Sau Khi Bạch Nguyệt Quang Về Nước
Chương 1
❮tiếp ❯Kết hôn hai năm, bạch nguyệt quang của Từ Tĩnh Châu ly hôn rồi về nước.
Tối hôm đó, anh, người chưa từng qua đêm ở bên ngoài, lần đầu tiên thật sự không về nhà.
Bây giờ tôi nghĩ thông rồi, chuẩn bị trả giá lại, trả đến mười triệu tệ thì ly hôn.
Dù sao, con dâu mà bà ta chấm lúc trước giờ đã ly hôn, đã tự do rồi, tôi nhường chỗ, bà ta nhất định rất vui mừng.
Sáng sớm sáu giờ, tôi gõ cửa phòng mẹ của Từ Tĩnh Châu.
Mười phút sau, cả nhà họ Từ náo loạn.
Hai tiếng sau, Từ Tĩnh Châu nhận được đơn ly hôn tôi đã ký.
Tối hôm đó, lúc tôi đang ở quán bar nhảy nhót với trai trẻ thì người của Từ Tĩnh Châu… phong tỏa cả quán bar?
…
1
“Giang Dao, sáng sớm không lo chuẩn bị bữa sáng, chạy đến đây làm gì?”
Mẹ của Từ Tĩnh Châu mặt đầy giận dữ, mái tóc xoăn rối bù nhìn tôi đang đứng ở cửa.
“Mặc váy ngắn thế này còn ra thể thống gì? Muốn làm mất mặt cả nhà họ Từ chúng ta à?”
Bà ta chỉ vào chiếc váy ngắn của tôi, tức giận không thôi.
Từ Tĩnh Châu thích phụ nữ tóc đen dài thẳng, váy trắng dài thướt tha, thanh thuần như hoa sen. Bà ta nói làm dâu nhà họ Từ phải giữ phụ đạo, không được mặc đồ hở hang, để tránh làm mất mặt nhà họ Từ.
Kết hôn hai năm, tôi suýt quên mất, tôi, Giang Dao, cũng có một đôi chân dài trắng nõn, nên mang ra tạo phúc cho thế nhân, tránh để nó bị uổng phí.
Thấy tôi không nói gì, tưởng tôi lại sợ, bà ta bắt đầu chỉ thẳng vào mũi tôi mắng:
“Bây giờ, lập tức lên lầu thay quần áo, rồi xuống bếp chuẩn bị bữa sáng, sáng nay chúng ta ăn sáng kiểu Trung…”
“Này” Tôi đưa tay gạt ngón trỏ của bà ta sang một bên: “Bà Từ, chúng ta bàn chuyện làm ăn nhé?”
“Cô gọi tôi là gì?” Bà ta nhìn tôi với vẻ mặt kỳ quái “Giang Dao, cô bị trúng tà à?”
Một lát sau.
Tôi ngồi trên ghế sofa, bà ta ngồi đối diện tôi, tóc vẫn còn hơi rối, gương mặt có chút tiều tụy.
Người phụ nữ quý phái, đoan trang thường ngày này đã ba lần mất bình tĩnh.
“Cô muốn tôi đưa cho cô mười triệu? Rồi cô sẽ ly hôn với Tĩnh Châu?”
Cô em chồng Từ Tĩnh Huyên cũng khinh miệt nhìn tôi: “Giang Dao, chẳng phải chị yêu anh tôi đến chết đến sống, gần như phát điên lên sao, chị nỡ lòng nào ly hôn?”
Tôi không để ý đến cô ta, nói thẳng với bà ta:
“Đúng vậy, hai năm trước bà nói sẽ cho tôi năm triệu để rời khỏi Từ Tĩnh Châu, tôi đã không đồng ý. Bây giờ tôi nghĩ thông rồi, chỉ là, sau khi cưới tôi, giá trị con người Từ Tĩnh Châu tăng gấp đôi, vậy tôi cũng tăng gấp đôi, không quá đáng chứ?”
“Tôi thấy cô thật sự điên rồi, Tĩnh Châu đâu, gọi nó xuống đây cho tôi.”
Tôi khoanh tay dựa vào ghế sofa, mỉm cười:
“Bà đừng gọi nữa, anh ấy tối qua không về, nếu tôi đoán không nhầm thì hôm qua Lâm Bạch Lộ về nước, chắc họ đang ở bên nhau cả đêm.”
