1. Home
  2. Đô Thị
  3. Khi Tình Yêu Gặp Khoa Học
  4. Chương 4

Khi Tình Yêu Gặp Khoa Học

Chương 4

❮ sau
tiếp ❯

11

 

Mãi đến khi truyền dịch xong, học trưởng vẫn không mở mắt.

 

Tôi hết xoa lại xoa đầu ngón tay nóng ran, cả người như câm như hến, không dám hé răng.

 

Cuối cùng, y tá cũng đến rút kim.

 

Tay áo học trưởng quá dài, che mất mũi kim.

 

Tôi theo phản xạ đưa tay muốn xắn tay áo cho anh.

 

Nhưng còn chưa kịp chạm vào, anh đã lặng lẽ tránh đi.

 

Tay tôi cứ thế ngượng ngùng khựng lại giữa không trung.

 

 

Về đến trường, học trưởng đòi chuyển tiền cho tôi.

 

Tôi nhìn anh mở điện thoại, vào Wechat.

 

Không biết có phải tôi hoa mắt không, mà ảnh đại diện của tôi lại nằm ở trên cùng.

 

Phần ghi chú cũng không phải tên, mà giống như… một chuỗi phương trình?

 

Nhưng còn chưa kịp nhìn rõ, học trưởng đã nhanh chóng quay sang chỗ khác.

 

Đến khi anh quay lại hỏi tôi số tiền cần chuyển khoản, tôi thấy phần ghi chú của mình đã trở lại bình thường “Kiều Như Tinh, khóa 2023”.

 

Trong xe rất yên tĩnh, tôi nghĩ một lát rồi vẫn không nhịn được hỏi:

 

“Học trưởng, có phải em đã làm gì sai không?”

 

“Không có, tôi đã nói rồi, là tôi nghĩ nhiều thôi, không phải lỗi của em.”

 

Giọng học trưởng đã trở lại vẻ điềm tĩnh, ôn hòa thường ngày.

 

Nhưng tôi vẫn cảm thấy, trong giọng nói ấy, có thêm một chút xa cách khó tả.

 

Tôi sờ mũi “Dạ” một tiếng.

 

Lúc này, có một chiếc xe đi ngang qua ngoài cửa sổ.

 

Ánh đèn xe rọi vào cửa kính, rồi chiếu vào mắt học trưởng.

 

Ánh sáng trắng nhợt nhạt lóe lên, khiến anh trông có vẻ cô đơn khó tả.

 

12

 

Học trưởng đã đổi lịch làm ở phòng thí nghiệm.

 

Trước đây chúng tôi làm cùng ngày, bây giờ anh làm thứ hai, còn tôi làm thứ sáu.

 

Anh cũng không còn ngồi đối diện tôi nữa, mà chuyển đến một góc khuất ở đằng xa.

 

Ngày nào anh cũng ngồi ở đó, như thể đang ngồi thiền vậy.

 

Không chỉ vậy, trước kia nếu tôi có vấn đề gì, chỉ cần nhắn tin cho anh là anh trả lời ngay.

 

Nhưng bây giờ, anh lại bảo tôi hỏi trực tiếp trong nhóm chung, cố gắng đừng nhắn tin riêng cho anh.

 

Mấy lần liền như vậy, ngay cả học tỷ cũng phát hiện ra có gì đó không ổn.

 

Thừa lúc phòng thí nghiệm không có ai, cô ấy ghé lại hỏi tôi:

 

“Như Tinh, có phải em chọc học trưởng giận rồi không?

 

Tính học trưởng tốt như vậy, mà em cũng làm anh ấy nổi cáu được à?

 

Rốt cuộc em đã làm gì? Kể cho chị nghe xem.”

 

Tôi có chút khó chịu, nhưng không dám nói ra.

 

Tôi chỉ là có lòng tốt đưa anh đến bệnh viện, có lòng tốt giúp anh lau nước mắt, thế mà anh lại không thèm để ý đến tôi.

 

Học tỷ thấy tôi im lặng, cũng không hỏi thêm nữa, chỉ thở dài:

 

“Em cũng biết thầy hướng dẫn của chúng ta lười biếng thế nào rồi đấy, học trưởng thì ngày nào cũng vừa làm cha vừa làm mẹ.

 

Em chọc mẹ giận rồi, sau này biết sống sao đây?”

 

Tôi mân mê ngón tay, không dám hé răng.

 

Học tỷ lại nghĩ ra một ý:

 

“Sắp đến sinh nhật học trưởng rồi, em tặng anh ấy món quà gì đó, rồi xin lỗi đi.

 

Chân thành một chút, chắc chắn anh ấy sẽ tha thứ cho em thôi.”

 

Tôi vội vàng gật đầu.

 

Có lý.

 

13

 

Chọn một món quà phù hợp cho học trưởng thật sự rất khó.

 

Dường như anh chẳng thiếu thứ gì cả.

 

Tôi quan sát bóng lưng anh mấy ngày, cuối cùng cũng có chút ý tưởng.

 

Anh cứ cúi gằm mặt làm thí nghiệm, hay là tôi mua cho anh cái máy massage nhỉ?

 

Sợ mua online không kịp, tôi trực tiếp đến trung tâm thương mại gần đó.

 

Cô nhân viên tư vấn giới thiệu cho tôi mấy loại.

 

Tôi vừa nhìn đã ưng ngay cái đắt nhất.

 

Nhưng đến lúc thanh toán mới phát hiện thẻ ngân hàng không đủ tiền.

