Nhất Sinh Nhất Thế – Khắc Cốt Ghi Tâm
Chương 2
❮ sautiếp ❯7
Sau khi nhận được câu trả lời, hắn lặng lẽ chuẩn bị mọi việc cho hôn lễ.
Ngoài cửa sổ, tuyết đông tan dần, sức khỏe của ta cũng dần hồi phục.
Thân thể khỏe lại, ta liền cảm thấy không thể tiếp tục lười biếng như vậy, phải gánh vác trách nhiệm của một hoàng hậu.
“A Chấp, dạo gần đây sức khỏe của thiếp đã tốt hơn nhiều, ngày mai thiếp sẽ đến thỉnh an mẫu hậu, chàng thấy sao?”
Tần Chấp im lặng một lát, rồi ôm ta vào lòng: “Sao vậy? Nàng ngủ đến khi tự tỉnh giấc không tốt sao?”
“Đương nhiên không phải, chỉ là thân thể đã khỏe, không thể không đi thỉnh an.” Ta muốn đứng dậy khỏi vòng tay hắn.
Tần Chấp giữ ta lại: “Mẫu hậu không câu nệ những chuyện này đâu… Nàng cứ nghỉ ngơi thêm một thời gian nữa, không cần vội.”
Ta quyết ý không nghe lời Tần Chấp.
Nếu khỏe rồi mà không đi thỉnh an, e là sẽ khiến Thái hậu không vui.
Thế là ngày hôm sau, sau khi Tần Chấp lên triều, ta liền đến chỗ Thái hậu.
Cung điện thật nguy nga tráng lệ.
Khi ta đến thỉnh an, Thái hậu còn có một vị nữ tử khác ở đó.
Nghe nói là biểu muội của Tần Chấp, Chu Uyển Uyển, cháu gái của Thái hậu.
Biểu muội này thấy ta, liền nhướng mày, miễn cưỡng hành lễ thỉnh an.
Thái hậu nâng chung trà lên, giả vờ như không thấy gì.
Ta đỡ nàng ta dậy: “Uyển Uyển biểu muội không cần đa lễ.”
Nhưng nếu ta không nhìn lầm, khi ta gọi nàng ta là biểu muội, nàng ta đã liếc xéo ta một cái rất nhanh.
“Được rồi, ngồi xuống cả đi.” Thái hậu chậm rãi lên tiếng.
Ta trò chuyện với Thái hậu, bà chỉ thỉnh thoảng liếc nhìn ta, nhưng lại vô cùng thân thiết với vị biểu muội kia.
Đến lần thứ ba bà liếc nhìn ta, cuối cùng bà cũng mở miệng: “Hoàng đế không có con nối dõi, việc nối dõi tông đường là đại sự, một mình con gánh vác không nổi, vậy để Uyển Uyển thay con gánh vác một phần đi.”
Nói xong lại bổ sung: “Con là người hiểu chuyện, Hoàng đế còn trẻ con, nói bậy bạ một đời một đôi, con đừng có tin là thật đấy nhé?”
“Nữ nhân hậu cung chúng ta, quan trọng nhất là hai chữ hiền đức, con hiểu không?”
Nói rồi bà cụp mắt xuống, nhìn ta đầy vẻ dò xét.
Nếu ta không đồng ý, chắc chắn sẽ bị bà trách phạt.
Hậu cung này quả nhiên không hề yên tĩnh, đây là muốn nhét người của mình vào cung sao?
“Nhi thần đã sớm khuyên can rồi, nhưng hoàng thượng không nghe, nhi thần cũng hết cách. Chi bằng mẫu hậu khuyên nhủ người?” Ta cười, đẩy vấn đề ngược lại cho Thái hậu.
Thấy rõ vẻ giận dữ thoáng qua trên mặt Thái hậu.
Ta lập tức ôm ngực: “Sao tự nhiên ngực lại đau thế này, mẫu hậu thứ tội cho nhi thần không thể tiếp chuyện được nữa.”
Nói rồi ta liền tựa vào người A Giảo, rời khỏi chỗ này.
Đi được một lúc.
Bỗng phía sau truyền đến tiếng bước chân.
Là vị biểu muội Uyển Uyển kia.
“Hứa Huỳnh Thu, ta có thể nói riêng với ngươi vài câu không?”
