1. Home
  2. Cổ Đại
  3. Hoa Nở Trăng Tròn
  4. Chương 3

Hoa Nở Trăng Tròn

Chương 3

❮ sau
tiếp ❯

10

 

Hai ngày trôi qua, vết thương trên lưng ta bắt đầu kết vảy, lúc Ngọc Lạc đút cơm cho ta thì nói, đã bắt được kẻ hạ độc.

 

Là vị phi tần được Hoàng thượng cực kỳ sủng ái dạo gần đây, ả thấy Trưởng công chúa xinh đẹp như vậy, Hoàng thượng lại thường xuyên lui tới chỗ của nàng, không biết nghe lời xằng bậy từ đâu, nói Trưởng công chúa cùng Hoàng thượng loạn luân, ả ghen ghét đến đỏ mắt, nên mới mua chuộc cung nữ mang món cá sốt chua ngọt cho ta, bảo ả ta hạ độc Trưởng công chúa.

 

Cung nữ kia vốn không oán không thù với Trưởng công chúa, chỉ là muốn vu oan cho ta, để ta phải chết.

 

Trưởng công chúa hỏi ả ta vì sao, ả ta nói ả ta hận, hận ta đã cản đường ả ta, ma ma nói với ả ta, cung nữ thân cận vốn được phân cho Trưởng công chúa khi trước đã bị tráo đổi, đứa bé gái đó chính là ả ta, nếu không phải tại ta, thì người được đứng bên cạnh Trưởng công chúa, hưởng vinh hoa phú quý tột bậc bây giờ đã là ả ta rồi!

 

Sau đó, Hoàng thượng hạ chỉ, tội mưu hại hoàng gia, không thể tha thứ, người trong dòng chính bị chém đầu ngay lập tức, ba đời thân thích bị đày ra biên ải.

 

Ngọc Lạc kể xong, ta liền hỏi tỷ ấy: “Tỷ vừa nói câu cuối cùng Trưởng công chúa nói với cung nữ kia là gì?”

 

Ngọc Lạc mặt không biểu cảm nhìn ta, giọng nói đều đều: “Trong hoàng cung ai ai cũng biết Trưởng công chúa mê nữ sắc, muội thật sự không biết hay giả vờ không biết?”

 

Thấy vẻ mặt ngây ngốc của ta, tỷ ta lại nói thêm một câu: “Trưởng công chúa nói với ả ta rằng, ngươi so với nàng ấy thì chẳng khác nào vết bùn so với bạch ngọc, ngươi rơi vào đâu cũng thấy bẩn, còn nàng ấy, dù ở nơi nào, cho dù có rơi vỡ, vấy bẩn thì bổn cung cũng sẽ nhặt lên, tu sửa và lau sạch sẽ. Ngươi mà cũng xứng so với nàng ấy sao?”

 

11

 

Ngọc Lạc đi rồi, ta vẫn giữ nguyên tư thế nằm trên giường, không hề nhúc nhích.

 

Trong đầu không ngừng lặp lại câu nói kia, ta nghĩ ta hiểu Trưởng công chúa, đã từng có lúc, giật mình tỉnh giấc mộng, nhìn lại Trưởng công chúa liền thấy không còn như trước.

 

Những điều bẩn thỉu, đáng xấu hổ, trong mơ lặp đi lặp lại hàng ngàn hàng vạn lần, sau khi tỉnh dậy ta cố tình đè nén, lại tự dối mình rằng cũng giống như với nhóm người Trang Hỏa, chẳng lẽ ta thật sự không biết tâm tư của mình đối với Trưởng công chúa sao?

 

Khi tắm rửa da thịt chạm nhau, tay run tim đập, trên ghế quý phi xa xa trông mong, lúc chải tóc vẽ mày lấy mắt làm bút, đem khuôn mặt Trưởng công chúa khắc họa tỉ mỉ vào trong mộng…

 

Trong giấc mơ, khuôn mặt bị sương mù che phủ dần dần rõ nét, thì ra, tất cả đều là Trưởng công chúa…

 

Nhưng… Đó là Trưởng công chúa…

 

Cửa phòng đẩy ra, một bóng người đứng đó: “Trầm Hồ.”

