1. Home
  2. Be
  3. Nhất Sinh Nhất Thế – Khắc Cốt Ghi Tâm
  4. Chương 1

Nhất Sinh Nhất Thế – Khắc Cốt Ghi Tâm

Chương 1

tiếp ❯

1

 

Ta mất đi ký ức, lúc tỉnh lại bọn họ gọi ta là Hoàng hậu nương nương.

 

Ta… là Hoàng hậu?

 

Trong lòng ta cảm thấy có chút kỳ lạ.

 

“Hoàng hậu nương nương tỉnh rồi, Hoàng hậu nương nương tỉnh rồi!”

 

Các thị nữ xung quanh vội vàng thông báo.

 

Chưa đầy một khắc sau, một nam tử trẻ tuổi mặc long bào thêu hoa văn rồng đen chạy đến bên cạnh ta.

 

Hắn khí vũ hiên ngang, mắt đen như mực, trong đôi mắt đào hoa tràn đầy tình ý và lo lắng.

 

Vậy… hắn là phu quân của ta?

 

Ta ngơ ngác nhìn hắn.

 

Hắn ngồi xuống trước mặt ta, vẻ mặt lộ rõ đau lòng, còn có một tia áy náy thoáng qua.

 

Ta dường như thấy đáy mắt hắn ngấn lệ, rồi đột ngột bị hắn ôm chặt vào lòng.

 

Hắn ôm ta rất chặt, cánh tay siết lại, tựa đầu ta vào vai hắn, nhẹ giọng nói bên tai ta: “A Huỳnh, nàng cuối cùng cũng tỉnh rồi.”

 

Hắn ôm quá chặt, ta có chút khó thở.

 

Nhưng nghe giọng hắn run rẩy, ta liền nhịn xuống ý muốn đẩy hắn ra.

 

Các cung nhân xung quanh đều cúi đầu, giữ im lặng.

 

Dường như việc hắn thân mật không kiêng dè như vậy là chuyện thường ngày.

 

Xem ra, chúng ta trước đây hẳn là một đôi phu thê ân ái.

 

Chỉ là tại sao, ta… lại không hề muốn thân cận với hắn.

 

Chẳng lẽ người mất trí nhớ, ngay cả cảm giác thân mật với người yêu cũng biến mất sao?

 

“Ngươi có thể nói cho ta biết, ta là ai không?” Ta hỏi hắn.

 

“Trẫm là hoàng đế Đại Ung, Tần Chấp. Còn nàng, là đích nữ Hứa Huỳnh Thu của phủ Thừa tướng. Cũng là người thanh mai trúc mã, là ái nhân và hoàng hậu của trẫm.”

 

Nghe hắn nói, ta là đích trưởng nữ của Thừa tướng Hứa Triết.

 

Ta và hắn là thanh mai trúc mã, quen biết từ thuở nhỏ, rồi nảy sinh tình cảm.

 

Ba năm trước ta đã gả cho hắn.

 

Một năm trước hắn lên ngôi hoàng đế, ta trở thành hoàng hậu.

 

Còn về việc tại sao ta lại hôn mê bất tỉnh.

 

Là do ta bị ngã ngựa, đầu bị va đập mạnh.

 

Cú va chạm kịch liệt khiến ta mất đi trí nhớ.

 

Chuyện này nghe cứ như cốt truyện trong mấy cuốn thoại bản.

 

Nhưng… lại không giống như chuyện xảy ra với ta.

 

Ta luôn cảm thấy có gì đó không đúng.

 

2

 

Ta cố gắng nhớ lại, muốn nhớ ra điều gì đó, nhưng đầu lại càng đau nhức hơn.

 

Hắn buông ta ra, thân thể bất giác căng thẳng.

 

Thấy ta không thể nhớ ra, hắn dùng bàn tay ấm áp nâng đầu ta, để ta tựa vào vai hắn, dịu dàng an ủi.

 

“Đừng nghĩ nữa, đừng nghĩ nữa, chúng ta không nghĩ nữa…”

 

Thân thể ta còn yếu, đầu đau như búa bổ, lúc này không thích hợp hao tâm tổn trí nhớ lại.

 

Ta nhìn người đàn ông trước mắt, đáy mắt hắn tràn đầy sự trân trọng và yêu thương.

 

Ta tạm thời yên lòng.

 

Cho dù tạm thời không nhớ ra, ở bên cạnh hắn chắc cũng không gặp nguy hiểm gì.

 

Tinh thần vừa thả lỏng, cơn buồn ngủ lại ập đến.