Nàng ta đuổi theo muốn nói gì?
Ta bảo A Giảo lui xuống.
A Giảo cắn môi, đứng im không chịu đi.
Ta đành phải dỗ dành: “A Giảo qua bên kia chờ ta một lát được không?”
Lúc này nàng mới chịu rời đi.
Ta cũng muốn xem, vị biểu muội con trời này, muốn nói gì với hoàng tẩu ta đây.
“Hứa Huỳnh Thu, không đúng, là Tống Huỳnh Thu.”
“Ngươi thật sự mất trí nhớ rồi? Đến cả cha mẹ mình chết thế nào cũng quên sao?”
“Chẳng phải là vì ham cái ngôi hoàng hậu này mà đến cả thù giết cha mẹ cũng không màng?”
Người bên cạnh vừa lui, nàng ta liền lộ vẻ châm biếm nói ra những lời này.
Ta ngây người, không hiểu ý nàng ta.
Chu Uyển Uyển đối diện bỗng tái mặt.
Nàng ta run rẩy quỳ xuống: “Thỉnh an Hoàng thượng.”
Ta vừa quay đầu, Tần Chấp đã đứng ngay sau lưng.
Vẻ mặt hắn âm trầm đến đáng sợ, ánh mắt sắc bén như dao găm gắt gao nhìn chằm chằm Chu Uyển Uyển.
Xung quanh im phăng phắc, hắn cúi nhìn đám cung nhân đang quỳ rạp dưới đất, vẻ mặt lộ rõ sự tàn nhẫn của kẻ bề trên, khiến người ta lạnh toát cả sống lưng.
Ta chưa từng thấy hắn như vậy bao giờ.
Chu Uyển Uyển run rẩy như cầy sấy.
Tần Chấp khẽ cười khẩy, giọng điệu giả vờ ôn hòa: “Biểu muội Uyển Uyển tinh thần không ổn, mẫu hậu mới cho vào cung dưỡng bệnh, nhưng không thể để muội ấy điên cuồng xông vào quấy nhiễu Hoàng hậu của ta.”
Thái hậu vừa từ trong cung bước ra, nghe thấy lời này của Tần Chấp thì mặt mày tái mét, đang định mở miệng nói gì đó.
8
Tần Chấp lạnh lùng liếc nhìn, đôi môi mỏng cong lên như lưỡi dao sắc bén, từng lời nói ra như xé thịt.
“Mẫu hậu! Người nhân từ, thương xót đứa cháu gái điên dại của nhà mẹ đẻ, nhưng hậu cung này không dung thứ cho kẻ điên tùy tiện ra vào.”
Hắn vẫn luôn cười một cách âm u, nhưng còn đáng sợ hơn cả khi nổi giận.
“Người đau lòng cho cháu gái, vậy chi bằng cứ để nàng ta ở lại trong cung của người, người chăm sóc cho tốt, trước khi khỏi bệnh thì đừng để nàng ta ra ngoài.”
Thái hậu trợn mắt, suýt chút nữa ngất xỉu, bà vịn vào người ma ma, chỉ vào Tần Chấp rồi lại chỉ vào ta: “Ngươi lại vì cái thứ này mà…”
Tần Chấp lập tức chắn ta ra sau lưng, nghiêm giọng ngắt lời:
“Uyển Uyển hôm nay đã phạm lỗi, chuyện này có thể lớn có thể nhỏ, nhi thần vẫn chưa nghĩ ra nên xử lý thế nào, chi bằng người giúp nhi thần tham mưu?”
Lời lẽ thấu tim gan, đâm trúng yếu hầu.
Thái hậu trợn trừng mắt, ngất lịm đi.
“Mẫu hậu không khỏe! Mau gọi thái y! Thân thể mẫu hậu không tốt, sau này cứ chuyên tâm dưỡng bệnh là được, không cần quản chuyện hậu cung nữa.”
Lần đầu tiên ta thấy hắn nổi giận, lần đầu tiên thấy sự quyết đoán tàn nhẫn ẩn sau vẻ mặt ôn hòa của hắn.
Chỉ là khi quay sang ta, hắn lại trở về dáng vẻ dịu dàng thường ngày.
Hắn nhẹ giọng nói với ta: “Mẫu hậu không khỏe, sau này nàng không cần dậy sớm thỉnh an nữa, tránh làm phiền mẫu hậu nghỉ ngơi.”
