Sau Khi Bạch Nguyệt Quang Về Nước
Chương 2
❮ sautiếp ❯03
An Noãn hận không thể lườm cho tôi chết:
Được thôi, hai cô nàng hai mươi lăm tuổi rực rỡ, một trắng một đen, váy ôm ngực bó sát, giày cao gót mảnh khảnh, uyển chuyển lắc lư bước vào quán bar.
Lúc đầu tôi còn hơi ngại ngùng, giữ vẻ đoan trang đã hai năm rồi, đột nhiên ăn mặc nóng bỏng gợi cảm thế này, thấy có chút không quen.
Nhưng sau khi uống cạn một ly, suy nghĩ của tôi liền thay đổi.
Tôi đã ký vào đơn ly hôn rồi, chắc chắn Từ Tĩnh Châu cũng đang nóng lòng ký vào.
Thứ hai tuần sau, ra cục dân chính một chuyến, hai chúng tôi sẽ chẳng còn liên quan gì đến nhau nữa.
Hồi trước anh đột ngột đi xem mắt rồi kết hôn, chẳng phải cũng vì bị chuyện Lâm Bạch Lộ kết hôn làm cho kích thích hay sao.
Tôi bĩu môi, cố nén xúc động muốn khóc, buông tay An Noãn ra, thậm chí còn kéo cổ áo xuống thấp hơn, chân bước có chút lảo đảo kéo cô ấy thẳng vào sàn nhảy.
Trong sàn nhảy có rất nhiều đôi nam nữ đang khiêu vũ cuồng nhiệt, rất nhanh tôi đã tìm lại được cảm giác phóng túng tùy ý.
Có một anh chàng đẹp trai tiến đến bắt chuyện, tôi liếc mắt nhìn, thấy cũng không tệ, không hiểu sao đôi mắt lại có chút giống Từ Tĩnh Châu, liền đưa tay túm lấy cổ áo anh ta.
Tay anh ta lập tức ôm lấy eo tôi, giống như những người khác trên sàn nhảy, cùng tôi khiêu vũ mặt đối mặt.
Tôi vẫn chưa quen với việc tiếp xúc gần gũi với người đàn ông xa lạ như vậy, theo bản năng muốn gạt tay anh ta ra.
Tiếng nhạc bỗng ngưng bặt, mọi người kinh ngạc nhìn về phía đó.
Quán bar đột nhiên tràn vào rất nhiều người đàn ông mặc vest đen, trông như vệ sĩ.
Nhân viên phục vụ và bảo vệ quán bar đều bị chặn ở một góc.
Đám vệ sĩ tiến thẳng đến, bao vây sàn nhảy.
“Chuyện gì vậy?”
“Đúng đó, có chuyện gì vậy, bọn họ muốn bắt ai?”
Cơn say của tôi bị dọa tỉnh, người bọn họ muốn bắt… chắc là tôi rồi.
Bởi vì, tôi đã thấy Từ Tĩnh Châu sải bước đi đến từ phía sau đám đông.
Anh không đeo kính, sắc mặt vô cùng lạnh lẽo, tim tôi lập tức thắt lại.
Theo bản năng tôi muốn trốn sau lưng người khác.
Nhưng ánh mắt sắc bén của Từ Tĩnh Châu đã xuyên qua đám đông, dừng lại trên mặt tôi.
Tôi hoảng loạn đến mức không dám nhìn thẳng vào anh, quay người định bỏ chạy.
“Giang Dao.”
Từ Tĩnh Châu gọi tên tôi, tôi hiểu anh, anh càng tức giận thì giọng nói càng bình tĩnh.
04
Hồi mới cưới, tôi lén uống rượu, khi anh bắt được tôi cũng gọi tên tôi như vậy.
Đêm đó tôi nhớ như in, sau đó tôi phải nằm liệt giường hai ngày mới xuống được.
Nhưng cũng nhớ đời, một thời gian dài tôi ngoan ngoãn như mèo con, Từ Tĩnh Châu có vẻ rất hài lòng, tặng tôi cả đống trang sức quý giá để dỗ dành.
Chân tôi như bị đóng đinh xuống đất, đến lúc này tôi mới nhớ ra, anh chàng đẹp trai vẫn còn đang ôm eo tôi.
