1. Home
  2. Đô Thị
  3. Khi Tình Yêu Gặp Khoa Học
  4. Chương 5

Khi Tình Yêu Gặp Khoa Học

Chương 5

❮ sau
tiếp ❯

 

“… Được, cho tôi.”

 

Học trưởng nghiến răng nghiến lợi nói từng chữ.

 

Anh nhận lấy quà của tôi, liền giấu ra sau lưng, quay đầu đi không nhìn tôi nữa.

 

Bao nhiêu lời tôi đã chuẩn bị sẵn trong bụng đều phải nuốt ngược trở lại.

 

Sao trước đây tôi không nhận ra, học trưởng thật sự…

 

Khó dỗ quá đi.

 

15

 

Vẫn không thể làm hòa với học trưởng, tâm trạng của tôi cũng trở nên tồi tệ.

 

Trong phòng riêng ồn ào náo nhiệt, tôi trốn vào một góc uống rượu.

 

Hết chai này đến chai khác…

 

Uống nhiều rồi, khó tránh khỏi muốn đi vệ sinh.

 

Nhưng tôi không ngờ rằng, trong nhà vệ sinh, tôi lại đụng phải bạch nguyệt quang học tỷ của Bành Thụ.

 

Lúc tôi rửa tay, cô ta đang soi gương trang điểm.

 

Tuy chúng tôi chưa từng chào hỏi, nhưng cô ta dường như cũng nhận ra tôi, ánh mắt nhất thời trở nên có chút kỳ lạ.

 

Tôi thấy cô ta lấy điện thoại ra, gõ chữ lia lịa.

 

Sau đó đi theo sau tôi, cùng nhau bước ra ngoài.

 

Gió lạnh bên ngoài vừa ập vào mặt, mí mắt phải của tôi liền giật giật.

 

Ngẩng đầu lên, tôi thấy Bành Thụ đứng cách đó không xa.

 

Ánh mắt anh ta lướt qua tôi, nhìn về phía sau lưng tôi, bỗng nhiên có chút bối rối.

 

“Chị, em ra đây là để xem chị, em sợ chị gặp nguy hiểm.”

 

“Thôi đi.”

 

Học tỷ “hừ” một tiếng, không vui vẻ lách qua người tôi.

 

“Ở bên người này thì nghĩ đến người kia, ở bên người kia lại nghĩ đến người này.

 

Lời của cậu cũng như răng của bà lão, chẳng có mấy câu thật.”

 

Cô ta vừa nói, vừa không quay đầu lại mà bước đi.

 

Bành Thụ đuổi theo hai bước rồi dừng lại.

 

Anh ta quay đầu, mắt không chớp nhìn tôi.

 

“Kiều Như Tinh, sao em lại uống nhiều như vậy?”

 

“Không liên quan đến anh.”

 

Tôi muốn lách qua anh ta.

 

Nhưng anh ta lại vươn tay, túm lấy tôi.

 

“Em nhất định phải nói chuyện với anh như vậy sao?

 

Em soi gương xem bây giờ em thảm hại đến mức nào đi!

 

Không có anh em đã ra cái thể thống gì rồi, còn mạnh miệng?”

 

Tôi dùng sức giật tay, nhưng thế nào cũng không thoát ra được.

 

Đang tức giận, một giọng nói quen thuộc bỗng vang lên bên cạnh.

 

“Xin nhường đường.”

 

Là học trưởng.

 

Tôi vội gọi anh:

 

“Học trưởng, giúp em với!”

 

Anh nhìn tôi một cái.

 

Tôi lại vội túm lấy ống tay áo anh.

 

“Anh ta quấy rối em, học trưởng, giúp em với.”

 

16

 

Học trưởng cụp mắt nhìn tôi, trong mắt cuồn cuộn đủ loại cảm xúc.

 

Nhưng cuối cùng, anh vẫn kéo tôi ra sau lưng, mặt không cảm xúc nói với Bành Thụ:

 

“Cậu ra ngoài không đeo máy trợ thính à? Không nghe thấy cô ấy bảo cậu buông tay sao?”

 

“Liên quan gì đến anh?”

 

Bành Thụ gãi đầu, vẻ mặt bực bội.

 

“Tôi đã hỏi thăm rồi, hai người chỉ là bạn học bình thường, anh xen vào việc của người khác quá rồi đấy?”

 

Nói rồi anh ta vòng qua học trưởng, tiếp tục nhìn chằm chằm vào tôi:

 

“Kiều Như Tinh, anh thật sự không hiểu nổi em.

 

Em cứ lấy anh ta ra diễn trò với anh làm gì? Lần trước hôn cũng là cố ý cho anh xem phải không? Không phải là muốn cho anh ghen sao?

 

Dùng lạt mềm buộc chặt nhiều quá cũng chẳng khiến anh thấy nguy cơ gì đâu, chỉ càng đẩy anh ra xa thôi.

 

Nhưng nể tình em thích anh, anh sẽ cho em thêm một cơ hội.

 

Chỉ cần bây giờ em qua đây, anh sẽ đi tìm học tỷ chia tay, quay lại với em.”

 

Tôi cảm thấy cả cánh tay học trưởng cứng đờ lại.

 

Sợ anh bỏ đi, tôi nắm chặt tay áo anh hơn, núp sau lưng anh mắng:

 

“Anh bị điên à Bành Thụ? Không hiểu tiếng người sao?