 

Tần Chấp nằm nghiêng bên cạnh, nhẹ nhàng vỗ lưng ta, giọng điệu dịu dàng dỗ ta ngủ.

 

Giọng hắn trầm thấp, như gỗ đàn hương ru ngủ, khiến người ta an lòng.

 

Ta mơ màng thiếp đi.

 

Đến khi tỉnh lại, Tần Chấp vẫn còn ở tẩm điện trông chừng.

 

Chỉ là lần này, hắn đang phê tấu chương trên bàn sách trong tẩm cung của ta.

 

Ngoài rèm, hắn khẽ cúi đầu, vung bút viết ra những ý chỉ của bậc đế vương.

 

Quả là uy nghi của bậc thiên tử, khí chất cao quý, xung quanh tỏa ra sự sắc bén không hề che giấu.

 

Ta nhìn hồi lâu, cho đến khi chạm phải ánh mắt hắn ngước lên.

 

Đôi mắt đế vương lập tức hóa thành ánh mắt tình nhân, tan biến hết vẻ sát phạt, lộ ra sự chân thành, đơn thuần của một chàng thiếu niên.

 

Hắn vội đặt tấu chương xuống, đến bên ta, cúi người hỏi: “Đầu còn đau không?”

 

Giọng ta hơi khàn: “Đỡ hơn rồi.”

 

Hắn liền đưa cho ta một chén trà.

 

Ta nhấp một ngụm, nhiệt độ vừa phải.

 

Tần Chấp cứ nấn ná bên cung của ta đến tận chiều.

 

Sau khi dùng bữa trưa cùng ta, đến giờ ngọ hắn mới bất đắc dĩ phải đến ngự thư phòng nghị sự.

 

Lúc đi, hắn còn quyến luyến không rời, hứa với ta: “Vừa xong việc ta sẽ đến thăm nàng.”

 

Người này, thật sự không phải là hôn quân sao?

 

3

 

Ta hỏi cung nữ A Giảo.

 

Nàng nói tình cảm giữa ta và Tần Chấp vốn dĩ vẫn luôn tốt như vậy.

 

Hậu cung của Tần Chấp chỉ có một mình ta là hoàng hậu, không có ai khác.

 

Khi ta hôn mê bất tỉnh, cũng chính Tần Chấp ngày đêm túc trực bên cạnh.

 

Nếu không phải đại thần không được tự tiện ra vào hậu cung, hắn đã hận không thể dời cả ngự thư phòng đến Phượng Loan điện của ta rồi.

 

Hôm nay, Tần Chấp vừa nghe tin ta tỉnh lại trong buổi thiết triều, đã vội vàng lui triều sớm, thậm chí không thèm ngồi long liễn, một mình chạy vội đến đây.

 

Cung nữ A Giảo tiếp tục nói, ngay cả bữa trưa, Tần Chấp cũng tỉ mỉ dặn dò, nhớ rõ từng món ta thích.

 

Tóm lại, phàm là chuyện liên quan đến ta, Tần Chấp đều để tâm.

 

Lần này, ta đã tin đến tám phần chuyện chúng ta là vợ chồng.

 

Chỉ là phu quân này của ta, tốt đến mức khó tin.

 

Một bậc quân vương, vậy mà không nạp phi tần, lại chăm sóc ta chu đáo như vậy, thái độ còn ôn hòa đến lạ thường.

 

Chẳng lẽ ta đang mơ?

 

Ta tự véo mình một cái.

 

A Giảo giật mình, vội giữ tay ta lại.

 

Ừm, không phải mơ.

 

4

 

Buổi chiều Tần Chấp không có ở đây, ta liền hỏi thăm các thái giám cung nữ: “Tần Chấp là người như thế nào?”

 

Các cung nữ thái giám kinh hãi quỳ xuống: “Nô tài không dám bàn luận về quân chủ.”

 

Ta có chút nản lòng: “Chỉ là chúng ta ở trong cung nói chuyện phiếm thôi, ta tuyệt đối sẽ không nói ra ngoài.”

 

Cung nữ Nguyệt Lan rụt rè đáp: “Bệ hạ là người tốt ạ.”

 

“Sao lại nói vậy?” Ta ra hiệu cho nàng tiếp tục.

 

“Trước đây hình phạt trong cung rất hà khắc, sau khi hoàng thượng đăng cơ đã sửa đổi luật lệ, nói rằng cung nữ thái giám cũng là người, không thể tùy tiện đánh giết…” Nàng run rẩy đáp.

 

Ừm, quả thật là người tốt.