Trong khoảnh khắc, tôi chỉ cảm thấy da gà nổi hết cả lên, toàn thân run rẩy.
Từ Tĩnh Châu cau mày, sắc mặt khó coi đến cực điểm, anh bước lên, đám vệ sĩ thô bạo tách những người trước mặt tôi ra.
Rồi ánh mắt anh chậm rãi lướt từ khuôn mặt tôi xuống chiếc cổ trắng ngần, xương quai xanh gầy guộc, dừng lại ở vòng eo nhỏ nhắn của tôi.
Chính xác hơn, là trên bàn tay của gã trai trẻ kia.
Tôi linh cảm thấy điều chẳng lành, vừa định mở miệng.
Thì Từ Tĩnh Châu đột ngột vươn tay, túm lấy cổ tay gã trai trẻ đẩy mạnh sang một bên.
Đám đông khẽ ồ lên.
Tôi rụt cổ, ánh mắt hoảng loạn, như một con chim cút sợ chết.
Tôi sợ Từ Tĩnh Châu nổi giận, đúng hơn là vì quá yêu anh, nên tôi đặc biệt để ý đến cảm xúc của anh.
Mỗi khi anh không vui, tôi đều cảm thấy như trời sập đến nơi.
Nhưng bây giờ…
Chúng tôi đã ly hôn rồi.
Nghĩ đến đây, không biết lấy đâu ra dũng khí, tôi đột ngột ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt anh.
Trong sàn nhảy, chỉ có một luồng sáng từ trên cao chiếu xuống, bờ vai trần của tôi vừa gầy guộc vừa trắng muốt, không chút che đậy.
Trợ lý và đám vệ sĩ bên cạnh Từ Tĩnh Châu đều rất biết điều, không ai dám nhìn tôi.
Nhưng tối nay, tôi đã bị rất nhiều gã đàn ông nhìn thấy.
Tôi chưa từng thấy Từ Tĩnh Châu có vẻ mặt đáng sợ như vậy, khiến tôi có một ảo giác.
Anh giận dữ, như thể vừa bị ai đó đánh cắp món đồ quý giá nhất.
Nhưng Giang Dao tôi, chưa bao giờ là bảo vật của anh.
Mắt tôi từ từ đỏ lên, cố nén cơn đau nhói trong lòng, tôi kiêu ngạo ngẩng cao cằm: “Từ tiên sinh, anh tìm tôi có việc gì?”
Ánh mắt Từ Tĩnh Châu trầm xuống, nhìn tôi vài giây, bỗng nhiên giơ tay cởi áo vest, tiến lên một bước, khoác nó lên người tôi.
Thậm chí anh còn kéo chặt vạt áo, quấn kín cả người tôi.
Tôi giãy giụa muốn thoát khỏi chiếc áo vest của anh, nhưng anh chỉ dùng một tay đã ôm chặt tôi vào lòng.
“Giang Dao, có chuyện gì thì về nhà rồi nói.”
Tôi cảm nhận được Từ Tĩnh Châu đang cố gắng nhẫn nại nói chuyện với tôi.
Nhưng điều đó chỉ khiến tôi thêm tủi thân.
Anh đến tìm tôi, có lẽ cũng chỉ vì cảm thấy tôi làm mất mặt anh.
Dù sao chúng tôi vẫn chưa hoàn tất thủ tục ly hôn, tôi vẫn còn là vợ của anh.
“Từ tiên sinh, tôi sẽ không về với anh.”
Tôi không chịu đi, cố gắng vùng ra khỏi vòng tay anh.
Từ Tĩnh Châu cau mày, xuyên qua lớp áo vest giữ chặt vai tôi, không cho tôi cởi áo khoác của anh: “Giang Dao, em còn muốn làm ầm ĩ đến bao giờ?”
“Tôi không làm ầm ĩ, tôi đã quyết định rồi, đơn ly hôn cũng đã ký xong, Từ tiên sinh, anh không biết chữ hay là không hiểu?”
Xung quanh im lặng như tờ.
Ngay cả mấy trợ lý thân cận của Từ Tĩnh Châu cũng kinh ngạc nhìn tôi.