Ta im lặng đứng đó, không đáp lời.
Ta ngước mắt nhìn Tần Chấp, ánh mắt hắn vẫn dịu dàng như vậy.
Tần Chấp… hình như không giống với người ta thấy những ngày qua.
Mấy ngày nay, ta đã có chút thích hắn.
Đến nỗi chút kỳ lạ ban đầu trong lòng, ta cũng thuận lý thành chương bỏ qua.
Chỉ là giờ phút này, trong lòng ta đột nhiên lại dâng lên một nỗi sợ hãi khó tả.
Thực ra ta căn bản không hiểu gì về hắn, chỉ đang sống trong câu chuyện vợ chồng ân ái mà thôi.
Nhưng, nhỡ đâu hắn lừa ta thì sao?
Ta sợ tất cả những gì trước mắt chỉ là một giấc mộng đẹp phù phiếm.
Tần Chấp đang gọi tên ta: “Huỳnh Thu, Huỳnh Thu?”
Hắn thân mật nắm lấy tay ta, hỏi: “Nàng đang nghĩ gì vậy?”
Câu hỏi của hắn rất tùy ý, nhưng ta lại nhận ra sự bối rối và lo lắng trong mắt hắn.
Thấy ta không nói gì, Tần Chấp lại giả vờ thản nhiên hỏi: “Rốt cuộc Chu Uyển Uyển đã nói gì với nàng?”
Ta ngẩng đầu nhìn hắn, không biết có nên nói cho hắn biết không.
Rốt cuộc Chu Uyển Uyển cố ý thừa lúc ta mất trí nhớ để nói những lời điên rồ, hay là… thân thế của ta còn có bí ẩn khác?
Cuối cùng ta vẫn không nói ra, chỉ lắc đầu với hắn: “Nàng ta còn chưa kịp nói gì thì chàng đã đến rồi.”
Vẻ mặt Tần Chấp giãn ra một chút, hắn mỉm cười dịu dàng giải thích: “Chu Uyển Uyển là cháu gái của mẫu hậu, mẫu hậu muốn ta nạp nàng làm phi.”
“Cho nên ta không muốn nàng gặp họ, họ sẽ thừa lúc nàng mất trí nhớ mà bịa đặt những lời điên rồ để lừa nàng, khiến tình cảm của chúng ta rạn nứt.”
Hắn nắm tay ta đặt lên ngực mình.
Ánh mắt hắn nhìn ta, dịu dàng và đầy yêu thương: “Huỳnh Thu, nàng biết đấy, trái tim này là của nàng, mãi mãi là của nàng.”
“Sẽ không ai có thể ảnh hưởng đến chúng ta, Huỳnh Thu đừng tin lời dối trá của họ.”
Trong mắt hắn ánh lên ngọn lửa kiên định, nhìn thẳng vào mắt ta.
Ta gượng cười, miễn cưỡng đáp một tiếng.
Nhưng lời của Chu Uyển Uyển cứ vang vọng bên tai ta.
“Hứa Huỳnh Thu… Không, phải là Tống Huỳnh Thu mới đúng, ngươi không nhớ cha mẹ ngươi chết như thế nào sao?”
Trong lòng ta đau nhói.
Rốt cuộc ta là ai?
9
Đêm đó ta gặp ác mộng.
Ta mơ thấy một đôi vợ chồng ân ái ôm ta vào lòng: “A Huỳnh, A Huỳnh bé nhỏ.”
Ta nằm trong lòng mẹ, nghe bà nhẹ nhàng hát ru.
Ta dựa vào vai cha, cùng cha đi hái diều trên cây.
Nhưng giấc mộng bỗng nhiên chuyển cảnh.
Ta thấy một màu đỏ rực.
Cái gì mà đỏ đến vậy?
Là máu!
“A Huỳnh, chạy mau!” Cổ họng mẹ phát ra tiếng kêu thảm thiết.
Ngay khoảnh khắc sau, ta giật mình tỉnh giấc.
Tần Chấp vội vàng ngồi dậy, lo lắng hỏi ta có chuyện gì.
Ta quay sang nhìn hắn, không hiểu sao nước mắt cứ thế rơi lã chã.