Sắc mặt bà ta trong chốc lát trở nên vô cùng đặc sắc.
Từ Tĩnh Huyên lại thốt lên kinh ngạc: “A, chị Bạch Lộ về rồi sao? Bảo sao hôm qua anh trai tôi vui vẻ thế…”
Bà ta trừng mắt nhìn cô ta, Từ Tĩnh Huyên vội vàng che miệng lại.
Dù sao ngoại tình trong hôn nhân, đồn ra ngoài cũng chẳng hay ho gì.
“Trước đây bà rất thích cô ta, giờ có cơ hội làm mẹ con rồi, mười triệu cũng không quá đáng phải không?”
Tôi gõ gõ bàn, đẩy bản thỏa thuận ly hôn đã soạn sẵn cho bà ta xem: “Chỉ cần bà đồng ý, tôi sẽ không chia một đồng tài sản chung nào.”
Bà ta vồ lấy bản thỏa thuận ly hôn, quả nhiên, trên đó rõ ràng ghi tôi, Giang Dao, ra đi tay trắng không cần một xu.
Bà ta lại ngờ vực nhìn tôi: “Giang Dao, cô giở trò gì vậy? Sao tôi lại không tin cô dễ dàng buông tay như thế?”
Tôi lắc đầu, thở dài: “Nói sao nhỉ, giống như bàn chải đánh răng của bà, bị người ta lấy đi cọ bồn cầu, bà còn muốn dùng nữa không?”
Ví dụ của tôi đã thành công khiến bà ta thấy ghê tởm.
Bà ta nhìn tôi với vẻ mặt chán ghét:
“Quả nhiên là xuất thân thấp kém, ăn nói thô tục không ra thể thống gì, trách sao Tĩnh Châu cưới hai năm rồi cũng chẳng thích cô, cô làm sao so được với Bạch Lộ?”
“Vậy nên bây giờ tôi mới cho bà cơ hội này, bà cứ suy nghĩ cho kỹ.”
“Mẹ còn suy nghĩ gì nữa, đây là chuyện tốt mà, mẹ mau đồng ý đi.”
Từ Tĩnh Huyên liên tục giục giã, cô ta và Lâm Bạch Lộ rất thân thiết, nên thành ra, nhìn tôi thế nào cũng thấy ngứa mắt.
Nhưng cũng chẳng sao, trước đây nể mặt cô ta là em chồng nên tôi không chấp nhặt, nhưng sau này là người dưng, tôi cũng mặc kệ.
Mười phút sau, tôi đã nhận được tiền.
Rồi tôi lên lầu xách chiếc vali đã chuẩn bị sẵn từ trước xuống.
Lúc xuống lầu, hầu như tất cả mọi người nhà họ Từ đều ở trong phòng khách.
Kể cả bố chồng tôi, người luôn nghiêm nghị ít nói.
Ông ấy đối với tôi kỳ thực cũng không tệ, chưa từng làm khó, với nhà mẹ đẻ tôi cũng coi như là quan tâm chăm sóc.
Vì vậy, lúc đi, tôi chỉ chào tạm biệt ông ấy:
“Bố, đây là lần cuối con gọi bố như vậy. Sau này bố giữ gìn sức khỏe, chân bố không tốt, mùa đông nhớ giữ ấm, bảo người giúp việc hầm canh cho bố uống nhiều vào.”
Tôi thấy tóc mai ông ấy điểm bạc khẽ thở dài, rồi ông ấy vẫy tay gọi tôi lại gần.
Trước mặt mọi người, ông ấy đưa cho tôi một tấm thẻ: “Đây cũng là mười triệu, không nhiều, con cứ cầm lấy.”
Tôi thầm nghĩ, tốt quá, tình yêu mất rồi, chồng cũng mất rồi, nhưng tôi có 20000000! Đếm số 0 thôi cũng đủ hết nửa ngày.
Bố ruột tôi phải mất hai mươi năm mới kiếm được số tiền này.
Tôi không từ chối, rộng rãi nhận lấy: “Cảm ơn bố.”
“Trơ trẽn…”
Từ Tĩnh Huyên nhỏ giọng mắng tôi một câu.
