Nhất Sinh Nhất Thế – Khắc Cốt Ghi Tâm
Chương 3
❮ sautiếp ❯12
Đêm xuống.
“Đừng khóc, lát nữa sẽ hết đau thôi.”
Câu này ta cứ thấy quen quen, hình như đã nghe ở đâu đó rồi, nhưng không nhớ rõ là khi nào.
Mắt ta đỏ hoe, ngấn lệ nhìn hắn.
Hắn ghé sát lại, thấy mặt ta toàn nước mắt thì cười: “A Huỳnh nhà ta, từ bé đến lớn đúng là đồ mít ướt.”
Ta bực bội không thèm để ý, chỉ hỏi: “Ngày mai ta muốn về phủ Thừa tướng thăm cha mẹ, được không?”
Nụ cười của Tần Chấp khựng lại một thoáng, hắn khuyên: “Nàng vừa bị thương ở eo, đi lại sẽ đau đấy. Hay là để ta cho gọi cha mẹ nàng vào cung thăm nàng nhé?”
Ta im lặng, trong lòng chỉ cầu nguyện, cầu cho giấc mơ kia đừng thành sự thật, cầu cho mọi thứ trước mắt đều là thật.
Nửa tháng sau, cuối cùng ta cũng gặp lại cha mẹ.
Cha ta là Thừa tướng Hứa Triết, mẹ ta là An Ninh huyện chủ.
Họ cũng giống như bao bậc cha mẹ khác.
Quan tâm, lo lắng và chu đáo hết mực.
Ta tựa vào vai mẹ, nhưng cảm thấy người bà hơi cứng đờ trong giây lát.
Dù đang trong vòng tay mẹ, nhưng cảm giác an bình và hạnh phúc như trong mơ vẫn không hề xuất hiện.
Ta hỏi mẹ: “A nương, người có thể hát lại khúc hát ru hồi nhỏ cho con nghe được không?”
An Ninh huyện chủ ngẩn người: “Con lớn thế này rồi, a nương đã lâu không hát, quên hết cả rồi.”
Ta vùi đầu vào lòng bà nũng nịu: “Nhưng mà a nương, con nhớ a nương quá. Con hay mơ thấy hồi bé, người dỗ dành con thêm lần nữa đi, được không?”
Bà ngập ngừng một chút rồi cất tiếng hát khe khẽ.
Ta vùi đầu vào lòng bà, nước mắt lã chã rơi.
Ngay khoảnh khắc ấy, ta hoàn toàn chắc chắn, bà không phải mẹ của ta.
Vòng tay ấm áp và tiếng hát du dương vĩnh hằng trong giấc mơ, không phải của bà.
Ta khóc đến đỏ hoe cả mắt, nhưng vẫn nói với Tần Chấp rằng cuối cùng ta cũng đã gặp được cha mẹ, ta rất vui.
Ta không còn tin hắn nữa.
13
Trong cung này, có lẽ chỉ có một nơi có thể cho ta câu trả lời.
Ta thừa lúc Tần Chấp bận bịu chính sự liền rời khỏi Phượng Loan điện.
Ta đi về phía cung của Thái hậu.
Bỗng có một tiểu thái giám từ phía sau lén lút chạy ra ngoài.
Ta gọi hắn ta lại, không cho phép đi báo tin, rồi một mình bước vào cung Thái hậu.
Ta hành lễ, Thái hậu vùi đầu uống trà, chẳng thèm để ý đến ta.
Ta không giận, gọi Chu Uyển Uyển ra ngoài.
“Hôm đó ngươi muốn nói gì? Bây giờ có thể nói cho ta biết rồi.” Ta nói với nàng ta.
Nàng ta liếc xéo ta một cái: “Ta không dám nói đâu, nếu không lại bị ngươi mách Hoàng thượng trách phạt.”
Ta ôn tồn hỏi: “Bây giờ chỉ có hai chúng ta, ai biết ngươi đã nói gì? Hơn nữa… Tần Chấp có lẽ sắp đến rồi. Ngươi chỉ có một cơ hội thôi, ngươi thật sự không nói sao?”
Quả nhiên, sắc mặt nàng ta thay đổi, ngẩng đầu nhìn ta: “Đương nhiên là phải nói, chỉ là ngươi đừng có yếu quá mà ngất xỉu, để ta lại bị phạt thì khổ.”
