1. Home
  2. Đô Thị
  3. Sau Khi Bạch Nguyệt Quang Về Nước
  4. Chương 3

Sau Khi Bạch Nguyệt Quang Về Nước

Chương 3

❮ sau
tiếp ❯

Anh còn mượn luật sư giỏi nhất của bộ phận pháp lý Từ thị để giúp Lâm Bạch Lộ kiện tụng ly hôn xuyên quốc gia.

 

Năm ngoái sinh nhật tôi, anh bay ra nước ngoài, nói là có cuộc họp quan trọng phải đi, kết quả Từ Tĩnh Huyên lại thấy ảnh chụp chung của Lâm Bạch Lộ trên trang cá nhân.

 

Một mình tôi cô đơn trong ngày sinh nhật, còn anh thì đang cùng Lâm Bạch Lộ trà chiều vui vẻ.

 

Anh biến tôi thành bản sao của Lâm Bạch Lộ, để giải tỏa nỗi tương tư trong lòng.

 

Trong tim anh có người phụ nữ khác, vậy mà tối nào cũng hành hạ tôi.

 

Cưới nhau hai năm không cho tôi có thai, nói tôi còn trẻ, bản thân anh cũng như trẻ con, không cần vội làm mẹ.

 

Thực chất là để tránh rắc rối về sau, anh có thể dễ dàng vứt bỏ tôi, cưới người trong mộng.

 

Ngày đầu tiên Lâm Bạch Lộ ly hôn về nước, anh đã không về nhà.

 

Bây giờ tôi đã làm theo ý anh rồi, anh lại quay sang hỏi lý do.

 

Lòng tôi tràn ngập uất ức, nhưng những uất ức ấy nghẹn ứ từ ngực lên đến cổ họng, ngoài khóc ra, tôi không thể thốt nên lời.

 

Có lẽ vì tôi khóc quá thảm thiết, thái độ của Từ Tĩnh Châu có vẻ dịu lại đôi chút.

 

“Dao Dao, về nhà với anh trước đã.” Anh tiến lại gần, khoác áo vest lên người tôi.

 

Tôi khóc đến run rẩy cả người, lần cuối cùng đẩy mạnh anh ra: “Từ Tĩnh Châu, anh đừng chạm vào tôi, anh chạm vào tôi là tôi thấy ghê tởm, ghê tởm!”

 

Anh im lặng, sắc mặt trầm xuống nhìn tôi, ánh mắt đầy vẻ u ám đáng sợ, cứ như tôi mới là kẻ phản bội hôn nhân, có người thứ ba vậy.

 

Tôi khóc đến tan nát cõi lòng, thật sự không muốn nhìn thấy anh nữa, quay người kéo An Noãn loạng choạng rời đi.

 

Từ Tĩnh Châu không đuổi theo.

 

Lúc đi, tôi nghe thấy tiếng chuông điện thoại của anh vang lên, cái tiếng “Alo” anh bắt máy sao mà dịu dàng, chói tai đến thế.

 

Chắc là Lâm Bạch Lộ tìm anh rồi.

 

Vậy nên, tối nay bọn họ có thể thoải mái hẹn hò mà không vướng bận gì.

 

Tối đó tôi ngủ lại nhà An Noãn.

 

Tắm xong, tôi ném mình lên giường, tắt điện thoại, khóc một trận đã đời rồi ngủ một giấc say sưa.

 

An Noãn hiểu tôi, biết lúc này tôi không muốn bị làm phiền, ngoài việc đúng giờ mang đồ ăn vào cho tôi, cô ấy không nói gì cả.

 

Sáng thứ hai, tôi dậy sớm, tắm rửa, dưỡng da, rồi mặc một chiếc váy đỏ hai dây.

 

An Noãn định đưa tôi đến cục dân chính, nhưng tôi không đồng ý.

 

Đây là lần cuối cùng tôi và Từ Tĩnh Châu có liên quan đến nhau, dù rằng chúng tôi đến đó để làm thủ tục ly hôn.

 

Nhưng tôi vẫn muốn tự mình giải quyết cho xong.

 

Trông tôi có vẻ tiêu sái, lớp trang điểm cũng tràn đầy sức sống, trẻ trung phơi phới, nhưng ai biết được trong lòng tôi khó chịu đến nhường nào.

 

Trước khi đi, tôi mở điện thoại, thấy rất nhiều tin nhắn, WeChat và cuộc gọi nhỡ.

 

Nhưng Từ Tĩnh Châu chỉ nhắn cho tôi một tin vào đêm hôm trước:

 

[Giang Dao, chín giờ sáng thứ hai, anh đợi em ở cục dân chính.]

 

Vừa nhìn thấy tin nhắn này, tôi suýt chút nữa không kiềm chế được cảm xúc, tay cầm điện thoại run lên bần bật.

