1. Home
  2. Cổ Đại
  3. Hoa Nở Trăng Tròn
  4. Chương 2

Hoa Nở Trăng Tròn

Chương 2

❮ sau
tiếp ❯

6

 

Tiếng nước tí tách rơi xuống, ta cầm khăn lụa nhẹ nhàng lau lưng cho Trưởng công chúa.

 

Rõ ràng không dám dùng sức, vậy mà làn da trắng nõn như ngọc vẫn ửng đỏ.

 

Trong phòng không một tiếng động, hơi nước mờ ảo bao phủ lấy thân thể Trưởng công chúa, tựa tiên nữ giáng trần, đẹp đến mức không thực.

 

Đang lau đến phần vai và cổ, Trưởng công chúa không quay đầu lại mà nắm lấy tay ta, giọng nói khàn khàn cất lên: “Trầm Hồ, bổn cung đổi tên cho ngươi nhé?”

 

Ta ngây người, xúc cảm ấm áp truyền đến từ tay khiến ta không biết phản ứng ra sao, chỉ cảm thấy linh hồn như bị rút cạn, theo cánh tay dồn về phía mu bàn tay…

 

“Trưởng công chúa điện hạ, Hoàng thượng giá lâm.”

 

Giọng nói trong trẻo của Băng Y vọng vào phòng tắm, ta giật mình hoàn hồn.

 

Mấy người ngoài cửa được gọi vào cùng lau người và thay y phục cho Trưởng công chúa. Sau khi người rời đi, lúc ta đang thu dọn bàn trang điểm, Trang Hỏa đánh một cái vào lưng ta:

 

“Muội làm cái gì vậy, hầu hạ Trưởng công chúa mà còn hồn vía lên mây?”

 

Tay ta run lên, chiếc lược ngọc suýt chút nữa rơi xuống đất, đặt lại ngay ngắn xong tôi ngập ngừng đáp: “Trưởng công chúa vừa rồi giận muội.”

 

Trang Hỏa mừng rỡ, ba người còn lại cũng dừng tay.

 

Ta giơ bàn tay vừa rồi Trưởng công chúa chạm vào lên trước mặt Trang Hỏa.

 

“Nhưng vừa rồi Trưởng công chúa lại sờ tay muội.”

 

“…”

 

“Tỷ nói xem, Trưởng công chúa còn giận muội không?”

 

Mặt Trang Hỏa từ hửng nắng chuyển sang âm u, giọng the thé cười khẩy một tiếng rồi không thèm để ý đến ta nữa, ba người kia cũng tiếp tục công việc, chỉ là lực tay so với vừa rồi còn mạnh hơn.

 

Hôm nay lạ thật, Hoàng thượng lại ở lại chỗ Trưởng công chúa đến tận giờ cơm trưa.

 

Chúng ta đến phòng bếp, mỗi người bưng một phần thức ăn. Tất cả đều đã được các cung nữ cùng vào cung và được phân đến phòng vụ sự nếm thử. Chúng ta đứng ngoài cửa đợi chừng nửa khắc, đến khi thấy cung nữ thử đồ ăn không có phản ứng gì, mới dám mở cửa bưng thức ăn vào.

 

Phần của ta là món cá chua ngọt, tiểu cung nữ kia mắt sáng răng ngọc, cười với ta: “Tỷ tỷ giờ là người được Trưởng công chúa tin tưởng, ngưỡng mộ tỷ quá.”

 

“Không biết bao giờ muội mới được đến hầu hạ bên cạnh Trưởng công chúa.”

 

Ta nhíu mày, cùng Trang Hỏa đang đợi ta rời đi.

 

Tú công công bên cạnh Hoàng thượng thấy chúng ta tới, vội vàng chạy đến dặn dò: “Hôm nay Trưởng công chúa nổi giận với Hoàng thượng, năm người các ngươi lát nữa phải cẩn thận hầu hạ, tuyệt đối đừng lắm lời, nếu không…”

 

Tú công công làm động tác cắt cổ, năm người chúng ta nhìn nhau, nín thở, chậm rãi bước vào.

 

Từng lớp rèm châu được vén lên, lạ thay, Trưởng công chúa và Hoàng thượng không hề có vẻ giận dữ như lời Tú công công nói.

 

Trưởng công chúa ôm một con mèo trong lòng, Hoàng thượng ngồi bên cạnh, liếc mắt nhìn qua năm người chúng ta.

