Hoa Nở Trăng Tròn
Chương 1
❮tiếp ❯Ngày Trưởng công chúa xuất giá, nàng vén cao vạt váy đỏ thẫm, khẽ nhếch đôi môi đỏ mọng:
“Ai sẽ cùng ta xuất giá?”
Mọi người trong cung đều biết Trưởng công chúa mê nữ sắc, chỉ tội nghiệp cho vị phò mã kia, bị bịt mắt lừa gạt, thậm chí không hề hay biết trong kiệu hoa không chỉ có vị trưởng công chúa mà hắn ta đã tha thiết cầu xin nhiều lần mới cưới được, mà còn có ta, kẻ đang vùi mình trong váy nàng ấy, quấn quýt tìm mật ngọt.
1
Nghe nói vào ngày Trưởng công chúa vừa chào đời, trên trời xuất hiện ráng mây ngũ sắc, lại thêm tiếng phượng hoàng kêu vang, Quốc sư phán rằng Trưởng công chúa là Hộ quốc tinh* trời ban xuống, Trưởng công chúa còn thì nước nhà còn.
(*) Hộ quốc tinh (护国星): phúc tinh bảo vệ đất nước.
Hoàng đế vô cùng vui vẻ*, ban thưởng như nước chảy, miễn thuế ba năm, phát cháo cứu tế trong thành ba tháng.
(*) Long nhan đại duyệt (龙颜大悦):Chỉ hoàng đế vô cùng vui vẻ, hài lòng. (“龙颜” – long nhan là khuôn mặt rồng, ám chỉ dung mạo của hoàng đế.)
Cùng lúc đó, trong cung ban bố một thông cáo, nếu ai đưa bé gái sinh cùng ngày với Trưởng công chúa vào cung, sẽ được thưởng năm mươi lượng bạc trắng.
Năm mươi lượng bạc trắng đó! Một bé gái sơ sinh đã có thể đổi bấy nhiêu tiền!
Nhất thời, dưới ánh nắng chói chang, trước cổng hoàng cung, một hàng dài mười mấy người đã xếp sẵn, ai nấy đều ôm theo một đứa trẻ sơ sinh.
Tiếng trẻ con khóc không ngừng, nhưng trên mặt nông phụ* kia lại tràn đầy ý cười:
(*) Nông phụ – người phụ nữ nhà nông.
“Một đứa con gái chỉ tổ tốn cơm tốn gạo lại còn có thể đổi được bạc, may mà lão nhà ta chưa ném chết nó.”
Nông phụ nhận thỏi bạc, giao đứa bé sơ sinh còn đang bê bết máu trong lòng cho quan binh, mà không hề ngoảnh đầu lại, bước chân xiêu vẹo rời đi.
Quan binh tặc lưỡi, dùng ống tay áo lau vệt máu trên mặt đứa bé, có chút kinh ngạc: “Đứa bé gái này không khóc, lại còn xinh xắn, thế mà cũng nỡ…”
Hắn ta vén rèm xe ngựa, đặt đứa bé đang bế trên tay vào trong giỏ.
Đợi đến khi hơn mười chiếc giỏ trẻ con chất đầy, hắn ta vung tay, cửa cung mở ra, xe ngựa chầm chậm tiến vào.
Ta cứ như vậy mà vào cung.
2
Vào cung, có tất cả mười lăm bé gái, năm bé gái có dung mạo đoan trang, trên người không có vết bớt hay vết sẹo nào được đưa đến cung của Trưởng công chúa để cùng được dạy dỗ, lớn lên như những cung nữ thân cận.
Mười người còn lại bị phân đến các phòng sự vụ khác nhau trong cung, sau này đồ ăn, y phục của công chúa đều phải qua tay họ.
Ta vốn dĩ vì trên vai có một vết bớt nhỏ mà bị phân đến phòng sự vụ, nhưng Quốc sư đột nhiên đi tới, kéo cổ áo ta ra xem xét cẩn thận, sau đó đổi một bé gái khác, sắp xếp cho ta làm cung nữ thân cận.
3
Nhờ phúc của công chúa, năm người chúng ta từ nhỏ đã được ăn cùng, ở cùng với công chúa.
Trưởng công chúa ăn uống cực kỳ tinh tế, có đến năm bà vú, mỗi bà vú trước tiên sẽ ôm chúng ta vào lòng cho bú, đợi đến khi phần sữa đầu tanh và chua được bú gần hết, mới bế công chúa đến cho bú phần sữa sau ngọt ngào, sánh đặc.
Y phục cũng vậy, mỗi người chúng ta sẽ mặc một bộ một đêm, mặc cho đến khi vải mềm mại, dễ chịu mới dâng lên cho Trưởng công chúa.
Thậm chí sau này, câu nói đầu tiên mà năm người chúng ta học được chính là: “Thỉnh an Trưởng công chúa.”
Năm đứa trẻ nhỏ mặc y phục giống hệt nhau, quỳ rạp trên mặt đất, nếu chỉ nhìn thoáng qua thì khó mà phân biệt được ai với ai, Trưởng công chúa mặc y phục phục rực rỡ ngồi trong lòng Hoàng thượng cười khúc khích không ngừng.
Đây là lần đầu tiên ta nhìn thấy Hoàng thượng, tim đập thình thịch, lén ngẩng đầu nhìn trộm một cái, đến khi Hoàng thượng nhìn về phía ta, ta liền vội vàng cúi đầu.
Ta không nhịn được mà bật cười, dù giọng rất nhỏ nhưng vẫn bị Hoàng thượng nghe thấy: “Người ở giữa kia, ngươi đang cười cái gì vậy?”