 

A Giảo đứng bên cạnh nói: “Hoàng thượng còn là một minh quân!”

 

Ta nhìn cung nữ, hỏi ý tứ của lời nói đó.

 

“Vì sau khi hoàng thượng đăng cơ đã giảm thuế, cho dân nghỉ ngơi dưỡng sức. Trước khi đăng cơ, hoàng thượng còn bình định được giặc ở biên giới phía Nam…”

 

Nói đến đây, nàng đột nhiên lắp bắp.

 

Vị chưởng sự cô cô bên cạnh cau mày.

 

Tiểu cô nương cung nữ càng thêm căng thẳng, các ngón tay xoắn chặt vào nhau.

 

Ta vỗ nhẹ vào tay nàng, mỉm cười an ủi: “A Giảo nói đúng đấy, văn có thể định quốc, võ có thể an bang, đương nhiên là một vị hoàng đế tốt rồi.”

 

Người này là người tốt, cũng là một vị hoàng đế tốt, lại đối xử với ta rất tốt.

 

Ta quyết định không để ý đến cảm giác bất thường trong lòng nữa, sẽ cố gắng hòa hợp lại với Tần Chấp.

 

Tần Chấp từ ngự thư phòng trở về, đi thẳng đến Phượng Loan điện, không chậm trễ một khắc nào.

 

Bước chân hắn vội vã, không biết đang sốt ruột điều gì.

 

Lúc này trời đã nhá nhem tối, ta chợt nhớ ra một chuyện mà trước giờ chưa từng nghĩ đến.

 

Buổi tối… hắn sẽ ở lại sao?

 

Quả nhiên, tối đó hắn không rời đi.

 

Đợi đến khi ta tắm rửa xong, hắn đã nửa ướt tóc, tựa vào giường gỗ chạm hoa, lật xem sách.

 

Ánh đèn vàng ấm áp chiếu lên mặt hắn, sống mũi cao thẳng như một ranh giới, nửa sáng nửa tối, một nửa lạnh lùng, một nửa ôn nhu.

 

Hắn quay đầu nhìn ta, cả người như hòa vào ánh đèn vàng ấm áp, chỉ còn lại vẻ yêu thương dịu dàng.

 

Hắn rất tự nhiên nhận lấy khăn, giúp ta lau khô tóc, đầu ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc ta.

 

Ta bất giác nghĩ đến cụm từ “vợ chồng kết tóc”.

 

Trong sách cổ có nói, vào đêm tân hôn, chỉ có trượng phu mới được phép cởi búi tóc của tân nương, sau đó hai người sẽ ôm ấp, triền miên, quấn quýt không rời.

 

Nghĩ đến đây, mặt ta hơi ửng đỏ.

 

Tóc ta đã khô.

 

Tần Chấp ôm ta từ phía sau.

 

Hắn nhẹ nhàng vùi mặt vào mái tóc ta, hơi thở phả vào gáy.

 

5

 

Ta bỗng dưng cứng đờ người.

 

Hắn vội buông ta ra, ngẩng đầu nhìn ta bằng ánh mắt dịu dàng: “Đừng sợ, đừng bao giờ phải sợ.”

 

Ta có chút hiểu lầm ý định của hắn.

 

Nhẹ nhàng đẩy hắn ra.

 

Hắn bỗng hoảng hốt, chống tay nhìn kỹ ta, quan sát vẻ mặt của ta.

 

Hắn bỗng nhiên hoảng hồn, chống người lên nhìn kỹ ta, quan sát biểu tình của ta.

 

Hắn… đang sợ điều gì?

 

Sau khi thấy sắc mặt ta không có gì khác lạ, hắn mới khẽ thở phào nhẹ nhõm.

 

Bàn tay với những khớp xương rõ ràng nắm chặt lấy tay ta, hắn cúi xuống, ngang tầm mắt ta, dịu dàng hỏi:

 

“Ta biết nàng không nhớ ta, không nhớ chúng ta đã yêu nhau đến nhường nào.”

 

“Từ hôm nay, ta sẽ làm lại tất cả những chuyện tốt đẹp mà chúng ta đã từng trải qua, được không?”

 

“Huỳnh Thu, ta sẽ kiên nhẫn. Sẽ chờ nàng yêu ta lần nữa. Nàng có bằng lòng… yêu ta thêm lần nữa không?”

 

Ánh mắt hắn tràn đầy mong chờ, chân thành đến mức như thể chỉ cần ta nói không, hắn sẽ biến thành một chú chó nhỏ bơ vơ không nơi nương tựa.

 

Bị người mình yêu quên lãng sẽ có cảm giác gì?