Hốc mắt hắn đỏ hoe, đôi mắt nhìn ta không rời, giọng nói có chút run rẩy: “Sao lại sợ hãi đến vậy?”
“Thiếp vừa mơ một giấc mơ… trong mơ có rất nhiều máu.”
Ta cũng không biết tại sao mình lại sợ hãi đến thế, lại muốn khóc đến thế.
Chỉ là một giấc mơ vô lý, mà ta lại hoảng hốt, trong lòng tràn ngập nỗi khổ sở.
Tần Chấp ôm ta vào lòng, giọng vẫn còn run: “Đừng sợ, đừng sợ, giấc mơ đều ngược lại, đều ngược lại cả.” Hắn lẩm bẩm.
“A Huỳnh của chúng ta là một nữ nhi hạnh phúc nhất, ta sẽ bảo vệ nàng, ta sẽ luôn bảo vệ nàng.”
Ta cố gượng cười, an ủi hắn.
Hắn ôm ta, lau đi mồ hôi lạnh trên trán.
Hắn ôm ta thật chặt vào lòng, vòng tay vững chãi như một bến cảng an toàn.
Có lẽ là do bị mấy lời nói linh tinh của Chu Uyển Uyển dọa sợ, nên mới mơ thấy giấc mơ kỳ quái như vậy.
Sao ta lại có thể coi giấc mơ là thật được chứ?
Thật ngốc.
Nhưng sau ngày hôm đó, giấc mơ ấy cứ lặp đi lặp lại, không tài nào xua tan được.
Ta luôn mơ thấy cung điện ngập trong máu.
Mơ thấy mẹ và cha đã chết.
Thường thì khoảnh khắc trước còn hạnh phúc vui vẻ, khoảnh khắc sau đã là sinh ly tử biệt.
Mỗi khi như vậy, ta lại giật mình tỉnh giấc, tỉnh dậy thì mặt đã đẫm nước mắt.
Giấc mơ của ta ngày càng rõ ràng, nhưng vẫn không thể ghép thành một câu chuyện có logic nào.
10
Tần Chấp luôn an ủi ta, đó chỉ là giấc mơ thôi.
Nhưng khi nghe ta kể về giấc mơ, trên mặt hắn lại hiện lên những cảm xúc khó tả, giống như khuôn mặt chập chờn dưới ánh nến đêm đó.
Đáy mắt hắn mang theo nỗi u sầu, nhưng lại không ai nhìn thấu nguyên do.
Hôm đó, hắn uống rượu.
Tựa ngọn núi ngọc nghiêng ngả, tùng xanh phá cấm.
Hắn nắm chặt tay ta, kéo ta vào lòng, đặt tay ta lên má mình vuốt ve.
“A Huỳnh vẫn còn lo lắng về những giấc mơ đó sao?” Chân mày kiếm của hắn hơi nhíu lại.
Ta vuốt nhẹ lông mày hắn, cười hỏi: “Sao chàng lại ưu sầu như vậy?”
Hắn khựng lại một chút, rồi nói theo lời ta: “Nếu Huỳnh Thu không ưu sầu, ta cũng sẽ không ưu sầu.”
Ta khẽ nói: “Nhưng cứ thường xuyên mơ một giấc mơ, liệu có phải là điềm báo gì không…”
Chưa dứt lời, Tần Chấp đã hôn lên, chặn lại lời ta chưa nói hết.
“Đừng nghĩ đến những giấc mơ hư vô mờ mịt đó nữa, A Huỳnh nhìn ta này, được không?”
“Huỳnh Thu nhìn ta đi, ta ở bên cạnh nàng.”
“Chúng ta sẽ mãi mãi ở bên nhau, chúng ta sẽ có con, ta sẽ cho nó làm Thái tử…”
Hắn không cho ta nói thêm, nụ hôn cướp đi cả không khí để ta thở.
Hắn không cho ta nói thêm gì nữa, hôn lên không khí ta có thể thở dốc.
Nụ hôn của hắn vừa nhẹ nhàng vừa dày đặc, khiến tim ta run rẩy.
Ta nắm lấy vạt áo hắn, ngăn cản hành động của hắn.
Đôi mắt hắn ướt át, tha thiết nhìn ta.
Ta khẽ lắc đầu.
Hắn kìm nén khát khao, thu lại đôi môi vừa trộm hương đoạt ngọc, dịu dàng dỗ dành ta.