Ta dựa vào tường cung, tim đập thình thịch: “Ngươi cứ nói đi.”
“Ngươi có biết, vị trí hoàng hậu của ngươi là do cướp của ta mà có không?”
Nàng ta lạnh lùng hừ một tiếng, tiếp tục nói: “Ngươi tưởng rằng một công chúa vong quốc như ngươi dựa vào cái gì mà làm hoàng hậu? Thấy ngươi đáng thương, nhận kẻ thù làm phu quân, lại còn tin tưởng hắn đến vậy.”
“Kẻ thù?” Ta ngơ ngác lặp lại từ này.
“Ngươi thật sự không nhớ gì sao, Tống Huỳnh Thu? Sở quốc mang họ Tống, ngươi là công chúa Sở quốc, còn tưởng mình là người Ung triều à?” Nàng ta mang theo vẻ không thể tin nổi.
“Ta đã nói rồi, sao ngươi vừa mới đòi báo thù cho cha, ngay sau đó đã nhận kẻ thù làm phu quân, đúng là không có chút khí phách nào. Tuy rằng giữa hai nước chúng ta không thể nói ai xâm lược ai, nhưng…”
Nàng ta vẫn còn nói.
Nhưng ta chẳng nghe thấy gì nữa.
Ta chỉ cảm thấy trời đất quay cuồng trong khoảnh khắc.
“Này! Ngươi không phải chứ, mới nói có mấy câu đã ngất rồi? Ta… ta còn chưa bắt ngươi xin lỗi mà…”
Trước khi ngất đi, ta thấy bóng dáng Tần Chấp xông vào điện.
Kẻ thù…
14
Ta mơ một giấc mơ rất dài.
Ta thấy cung điện nguy nga của Sở quốc.
Ta là công chúa Sở quốc, Tống Huỳnh Thu.
Ta là con út của phụ hoàng và mẫu hậu, là viên minh châu được nâng niu trong lòng bàn tay.
Các ca ca tỷ tỷ đều lớn hơn ta rất nhiều, nên ta luôn muốn có một người bạn cùng tuổi.
Một đêm năm tuổi, ta hướng về ánh trăng ước nguyện.
Ước rằng ta có thể có một người bạn tốt cùng tuổi.
Ngày hôm sau, Tần Chấp đến.
Hắn trạc tuổi ta, từ quê hương xa xôi vạn dặm đến Sở quốc.
“Hắn chính là món quà mà tỷ tỷ Mặt Trăng tặng cho ta sao?”
Ta kéo tay áo mẹ, hỏi: “Sao ca ca này lại phải rời nhà đến đây với chúng ta?”
Mẹ đáp: “Vì nước Sở ta cường thịnh, nên cha mẹ của ca ca đã đưa hắn đến đây, để hắn lớn lên ở Sở quốc.”
Lúc đó, ta ngây thơ nghĩ rằng cha mẹ Tần Chấp muốn hắn đến một quốc gia giàu có hơn, nên mới gửi hắn đến.
Ta vốn là một kẻ bám người, dù cha mẹ có muốn ta đến nơi tốt hơn nữa, ta cũng không chịu.
Nhìn vẻ mặt không vui của hắn, chắc chắn hắn cũng muốn ở bên cạnh cha mẹ.
Đêm đó, ta cầu xin tỷ tỷ Mặt Trăng: “A Huỳnh muốn có bạn chơi cùng, nhưng không muốn bạn nhỏ nào phải rời xa cha mẹ cả. Tỷ tỷ Mặt Trăng hãy đưa hắn về bên cha mẹ đi.”
Nhưng lần này, tỷ tỷ Mặt Trăng không đáp lại ước nguyện của ta.
Ta nghĩ bụng, vậy thì mình sẽ đối xử thật tốt với người bạn này.
Hắn thích đọc sách, nhưng không mượn được những cuốn sách quý hiếm. Ta liền mượn sách, rồi cùng mọi người chép lại đưa cho hắn.
Hắn thích kiếm pháp, ta liền nài nỉ cha ta mời một sư phụ kiếm thuật, nói là mình muốn học.
Hắn thích ăn đồ ngọt, ta lén giấu phần bánh của mình, rồi chia cho hắn.
Hắn bị đám con cháu vương công quý tộc bắt nạt, ta liền dùng diều trúc đánh cho bọn chúng một trận.
