Khi Tình Yêu Gặp Khoa Học
Chương 1
❮tiếp ❯Khi làm thí nghiệm, học trưởng bỗng nhiên nói một câu:
“Lại đây kiss.”
Nghĩ đến thí nghiệm có thể cần một vài nghi thức thần bí, tôi vội vàng tiến tới hôn anh một cái.
Ai ngờ học trưởng ngã nhào xuống đất, ôm miệng, mặt đỏ bừng hỏi tôi:
“Em, em làm gì vậy!”
“Không phải anh nói ‘lại đây kiss’ sao?”
“Tôi nói ‘small case’, hơn nữa em có bạn trai rồi, sao có thể tùy tiện hôn tôi?”
Anh nói rồi đột ngột dừng lại, ánh mắt nhìn về phía sau lưng tôi.
Ôi thôi, bạn trai tôi đến rồi.
1
Bành Thụ dựa người vào cửa, không biết đã nhìn bao lâu.
Ánh mắt vừa chạm nhau, anh ta liền cười lạnh một tiếng.
“Kiều Như Tinh, đây là cái thí nghiệm mà em nói sao?
Nếu anh không đến, có phải hai người đã lên giường rồi không?”
Giọng anh ta đầy mỉa mai, đôi mắt tôi đã khóc cả đêm lại hơi ngứa.
Bành Thụ là bạn trai tôi.
Chính xác hơn, là bạn trai cũ của tôi.
Vì tối qua, tôi đã nói chia tay với anh ta rồi.
Thẳng thắn mà nói, tôi chưa bao giờ cảm thấy Bành Thụ thích tôi nhiều.
Bởi vì ngay cả khi đã ở bên nhau, anh ta vẫn thường xuyên bỏ rơi tôi, đi ăn cơm, đi dạo phố, học bài cùng một học tỷ nào đó trong khoa…
Hễ tôi vì thế mà giận dỗi, anh ta sẽ mất kiên nhẫn nói:
“Anh quen học tỷ từ hồi cấp ba rồi, nếu có gì thì đã có từ lâu.
Bọn anh chỉ là bạn bè bình thường, vì cùng chuyên ngành, lại là đồng hương, vòng bạn bè cũng trùng nhau, nên có nhiều chuyện để nói thôi.
Em có thể đừng suy nghĩ lung tung được không?”
Đúng vậy.
Anh ta luôn như vậy, đổ hết mọi chuyện cho rằng tôi suy nghĩ lung tung.
Nhưng tuyệt nhiên không hề nhắc đến vị trí đặc biệt của học tỷ trong lòng anh ta.
Tối qua cũng vậy, anh ta nói với tôi là bị đau dạ dày, muốn đi ngủ sớm.
Tôi sợ anh ta khó chịu, lập tức bật dậy đi mua thuốc, định nhờ quản lý ký túc xá đưa cho anh ta.
Nhưng ở ngay cạnh tiệm thuốc, tôi lại thấy anh ta và học tỷ ở cùng nhau.
Hình như tâm trạng học tỷ không tốt, tùy tiện ngồi bệt xuống ven đường.
Tay cầm chai bia, khuôn mặt xinh đẹp đầy nước mắt.
Bành Thụ đứng trước mặt cô ta, im lặng ôm bụng, che chắn gió lạnh mùa đông cho cô ta.
Tôi đứng nhìn từ xa, mặt bị gió thổi rát buốt, càng thấy mình như một trò hề.
Đặc biệt là khi nghe thấy học tỷ hỏi anh ta:
“Em với cô bạn gái nhỏ kia thế nào rồi?”
Bành Thụ nhíu mày:
“Sao đột nhiên lại nhắc đến cô ấy?”
“Chị chỉ cảm thấy, em luôn cho chị cảm giác vừa thích cô ấy lại vừa không thích…”
“Ha, cuộc sống nhàm chán, có chó sao lại không trêu đùa?”
Giọng Bành Thụ vô cùng tự nhiên.
Còn tim tôi thì đau như thể rơi xuống hầm băng.
Ngay khoảnh khắc đó, tôi quyết định từ bỏ anh ta.
2
Nhưng dù sao Bành Thụ cũng là mối tình đầu của tôi.
Nói chia tay thì dễ, nhưng sau khi về đến ký túc xá, tôi vẫn khóc lóc thảm hại cả đêm.
Đến nỗi hôm nay đến phòng thí nghiệm, cả người tôi đều choáng váng, đầu óc quay cuồng, tai thì như bị nhét bông.
Mấy bạn trong phòng thí nghiệm bàn chuyện thi đại học, tôi lại nghe thành nướng đồ, còn bảo họ cho thêm tôi một xiên mì căn.
Công ty thực tập gọi đến, hỏi tôi: “Bạn có tiện không?”
Tôi cứ tưởng là số điện thoại quấy rối, bèn đáp cho qua chuyện: “Tiện gì mà tiện, tôi là xúc xích hun khói đây.”
Đầu dây bên kia nghẹn họng, cúp máy cái rụp.
Lúc này tôi mới ngớ người ra, người ta hỏi mình có tiện phỏng vấn không!
