Khi Tình Yêu Gặp Khoa Học
Chương 2
❮ sautiếp ❯“Tuần này tôi đã hôn rồi.”
Ngón tay học trưởng vẫn không gập…
Cuối cùng——
“Hôm nay tôi đã hôn rồi.”
Ngón tay học trưởng khựng lại, đột nhiên vội vàng nắm chặt thành quyền.
Trong phòng bao vang lên tiếng la hét ầm ĩ.
Tất cả mọi người đều phấn khích đến đỏ cả mắt.
“Hôm nay á học trưởng? Hôm nay chẳng phải anh ở trong phòng thí nghiệm sao? Anh hôn với ai?”
Tôi rụt cổ lại, không dám nhúc nhích.
Học trưởng…
Chỉ là chơi trò chơi thôi mà, có cần phải thành thật vậy không?
Bên kia, dù tôi đã cố gắng giảm sự hiện diện của mình xuống mức thấp nhất, học tỷ đột nhiên vỗ đầu một cái, lớn tiếng gọi tôi:
“Ê, Như Tinh! Như Tinh đâu rồi?
Hôm nay trong phòng thí nghiệm chỉ có em và học trưởng, em có thấy nữ sinh nào khả nghi ra vào không?”
Tôi vội xua tay.
May sao lúc này, học trưởng bất lực thở dài.
“Thôi được rồi, đừng làm ầm ĩ nữa, lần này coi như tôi thua, tôi uống là được chứ gì?”
Học tỷ muốn ngăn lại, nhưng đã không kịp nữa rồi.
Học trưởng trực tiếp một hơi cạn sạch ly lớn.
“Xe của anh thì sao?” Học tỷ hỏi.
Học trưởng ngẩn người một chút, hình như mới nhớ ra anh còn lái xe đến.
Những người khác trên bàn hoặc đã uống rượu, hoặc là không biết lái xe.
Ánh mắt học tỷ lại lần nữa dán chặt vào tôi.
“Ê, Như Tinh, chị nhớ em từng đăng ảnh tự lái xe trên vòng bạn bè mà nhỉ? Vừa hay em còn chưa uống, lát nữa em đưa học trưởng về nhé?”
Tôi: “…”
Bây giờ tôi uống có kịp không?
5
Tửu lượng của học trưởng thật sự kém quá.
Mới có một chén mà đã say khướt rồi.
Tôi và anh ở chung trong không gian chật hẹp, vốn đã gượng gạo lắm rồi.
Vậy mà anh cứ nhìn tôi qua gương chiếu hậu mãi.
Ánh mắt ấy cứ dán chặt vào tôi, muốn lơ đi cũng không được.
Tôi còn đang định pha trò cho bớt căng thẳng thì học trưởng đột nhiên buột miệng:
“Kiều Như Tinh, hôm nay là nụ hôn đầu của tôi.”
Tôi giật bắn cả mình.
Xe cũng theo đó mà xóc nảy lên.
“Xin lỗi học trưởng.”
Giọng tôi thành khẩn.
Học trưởng ngơ ngác “ừ” một tiếng.
Đúng lúc đèn đỏ bật lên.
Trên con đường vắng vẻ đêm khuya, mỗi giây phút trôi qua dường như dài vô tận.
Mà người ta càng ngượng ngùng thì lại càng có nhiều hành động thừa thãi.
Tôi hết sờ chỗ này lại mó chỗ kia.
Cuối cùng, ngón tay cứng đờ bật đài lên, muốn trong xe có chút âm thanh cho đỡ.
Ai ngờ lại trúng ngay một chương trình gì đó, nữ phát thanh viên vừa cất giọng đã nói:
“Hôm nay là ngày hôn thế giới…”
Tôi: “…”
Ánh mắt chăm chú trong gương chiếu hậu giờ phút này như biến thành tơ nhện.
Từng lớp từng lớp, chậm rãi mà dính chặt lấy tôi.
Tôi không dám nhìn lại, chỉ thấy có gì đó sai sai.
Học trưởng hình như… hơi ngây thơ thì phải.
Anh cứ như con cún con trong tiệm thú cưng, vừa được người ta vuốt đầu đã muốn đi theo người ta vậy.
Ý nghĩ này vừa lóe lên, tôi vội vàng lắc đầu nguầy nguậy.
Thôi đi, Kiều Như Tinh!
Cô còn là người không vậy!
Học trưởng chỉ là say thôi!
Tôi gào thét trong lòng, cố gắng kéo lý trí trở về.
Đèn xanh vừa bật, tôi liền đạp ga hết cỡ.
6
Sau cơn say, học trưởng và tôi đều ngầm hiểu mà không nhắc lại chuyện đó.
