gì đó xảy ra.]
[Lầu trên nói nhảm hả!!! Nếu thật sự có chuyện gì tôi sẽ úp mặt ăn c**!!!]
Tôi cất điện thoại, hỏi nhân viên:
“Tối này tôi và Trình Tích sẽ ở đâu vậy?”
“Hai người có chỉ số tim đập thấp nhất, phải chịu phạt, nên tối nay chỉ có thể ở…”
Xe dừng lại, anh ta hất cằm về phía tòa nhà cũ kĩ trước mặt tôi.
“Đây,” Anh ta nói, “Nhà trọ.”
Xuống xe.
Quay phim tôi chỉ có một camera livestream trong xe.
Ở xa như vậy, chỉ có thể quay được bóng lưng tôi.
Không nghe thấy tiếng.
Tôi đứng trước cửa.
Đầu óc trống rỗng vài giây.
Lấy điện thoại ra, gọi cho sếp cũ, cũng là cô bạn thân chí cốt của tôi.
“Trình Tích nói với tớ là, lâu rồi không gặp.”
Giờ tôi rất cần cô ấy dội cho tôi một gáo nước lạnh.
“Vậy thì sao?”
“Ngoài câu đó ra, anh ấy còn có thể nói gì nữa?”
Bạn thân nói đúng như tôi dự đoán.
“Nói khó nghe thì, ai chẳng có người yêu cũ chứ?”
“Anh ấy có nhiều lựa chọn vậy, tại sao lại chọn một người đã ly hôn như cậu chứ?”
“Chỉ vì mấy tháng hai người nương tựa vào nhau thôi sao? Cậu thử nghĩ mà xem, đó là khoảng thời gian tồi tệ nhất đời anh ấy, ai mà thèm hoài niệm?”
Đúng là vậy.
Tôi cúp máy.
Mở cửa.
Trình Tích đang đứng trên thang, sửa cái đèn trần nhà.
Anh vô tình giơ tay, lộ ra cánh tay săn chắc, đường nét rõ ràng.
Giống hệt năm đó.
Chỉ là khi ấy, anh đang đóng phim, treo mình trên dây cáp, eo quấn đầy băng.
Chiếc đèn sợi đốt cũ kỹ nằm gọn trong tay anh.
Tắt rồi lại sáng.
Quá đỗi quen thuộc.
Khiến tôi đứng mãi ở cửa, không bước vào được.
“Ăn cơm.”
Anh thấy tôi rồi.
Giọng nói ngắn gọn, không chút biểu cảm dư thừa.
Càng làm nổi bật sự bất an của tôi.
Là tôi nghĩ nhiều rồi.
Với anh, chương trình này có lẽ chỉ là một cách êm đẹp để kết thúc cuộc hôn nhân của mình.
Bên ngoài, tuyết rơi.
Dáng người cao ráo, ngũ quan sắc nét, anh chống một tay lên bàn, chuẩn bị nồi lẩu.
Toát lên vẻ một người chồng đảm đang.
Tôi chụp tấm ảnh anh từ phía sau, đăng lên Weibo.
Coi như hoàn thành nhiệm vụ của chương trình.
Ăn xong, anh cũng không để cho tôi rửa bát.
Anh nhanh nhẹn dọn dẹp, rửa tay sạch sẽ, rồi lại tự động đi trải ga giường cho tôi.
Chỉ có một chiếc giường.
Anh nói, anh sẽ ngủ dưới sàn.
“Vết thương ở eo anh, có cần thay băng không?” Tôi hỏi.
“Anh tự làm được.” Anh đáp.
Tắm xong, bước ra khỏi phòng tắm, chiếc chăn mỏng trên sàn đã được trải gọn gàng.
Anh đang lôi ra từ vali một cuộn băng gạc dài.
Tôi theo bản năng né tránh ánh mắt, lấy điện thoại ra.
Chu Duyên Hi gửi tôi một tin nhắn thoại.
Tay tôi đang ướt, lỡ tay bật loa ngoài.
Chu Duyên Hi thấy bài đăng trên Weibo của tôi.
“Em ăn được lẩu à?”
“Lần trước ở nhà, em nói muốn ăn cái bánh ngọt đó, anh tiện đường mua cho em rồi.”
Cái bánh ngọt đó là năm ngoái, vào ngày sinh nhật tôi, tôi nói muốn ăn.