 

Ta giật nảy mình, người này vào từ lúc nào mà ta không hề hay biết.

 

Quay đầu lại thì ra là Tú công công.

 

Tay ông ta cầm phất trần, đôi lông mày đen trên khuôn mặt trắng bệch nhướng lên, giọng the thé đè thấp: “Trầm Hồ, sao ngươi còn ở đây?”

 

Ta nghi hoặc hỏi lại: “Tú công công có ý gì? Ta không ở đây thì ở đâu?”

 

“Trưởng công chúa không nói với ngươi sao?”

 

“Hôm nay giờ Thân, Trưởng công chúa sẽ phải xuất cung, đến phủ Trưởng công chúa uống rượu hợp cẩn với phò mã gia.”

 

Ta vội vàng ngồi bật dậy, cơn đau sau lưng cũng không còn cảm thấy nữa, gấp gáp hỏi: “Không phải nói lập Hạ mới thành hôn sao?”

 

“Tề quốc xâm phạm, Trưởng công chúa là Hộ quốc tinh… Chuyện này… Chuyện này… một hai câu không thể nói rõ, nếu ngươi muốn gặp Trưởng công chúa thì mau lên đi.”

 

“Trưởng công chúa đang ở đâu ạ?”

 

“Đại Minh Cung…”

 

Ta khoác vội cung trang, vừa mặc vừa chạy, chẳng còn nghe thấy gì phía sau nữa.

 

Đại Minh Cung… Đại Minh Cung…

 

Trưởng công chúa, người đợi Trầm Hồ với.

 

12

 

“Giờ nào rồi?”

 

“Bẩm Trưởng công chúa, còn nửa chén trà nữa là đến giờ lành.”

 

Trán Trưởng công chúa điểm hoa điền, trên lớp vàng mỏng dán những cánh hoa đào, đôi mắt phượng cong vút điểm thêm sắc hồng của son phấn.

 

Lông mày lá liễu kẻ bằng bột than xanh, đôi môi thoa nước hoa xanh đỏ, khóe mắt điểm hai nốt ruồi duyên, mong ngóng đêm xuân.

 

Trưởng công chúa… đẹp quá…

 

Ta vịn vào khung cửa, Trưởng công chúa lười biếng ngồi trên ghế quý phi, nhìn quanh một lượt. Vạt váy phượng hoàng thêu chỉ vàng bị vặn nhẹ, để lộ đôi chân thon trắng nõn, rồi dần lên đến bờ mông căng tròn ẩn hiện.

 

Trưởng công chúa không mặc tiết khố!

 

Đám cung nữ cúi gằm mặt, Trưởng công chúa khẽ cười: “Ai muốn cùng ta xuất giá?”

 

Ta bấu mạnh vào khung cửa, làm bong cả một mảng sơn đỏ, chợt nhớ đến lời Ngọc Lạc: “Trong cung ai mà chẳng biết Trưởng công chúa mê nữ sắc.” Lại thêm một giọng căm phẫn: “Nếu không phải tại ngươi, người được Trưởng công chúa sủng ái đã là ta rồi!”

 

Trong đám cung nữ có một cung nữ khẽ nhích chân, vẻ thẹn thùng.

 

Thoáng chốc, bóng dáng ta đã biến mất bên khung cửa.

 

Y phục xộc xệch, một chiếc giày đã rơi mất khi ta chạy, lòng bàn chân lấm lem máu. Bộ dạng này thật sự nhếch nhác, nhưng ta vẫn quỳ rạp xuống đất, thành kính bò đến bên chân Trưởng công chúa như bái lạy thần phật.

 

Ta nói:

 

“Trưởng công chúa, kiếp này Trầm Hồ nguyện hết lòng vì người.”

 

Trưởng công chúa không nói gì, đợi đến khi ta ghé sát bên chân thơm ngát của nàng, nàng mới cứng đờ buông vạt váy xuống.

 

Váy đỏ xòe ra, trùng trùng điệp điệp, ta quỳ bên trong, tựa như quỳ trước cao đường, tầng tầng lớp lớp sắc đỏ, hệt như màn trướng động phòng khép lại.