 

Ngay khi ta định đặt đĩa cá chua ngọt xuống bàn, con mèo trong lòng Trưởng công chúa đột nhiên lao về phía ta, ngoạm lấy con cá rồi bỏ chạy.

 

“Con mèo này đúng là không có quy củ.” Trưởng công chúa và Hoàng thượng ngồi vào bàn, Trưởng công chúa cười với Hoàng thượng: “Nhưng hôm nay Trường Bình lại không muốn ăn cá, Trường Bình nhớ rõ hoàng huynh cũng không thích đồ dưới nước, như vậy lại đỡ phiền.”

 

Hoàng thượng gật đầu: “Trường Bình vẫn nhớ rõ sở thích của trẫm, không uổng là huynh muội ruột thịt.”

 

Trưởng công chúa múc một bát canh trứng, đang định đặt trước mặt Hoàng thượng, thì Tú công công vội vã bước vào, giọng nói vừa the thé vừa lo lắng: “Hoàng thượng, con mèo nhỏ vừa rồi ăn vụng cá chua ngọt, chết rồi ạ!”

 

Lời vừa dứt, bát sứ nóng hổi đã ném thẳng vào trán ta, hai chân ta mềm nhũn, lập tức quỳ rạp xuống đất, miệng mấp máy liên hồi nhưng không thốt nên lời.

 

Suýt chút nữa ta đã hại chết Trưởng công chúa…

 

Máu trên trán hòa với canh trứng nhỏ giọt, ta lại như chẳng cảm thấy đau đớn, chỉ có sự run rẩy nơi đầu ngón tay càng khiến ta khắc sâu chuyện này, nếu như, nếu như Trưởng công chúa ăn phải món cá chua ngọt mà ta dâng lên…

 

“Đồ hỗn xược! Ngươi cùng Trưởng công chúa lớn lên, to gan thật, dám mưu hại Trưởng công chúa!” Hoàng thượng giận tím mặt, đập bàn quát: “Tô Quế Tú! Trẫm…”

 

Bốp!

 

Trưởng công chúa chẳng biết từ lúc nào đã đứng chắn trước mặt ta, giáng cho ta một bạt tai, giọng nàng run rẩy, không kìm được cơn giận: “Trầm Hồ, bổn cung đối xử với ngươi tốt như thế nào, sao ngươi lại đối xử với ta như vậy!”

 

Thấy ta không nói gì, Trưởng công chúa lại tát thêm một cái nữa, hai bạt tai liên tiếp khiến bàn tay vốn nuột nà của Trưởng công chúa dính đầy máu, run rẩy: “Đồ ăn của bổn cung vốn cẩn thận, tỉ mỉ, ngươi chỉ là một cung nữ nhỏ bé, làm sao có thủ đoạn như vậy được, nói! Ai sai khiến ngươi?”

 

Ta vừa mấp máy môi, Trưởng công chúa đã quát: “Không nói chứ gì! Trang Hỏa và Ngọc Lạc đưa nàng ấy xuống, đánh ba mươi trượng! Đến khi nào nói mới thôi!”

 

Trưởng công chúa bóp lấy khuôn mặt đầy máu của ta, nhìn ta chằm chằm, nghiến răng nghiến lợi ra lệnh cho Trang Hỏa và Ngọc Lạc: “Nếu các ngươi còn niệm tình tỷ muội ngày xưa mà nương tay, thì đừng trách bổn cung đuổi các ngươi ra khỏi cung!”

 

Bị đuổi ra khỏi cung đồng nghĩa với việc không thể ở bên cạnh Trưởng công chúa nữa, Trang Hỏa và Ngọc Lạc sợ hãi, vội vàng nhận lệnh, lôi ta đi.

 

Khi đi ngang qua Tú công công, ta nghe thấy tiếng ông ta thở dài: “Mệnh trời khó trái…”

 

7

 

Ta vẫn phải gắng gượng chịu đựng ba mươi trượng ấy, không phải ta không biết kẻ nào đã giở trò bỏ độc vào thức ăn, ta biết, Trưởng công chúa biết, Hoàng thượng cũng biết.

 

Chẳng qua cũng chỉ là một màn kịch mà thôi.

 

Nhưng dẫu vậy, nghĩ đến món cá chua ngọt hôm nay và con mèo chết thảm kia, ta lại thấy rùng mình sợ hãi, không ngờ ngay cả trong số người của Trưởng công chúa cũng có kẻ phản bội.

