Hoa Nở Trăng Tròn
Chương 4
❮ sau❯17
Trên cung kiệu, Tú công công ngồi đối diện ta, thở dài: “Yên tâm đi, chỉ cần ngươi đến đó, Hoàng thượng sẽ không nỡ làm gì Trưởng công chúa đâu.”
Tề quốc xâm lược, nước ta có nguy cơ đắm thuyền, nhưng cũng có một cách giúp nước ta vượt qua hiểm cảnh này.
Đó chính là Hộ Quốc Tinh, Hộ Quốc Tinh lấy mạng đổi quốc gia, có thể đổi lại trăm năm bình yên.
Ngày Trưởng công chúa ra đời, trên trời xuất hiện mây ngũ sắc, chim hót líu lo không phải giả, Hộ Quốc Tinh giáng xuống nước ta cũng không phải giả.
Giả ở chỗ, Trưởng công chúa không phải Hộ Quốc Tinh, mà là Thái Bạch Kim Tinh.
Hoàng thượng vốn định đưa tất cả các bé gái sinh ra ngày hôm đó vào cung, nhưng Quốc sư đã ngăn lại. Ông ta nói chỉ cần có Thái Bạch Kim Tinh là công chúa ở đây, Hộ Quốc Tinh nhất định sẽ ở bên cạnh công chúa.
Vì vậy, ngài chỉ hạ chỉ ban năm mươi lượng bạc trắng để đổi lấy các bé gái.
Quốc sư đưa ta làm cung nữ thân cận, cũng chỉ vì nhìn thấy vết bớt hình trăng non trên vai ta.
Nuôi dưỡng Hộ Quốc Tinh bên cạnh công chúa, Hoàng thượng trước mắt mới có thể khống chế ta tốt hơn, cho dù biết rõ tình cảm của công chúa đối với ta, Hoàng thượng cũng thờ ơ, thậm chí còn cảm thấy thao túng càng thêm dễ dàng.
Tú công công đã tìm thấy ta vào ngày sinh nhật của ta và nói với ta tất cả những điều này, bao gồm cả việc Tề quốc sắp tấn công.
Ta cũng từng hỏi nếu ta không muốn thì phải làm sao?
Tú công công thương hại nhìn ta một cái: “Ngươi có biết, vì sao cung nữ thân cận của công chúa có năm người, lại vì sao mỗi người lại lấy những cái tên như vậy không?”
“Nếu ngươi không muốn, Trưởng công chúa cùng bốn cung nữ kia và Quốc sư, phò mã đều sẽ thay ngươi chết.”
Ngọc Lạc, Băng Y, Hoặc Nhân, Trang Hỏa, Trầm Hồ.
Lao ngục, dịch bệnh, nhân họa, táng hỏa, hồ chìm.
Hóa ra… ý là như vậy sao?
Ta nhớ năm mười tuổi, Trưởng công chúa chạy đến rừng đào, gạch bỏ tên trên xích đu, có phải Trưởng công chúa đã biết từ lúc đó rồi không?
Thảo nào người luôn muốn đổi tên cho năm người chúng ta…
Vào cung, ta vén rèm lên, hoàng cung rộng lớn nhưng cực kỳ sạch sẽ, trên mặt đất đến một cọng cỏ cũng không thấy, đêm khuya tĩnh mịch, bên ngoài ngoài quan binh ra không còn một ai.
Cung nhân khiêng kiệu bị vấp, ta nhìn phiến đá lát đường bị kênh lên, nói: “Chỗ đó nên tu sửa.”
Ngày Trưởng công chúa xuất giá, ta quỳ trong váy, đi ngang qua chỗ đó, chiếc kiệu đã đưa ta ngã vào lòng Trưởng công chúa.
Cổng cung vẫn vậy, đá lát còn hằn dấu vết, chỉ là hương hoa đào kia, chẳng thể thổi đến đây được nữa.
18
Kiệu dừng lại, ánh trăng sáng tỏ, trước mặt là bóng tòa cung điện đổ nghiêng.
Ta xuống kiệu, phía sau là một hàng cung binh, Tú công công khom người đi đến bên cạnh Hoàng thượng: “Trầm Hồ đến rồi ạ.”
Hoàng thượng chỉ liếc nhìn ta một cái, đám cung binh kia liền đặt tay lên hông.
Một nam tử tuấn tú khác, toàn thân mặc y phục màu trắng, Tú công công gọi ông ta là Quốc sư.
Chuyện hi sinh vì nước này phải do bản thân tự nguyện, nếu không sẽ chỉ đẩy nhanh tốc độ diệt vong của quốc gia.