 

Giá y của Trưởng công chúa vốn đã nặng nề, vạt váy lại rộng, bất kỳ ai nhìn vào cũng không thể biết dưới lớp váy ấy còn giấu một người.

 

Kiệu hoa rung lên, ta bất ngờ ngã về phía trước, đụng vào đầu gối Trưởng công chúa.

 

Trưởng công chúa căng thẳng trong giây lát, ta ngẩng đầu, vừa vặn nhìn đến nơi đó, tay chống trên đất không tự chủ được vuốt ve mắt cá chân của nàng.

 

Cho dù kiệu hoa đã đi vững vàng, ta vẫn giữ nguyên tư thế không nhúc nhích, khẽ gọi một tiếng: “Trưởng công chúa…”

 

Trưởng công chúa nắm chặt vạt váy, hai chân run rẩy từ từ tách ra.

 

Ra khỏi hành cung, hoa đào ven đường bên ngoài cung điện bay lả tả, dù ở trong kiệu, giữa tầng tầng lớp lớp váy hồng, hương hoa đào vẫn bay vào, len lỏi vào trong mũi.

 

Chỉ khổ cho vị phò mã kia, bị che mắt lừa gạt, thậm chí không biết trong kiệu hoa không chỉ có vị Trưởng công chúa mà hắn ta tha thiết cầu xin nhiều lần mới cưới được, mà còn có cả ta, kẻ đã ngửi trọn hương hoa đào.

 

13

 

Đêm đại hôn, ta được gặp vị phò mã mà người người ca tụng và tiếc nuối.

 

Nghe nói hắn ta vốn là Trạng nguyên do Hoàng thượng đích thân chọn, Hoàng thượng nói hắn ta là kỳ tài thiên hạ, văn võ song toàn, ban thưởng lớn, hỏi hắn ta muốn gì, hắn ta lại cầu xin được cưới công chúa.

 

Giờ nhìn hắn ta một thân hồng y, dáng người cao ráo, quả thực có tướng mạo khiến các quý nữ kinh thành say mê, cả một ngày dài, ý cười trên mặt hắn ta chưa từng tắt.

 

Chỉ đáng thương, đêm động phòng, Trưởng công chúa một chén rượu mê, một tấm khăn máu đã đuổi hắn ta đi.

 

Đêm đó, ta tháo bỏ trâm cài nặng nề cho Trưởng công chúa, nhìn nàng trong gương có chút mệt mỏi, cân nhắc mở lời: “Nếu nửa đêm phò mã tỉnh lại…”

 

Đôi mắt điểm son đỏ mị hoặc nhìn ta trong gương: “Trầm Hồ, ngươi sợ sao? Hay là ngươi muốn bổn cung thật sự cùng hắn ta động phòng hoa chúc?”

 

Ta vững vàng nhìn lại, mặt hơi ửng đỏ, giọng kiên định: ‘Không sợ, không muốn.”

 

Trưởng công chúa cong môi cười, sắc đào trên mặt nhất thời không rõ là hơi rượu hay là phấn son.

 

Đến lúc tắm rửa, Trưởng công chúa kéo ta xuống nước.

 

Bồn tắm lộ thiên lát bạch ngọc lấp lánh, ánh trăng trên trời soi xuống mặt nước, Trưởng công chúa từ phía sau ôm chầm lấy ta, giọng nói thỏa mãn lại mang theo chút buồn bã:

 

“Xa là trăng tròn, gần là trăng khuyết, trăng khuyết đã là ý trung nhân, cần gì cầu ánh trăng trên trời.”

 

Trưởng công chúa cắn một cái lên vết bớt hình trăng non trên vai ta, nắm tay ta cùng ta từ từ chìm xuống nước.

 

Trong làn nước, hai ta nhìn nhau thật lâu, hai trái tim dần hòa chung nhịp đập, nước ấm dần nóng, tim cũng dần sôi trào, cho đến khi càng ngày càng gần, một đêm triền miên, kiệt quệ cả sức lực.

 

14

 

Ngày hôm sau, phò mã tỉnh lại ở thiên phòng, vội vàng đến tìm Trưởng công chúa.

