Khi Tình Yêu Gặp Khoa Học
Chương 3
❮ sautiếp ❯Nhưng bây giờ, tôi hiểu rồi, dưa hái xanh thì không ngọt, tôi cũng chẳng thèm ăn cái dưa này nữa.
Tôi nói xong, liền im lặng nhìn Bành Thụ, trong đáy mắt không hề có chút cảm xúc nào.
Một lúc lâu sau, anh ta mới nghiến răng nghiến lợi nói:
“Không quan tâm? Được! Kiều Như Tinh, em đừng hối hận!”
Còn tôi đã đẩy anh ta ra, quay trở lại phòng thí nghiệm.
8
Thí nghiệm trên màn hình đã kết thúc.
Tôi nhìn thông báo lỗi, chụp màn hình gửi cho học trưởng.
Nhưng học trưởng vừa nãy còn từng bước hướng dẫn tôi làm lại im lặng.
Tôi cẩn thận ngó đầu qua hai máy tính nhìn anh.
Chỉ thấy anh tựa lưng vào ghế, xoa xoa mi tâm, trông có vẻ rất mệt mỏi.
Tôi còn đang nhờ anh giúp, vội vàng chạy đến trước mặt anh, nhỏ giọng hỏi:
“Học trưởng mệt rồi sao? Chúng ta đi ăn tối đi, cũng vừa đến giờ cơm rồi.”
Ngón tay anh khựng lại.
Một lúc sau, anh mở mắt nhìn tôi.
Trong ánh mắt mang theo một cảm xúc khó hiểu.
“Tôi không đói, cũng không muốn ăn.”
“Không đói cũng phải ăn chút gì đó chứ, dạ dày anh vốn đã không tốt, coi chừng tối lại khó chịu.”
Tay anh chậm rãi buông xuống, người cũng từ từ ngồi thẳng dậy.
“Chuyện này không phải việc em nên quan tâm, Kiều Như Tinh?”
Anh ngồi quay lưng về phía ánh sáng.
Tôi nhất thời không nhìn rõ vẻ mặt anh, cũng ngẩn người theo.
Ý của học trưởng… là trách tôi không biết giữ ý tứ sao?
Không hiểu sao, sống mũi tôi bỗng cay xè.
Để che giấu sự khác thường, tôi vội cúi đầu, buồn bã đáp:
“Em biết rồi.”
Rồi lủi thủi trở về chỗ ngồi.
Điện thoại lúc này rung lên hai tiếng.
Tôi hít hít mũi, mở ra xem.
Là tin nhắn của học tỷ.
[Bạn trai em vừa đến tìm em, chị chụp cho hai người tấm ảnh có không khí lắm nè.
[Không cần cảm ơn chị đâu nha~]
Tôi mở ảnh ra.
Là bóng hai người tôi và Bành Thụ in trên cửa kính.
Thì ra, chúng tôi nói chuyện bên ngoài, người bên trong đều nhìn thấy.
Không những vậy, lúc đó tôi còn kéo tay áo anh ta, định kéo anh ta ra xa một chút.
Nhưng nhìn từ ảnh học tỷ chụp, trông như chúng tôi đang tay trong tay vậy.
Thật xui xẻo.
Tôi xoa xoa mũi, nhắn tin cho học tỷ.
[Không phải bạn trai, bọn em chia tay lâu rồi.]
[Hả? Không phải hai người quay lại rồi à?]
[Không có, không thể nào quay lại.]
[Ối giời, vậy sau này chị không nhắc nữa!]
Học tỷ vội vàng thu hồi ảnh.
9
Miệng tôi đúng là linh thật.
Đêm đó còn chưa qua nửa, học trưởng bỗng ôm bụng gục xuống bàn, mồ hôi lạnh nhễ nhại.
Chỗ ngồi của tôi gần anh nhất, gần như ngay lập tức đã phát hiện ra.
Đang định gọi người, anh lại ra hiệu im lặng với tôi, kéo chặt áo, cúi gằm mặt bước ra ngoài.
Tôi giằng co nửa phút trên ghế, cuối cùng vẫn bật dậy, ba chân bốn cẳng đuổi theo.
Tôi chặn được học trưởng ở bãi đỗ xe.
Anh đau đến mức đứng không vững.
Tôi muốn đỡ anh, nhưng bị anh đẩy ra.
“Không cần lại đây, tôi tự đi bệnh viện được.”
Anh vừa nói vừa mở cửa ghế lái.
Nhưng vừa hé được một khe, tôi đã chui vào trong.