Tôi lại hất tay anh ra, giật chiếc áo khoác ném mạnh vào người anh: “Vậy nên, chúng ta không còn quan hệ gì nữa, anh đừng có quản tôi.”
Hành động này của tôi, không nghi ngờ gì đã chọc giận anh.
Mặt anh càng thêm lạnh lẽo, trong lòng tôi thực sự rất sợ hãi.
Tôi sợ mình làm anh mất mặt, anh sẽ mất kiểm soát mà ra tay với tôi.
Tuy kết hôn đã lâu, anh chưa từng nặng lời với tôi một câu nào.
Tôi cắn môi, cố chấp không chịu cúi đầu.
Chỉ là nước mắt không kìm được mà tuôn rơi.
Đều tại An Noãn, trang điểm đậm cho tôi thế này, tôi còn chẳng dám để nước mắt chảy, sợ nhòe hết thành ma mất.
Nhưng tôi không dám nhìn Từ Tĩnh Châu nữa, cứ nhìn anh là tôi lại thấy tủi thân.
Nhìn thấy anh, tôi sẽ mềm lòng, sẽ không nỡ.
Anh đẹp trai quá mức, nhất là khi tức giận, hoàn toàn đúng gu và sở thích của tôi về đàn ông.
Thật ra nghĩ lại, trước đây tôi hay cố tình chọc anh giận cũng có lý do cả.
Mỗi lần anh lạnh mặt cởi nút áo sơ mi, một tay ấn tôi vào tường, bóp cằm hôn tôi thật mạnh và nói: “Giang Dao, em đúng là cần anh dạy dỗ.”
Lúc đó, tim tôi lại loạn nhịp như thiếu nữ mới biết yêu.
05
Gả cho Từ Tĩnh Châu đã hai năm, tôi vẫn như đang đắm chìm trong tình yêu nồng nhiệt.
Sự mê luyến dành cho anh ngày càng sâu đậm.
Anh tính tình lạnh nhạt, ít nói cười, bố tôi bảo đó là biểu hiện của người đàn ông trưởng thành, chín chắn.
Nhưng tôi biết, anh chỉ là không thích tôi thôi.
À, cũng không hẳn là không thích.
Chỉ cần anh ở nhà, chỉ cần không phải kỳ kinh nguyệt, gần như tối nào anh cũng muốn tôi thực hiện nghĩa vụ vợ chồng.
Nhưng điều đó có nghĩa lý gì chứ, anh là người đàn ông ngoài ba mươi, đang độ tuổi sung sức mà.
Tôi, người vợ này, chẳng qua chỉ là công cụ hợp pháp của anh thôi.
Tôi vừa chìm đắm vừa tỉnh táo một cách đau khổ, biết rằng bản thân đang bước tới bờ vực thẳm.
Đến một ngày nào đó, nếu anh không cần tôi nữa, tôi lập tức sẽ tan xương nát thịt.
Tôi sợ đau, cũng sợ chết, huống chi hiện tại ta còn có hai mươi triệu, càng không thể chết.
Cho nên tôi phải rời xa anh, không thể để anh mê hoặc thêm nữa.
Tôi nén nước mắt, thở dài một hơi, dời mắt đi:
“Nếu Từ tiên sinh không có việc gì thì xin mời đi trước, nơi này không xứng với thân phận của anh.”
Đúng vậy, tôi gả cho anh, từ quần áo, trang điểm, cách ăn nói, giọng điệu, nụ cười đến những nơi lui tới, tất cả đều có những quy tắc nghiêm khắc.
Chỉ cần có chút sai sót, mẹ của Từ Tĩnh Châu sẽ trách tôi xuất thân nhỏ bé, không xứng với anh, làm mất mặt nhà họ Từ.
Quán bar, tôi đã hai năm rưỡi không đặt chân đến rồi.
Nhưng bây giờ tôi không còn là vợ anh nữa, anh cũng không có quyền quản tôi.
Có lẽ thấy bộ dạng muốn khóc không khóc của tôi, Từ Tĩnh Châu cũng có chút bất lực:
“Giang Dao, em giận dỗi anh, ít nhất cũng phải cho anh biết lý do chứ.”
Lý do?
Anh còn dám hỏi tôi lý do sao?
Trong máy tính của anh còn lưu ảnh chụp chung với người tình cũ.