 

Cửa bị đẩy ra, ta đang dịu dàng xoa bóp vai cho Trưởng công chúa, thấy phò mã đến, Trưởng công chúa cũng không mở mắt: “Chuyện gì?”

 

“Đêm qua… Đêm qua…” Phò mã mặt mày tuấn tú đỏ bừng, đổi giọng: “Tại sao ta lại ở thiên phòng? Ta và… Trưởng công chúa sao lại không ở cùng một giường…”

 

Trưởng công chúa lúc này mới mở mắt nhìn hắn ta, vẻ mặt mệt mỏi nhưng ánh mắt lại ẩn chứa ý xuân: “Bổn cung chỉ muốn ngủ một mình, nên nửa đêm mới bỏ đi, sao nào? Bổn cung thân là Trưởng công chúa, chẳng lẽ ngay cả chút chuyện nhỏ này cũng cần ngươi đồng ý?”

 

Phò mã bị mê hoặc đến ngây người, cho rằng dáng vẻ này của Trưởng công chúa là do hắn ta gây ra tối qua, tuy không nhớ rõ lắm nhưng vẫn áy náy nói: “Là ta không tốt, nếu Trưởng công chúa đã không thích, vậy sau này ta sẽ ngủ ở gian phòng kia là được.”

 

Nói xong, hắn ta còn muốn tiến lên xoa bóp vai cho Trưởng công chúa, nhưng bị Trưởng công chúa lấy cớ đã quen với lực đạo của ta, cùng với việc quá mệt mỏi cần nghỉ ngơi mà đuổi phò mã đi.

 

Phò mã cam tâm tình nguyện, lúc đi còn vô cùng áy náy, chủ động đóng cửa lại để không quấy rầy công chúa nghỉ ngơi.

 

Cửa vừa đóng, Trưởng công chúa liền nắm lấy tay ta: “Trầm Hồ, ngươi giận sao?”

 

Ta lắc đầu, ngón tay khẽ vuốt ve: “Không giận.”

 

Đêm đó, một trận mưa to kèm sấm sét đổ xuống, nước lớn ngoài cổng thành cuồn cuộn như thác lũ, chảy dài cả ngàn dặm.

 

Mấy ngày sau, Trưởng công chúa thường xuyên ra ngoài, mỗi lần trở về đều mang theo một vài món đồ kỳ lạ.

 

Dần dần, trong hoàng thành không ai là không biết Trưởng công chúa mê nữ sắc.

 

Ta cũng muốn Trưởng công chúa bớt phóng túng lại, nàng chỉ ậm ừ trong bếp, vừa nhào bột vừa nấu nướng, đuôi mày khẽ nhếch lên nhìn ta: “Vì sao bổn cung phải bớt phóng túng?”

 

15

 

Mãi cho đến nửa tháng sau, vào ngày sinh thần của chúng ta.

 

Ngọc Lạc và Trang Hỏa, hai người đã biến mất từ ngày Trưởng công chúa xuất giá, cuối cùng cũng xuất hiện tại phủ Trưởng công chúa.

 

Hoàng thượng cũng đến, mang theo san hô ngọc thượng hạng làm quà mừng sinh thần.

 

Hôm đó, tiệc mừng sinh nhật của Trưởng công chúa được tổ chức long trọng, gần như hoành tráng ngang với ngày Trưởng công chúa xuất giá.

 

Chỉ là Trưởng công chúa không vui lắm, mãi đến khi Hoàng thượng rời đi, nàng mới dẫn năm người chúng ta thay trang phục ra ngoài.

 

Vẫn chưa đến giờ giới nghiêm, vì hôm nay là sinh thần của Trưởng công chúa, nên kinh thành khắp nơi đều giăng đèn kết hoa, vô cùng náo nhiệt.

 

Ngoại trừ hồi nhỏ từng lén cùng Trưởng công chúa trốn ra khỏi cung, những năm sau này ta không còn ra khỏi cung nữa, mấy người còn lại cũng vậy, ai nấy đều ngạc nhiên nhìn nghệ nhân phun lửa trên đường.