Hắn đã vui vẻ hơn một chút, cuối cùng cũng chịu cười.
Ở Sở quốc, hắn chỉ cười thật lòng với một mình ta.
Hắn cùng ta thả diều, chơi xích đu.
Khi ta ngã, hắn cõng ta về cung điện.
Lúc ta khóc, hắn lau nước mắt, còn cười ta là đồ mít ướt.
Hắn chia sẻ những cuốn sách yêu thích cho ta, đọc đi đọc lại những bài thơ ta từng khen.
Chúng ta dần trở thành những người bạn không thể thiếu của nhau.
Cho đến năm mười tuổi, ta nghe cha và mẹ nói: “A Huỳnh lớn rồi, đứa trẻ kia không thích hợp ở bên cạnh nó nữa.”
“A Huỳnh ngây thơ, có thể không cần nói cho nó biết những lợi hại trong đó. Nhưng không thể để con tin của nước địch ở bên cạnh nó.”
“Ngươi tìm vài cung nữ trạc tuổi đến chơi với nó là được.”
Ngoài Tần Chấp, không ai thật sự chơi với ta.
Những cung nữ nhỏ đó, luôn sợ làm sai, không vui cũng chẳng dám nói với ta.
Ta luôn lo lắng sẽ vô tình làm họ phải chịu ấm ức.
Nhưng Tần Chấp thì khác, hắn ngoài mặt lạnh lùng nhưng bên trong lại rất ấm áp, sẽ dịu dàng chăm sóc ta, nhưng không bao giờ chịu ấm ức.
Hắn không chỉ coi ta là một công chúa.
Con tin của nước địch…
Ta mới biết, thì ra Tần Chấp không phải là món quà tỷ tỷ Mặt Trăng ban tặng.
Mà là vì nước hắn thua trận trước Sở quốc ta.
Phụ thân hắn mới đưa hắn đến, làm vật bồi thường tạ lỗi.
Cuối cùng ta cũng hiểu vì sao Tần Chấp không vui.
Có lẽ, hắn không muốn làm bạn với ta…
Ta trốn tránh hắn, không dám gặp mặt.
Thỉnh thoảng, ta chép những cuốn sách mà Tần Chấp thích rồi đưa cho hắn, nhưng không còn rủ hắn làm thơ, gảy đàn hay chơi đùa nữa.
Thế mà Tần Chấp lại tự tay làm diều đến tìm ta.
“A Huỳnh, đây là diều én cát mà nàng thích…”
Hắn đưa chiếc diều vào tay ta.
Ta thấy trên tay hắn có những vết xước do bị tre cứa.
Hắn kể, mẫu thân đã đưa hắn ra làm con tin để tranh đoạt ngôi Thái tử cho huynh trưởng.
Phụ thân thì một mình đưa hắn đến nước địch để thể hiện thành ý cầu hòa.
Hắn không quan tâm đến việc cha mẹ coi hắn như một món quà để trao đổi.
Hắn chỉ quan tâm đến ta.
Hắn nói, chúng ta là bạn tốt nhất.
Ta là người bạn duy nhất của hắn.
Hắn nói: “A Huỳnh, ta vẫn muốn cùng nàng thả diều, chơi xích đu, cùng nàng đọc sách luyện kiếm, nàng đừng có lơ ta.”
Lúc đó, ta đã hứa với hắn, sẽ không bao giờ lơ hắn.
15
Sau này, khi chúng ta lớn lên, nhận thức về chuyện quốc gia cũng sâu sắc hơn.
Một trăm năm trước, triều đại Tấn thống nhất Trung Nguyên sụp đổ, các thế lực nổi lên tranh giành, ai cũng muốn nhất thống Trung Nguyên.
Nhưng sau một trăm năm loạn chiến, tất cả chỉ có thể tự mình lập quốc, không thể thực sự thống nhất được.
Hiện tại, trên mảnh đất Trung Nguyên chỉ còn lại ba quốc gia là Sở quốc, Ung quốc và Kỳ quốc.
Kỳ quốc đã suy yếu, những quốc gia có khả năng nhất thống Trung Nguyên chỉ còn Sở quốc và Ung quốc mà thôi.
Cha ta và phụ thân của hắn đều là những người hùng chủ khao khát thống nhất Trung Nguyên.