Quốc sư hỏi ta có tự nguyện hi sinh vì nước không, ta gật đầu, Hoàng thượng dường như không tin, ta đành phải lặp lại: “Ta hoàn toàn tự nguyện.”
Quốc sư đưa cho ta một túi hương, chẳng mấy chốc tầm mắt ta mờ đi, cung binh rút lui, Hoàng thượng hình như cũng rời đi rồi.
Kẽo kẹt một tiếng, ta quay đầu lại, thấy một bóng người đẩy cửa cung điện bước vào.
Không hiểu sao, ta lại đi theo.
…
“Ngọc Lạc tỷ tỷ, lát nữa tỷ nhẹ tay thôi, hình như y phục dính vào da thịt rồi.”
“Ngọc Lạc, hôm nay sao tỷ dịu dàng thế?”
Từ xa, ta đã nghe thấy câu này, vẫn không dừng bước, ta đi đến trước cửa thì dừng lại.
Ta thấy Trưởng công chúa, Trường Bình của ta…
Trường Bình ngồi bên giường, lấy ra một ít thuốc mỡ bôi lên tấm lưng máu thịt be bét của ta.
Ngón tay nàng run rẩy, khi nghiêng đầu ta còn thấy vành mắt nàng đỏ hoe.
“Trường Bình…”
Ta gọi nàng, nàng không để ý đến ta, chỉ thấy nước mắt nàng tuôn rơi lã chã, nàng ngồi xổm trước mặt ta nức nở: “Trầm Hồ, Trầm… Hồ… A Hồ…”
Ta nằm trên giường không chút động tĩnh, nàng càng khóc càng dữ dội, ta nhìn mà tim đau như cắt, muốn nói: “Trường Bình, A Hồ không phải không để ý đến người, A Hồ chỉ là đau quá ngất đi thôi.”
“A Hồ biết năm mười tuổi, người cãi nhau với Hoàng thượng là vì ta, người tát ta là vì ta, người thành thân sớm cũng là vì ta…”
“Ngọc Lạc đã nói cho ta biết, ngày đại hôn người đã giao khế ước bán thân của họ cho các tỷ ấy, trong đó có cả của ta, người bảo các tỷ ấy đưa ta ra khỏi cung, bảo chúng ta đừng bao giờ trở về nữa.”
“Trường Bình, ngày đại hôn, người vốn định uống rượu độc tự vẫn có phải không?”
“Người gạt ta, nói trong tay áo giấu kẹo, vậy mà ta trộm một viên cho mèo ăn, mèo lại lăn ra chết.”
“Có phải người đã sớm biết, quốc gia sắp diệt vong rồi không…”
Mặt trời lên, Trường Bình thay y phục cho ta rồi rời đi.
Ánh nắng đỏ cam từ cửa sổ tràn vào, ta chậm rãi bước đến.
Cây đào ngoài cửa sổ đã vươn cao, gió lớn thổi qua, hoa đào bay lả tả, hương hoa thoảng đưa, ta lại nhớ về ngày hôm đó.
Chúng ta lén trốn khỏi cung, những người bán hàng rong gánh hàng đi ngang qua trên phố.
Ta nhìn chằm chằm vào sọt tre không rời mắt, nàng chạy tới nắm lấy tay ta, nhìn theo ánh mắt ta, giọng nói ngọt ngào: “A Hồ thích cái đó sao?”
“Trâm cài hoa đào?”
Nắng chiếu chói chang, trước mắt ta mờ ảo như sương khói, xiêm y cuốn lên, ta như xuyên qua màn sương mà thấy Trường Bình.
Dưới mưa hoa đào, nàng ngồi trên xích đu, nghiêng đầu nhìn ta đang ngồi xổm bên cạnh mà mỉm cười: “Trầm Hồ, ngươi đã khắc xong tên của bổn cung chưa?”
Khắc xong rồi, khắc xong rồi, công chúa của ta, Trường Bình của ta…
Ta xòe khối gỗ nắm chặt trong lòng bàn tay, ánh sáng đỏ cam từ dưới cuộn lên, “cạch” một tiếng, khối gỗ rơi xuống đất.
Trước khi cháy đen, vẫn có thể lờ mờ nhìn thấy chữ khắc trên đó.
Một mặt là [Trầm Hồ] bị gạch xóa, mặt còn lại là [Trường Bình] nét chữ thanh tú mà mạnh mẽ.
Vào đêm trăng sáng đó, Trầm Hồ mười tuổi ghé sát bên chiếc xích đu, từng chút từng chút khoét
bỏ phần gỗ đã khắc chữ.
Nàng ôm khối gỗ vào lòng, thì thầm: “Ánh trăng sáng tỏ, tất cả đều là vì Trường Bình.”
[Hoàn.]