Còn nữa, chuyện của học trưởng…
Tôi thề, lúc đó tôi nghe thành “lại đây hôn”.
Với lại phòng thí nghiệm vốn là một nơi đầy sự huyền bí.
Trước thì có học tỷ cắm đầu dập trán vào máy móc, sau thì có học đệ cứ đo dữ liệu là phải mặc quần sịp đỏ.
Tôi thật sự tưởng học trưởng cũng định làm trò huyền học gì đó, nên mới không chút do dự mà hôn anh một cái.
Nhưng rõ ràng là không phải.
3
Bành Thụ lại bóng gió mỉa mai thêm vài câu, rồi mới hỏi tôi:
“Em định ở đây tiếp tục hôn hít hay là đi ăn cơm với anh?”
Nếu là trước đây, tôi đã ba hoa giải thích một hồi, rồi nhanh chóng xách túi đi theo anh ta.
Dù sao thì mỗi lần cãi nhau, tôi đều là người xuống nước trước.
Lần này anh ta chủ động tìm đến, đã là nể mặt tôi lắm rồi.
Tiếc là, bây giờ thì khác.
Tôi không thèm cái bậc thang này nữa.
“Hôm nay tôi có tiệc của nhóm nghiên cứu, không rảnh.”
Vừa dứt lời, mặt Bành Thụ càng đen hơn.
Ánh mắt anh ta ghim chặt vào tôi.
Rồi lại đầy ẩn ý liếc qua tôi, nhìn về phía học trưởng đang đứng sau lưng tôi.
Một lúc sau, anh ta “hừ” một tiếng rồi sầm cửa bỏ đi.
Phòng thí nghiệm cuối cùng cũng yên tĩnh trở lại.
Tôi vừa mới thở phào nhẹ nhõm thì đã nghe học trưởng gọi:
“Kiều Như Tinh.”
Tôi vội quay đầu lại.
Chỉ thấy vẻ mặt anh phức tạp, khó nói thành lời.
“Các em xem tôi là cái gì vậy…
Một trò đùa của đôi tình nhân nhỏ các em à?”
Tôi luống cuống xua tay, giải thích lại một lần nữa rằng mình thật sự nghe nhầm.
Đương nhiên, cũng không thể tránh khỏi việc nhắc đến chuyện đã chia tay với Bành Thụ.
Sắc mặt học trưởng lúc này mới dịu đi đôi chút.
“Tốt thôi, tôi đã bảo hai người không hợp nhau mà.”
4
Tôi không hề lừa Bành Thụ, tôi thật sự có buổi liên hoan của nhóm nghiên cứu.
Thầy không đến, mọi người ai nấy đều vui vẻ quá mức.
Học tỷ là cao thủ trò chơi board game, gọi mấy chai rượu, nhất quyết đòi chơi trò “Tôi có, bạn không”.
Luật chơi rất đơn giản, mỗi người lần lượt nói một việc mình đã làm.
Những người còn lại, ai chưa từng làm việc đó thì phải gập một ngón tay.
Ai gập đủ năm ngón tay trước thì sẽ bị loại và phải uống một ly.
Học tỷ làm mẫu trước, cười hì hì nói:
“Tôi từng yêu đương rồi.”
Mấy người còn độc thân trong nhóm nghiên cứu đều than trời rồi gập một ngón tay xuống.
Điều khiến tôi kinh ngạc nhất là học trưởng, vậy mà cũng gập ngón tay.
Là tiến sĩ duy nhất trong phòng thí nghiệm, anh lớn hơn tất cả mọi người vài tuổi, vậy mà chưa từng yêu ai sao?
Tôi còn đang nghĩ ngợi thì học đệ đã nhanh nhảu tiếp lời học tỷ:
“Tôi đã hôn môi rồi.”
Lại có người kêu la rồi gập một ngón tay xuống.
Học đệ hài lòng gật đầu, kiểm tra chiến quả, chợt “ái” một tiếng.
“Học trưởng, anh làm sao vậy? Sao anh không gập ngón tay? Chẳng phải anh còn chưa từng yêu đương sao!”
Anh ta vừa hô lên, mọi người liền nhìn sang.
Ngón tay học trưởng run rẩy, vẫn thành thật không gập.
Mọi người lập tức ồ lên trêu chọc.
“Học trưởng nhìn đứng đắn vậy mà, bí mật chơi bời ghê ha?”
“Hôn với ai? Khi nào vậy?”
“Đã hôn rồi còn không cho người ta danh phận à?”
Học trưởng mím môi, vành tai hơi ửng đỏ.
Tôi cũng ngây người.
Chuyện anh ta nói, không phải là chuyện ngu ngốc tôi gây ra chứ…
Để không bị lộ, tôi chỉ có thể cười gượng theo mọi người.
Những người khác vẫn tiếp tục truy hỏi.
Thấy học trưởng nhất quyết không nói, bọn họ liền cố tình dùng trò chơi để thu hẹp phạm vi.
“Tháng này tôi đã hôn rồi.”
Ngón tay học trưởng không gập.