Thành lập một quốc gia thống nhất của người Hán là tâm nguyện của họ.
Nhưng vì cùng chung chí hướng, họ chỉ có thể trở thành kẻ thù của nhau.
Ta không biết làm sao để phân định ai là chính nghĩa.
Ta chỉ mong chờ hòa bình.
Nếu chúng ta sinh ra trong thời bình thì tốt biết bao.
Chúng ta cùng nhau đọc sách ngâm thơ, mong mỏi về một xã hội Đại Đồng như trong sách.
Ta nói: “Dân là trọng, quân là khinh, giờ đây Trung Nguyên suy tàn, dân chúng lầm than.”
Hắn đáp: “Mây tanh vần vũ, chẳng còn thấy cảnh thái bình xưa. Chỉ mong biển yên sóng lặng, dân chúng an cư lạc nghiệp.”
Ta nhìn hắn, thầm nghĩ, nếu hắn không phải là con tin, ắt hẳn sẽ là một bậc thánh quân.
Không thể tránh khỏi, ta đã yêu hắn, cũng như hắn đã yêu ta.
Hắn là người yêu thương ta nhất trên đời, chỉ sau phụ hoàng và mẫu hậu.
Khi còn bé, mỗi lần ta ngã đều là hắn cõng ta về cung Trường Lạc.
Khi lớn lên, mỗi lúc ta buồn bã cũng đều có hắn ở bên cạnh.
Ta là A Huỳnh bé nhỏ của cha mẹ, cũng là A Huỳnh của riêng hắn.
16
Đêm hội hoa đăng, chúng ta lén trốn ra khỏi cung thành.
Đây là lần đầu tiên ta được thấy cảnh tượng chốn dân gian.
Đèn hoa rực rỡ, người đi lại như mắc cửi.
Chúng ta bị dòng người xô đẩy lạc mất nhau, ta vội vàng tìm kiếm khắp nơi.
Nào ngờ lại đụng phải một đám lưu manh, bị chúng kéo vào nơi rừng cây vắng vẻ.
Trong khoảnh khắc, kiếm quang lóe lên, Tần Chấp đã chặt đứt ngón tay lũ lưu manh.
Hắn đạp ánh trăng mà đến, bóng dáng như rồng lượn, kiếm phá tan mây.
Lũ lưu manh ngã gục la liệt.
Hắn nắm chặt tay ta, chạy trốn trong màn đêm.
Gió rít gào, kiếm ngân vang, thiếu niên của ta dắt ta chạy trốn.
Thế gian này, chỉ còn lại hai chúng ta.
Cuối cùng, hai chúng ta dừng lại, cùng tựa vào lan can nhìn xuống. Bên dưới là một biển lụa đỏ rực rỡ, cây ngọc dát vàng lấp lánh.
Đó là hôn lễ của một đôi tân lang tân nương.
Cả hai đều im lặng, cũng quên mất mình vẫn đang nắm tay nhau.
Chỉ là nhìn đôi uyên ương tân hôn hân hoan, rồi lại quay sang nhìn vào mắt nhau.
Quê hương chúng ta cách xa nhau ngàn trùng núi biển.
Đất nước chúng ta… cũng chẳng được thái bình.
Ta giấu đi cảm xúc trong đáy mắt, Tần Chấp lại siết chặt tay tôi.
Hắn nói: “Chờ ta…”
Phía dưới, đôi tân nhân ngọt ngào đã bái đường thành hôn.
Ta không dám hỏi, câu nói hắn còn bỏ lửng.
Về sau, phụ hoàng hắn bệnh nặng, muốn gặp hắn lần cuối. Nguyện ý dùng một châu phủ để đổi lấy con tin về nước.
Cha ta đã đồng ý.
Ngày đó, ta gục đầu vào vai hắn khóc rất lâu, ta cứ ngỡ, đó là lần
biệt ly vĩnh viễn.
Tần Chấp nắm chặt tay ta, kiên định nói, hắn nhất định sẽ tìm ra cách để mang lại hòa bình, nhất định sẽ đến tìm ta.
Hắn nói nốt câu nói dang dở ngày hôm đó: “Chờ thiên hạ thái bình.”
“Chờ ta… cưới nàng.”
Ta thầm nghĩ, đây quả là một lời hứa xa vời.
Nhưng vẫn cố chấp chờ đợi.