Anh ta chưa từng mua cho tôi.
Chờ đợi bấy lâu, giờ anh ta mua, cũng chỉ để giữ vững hình tượng người tình si tình trên sóng truyền hình.
Tôi nhìn điện thoại.
Ánh sáng phía trên bị Trình Tích che khuất.
“Em có thể giúp anh không?”
Trong tay anh có một cuộn băng gạc.
Vừa nãy không phải nói tự làm được sao?
Thay thuốc, quấn băng gạc.
Tay tôi không đủ dài, chỉ có thể khẽ vòng quanh anh.
Căn phòng thuê trọ ở miền Bắc này.
Sưởi không đủ ấm, tuyết lẫn mưa len lỏi qua từng kẽ hở của căn nhà cũ kỹ.
Rõ ràng rất lạnh.
Nhưng tôi và anh vẫn giữ khoảng cách.
Đầu ngón tay tôi chỉ chạm vào băng gạc.
Khuôn mặt anh nghiêng sang một bên, nhìn về nơi khác.
Không giống năm đó, trong căn phòng trọ ở phương Nam.
Nóng nực, oi bức.
Rõ ràng rất nóng.
Vậy mà hết lần này đến lần khác, cứ như thể hôm nay sống mai chết, mặc sức chiếm hữu lẫn nhau.
“Tách.”
Đèn dây tóc sáng lên.
Tôi và anh, lúc này, đứng dưới ánh đèn.
Vào năm tháng nghèo khó cùng cực nhất ấy, đến cả một cái bóng đèn chúng tôi cũng không nỡ thay.
Cứ hỏng lại sửa.
Chiếc đèn dây tóc cũ kỹ ấy được sửa đi sửa lại biết bao lần.
Vẫn luôn là nửa đêm.
Năm đó, Trình Tích mười tám tuổi nói với tôi:
“Nó kêu lên một tiếng, tức là anh đang nghĩ đến em.”
Đêm nay.
Cái gì cũng chẳng thiếu.
Đèn sợi đốt kêu lên vô số lần.
Tôi ngẩng đầu, nói với Trình Tích: “Vừa nãy anh vẫn chưa sửa xong à?”
Anh khựng lại, cúi đầu nhìn thẳng vào mắt tôi.
“Ừ.”
“Anh cố ý.”
Tôi hỏi anh: “Vì sao?”
“Sửa xong rồi, em sẽ không nghe thấy nó kêu nữa.”
Tôi ngẩn người.
Anh nhận lấy cuộn băng trong tay tôi, xoay tay thoăn thoắt băng bó cho mình.
“Tống Đông Nghi.”
Anh gọi tên tôi.
“Hửm?”
“Em thích lẩu hay thích bánh ngọt?”
Dù sao thì người ta cũng nên thành thật trả lời những câu hỏi liên quan đến đồ ăn.
“Lẩu.”
06
[Được rồi, tôi ăn c**.]
[Cái kiểu không thân quen lại cố ý giữ khoảng cách này, sao cứ thấy sai sai ý nhỉ.]
[Ồ, Trình Tích tắt đèn rồi.]
[Có gì mà hội viên VIP cao quý của tôi lại không được xem chứ?]
Thực ra, chẳng có chuyện gì xảy ra cả.
Trình Tích cuộn mình trong chiếc chăn mỏng, ngủ dưới sàn.
Hơi thở rất nhẹ.
Tôi nằm trên giường, nhìn chằm chằm trần nhà mà không ngủ được.
Vì cái giường này quá ồn.
Cứ trở mình là lại kêu kẽo kẹt.
Trước đây, tôi cũng từng than phiền với anh như vậy.
Nhưng lời than phiền ấy lại kèm theo một câu bất lực đến mức cam chịu.
“Trình Tích, anh đừng có… anh giữ gìn chút.”
Hồi trẻ thì chẳng biết ngày đêm.
Giờ thì, chỉ cần trở mình.
“Kẹt” một tiếng.
Là tôi lại nhớ.
Nhớ lại chuyện cũ, không chỉ mình tôi.
Trình Tích vén chăn, mặc độc chiếc áo thun xám mỏng manh, đứng dậy đi ra ngoài.
Quay người lại đóng cửa.
“Cạch” một tiếng.
Trong màn đêm sâu thẳm, trên tay anh le lói ánh lửa của điếu thuốc.