Lúc này tâm trạng tôi đã tốt hơn một chút, không muốn đôi co với cô ta, cất thẻ xong, chào tạm biệt bố chồng, tôi kéo vali rời đi ngay.
Hai tiếng sau, bản thỏa thuận ly hôn được tôi ký tên được thư ký của Từ Tĩnh Châu gửi đến văn phòng anh.
“Từ tổng, phu nhân cho người gửi đến, nói nếu ngài ký xong thì báo cho cô ấy một tiếng.”
Từ Tĩnh Châu bận đến mức đầu cũng không ngẩng lên: “Để qua một bên đi, bây giờ tôi không có thời gian.”
“Từ tổng, ngài vẫn nên xem qua một chút ạ.” Thư ký lại nhỏ giọng nói.
Từ Tĩnh Châu có chút khó chịu, nhưng khi nhìn thấy bốn chữ đen lớn “Đơn xin ly hôn” trên tờ giấy trắng, tay đang cầm bút ký liền khựng lại.
Anh cầm lấy mấy tờ giấy mỏng, lật vài cái, ánh mắt cuối cùng dừng lại ở chữ ký của Giang Dao.
Nhưng chỉ một lát sau, Từ Tĩnh Châu liền ném đơn ly hôn cho thư ký:
“Đi gọi điện cho cô ấy, nói tôi tối nay tám giờ về.”
“Nhưng tối nay ngài không phải muốn đi đón Lâm tiểu thư sao…”
Ánh mắt Từ Tĩnh Châu chợt lóe lên: “Đi gọi điện thoại.”
Thư ký không dám chần chừ, vội vàng đáp lại.
Chỉ tiếc là, tôi không chỉ chặn Từ Tĩnh Châu, mà còn chặn tất cả những người xung quanh anh.
Thậm chí, nếu con chó chăn cừu Đức của anh có tài khoản mạng xã hội, tôi cũng sẽ chặn luôn.
“Cái này… Từ tổng, hình như phu nhân đã chặn tôi rồi…” Giọng thư ký hơi run.
02
Sắc mặt Từ Tĩnh Châu càng thêm u ám, anh cầm điện thoại lên, trực tiếp bấm gọi Giang Dao.
Thật đáng thương, anh còn không biết mình là người đầu tiên bị chặn số.
Từ Tĩnh Châu ném điện thoại xuống, lấy bao thuốc ra châm một điếu.
“Cô ra ngoài đi.” Anh đuổi thư ký, hút thuốc xong, Từ Tĩnh Châu gạt bỏ mọi suy nghĩ, chuẩn bị làm việc.
Nhưng điện thoại của Từ Tĩnh Huyên lại gọi đến.
“Anh hai! Tin siêu vui! Cuối cùng anh cũng có thể đá con chó liếm Giang Dao kia, cùng chị Bạch Lộ thành đôi rồi! Anh hai, sau này anh không cần phải ghét cô ta mà không muốn về nhà nữa! Vui không, bất ngờ không!”
“Từ Tĩnh Huyền, em nói rõ cho anh, rốt cuộc là chuyện gì, Giang Dao lại làm ầm ĩ cái gì?”
Từ Tĩnh Châu đứng phắt dậy, bực bội giật cà vạt ra.
Anh chỉ mới không về nhà một tối, mà Giang Dao đã có thể làm ầm ĩ đến mức này.
Chẳng lẽ cô không nghĩ đến, nếu anh thật sự ký vào đơn ly hôn, cô sẽ phải làm thế nào?
“Anh hai, là Giang Dao tìm mẹ xin mười triệu tệ, sau đó đồng ý ly hôn với anh. Cô ta đi rồi, nhưng cũng biết điều, chỉ mang theo đồ dùng cá nhân, đồ của nhà họ Từ không hề đụng đến.”
“Anh hai, em phải nhanh chóng báo tin vui này cho chị Bạch Lộ…”
Từ Tĩnh Huyên đang hớn hở nói thì điện thoại đột ngột bị ngắt.
Từ Tĩnh Châu vơ lấy áo vest đi ra ngoài.
“Giang Dao giờ đang ở đâu?” Anh hỏi thư ký.
“Xin lỗi Từ tổng, chúng tôi đều không biết.”