 

Nếu như không phát hiện ra, chẳng phải hôm nay Trưởng công chúa đã…

 

Ta không dám nghĩ tiếp, vội vùi mặt vào gối.

 

Cánh cửa kẽo kẹt mở ra, ta tưởng Ngọc Lạc, người giỏi y thuật nhất, đã vào, liền lên tiếng: “Ngọc Lạc tỷ tỷ, lát nữa tỷ nhẹ tay một chút, hình như y phục dính vào da thịt rồi.”

 

Bước chân phía sau khựng lại, Ngọc Lạc không nói gì, chỉ im lặng cắt bỏ phần vải dính vào vết thương rồi bôi thuốc cho ta. Ta cũng đã quen với tính cách lạnh lùng của Ngọc Lạc, hơn mười năm nay tỷ ấy cơ bản đều giữ một vẻ mặt không chút biểu cảm.

 

Chỉ là hôm nay, Ngọc Lạc đặc biệt dịu dàng, từng đầu ngón tay nhẹ nhàng lướt trên da, còn mang theo chút run rẩy. Thuốc mỡ mát lạnh khiến ta thoải mái rên khẽ một tiếng, ta vốn định hỏi hôm nay sao tỷ ấy lại dịu dàng như vậy, nhưng cơn buồn ngủ ập đến quá nhanh, mí mắt trĩu nặng, ta chìm vào giấc ngủ say.

 

8

 

“Trầm Hồ? A Hồ…”

 

Ai đang gọi ta?

 

Xung quanh chập chờn, dòng nước ấm áp bao bọc lấy cơ thể ta, ta mơ màng mở mắt, trước mắt là một màn sương trắng xóa, lúc này mới nhận ra ta đang ngâm mình trong bồn tắm.

 

Đây là bồn tắm của công chúa, sao ta lại ở đây?

 

Ta rất muốn suy nghĩ những vấn đề này, nhưng đầu óc ta như bị nhồi hồ, chẳng thể nào tập trung được.

 

“A Hồ…”

 

Một bàn tay trắng nõn như ngọc từ trong nước vươn ra quấn lấy ta, ngay sau đó hơi nóng dâng lên, tiếng nước ào ào, trong làn sương mờ ảo, một thân thể đẹp tựa thần linh từ trong nước đứng lên.

 

Cánh tay nàng khẽ nhấc, ta liền áp sát vào lòng thần linh mềm mại.

 

Đầu ngón tay của nàng lướt ra sau, nổi lên mặt nước, uyển chuyển như rắn.

 

Ta lười biếng ngước mắt nhìn nàng qua làn sương.

 

Không nhìn rõ…

 

Ta lẩm bẩm mấy chữ, thần linh vui mừng khôn xiết, đẹp như yêu tinh mê hoặc, nàng chầm chậm đặt cằm lên cổ ta, nghiêng đầu kề sát, khẽ thở dài một tiếng: “A Hồ…”

 

Gió đêm xuân mang theo hơi ấm, nhẹ nhàng thổi qua, mơn man những cánh hoa đào đang nở rộ.

 

Gió đêm xuân xuyên qua rừng đào, phát ra tiếng thở dài, dịu dàng bao bọc rồi lại buông lơi, cuối cùng mang theo hương hoa đào thổi về phương xa.

 

9

 

Ngày hôm sau khi tỉnh lại, ta vẫn còn ngây người vì giấc mộng đêm qua.

 

Mặt ta nóng bừng, phảng phất như xúc cảm đó là thật.

 

Nhưng miếng cao dán sau lưng và bộ y phục sạch sẽ nói cho ta biết, đó chẳng qua chỉ là một giấc mộng.

 

Sau lưng đau dữ dội, ta sờ soạng dưới gối lấy ra một khối gỗ, nhìn hồi lâu mới cẩn thận cất vào trong ngực.

 

Ta bị giam ở đây, ngoại trừ lúc Ngọc Lạc vào đưa thuốc và cơm, còn lại đều chỉ có một mình.

 

Nằm sấp trên giường không thể cử động, ta đành chống cằm nhìn ra bức tường cung trơ trụi ngoài cửa sổ.

 

Trời trở âm u, gió lớn nổi lên, thổi cửa sổ kêu cót két. Ta đang định gọi Ngọc Lạc vào đóng cửa sổ, thì ngay khoảnh khắc sau, vô số cánh hoa đào bay lả tả, tạo thành một cơn mưa hoa đào.

 

Tim ta đột nhiên đập nhanh, chẳng hiểu sao lại nhớ đến Trưởng công chúa khi còn nhỏ.