 

Bên bờ sông hộ thành có một lối đi nhỏ, hai bên lối đi bày đủ loại đèn lồng, Trưởng công chúa ngày nào cũng ra ngoài, nên người kinh thành đều biết mặt.

 

Tiểu thương vừa thấy là Trưởng công chúa, liền chủ động đưa chiếc đèn lồng vừa làm xong cho nàng: “Trưởng công chúa, người thử xem, người ta đồn rằng ước nguyện ở sông hộ thành rất linh nghiệm.”

 

Trưởng công chúa bảo mỗi người chúng ta chọn một chiếc đèn, trả tiền xong vừa định rời đi, thì con trai nhỏ của tiểu thương chạy đến quỳ xuống hành lễ, giọng trẻ con vang lên: “Trưởng công chúa thiên thiên vạn tuế.”

 

Cậu bé ngẩng đầu, đôi mắt sáng lấp lánh: “Nghe nói Trưởng công chúa thích nữ tử, có thật không ạ?”

 

Trưởng công chúa không hề tức giận, mà đường hoàng kéo ta vừa lui về phía sau ra, mười ngón tay đan chặt: “Thật đó.”

 

Hơi ấm từ lòng bàn tay nàng sưởi ấm những ngón tay có chút lạnh lẽo của ta, ta nghiêng đầu nhìn, gương mặt nghiêng của Trưởng công chúa hòa cùng ánh đèn, trong đôi mắt lấp lánh ánh sáng kia tràn đầy vẻ nghiêm túc.

 

“Nhưng mẫu thân ta nói, Trưởng công chúa như vậy là đại nghịch bất đạo, Trưởng công chúa thân là Hộ quốc tinh, trong lòng nên nghĩ cho bách tính Đại Minh, chứ không phải một ả tiện nhân.”

 

Dù âm thanh nhỏ như muỗi kêu, ta và Trưởng công chúa vẫn nghe thấy, mẫu thân cậu bé sắc mặt trắng bệch, kéo cậu bé dập đầu.

 

Vẻ ôn nhu trên mặt Trưởng công chúa biến mất, đến khi máu nhuộm đỏ khe gạch, Trưởng công chúa mới lạnh lùng lên tiếng: “Nếu không phải vì hôm nay, cả nhà trên dưới chín đời các ngươi đừng hòng giữ lại mạng nào.”

 

Cậu bé vừa khóc vừa quấy, nhưng Trưởng công chúa chưa cho phép, bọn họ không dám đứng dậy.

 

Khi chúng ta đến bờ sông hộ thành, Ngọc Lạc và những người khác đã thả đèn xong, ta nhìn hoa đăng ken đặc trên sông, nhắm mắt ước nguyện: “Một, cầu cho Trưởng công chúa đời này an vui, hai, cầu cho Trưởng công chúa tuổi già có nơi nương tựa, ba, nguyện phủ công chúa…”

 

“Trầm Hồ, đèn hoa đăng của ngươi đâu?” Mặt Trưởng công chúa phóng đại ngay trước mắt ta.

 

Tim ta nhói lên nhưng vẫn mỉm cười: “Nô tỳ ném rồi.”

 

Trưởng công chúa ngẩn ra, rồi cũng cười theo ta, trong trẻo như ánh trăng: “Ta cũng ném rồi.”

 

Trưởng công chúa nhắm mắt ước nguyện, ta lướt qua hàng mi, đôi mắt nàng, lòng thầm cầu nguyện: “Ba, cầu cho phủ công chúa không có thêm người mới.”

 

16

 

Ngày mười lăm tháng tám, Tề quốc đánh hạ ba thành, thế như lửa cháy đồng cỏ, lại lần nữa tấn công.

 

Vị đại tướng quân vốn thiện chiến dũng mãnh đã bị xử tru di cửu tộc không lâu trước đó, chỉ vì muội muội hắn lỡ xúc phạm Trưởng công chúa, nước mất tướng, binh không người đứng đầu, đối đầu với Tề quốc hoàn toàn không có sức chống trả.

 

Trong khoảnh khắc, trong hoàng thành vang lên tiếng than khóc, nói nếu không phải tại Trưởng công chúa thì sao nước ta lại không còn tướng tài, đến nỗi rơi vào cảnh ngộ ngày hôm nay.