“Xin lỗi Từ tổng, phu nhân đã chặn hết số của chúng tôi rồi.”
Từ Tĩnh Châu chỉ cảm thấy cơn giận bốc lên đầu, nhưng anh vốn là người cẩn trọng, rất nhanh đã trấn tĩnh lại:
“Không phải cô ấy nói ký xong sẽ báo lại cho cô ấy sao?”
Thư ký liếc nhìn sắc mặt Từ Tĩnh Châu,
“Phu nhân nói, ngài ký xong, chín giờ sáng thứ hai cứ đến thẳng cục dân chính gặp cô ấy là được, cô ấy tuyệt đối sẽ không đến muộn.”
Từ Tĩnh Châu đứng đó, vẻ mặt càng thêm u ám, một lát sau mới đưa tay tháo kính đưa cho trợ lý:
“Đi điều tra hành tung của phu nhân, có tin gì báo cho tôi.”
“Vâng, Từ tổng.”
“Chuẩn bị họp đi.” Từ Tĩnh Châu nói xong, quay người trở lại văn phòng.
Hôm nay dự án này vô cùng quan trọng, liên quan đến triển vọng phát triển năm năm tới của Từ thị.
Anh đã làm việc liên tục mấy ngày, đêm qua lại tăng ca suốt đêm ở công ty mới giải quyết xong.
Giang Dao làm loạn, anh lại không thể chiều theo cô, đối với Từ Tĩnh Châu mà nói, công việc luôn là ưu tiên hàng đầu.
Nhà họ Từ có sập tiệm tôi cũng mặc kệ, Từ Tĩnh Châu nghĩ gì tôi cũng không muốn quan tâm.
Lúc này, tôi đang ở trong căn hộ bố tôi mua cho trước khi cưới, ôm con gấu bông khóc nức nở.
“Dao Dao, cậu khóc đủ chưa đấy?” Bạn thân của tôi An Noãn thật sự không nhịn được nữa, rút một tờ khăn giấy đưa cho tôi.
Tôi nhận lấy khăn giấy, lau nước mắt, tiếp tục ôm gấu bông khóc.
Tôi ly hôn rồi, mới hai mươi lăm tuổi thôi, mà Giang Dao này đã thành gái lỡ thì, giá trị rớt thảm hại.
Sau này tôi chắc chắn phải tái giá, nhưng nếu không tìm được ai giàu hơn Từ Tĩnh Châu, thì đám danh viện ở Dung Thành sẽ cười vào mặt tôi mất.
“Tối nay đi uống rượu giải sầu đi, quán bar của chị tớ mới khai trương, nghe nói toàn trai đẹp Dung Thành tụ tập ở đó đấy.”
Tôi ngước đôi mắt sưng húp lên nhìn An Noãn: “Đẹp trai thật á? Có đẹp trai bằng Từ Tĩnh Châu không?”
“Em gái à, dù không đẹp trai bằng thì ít nhất cũng trẻ hơn, sung sức hơn, biết dỗ cậu vui hơn chứ!”
An Noãn có vẻ giận tôi không biết điều, kéo tôi đứng dậy: “Bây giờ cậu mau đi thay váy áo xinh đẹp vào, rồi cùng tớ đi xõa một bữa cho đã!”
Tôi ngập ngừng một chút rồi cũng đồng ý.
Đã hai năm một tháng rồi tôi chưa mặc váy gợi cảm.
Hôm đi xem mắt với Từ Tĩnh Châu, tôi bị người của bố tôi lôi đi.
Lúc đó tôi mới hai mươi hai, còn Từ Tĩnh Châu đã gần ba mươi, nên tôi không thích chút nào.
Quả nhiên, hôm gặp mặt, giữa trời nóng nực mà anh vẫn mặc vest, thắt cà vạt, trông như một ông chủ vừa từ bàn đàm phán bước ra.
Còn tôi thì nhuộm tóc hồng, mặc áo hai dây với quần short, bố tôi thấy tôi tóc tai như thế thì suýt ngất.
Muốn nói đỡ cho tôi vài câu trước mặt Từ Tĩnh Châu mà cũng lắp ba lắp bắp chẳng ra gì.
Từ Tĩnh Châu không có phản ứng gì, đứng dậy lịch thiệp kéo ghế giúp tôi.