 

Năm tám tuổi, công chúa rất thích cây đào, xung quanh cung điện trồng đầy đào, mỗi khi gió thổi, hoa đào lại rơi rụng khắp nơi.

 

Cảnh tượng như vậy, cả hoàng cung không đâu có được, Hoàng thượng sủng ái Trưởng công chúa, chỉ mình nàng mới có.

 

Sau đó, Hoàng thượng cho làm một chiếc xích đu cho Trưởng công chúa, trông Công chúa vốn đã xinh xắn, xích đu đưa qua đưa lại, cánh hoa đào màu hồng nhạt rơi xuống lả tả, cảnh tượng đẹp như tiên đồng, khiến năm người chúng ta nhìn không chớp mắt, thỏa thích ngắm nhìn.

 

Ngày hôm sau, dưới gốc đào lại có thêm năm chiếc xích đu nữa. Trưởng công chúa bước ra, mặc bộ cung trang giống hệt chúng ta, chống nạnh đứng trước mặt, cất giọng: “Bổn cung trời sinh xinh đẹp, ngay cả bộ cung trang bình thường này mặc vào cũng thấy đẹp, không giống các ngươi…”

 

Trưởng công chúa vừa tặc lưỡi vừa đưa mắt nhìn từng người chúng ta, đến lượt ta, nàng dừng lại: “Nhưng mà Trầm Hồ, vẫn rất xinh.”

 

Khi ấy, ta vui sướng trong lòng, ngay sau đó, một con dao khắc được đưa đến tay chúng ta.

 

Trưởng công chúa bảo chúng ta khắc tên mình lên xích đu, sau này đó sẽ là xích đu riêng của chúng ta.

 

Dù đã học quy củ trong hoàng cung nhiều năm, nhưng dù sao vẫn chỉ là trẻ con, ai nấy đều vô cùng vui vẻ khắc tên mình lên.

 

Đợi ta khắc xong, Trưởng công chúa sai ta: “Bổn cung mỏi tay, ngươi khắc giúp bổn cung đi.”

 

Sáu chiếc xích đu đã ở bên chúng ta hai năm, từ năm tám tuổi đến năm mười tuổi, hai năm đó là khoảng thời gian Trưởng công chúa cười nhiều nhất, cho đến một ngày hai năm sau, Hoàng thượng cho gọi Trưởng công chúa đến dùng bữa tối, ngày hôm đó Trưởng công chúa đã cãi nhau một trận long trời lở đất với Hoàng thượng, khóc lớn chạy ra ngoài.

 

Mặc dù có lệnh không cho chúng ta đi theo, nhưng ta vẫn lén lút bám theo sau, theo Trưởng công chúa chạy đến rừng đào, Trưởng công chúa một mình ngồi dưới gốc cây đào khóc đến xé ruột xé gan, ta cũng trốn ở phía sau lén khóc theo.

 

Đang khóc, Trưởng công chúa bỗng rút cây trâm cài đầu xuống, rạch lên từng chiếc xích đu.

 

Đợi đến khi Trưởng công chúa rời đi, ta mới chạy đến xem, Trưởng công chúa đã gạch bỏ tên của năm người chúng ta khắc trên xích đu, mặt sau chỗ khắc tên ta cũng có vết rạch.

 

Ta liền mượn ánh trăng quan sát kỹ, cuối cùng cũng nhìn rõ dòng chữ: [Trường Bình].

 

Ngày hôm sau, tất cả cây đào trong cung đều bị chặt hết, không còn lại một cây nào, ta không biết đêm đó Trưởng công chúa và Hoàng thượng đã tranh cãi chuyện gì, nhưng ta biết, phần sủng ái độc nhất vô nhị, chỉ thuộc về Trưởng công chúa kia, cuối cùng cũng theo rừng

đào mà biến mất…

 

Từ đó về sau, Trưởng công chúa cũng rất ít khi cười, thường xuyên thấy người nằm trên giường quý phi, mệt mỏi nhắm mắt nhìn về nơi từng có một rừng hoa đào.

 

❮ sau
tiếp ❯

Chức năng bình luận hiện chỉ có thể hoạt động sau khi bạn đăng nhập!

Đồng ý Cookie
Trang web này sử dụng Cookie để nâng cao trải nghiệm duyệt web của bạn và cung cấp các đề xuất được cá nhân hóa. Bằng cách chấp nhận để sử dụng trang web của chúng tôi