 

Sau đó, bắt đầu lan truyền tin đồn Trưởng công chúa máu lạnh vô tình, không chút thương xót, chỉ vì một câu nói vô ý của đứa trẻ mà bắt hai mẹ con dập đầu đến chết, máu nhuộm đỏ cả sông hộ thành.

 

Ngoài phủ công chúa là tiếng bách tính oán than, trong phủ công chúa lại là chốn ăn chơi trác táng, tựa động hồ yêu.

 

Mu bàn chân Trưởng công chúa cong lên, ngón chân tựa trân châu, mái tóc đen như gỗ trầm hương xõa tung trên giường, rũ xuống tận đất.

 

Tay nàng móc lấy cây trâm trên đầu ta, hơi dùng sức, những ngón tay thon dài luồn vào trong mái tóc ta.

 

Ta quỳ gối, giọng nói nghẹn ngào chua xót gọi nàng: “Trưởng công chúa.”

 

“Trường Bình, Trầm Hồ, gọi ta là Trường Bình.”

 

Ngón tay nàng quấn lấy tóc ta, ta ngoan ngoãn gọi: “Trường Bình…”

 

“Ngươi khóc sao?” Trưởng công chúa nâng mặt ta lên, trong ánh mắt đau lòng xen lẫn tức giận: “Ngươi khóc cái gì?”

 

Ta lắc đầu, giọt nước mắt lăn xuống đầu ngón tay của công chúa, ta nói dối: “Chỉ là nghe bọn họ nói về Trưởng công chúa như vậy, Trầm Hồ đau lòng…”

 

Nàng mím môi, rồi lại cong khóe miệng: “Họ mắng là việc của họ, liên quan gì đến ngươi.”

 

Đầu ta bị nâng lên, đối diện với nàng, Trưởng công chúa nhìn ta, nói từng chữ: “Ngươi nhớ kỹ, ngươi chính là ta, ngươi đau lòng cho ta thì ta mới đau lòng, ngươi khó chịu thì ta mới khó chịu, hỉ nộ ái ố của ngươi đều đại diện cho ta.”

 

“Ngươi muốn ta vui vẻ hay đau khổ?”

 

“Nếu ngươi muốn ta vui vẻ, thì ngươi hãy nhớ kỹ, sau này dù có gặp chuyện gì cũng không được rơi một giọt nước mắt nào nữa, chỉ cần ngươi vui vẻ, thì ta cũng sẽ vui vẻ.”

 

 

Trăng tròn vành vạnh, Trưởng công chúa đã say giấc nồng. Dù hôm nay nàng làm ra vẻ không để tâm đến những lời đã nói với ta, ta vẫn biết trong lòng nàng không hề dễ chịu.

 

Trưởng công chúa, Trầm Hồ này cũng giống như nàng vậy. Nàng cảm nhận được nỗi lòng của ta, lẽ nào ta lại không hiểu được nàng?

 

Mấy ngày nay, sắc mặt Trưởng công chúa không được tốt, khóe mắt thâm quầng. Nhưng để ta an tâm, mỗi sáng nàng đều để Trang Hỏa trang điểm cho.

 

Đến tối, nàng lại lấy cớ thân thể không khỏe để ngủ riêng…

 

“Trầm Hồ, Hoà

ng thượng còn đang đợi ngươi đó.”

 

Giọng nói the thé từ ngoài cửa vọng vào. Đầu ngón tay ta run rẩy lau đi giọt nước mắt trên má Trưởng công chúa, ngắm nhìn nàng thật kỹ, cuối cùng chậm rãi đứng dậy, đắp lại chăn cho nàng rồi ra cửa, bước lên cung kiệu.

 

❮ sau
tiếp ❯

Chức năng bình luận hiện chỉ có thể hoạt động sau khi bạn đăng nhập!

Đồng ý Cookie
Trang web này sử dụng Cookie để nâng cao trải nghiệm duyệt web của bạn và cung cấp các đề xuất được cá nhân hóa. Bằng cách chấp nhận để sử dụng trang web của chúng tôi