Vốn dĩ tôi không muốn lấy chồng, nên cứ sống theo ý mình, ăn uống thả ga, chẳng có chút dáng vẻ thục nữ nào.
Bố tôi nháy mắt liên tục đến mức tròng mắt sắp rớt ra ngoài, tôi coi như không thấy.
Ăn cơm xong, Từ Tĩnh Châu lịch sự đưa tôi về.
Anh là người nghiêm túc, còn tôi thì trẻ con ham chơi, nên tự nhiên cảm thấy không có khả năng.
Nhưng tôi không ngờ, sau đó Từ Tĩnh Châu lại hẹn gặp tôi vài lần.
Bố tôi cũng hớn hở nói anh có ấn tượng tốt về tôi, chuyện hôn sự này có lẽ thành.
Tôi liền hét lên với bố tôi: “Anh ta thích con, chứ con có thích anh ta đâu, đúng là trâu già gặm cỏ non!”
Bố tôi chỉ một câu đã khiến tôi câm nín: “Con không thích nhưng đối thủ của con là Chu Đồng, nó đang sốt sắng muốn gả cho người ta, còn nhờ người mai mối đấy!”
Tôi nghe xong liền cuống lên, Chu Đồng thích à, muốn gả à, vậy thì tôi nhất định phải giành lấy.
Tôi bắt đầu hẹn hò với Từ Tĩnh Châu, vốn dĩ tôi chỉ định hả hê trên đầu Chu Đồng, ai ngờ vài tháng sau lại tự mình lún sâu vào.
Tôi yêu Từ Tĩnh Châu, tình yêu của cô gái trẻ như ngọn lửa rực cháy, mãnh liệt vô cùng.
Thiêu đốt tôi đến mức thay đổi hoàn toàn.
Anh điềm tĩnh nắm giữ mọi thứ của tôi, thậm chí biến tôi thành bộ dạng mà bố tôi hằng mong muốn.
Mái tóc dài đen nhánh, những chiếc váy dài thướt tha.
Vì anh thích, nên tôi vui vẻ thay đổi.
Mãi đến sau này, tôi mới phát hiện ra tấm ảnh chụp chung thời đi học của anh và Lâm Bạch Lộ trong máy tính.
Lâm Bạch Lộ trong ảnh đúng như cái tên, váy trắng tóc đen, thuần khiết đến nao lòng.
Rõ ràng trong ảnh còn có một bạn nam khác, Lâm Bạch Lộ đứng giữa hai người, nhưng tôi hoàn toàn không thấy sự tồn tại của người thứ ba.
Ánh mắt tôi dường như bị nụ cười e thẹn của Lâm Bạch Lộ khi nhìn Từ Tĩnh Châu đóng đinh tại chỗ.
Thì ra Từ Tĩnh Châu không thích kiểu tóc đen dài và váy trắng của Giang Dao tôi.
Thì ra trong lòng Từ Tĩnh Châu cũng có một ánh trăng sáng tầm thường như vậy.
Nhưng khi đó, tôi yêu anh đến si mê, ngay cả dũng khí để chất vấn cũng không có.
Tôi sợ chỉ cần hỏi một câu, hạnh phúc của tôi sẽ như bong bóng xà phòng, bị chính tay tôi làm vỡ tan.
Huống chi, trước khi tôi và Từ Tĩnh Châu kết hôn, Lâm Bạch Lộ đã lấy chồng rồi.
Cho nên trong lòng tôi vẫn luôn cảm thấy may mắn.
Nhưng bây giờ Lâm Bạch Lộ đã ly hôn, lại trở về.
Nghĩ đến dáng vẻ Từ Tĩnh Châu dỗ dành cô ta tối qua, ở bên cô ta cả đêm, tôi lại không kìm được mà muốn khóc.
An Noãn vội kéo tôi vào phòng thay đồ, lôi ra một chiếc váy đen bó sát người, nhét thẳng vào tay tôi.
Rồi cô ấy lại thần bí lấy ra một bộ nội y mới:
“Thay cái này đi, cậu xem dạo này cậu gầy quá, sắp thành sân bay rồi kìa…”
Tôi cầm quần áo, sụt sịt nhìn An Noãn: “Cái này không ổn đâu, tuổi này của tớ có phải nên đoan trang một chút không?”