 

Chắc hẳn rất đau khổ…

 

Ta thử đưa tay xoa đầu hắn, khẽ đáp một tiếng.

 

Trong mắt hắn ánh lên vẻ vui mừng khôn xiết, vẻ mặt căng thẳng lập tức giãn ra.

 

Ta nhìn hắn, không thấy dáng vẻ uy nghiêm của một bậc đế vương, mà giống một con vật nhỏ bị chủ nhân bỏ rơi hơn.

 

Có lẽ, ta đã từng thật sự yêu hắn.

 

Nghĩ vậy, ta mơ màng thiếp đi.

 

Không biết qua bao lâu, trong cơn mơ màng, ta cảm thấy môi mình có chút ẩm ướt.

 

Ta khẽ mở mắt, thấy Tần Chấp đang nhắm mắt, thành kính hôn lên môi ta.

 

Không phải nụ hôn của dục vọng, mà là sự dịu dàng, trân trọng và chân thành.

 

Ta vội nhắm mắt lại.

 

Tần Chấp khẽ hôn lên môi ta, vuốt ve mái tóc, rồi đặt một nụ hôn lên trán ta.

 

“Ta yêu nàng,” hắn khẽ nói.

 

Thời gian Tần Chấp không bận chính sự đều dành ở bên cạnh ta.

 

Ban ngày, ta thưởng hoa gảy đàn, cùng Tần Chấp đánh cờ.

 

Đêm đến, ngắm trăng ngâm thơ, tâm tình cùng nhau dưới mái hiên.

 

Dù mất đi ký ức, ta cũng không khó hiểu vì sao mình lại yêu hắn.

 

Đêm hội hoa đăng, hắn mang đến một chiếc đèn lồng hình thỏ, trên tai thỏ vẽ mặt trời và mặt trăng.

 

Ta cầm đèn lên, ngắm chú thỏ nhỏ sinh động như thật, trong lòng vô cùng thích thú.

 

Hắn mỉm cười, ánh mắt như xuyên qua khoảnh khắc này, nhìn thấy điều gì đó khiến hắn luyến tiếc khôn nguôi.

 

Ánh mắt hắn đặt lên ta, vuốt ve má lúm đồng tiền của ta, trong mắt tràn đầy dịu dàng.

 

Hắn nói, chiếc đèn thỏ này là năm xưa hắn tặng ta.

 

Hắn kể, đêm hội hoa đăng năm đó, chúng ta đã xông vào lễ cưới của một đôi tân nhân, trốn trên gác xem náo nhiệt.

 

Rồi sau đó tư định chung thân.

 

Hắn nói, chúng ta hãy tổ chức một hôn lễ chỉ có hai người thôi nhé.

 

Không phải nghi thức của bậc đế vương, cũng không có những lễ nghi trói buộc.

 

Chỉ là lời thề ước của đôi vợ chồng bình thường, yêu thương nhau chân thành.

 

Hắn kể về chuyện xưa, như một chàng thiếu niên mười mấy tuổi, vành tai ửng hồng.

 

6

 

Trong mắt hắn tràn đầy mong chờ khi nhắc đến chuyện cưới xin.

 

Hắn hỏi ta: “A Huỳnh, nàng có bằng lòng gả cho ta lần nữa không? Gả cho Tần Chấp, chứ không chỉ là, gả cho hoàng đế.”

 

Hai má ta nóng bừng, ngượng ngùng nhìn vào mắt hắn, rồi lại cúi đầu không dám nhìn.

 

Ta nghĩ, ta đã thích hắn rồi.

 

Ta nghĩ là mình thích hắn.

 

Giọng ta nhỏ như tiếng

muỗi kêu, mặt đỏ bừng, khẽ đáp một tiếng.

 

Hắn cúi người, ghé mặt sát lại gần, nhìn ta cười đầy ý vị.

 

Hắn tiến lại gần, muốn hôn ta.

 

Ta vội đưa tay che môi hắn lại: “Không cho, ai cho phép chàng cười ta?”

 

Lúc này hắn lại bật cười sảng khoái, ta quay mặt đi không thèm nhìn hắn.

 

Người này, thật đáng ghét.

 

tiếp ❯

Chức năng bình luận hiện chỉ có thể hoạt động sau khi bạn đăng nhập!

Đồng ý Cookie
Trang web này sử dụng Cookie để nâng cao trải nghiệm duyệt web của bạn và cung cấp các đề xuất được cá nhân hóa. Bằng cách chấp nhận để sử dụng trang web của chúng tôi