 

Tôi không thích anh nữa, chúc anh và học tỷ bên nhau trọn đời!”

 

Nói xong, sợ anh ta lại phun ra mấy lời rác rưởi, tôi vội vàng kéo học trưởng đi.

 

Mãi đến khi không còn ai, học trưởng mới gỡ tay tôi ra.

 

Anh cụp mắt nhìn tôi, mắt đỏ hoe.

 

“Kiều Như Tinh, lần cuối cùng.

 

Tôi không muốn… lại trở thành… gia vị cho cuộc cãi vã của hai người.”

 

Giọng nói của học trưởng lạnh băng đến độ tôi chưa từng nghe thấy bao giờ.

 

Tôi há hốc mồm, không hiểu tại sao anh lại nói như vậy.

 

Nhưng học trưởng lại quay đầu bỏ đi.

 

Tôi vừa hoảng vừa vội, bao nhiêu ấm ức tích tụ cả đêm nay bỗng chốc vỡ òa, tôi “oa” lên khóc nức nở.

 

Học trưởng dừng bước.

 

Tôi vẫn tiếp tục khóc:

 

“Sao anh đối với người khác dịu dàng như vậy, mà lại hung dữ với em?

 

Em rốt cuộc đã làm gì nên tội…”

 

Cồn trong rượu như tê liệt cả đầu óc, tôi càng khóc càng không thể dừng lại.

 

Không biết từ lúc nào, trên mặt tôi bỗng có cảm giác ấm áp.

 

Là học trưởng đang lau nước mắt cho tôi.

 

Anh thở dài, giọng điệu có chút bất cần.

 

“Em còn khóc? Tôi sắp khóc rồi đây này.

 

Em lợi dụng tôi để cho cậu ta ghen, hôn tôi, đối xử tốt với tôi, làm rối loạn đạo tâm của tôi.

 

Giờ lại qua loa tặng tôi món quà second-hand, tim tôi tan nát hết rồi…”

 

Mí mắt học trưởng khẽ run, như cánh bướm mỏng manh.

 

“Kiều Như Tinh.

 

Em có bạn trai rồi còn đến trêu chọc tôi, em có còn biết lý lẽ không…”

 

17

 

Tôi cảm thấy mình đúng là say khướt rồi.

 

Bao nhiêu thông tin như vậy, mà tôi chỉ nắm bắt được cụm từ kỳ lạ nhất.

 

“Quà second-hand gì chứ? Đó là quà tặng cho anh mà.”

 

“Đừng lừa tôi, tôi thấy em nhét thư tình vào đó rồi.”

 

“Đó không phải thư tình, chỉ là một tấm thiệp thôi, anh không tin thì mở ra xem.”

 

Học trưởng im lặng.

 

“Thật sự không phải tặng cho bạn trai em sao?”

 

“Em lấy đâu ra bạn trai chứ?”

 

Đầu óc tôi ong ong.

 

Tôi thật sự hối hận vì tối nay đã uống quá nhiều.

 

Tôi hoàn toàn không theo kịp mạch não của học trưởng.

 

“Cái tên ngốc nghếch vừa nãy không phải bạn trai em à?” Học trưởng nhìn tôi với ánh mắt kỳ quái: “Trong buổi họp nhóm, chẳng phải em nói đã quay lại với cậu ta rồi sao?”

 

“Không có, học tỷ chỉ nói đùa thôi.”

 

Đồng tử học trưởng co rút lại.

 

Ngay sau đó, anh chìm vào im lặng.

 

Tôi luôn cảm thấy, chúng tôi đã bị sai sót trong giao tiếp ở đâu đó…

 

Một lúc lâu sau, học trưởng khẽ ho một tiếng, hỏi tôi:

 

“Em thật sự không thích cậu ta nữa?”

 

“Vâng.”

 

“Món quà này thật sự là tặng cho tôi?”

 

“Vâng.”

 

“Vậy để tôi về xem lại đã.”

 

Vài phút sau, học trưởng mở quà của tôi.

 

Mắt cũng không đỏ, người cũng không run nữa.

 

Anh cầm thẳng micro lên, nói rằng mình mệt rồi, tiệc sinh nhật đến đây là kết thúc.

 

Các học tỷ học đệ khác vẫn chưa chơi đã, túm tụm lại bàn bạc vài câu, rồi nhanh chóng quyết định chuyển địa điểm, bắt đầu hiệp hai.

 

“Còn em, Như Tinh?” Học tỷ hỏi tôi.

 

“Em ấy uống say rồi.” Học trưởng vội vàng đáp: “Tôi lái xe đưa em ấy về.”

 

“Vậy thì được rồi.” Học tỷ nói với vẻ tiếc nuối.

 

18

 

Trong bãi đậu xe, học trưởng không vội đi ngay.

 

Anh bật đèn xe, chăm chú đọc tấm thiệp tôi viết.

 

❮ sau
tiếp ❯

Chức năng bình luận hiện chỉ có thể hoạt động sau khi bạn đăng nhập!

Đồng ý Cookie
Trang web này sử dụng Cookie để nâng cao trải nghiệm duyệt web của bạn và cung cấp các đề xuất được cá nhân hóa. Bằng cách chấp nhận để sử dụng trang web của chúng tôi