 

Thật ra tôi vẫn còn một ít tiền gửi tiết kiệm, nhưng giờ mà rút ra thì mất hết lãi mất…

 

Thấy tôi do dự, cô nhân viên tư vấn liền hiểu ý, lập tức giới thiệu cho tôi cái khác.

 

“Cô lấy cái này đi, cái này rẻ hơn một ngàn tệ, giá cả phải chăng mà lại bán chạy nhất cửa hàng đấy ạ.”

 

“Nhưng mà nó hơi xấu…”

 

Tôi cắn môi.

 

Lúc nào tôi cũng cảm thấy đồ không tốt nhất thì không xứng với học trưởng.

 

Không gian im lặng một hồi.

 

Đúng lúc này, tôi chợt nghe thấy có người nói chuyện phía sau.

 

“Ê, Trí Minh, đó chẳng phải học muội của cậu sao?”

 

Tôi vội quay đầu lại, thấy học trưởng đang đứng cùng hai ba người đàn ông ở đằng xa.

 

Không biết anh vừa tham gia hoạt động gì về, bên trong áo khoác là bộ vest được cắt may vừa vặn, cà vạt thẳng thớm, tóc cũng được chải chuốt cẩn thận, còn đeo thêm một chiếc kính gọng bạc.

 

Cả người toát lên vẻ trưởng thành, cao quý khó tả.

 

Tuy sớm biết học trưởng đẹp trai, nhưng mà, hình như hơi quá rồi.

 

Tôi vô thức nuốt nước bọt, vẫy tay với anh.

 

Học trưởng bước về phía tôi.

 

“Sao em lại ở đây?” Anh hỏi.

 

Tôi nhìn chằm chằm vào mặt anh, cảm thấy đầu mình nóng ran, người cũng như không thở được.

 

“Em, em đến mua quà, nhưng mà không đủ tiền, còn thiếu hơn hai trăm tệ nữa…”

 

Học trưởng nghe vậy, ánh mắt lướt qua tôi, nhìn về phía quầy hàng sau lưng.

 

Cô nhân viên tư vấn vội vàng giải thích:

 

“Tôi đã giới thiệu loại rẻ hơn rồi, nhưng cô ấy không ưng.”

 

Tôi hơi xấu hổ, cúi đầu nhìn mũi chân.

 

Bỗng nghe học trưởng hỏi:

 

“Tháng sau em định ăn gì?”

 

“Hả?”

 

Tôi ngẩng đầu lên, có chút ngơ ngác.

 

“Mua đồ đắt như vậy, tháng sau em còn tiền sinh hoạt không?”

 

“Không sao, tháng sau em có thể rút tiền tiết kiệm.” Tôi gãi đầu: “Với lại em có thể ăn ít đi một chút.”

 

Học trưởng nhíu mày chặt hơn.

 

“Em thích cậu ta đến vậy sao? Nhịn đói cũng phải mua cho cậu ta quà đắt tiền như thế?”

 

Tôi càng thêm hoang mang.

 

Hả? Cậu ta? Ai cơ?

 

Ai là cậu ta?

 

“Thôi vậy.”

 

Học trưởng cụp mắt, đi đến quầy thanh toán.

 

“Tôi trả giúp em trước, em cứ từ từ trả lại cho tôi, không cần phải nhịn đói.”

 

Nói xong, anh đẩy cửa bước ra, không hề ngoảnh lại mà cùng những người khác rời đi.

 

14

 

Học trưởng vốn dĩ rất được mọi người yêu mến, quà mọi người chuẩn bị đều rất chu đáo.

 

Để thể hiện sự “chân thành” khác biệt của tôi, tôi quyết định viết thêm một tấm thiệp chúc mừng cho sư huynh.

 

Chỉ là khi đang vùi đầu suy nghĩ, học trưởng lại tình cờ đến phát báo cáo thí nghiệm.

 

Tôi vừa nhìn thấy anh, liền vội vàng che tấm thiệp lại.

 

Ánh mắt học trưởng có chút tổn thương.

 

“Tôi cũng đâu có nhìn trộm em viết thư tình.”

 

“Không phải mà.” Tôi vội vàng giải thích, “Không phải thư tình.”

 

Nhưng rõ ràng anh không tin.

 

“Không phải thư tình thì em lén lén lút lút làm gì?

 

Kiều Như Tinh, phòng thí nghiệm là nơi học tập, nếu có thể thì lần sau em về nhà viết có được không?”

 

Tôi gật đầu, rồi lại vội vàng lắc đầu.

 

Không phải mà, thật sự không phải thư tình.

 

 

Buổi tối là tiệc sinh nhật của học trưởng.

 

Mọi người đều đã tặng quà xong, tôi mới lén la lén lút ôm hộp quà đến gần.

 

Có trời mới biết tôi đã chân thành đến mức nào, tôi còn thắt nơ bướm thật to cho hộp máy mát-xa nữa đấy.

 

Nhưng học trưởng cụp mắt xuống, sau khi nhìn rõ món đồ, khóe miệng liền cứng đờ.

 

“Học trưởng?”

 

Tôi dè dặt gọi anh.

 

Anh lại như tức giận mà bật cười.

 

“Kiều Như Tinh, đồ người khác không cần, em lại đem cho tôi?”

 

“Không phải, là em cố ý tặng anh mà.”

❮ sau
tiếp ❯

Chức năng bình luận hiện chỉ có thể hoạt động sau khi bạn đăng nhập!

Đồng ý Cookie
Trang web này sử dụng Cookie để nâng cao trải nghiệm duyệt web của bạn và cung cấp các đề xuất được cá nhân hóa. Bằng cách chấp nhận để sử dụng trang web của chúng tôi