 

Nhưng tôi đã cố nhịn, không muốn phải trang điểm lại.

 

Tôi nhất định phải thật xinh đẹp khi đi ly hôn.

 

Chắc chắn là con nhỏ đối đầu Chu Đồng đang chờ xem tôi bẽ mặt.

 

Còn cả con nhỏ Từ Tĩnh Huyên kia nữa, chắc cũng đang vênh mặt chờ đợi.

 

Dù có thành gái lỡ thì, tôi cũng phải là người phụ nữ ly dị xinh đẹp nhất Dung Thành.

 

06

 

Thật ra, mối quan hệ giữa tôi và Từ Tĩnh Huyên ban đầu cũng không đến nỗi tệ.

 

Sau khi tôi gả cho Từ Tĩnh Châu, hai chúng tôi thỉnh thoảng vẫn đi mua sắm cùng nhau, tôi còn tặng cô ta vài món quần áo trang sức.

 

Có lần, cô ta để ý đôi hoa tai ngọc phỉ thúy mà Từ Tĩnh Châu tặng tôi, cô ta nằng nặc đòi tôi cho bằng được. Tôi không nỡ nhưng cũng đành phải ngậm ngùi đưa cho cô ta.

 

Ai ngờ, Từ Tĩnh Châu thấy cô ta đeo đôi hoa tai đó lại nói:

 

“Đôi hoa tai này trả lại cho chị dâu em đi, da em không trắng bằng cô ấy, đeo ngọc phỉ thúy không hợp.”

 

Được thôi, chỉ một câu nói đó thôi, tôi và Từ Tĩnh Huyên chính thức trở mặt.

 

Giữa phụ nữ với nhau, muốn trở thành kẻ thù không đội trời chung rất dễ, chỉ cần một câu nói chê bai chỗ nào đó của người ta không bằng mình, thì dù là bạn thân đến mấy, sau lưng cũng có thể hận đối phương đến nghiến răng nghiến lợi.

 

Hai năm qua, Từ Tĩnh Huyên không ít lần ngấm ngầm gây khó dễ cho tôi, tôi đều nhẫn nhịn.

 

Nhưng từ giờ trở đi, nếu cô ta dám đến chọc tôi, tôi nhất định sẽ cho cô ta biết tay.

 

Tôi hít sâu một hơi, cố gắng điều chỉnh lại cảm xúc, rồi xuống lầu lái xe.

 

Tôi lái xe đến cục dân chính, lúc đó vừa đúng tám giờ bốn mươi.

 

Từ Tĩnh Châu là người cứng nhắc, cổ hủ, đã nói chín giờ thì tuyệt đối không sai một phút.

 

Quả nhiên, đúng chín giờ, chiếc Bentley của anh dừng ngay trước cửa cục dân chính.

 

Anh xuống xe, đi thẳng về phía xe của tôi.

 

Tôi cũng đeo kính râm bước xuống, dưới ánh mặt trời, tôi tóc đen, môi đỏ, da trắng, váy đỏ, đẹp rực rỡ như một ngọn lửa.

 

Tôi vừa xuống xe liền đi thẳng vào cục dân chính, không thèm liếc nhìn anh một cái.

 

Từ Tĩnh Châu đi theo tôi vào đại sảnh, tôi mới phát hiện hôm nay ở cục dân chính chỉ có duy nhất đôi vợ chồng chúng tôi đến làm thủ tục ly hôn.

 

Từ Tĩnh Châu… Chắc không phải lại giở trò, cho người dọn dẹp hết rồi chứ?

 

Tôi nhớ sáng nay An Noãn còn lẩm bẩm với tôi, nói quán bar của chị cô ấy bị niêm phong tạm thời, lý do là: Nghi ngờ phá hoại hạnh phúc gia đình công dân!

 

Thật là oan uổng chết đi được, nhưng Từ Tĩnh Châu lại ngấm ngầm gây áp lực, ai cũng không làm gì được, chỉ có thể đóng cửa nghỉ ngơi thôi.

 

An Noãn còn nói nhỏ với tôi, chiêu này của Từ Tĩnh Châu đúng là “giận dữ vì hồng nhan”, xem ra anh không phải là không có tình cảm với tôi.

 

Trong lòng tôi cười khẩy, anh và người nhà họ Từ, chỉ là thề sống chết phải bảo vệ thể diện của nhà họ Từ mà thôi.

 

“Ký xong rồi à?” Tôi hất cằm hỏi anh.

 

Trông sắc mặt Từ Tĩnh Châu có vẻ hơi kém.

 

“Sao tự dưng lại muốn ly hôn?” Anh không trả lời mà hỏi ngược lại tôi.

 

“Không phải tự dưng, tôi đã nghĩ đến chuyện này từ lâu rồi.” Bây giờ tôi đã có thể bình tĩnh đối diện với anh.