“Đừng cố nữa học trưởng, anh thế này sao lái xe được.
Mau lên xe đi, em đưa anh đi.”
Học trưởng đứng đờ người bên ngoài mấy giây, cuối cùng nghiến răng, cố chịu đau ngồi vào ghế phụ.
Tôi thấy mồ hôi lạnh trên người anh càng lúc càng nhiều, mặt cũng trắng bệch như giấy, vội vàng giúp anh cài dây an toàn.
Anh đau đến mức gần như không cử động được, càng không có sức phản kháng.
Chỉ có giọng nói đứt quãng rơi vào tai tôi, nhẹ như lông hồng.
“Sao em có thể đối với ai cũng như vậy…”
Anh chưa kịp nói hết câu.
Vì tôi đã đạp ga, phóng xe đi rồi.
10
Sau hơn một tiếng đồng hồ, tôi mới an ổn thu xếp cho học trưởng xong xuôi.
Lúc đó, tôi vừa chạy tới chạy lui lo thủ tục, đóng tiền viện phí, lại rót cho anh một cốc nước ấm rồi trở về bên cạnh.
Bệnh viện đông người, không có chỗ ngồi, tôi đành ngồi xổm xuống trước mặt anh, đưa cốc nước.
“Hết nóng rồi, anh uống chút đi.”
Học trưởng vừa tiêm xong, đã đỡ đau hơn nhiều nhưng vẫn còn rất yếu.
Anh nhận lấy cốc nước từ tay tôi, uống được hai ngụm thì bị sặc, ho đến long trời lở đất, nước mắt sinh lý cũng theo đuôi mắt mà chảy ra.
Tôi gần như theo bản năng đưa tay lên, dùng đầu ngón tay lau đi giọt nước mắt.
Khoảnh khắc ấy, cả tôi và học trưởng đều ngẩn người.
Phải nói rằng, hành động này, có vẻ hơi mờ ám thì phải…
Học trưởng dường như cũng nhận ra điều đó.
Anh ngước mắt nhìn tôi.
Vì ho mà đuôi mắt anh đỏ hoe, trông lại càng thêm vẻ nam tính.
“Kiều Như Tinh.”
Tôi nghe thấy anh khẽ gọi tên mình.
“Có phải bình thường tôi quản thúc em quá nhiều nên em muốn trả thù tôi không?”
Tôi vội vàng lắc đầu.
“Hay là tôi lỡ lời nói gì, làm em tổn thương?”
Tôi lắc đầu lia lịa.
Đây là những câu hỏi đâu đâu, thật khó hiểu mà?
Nhưng đuôi mắt học trưởng càng đỏ hơn.
Trông anh có vẻ như sắp tan nát đến nơi rồi.
“Nếu không phải, vậy tại sao em lại đối xử với tôi như vậy?
Tôi lớn tuổi rồi…
Em đừng trêu tôi nữa, tôi thật sự không chịu nổi.”
Tôi ngây người.
Một lúc lâu sau mới lắp bắp giải thích:
“Em, em không có ‘câu’ học trưởng mà.”
“Thật sao?”
Anh nhắm mắt, khóe miệng thoáng nở nụ cười khổ.
“Không ‘câu’ tôi, vậy tại sao rõ ràng có đàn ông…”
Giọng học trưởng chợt ngập ngừng.
Anh mím môi, vẻ mặt yếu đuối.
Cứ như sắp nói ra một chuyện khó mở lời đến nhường nào.
Đầu óc tôi rối như tơ vò, vội hỏi:
“Có nạn, ai gặp nạn? Nạn gì?”
“Thôi bỏ đi.”
Anh che mắt.
“Chắc tại tôi làm thí nghiệm bị nhiễm xạ, nghĩ nhiều quá…
Tôi mệt quá, để tôi ngủ một lát.”
Học trưởng nói xong liền nhắm mắt.
Chỉ còn mình tôi ngơ ngác đứng bên cạnh, trong lòng bất an vô cùng.
Vết nước mắt trên ngón tay vẫn còn, thậm chí còn hơi nóng ran.
Đồ ngốc! Ai bảo mày nhanh tay thế!
Tôi bấu mạnh vào đầu ngón tay—
Nhưng tôi thật sự không có ý định ‘câu’ học trưởng mà.
Tôi chỉ là hơi ngưỡng mộ anh, với lại bình thường anh đối xử với chúng tôi rất tốt…
Tôi đáp lại bằng quả đào, báo đáp bằng ngọc quý, chẳng lẽ không được sao?