Anh vẫn điềm tĩnh như thường ngày, kiên nhẫn và ôn hòa giúp mọi người giải quyết đủ loại vấn đề.
Nói thật, tôi hình như luôn rất ngưỡng mộ học trưởng.
Không chỉ vì anh giỏi, một mình gánh cả nhóm nghiên cứu.
Mà quan trọng hơn là, dù chúng tôi có gây ra chuyện lớn đến đâu, anh dường như luôn có thể bình tĩnh thu dọn tàn cuộc.
Anh giống như một người mẹ nam có cảm xúc ổn định, luôn bao dung tất cả chúng tôi.
À không đúng, cũng có lúc anh không ổn định.
Ví dụ như, lần trước tôi hôn anh…
Tôi đang mải nghĩ lung tung thì bỗng bị ai đó lắc mạnh hai cái.
“Như Tinh? Như Tinh! Học trưởng gọi cậu kìa, cậu đang nghĩ gì đấy?”
Tôi còn chưa hoàn hồn, gần như buột miệng:
“Hả? Đang nghĩ đến chuyện hôn môi…”
Học trưởng đang thuyết trình PPT khựng lại.
Lúc này tôi mới giật mình tỉnh mộng, hóa ra mình đang họp nhóm!
Trời ơi đất hỡi, đầu óc tôi đúng là biến thành quả táo tàu rồi.
May mà còn có học tỷ.
Học tỷ cười gượng hai tiếng, giúp tôi xoa dịu bầu không khí:
“Cũng may thầy không có ở đây, học trưởng tính tốt, sẽ không mắng người đâu.
Mà nói mới nhớ, em với bạn trai không phải chia tay rồi à? Sao nhanh vậy đã quay lại rồi?
Haizz, cũng bình thường thôi, bạn cùng phòng chị với bạn trai chia tay rồi quay lại đến sáu lần trong năm năm, chị nhìn mà hết hồn.”
Tôi gãi gãi đầu, lúng túng đến mức không nói nên lời.
“Được rồi.”
Học trưởng thản nhiên ngắt lời.
Không biết có phải do tôi ảo giác hay không.
Ánh mắt vốn luôn ôn hòa, nhẫn nại của anh, giờ phút này lại trở nên lạnh lùng khó tả.
“Đang trong giờ học, đừng nói chuyện riêng.”
7
Buổi chiều, tôi đang chuyên tâm làm thí nghiệm.
Muốn thể hiện thật tốt trước mặt học trưởng để bù lại lỗi lầm vừa rồi.
Bỗng nhiên, một giọng nói quen thuộc vang lên:
“Kiều Như Tinh, ra đây.”
Với cái giọng điệu vô lễ này, không cần quay đầu tôi cũng biết là ai.
Thật lòng mà nói, tôi không muốn dây dưa với Bành Thụ nữa.
Nhưng nếu tôi không ra, anh ta cứ khoanh tay đứng lì ở cửa.
Các bạn học khác đều tò mò nhìn anh ta.
Tôi chỉ còn cách cắn răng bước ra.
Bành Thụ liếc nhìn tôi một cái, rồi lại nhìn lướt qua đầu tôi.
“Kiều Như Tinh.”
Anh ta vừa nói chuyện với tôi vừa đảo mắt tìm kiếm trong phòng thí nghiệm.
“Sao trước đây không thấy em ham học như vậy, ngày nào cũng chui rúc trong phòng thí nghiệm thế?
Em không phải là muốn ở bên cái tên gian phu kia lâu hơn đấy chứ?”
Da gà tôi nổi hết cả lên.
Sợ học trưởng nghe thấy, tôi vội vàng nhảy lên bịt miệng anh ta, kéo anh ta sang một bên.
Đến khi cách xa cửa mấy mét, tôi mới hạ giọng trừng mắt:
“Ăn nói cho cẩn thận vào, anh nghĩ ai cũng như anh chắc?”
Bành Thụ cười khẩy, lộ vẻ đã hiểu ra.
“Quả nhiên, anh biết ngay là em giận chuyện của học tỷ mà, anh đã nói với em bao nhiêu lần rồi, anh với cô ấy…”
“Tôi không quan tâm.”
Tôi ngắt lời anh ta.
Sợ anh ta nghe không rõ, tôi lại lặp lại một lần.
“Tôi không quan tâm.
Bây giờ chúng ta chia tay rồi, anh có đi theo đuổi cô ta thì tôi cũng không quan tâm.
Đừng tự mình đa tình nữa, được không?”
Trước đây là do tôi xem tiểu thuyết quá nhiều, quá coi trọng mối tình đầu, mới luôn dây dưa với Bành Thụ, không nỡ chia tay.