 

“Giang Dao, em thích người khác rồi à?”

 

Tôi: “???”

 

Đây đúng là kiểu “ác nhân cáo trạng trước” mà!

 

Rõ ràng anh mới là người mập mờ với tình cũ, không về nhà, sao cuối cùng lại thành tôi ngoại tình trước?

 

“Từ Tĩnh Châu, anh bớt ngậm máu phun người đi?”

 

Anh thản nhiên nhìn tôi: “Nếu không phải, vậy tại sao lại muốn ly hôn?”

 

“Anh muốn tôi vạch trần chuyện xấu của anh ra à?” Tôi tức giận đến mức giậm chân.

 

“Anh có chuyện xấu gì?” Anh khẽ nhướng mày, giọng vẫn rất bình thản.

 

Đồ mặt dày vô sỉ, mặt dày vô sỉ!

 

Tôi hận không thể cắn chết anh.

 

“Vì Lâm Bạch Lộ?”

 

Tôi như bị ai bóp nghẹt cổ họng, im bặt.

 

Tôi mím chặt môi, vành mắt đỏ hoe nhìn anh: “Đúng, là vì Lâm Bạch Lộ.”

 

“Liên quan gì đến cô ta? Cô ta ly hôn chồng về nước, em cũng học theo thói hư tật xấu?”

 

Tôi: “???”

 

07

 

“Giang Dao, anh có thể dung túng cho vợ mình tùy hứng, thỉnh thoảng làm ầm ĩ, thậm chí gây chuyện thị phi bên ngoài, đều có thể, nhưng phải có giới hạn.”

 

Anh có vẻ mệt mỏi, đưa tay xoa mi tâm: “Em làm loạn đủ rồi, bây giờ vẫn có thể về nhà với anh.”

 

Tôi như nhìn thấy trái tim mình bị người ta khinh miệt ném xuống đất, rồi giẫm lên một cái.

 

Vậy nên, vẫn là tôi đang làm ầm ĩ.

 

Anh vẫn cho rằng tôi đang vô lý gây sự.

 

Tôi phải làm thế nào để anh hiểu được, Từ Tĩnh Châu, Giang Dao không muốn yêu anh nữa, không muốn làm vợ anh nữa, không muốn không được anh yêu, không được anh để trong lòng.

 

Nhưng giờ nhìn dáng vẻ hơi mệt mỏi của anh, tôi vẫn thấy khó chịu.

 

Tôi nhìn anh mặc chiếc áo sơ mi tôi chọn, đeo cà vạt tôi mua, đến cả quần lót, tất cũng đều do tôi tự tay giặt.

 

Tôi còn chưa từng giặt tất cho bố tôi nữa đấy.

 

Tôi yêu anh đến vậy, thật ra anh chỉ cần gọi tôi một tiếng “vợ”.

 

Ôm tôi một cái thôi, tôi sẽ không kiềm được mà thỏa hiệp ngay.

 

Nhưng anh lại lười cả việc qua loa với tôi.

 

Lâm Bạch Lộ đã trở về, đàn ông chỉ có với người phụ nữ mình yêu, mới có đủ dịu dàng và kiên nhẫn.

 

Giang Dao, cô thật đáng thương, chồng cô không yêu cô.

 

Chuyện gian díu của anh và Lâm Bạch Lộ khiến tôi nghẹt thở.

 

Tôi hít sâu một hơi, có chút đáng thương giữ chút tự tôn cuối cùng, ngẩng cao cằm không để mình mất khí thế.

 

“Từ Tĩnh Châu, anh rốt cuộc muốn tôi nói bao nhiêu lần nữa anh mới hiểu, tôi muốn ly hôn với anh, không có gì để thương lượng cả.”

 

“Giang Dao, em tốt nhất nên suy nghĩ cho kỹ, ly hôn không phải là trò đùa.”

 

“Tôi biết, Từ Tĩnh Châu, từ khi tôi đề nghị ly hôn với anh, tôi đã suy nghĩ rất rõ ràng rồi, sẽ không thay đổi nữa.”

 

Anh nhìn tôi thật sâu, một lát sau, dường như tự giễu mà khẽ cười một tiếng.

 

Tôi không biết vì sao anh đột nhiên cười như vậy, tôi cũng chẳng còn tâm trí đâu mà nghĩ đến những chuyện đó nữa.

 

Bởi vì anh đã nói “Được”.

 

❮ sau
tiếp ❯

Chức năng bình luận hiện chỉ có thể hoạt động sau khi bạn đăng nhập!

Đồng ý Cookie
Trang web này sử dụng Cookie để nâng cao trải nghiệm duyệt web của bạn và cung cấp các đề xuất được cá nhân hóa. Bằng cách chấp nhận để sử dụng trang web của chúng tôi