“Vậy A Huỳnh hãy hứa với ta, mãi mãi ở bên ta. Dù có chuyện gì xảy ra, cũng đừng rời đi.”
Hắn đột nhiên bắt ta hứa hẹn, có chút kỳ lạ.
Nhưng nhìn vào đôi mắt thành khẩn của hắn, ta vẫn khẽ gật đầu.
Trăng vương đầy áo, nến soi rạng xuân.
Hắn nở nụ cười, gương mặt say dưới ánh nến, tựa như chim mỏi về núi xuân.
Khiến người ta thở dài, rõ ràng đã là thân đế vương, giờ phút này cũng coi như là thiếu niên.
11
Tần Chấp nhẹ nhàng ôm ta vào lòng, ta ngửi thấy mùi đàn hương trên người hắn thoang thoảng hương rượu.
Tâm trạng hắn rất tốt, vừa vỗ nhẹ vai ta, vừa ngân nga hát ru dỗ ta ngủ.
Đó là…
Bài hát mà người mẹ hiền từ trong giấc mơ đã hát ru ta ngủ.
Giai điệu nhỏ ấy, hình như là dân ca phương Nam.
Sao hắn lại biết hát?
Tim ta chợt khựng lại, rồi bắt đầu rơi tự do.
Ta không thể tránh khỏi cảm giác, giữa ta và Tần Chấp, dường như có một bí mật nào đó.
Ta lại mơ thấy giấc mơ ấy.
Mơ thấy ngày quốc gia diệt vong, một vị tướng quân trẻ tuổi cầm thanh kiếm đẫm máu, đạp đổ cổng thành.
Mà người đó, rất giống Tần Chấp.
Đợi đến khi Tần Chấp rời đi vào ngày hôm sau, ta chỉ giữ A Giảo lại, hỏi nàng: “Ngươi là người phương Nam, có từng nghe qua khúc hát này chưa?”
Ta khe khẽ hát khúc hát ru trong giấc mơ.
A Giảo ngẩng đầu, mím môi, do dự một hồi rồi khẽ nói: “Hình như đó là… khúc hát của nước Sở.”
Nước Sở?
Trong lòng ta như bị ai đó nện một nhát búa.
“Người nước Sở nói chuyện nghe hay thật… Có ca kĩ nước Sở không? Ta muốn nghe họ hát.” Thật ra, ta muốn biết thêm về nước Sở.
A Giảo cúi đầu, tránh ánh mắt của ta: “Nước Sở, mấy năm trước đã bị diệt vong rồi.”
“Bị ai diệt vong?” Ta sững sờ, một nỗi bi thương lớn lao bỗng dưng ập đến.
“Hoàng thượng.” Nàng im lặng một lát rồi vẫn nói ra.
Ta rơi vào trạng thái hoảng hốt.
Nước Sở, bị Tần Chấp diệt vong.
Trong giấc mơ, người đạp đổ cổng cung, giơ kiếm lên, cũng là Tần Chấp.
Ta loạng choạng, va vào cạnh bàn.
A Giảo vội vàng đỡ ta dậy.
“Nương nương, sao người lại khóc?”
Đúng vậy, sao ta lại khóc? Ta cũng không biết. Nhưng cơ thể ta muốn khóc, ta không thể kiểm soát được.
Nàng lo lắng cho ta đến mức sắp khóc theo.
Nàng có chút hối hận, nhíu mày nói: “Là lỗi của nô tỳ, rõ ràng biết nương nương có lòng từ bi, đáng lẽ không nên nói những chuyện chiến tranh này với nương nương.”
“Hứa Huỳnh Thu? Không, phải là Tống Huỳnh Thu.” Lời của Chu
Uyển Uyển lại vang lên trong đầu ta.
Ta nắm lấy A Giảo, hỏi nàng: “Họ của nước Sở là gì?”
A Giảo cắn môi lắc đầu: “Nô tỳ không biết.”
Nàng chẳng muốn nói gì nữa.
Ta muốn hỏi những người khác, nhưng phát hiện ra ngoài nha đầu A Giảo, những người khác dường như đều nghe theo lời Tần Chấp hơn.
Giống như một bức tường thành kín mít, ta bị Tần Chấp giam cầm bên trong.