Ma ma phụ trách dạy dỗ ta sợ hãi quỳ xuống đất, không ngừng tự tát vào mặt mình: “Là nô tỳ dạy dỗ không tốt, nô tỳ dạy dỗ không tốt…”
Ta không hiểu tại sao ma ma đột nhiên lại như vậy, niềm vui sướng tan biến, ta sợ hãi run rẩy, cho đến khi giọng nói mềm mại của Trưởng công chúa vang lên: “Trầm Hồ, hoàng huynh đang hỏi ngươi đó.”
Lúc này ta mới cúi đầu, đứt quãng nói: “Trầm Hồ, Trầm Hồ chỉ là cảm thấy công chúa rất xinh đẹp, nhìn, nhìn công chúa, liền cảm thấy vui vẻ…”
Một lát sau, Hoàng thượng cười lớn, vung tay: “Ngươi có gì sai đâu, trẫm thấy ngươi dạy rất tốt, thưởng!”
Ma ma còn chưa kịp lau máu ở khóe miệng đã kéo tay ta quỳ xuống tạ ơn.
Trưởng công chúa cũng vui vẻ ra mặt, ôm lấy cánh tay Hoàng thượng nói với ta: “Trầm Hồ, ngươi ngẩng đầu lên đi.”
“Hoàng huynh, huynh không biết Trầm Hồ cũng rất xinh đẹp, có nàng ấy ở đây, muội luôn cảm thấy vui vẻ hơn nhiều.”
Ta ngẩng đầu, Hoàng thượng liếc nhìn ta một cái: “Cũng có chút nhan sắc, nhưng không đẹp bằng Trường Bình của trẫm, bất quá Trưởng công chúa vui vẻ chính là phúc khí của ngươi, hãy hầu hạ tốt một mình Trưởng công chúa là đủ rồi.”
Ta nghe không hiểu lắm, nhưng luôn cảm thấy trong từng câu chữ đều có ý gì đó khiến ta sợ hãi, Hoàng thượng cũng không nói gì thêm, cùng Trưởng công chúa ăn điểm tâm, lại véo véo khuôn mặt tròn trịa của Trưởng công chúa rồi rời đi.
Trên đường bưng đĩa bánh ngọt được Trưởng công chúa ban thưởng về, tim ta đập rộn ràng, trong lòng dâng lên một cảm giác ngọt ngào khó tả. Không phải vì đĩa bánh, mà bởi vì Trưởng công chúa không những nhớ tên ta, còn khen ta xinh đẹp, ở bên ta rất vui vẻ.
“Trầm Hồ, không được vui mừng ra mặt.” Ma ma cầm đĩa bánh đi: “Một đĩa bánh hoa quế mà khiến ngươi vui đến vậy sao?”
Ta cố nén ý cười nơi khóe miệng, nghiêm túc hỏi: “Ma ma, người có vui khi được chủ tử khen ngợi không?”
“Không phải kiểu ban thưởng, mà là… chủ tử cảm thấy người rất giỏi, rất thích người, kiểu khen ngợi như vậy ấy ạ.”
Ma ma hiếm khi không trách mắng ta vì vừa đi vừa nói: “Tất nhiên là có, nô tỳ chúng ta làm việc là để chủ tử vui lòng, chủ tử vui thì chúng ta mới vui.”
Bà ấy im lặng một lát, đôi mắt hẹp dài liếc nhìn ta: “Trầm Hồ, ngươi đừng có vì thế mà vênh váo. Bây giờ ngươi được lợi, sau này nếu chọc giận chủ tử, thì có chết ở đâu cũng không ai hay biết.”
“Ngươi phải nhớ kỹ, vạn lần cẩn trọng lời nói và việc làm, khéo ăn nói một thời được vẻ vang, nhưng sau này thế nào thì không ai biết trước được.”
Ta gật đầu, cứ cảm thấy có gì đó không đúng, nhưng lại không nói rõ ra được, đành tự hiểu là chỉ cần làm Trưởng công chúa vui lòng là được.
4
Mười năm trôi qua, Trưởng công chúa đã không còn dáng vẻ mềm mại, đáng yêu như hồi nhỏ.
Khác với vẻ đẹp thông thường, vẻ đẹp của Trưởng công chúa là khi nhìn ngươi, khóe mắt nàng hơi xếch lên; là khi chải tóc, nàng vô tình ngẩng đầu nhìn ngươi, đôi môi đỏ mọng khẽ cong lên; là dáng vẻ uể oải khi nàng nằm trên sạp quý phi, tay áo đỏ buông thõng.
Giọng nói của Trưởng công chúa thanh lạnh mà uy nghiêm, khác hẳn với vẻ đẹp mị hoặc đến cực điểm của nàng, giọng nói lạnh lùng như tuyết sơn, từng âm từng chữ như tiếng châu ngọc rơi xuống.
Trưởng công chúa ngày càng ít khi vui vẻ, nhưng niềm vui của ta vẫn không hề giảm sút so với năm đó.
Rõ ràng ma ma nói rằng chỉ khi chủ tử vui vẻ thì chúng ta mới vui vẻ, nhưng tại sao ở bên cạnh người, ta cũng hạnh phúc đến vậy?
Ta đi hỏi Trang Hoả, nàng ta liếc ta một cái, đầy vẻ ghen tị: “Muội đương nhiên là vui rồi, bây giờ Trưởng công chúa việc gì cũng giao cho muội, còn đâu việc của bọn tỷ, hóa ra muội đến đây là để khoe khoang.”
Ta hậm hực: “Đó không phải vì muội đa tài đa nghệ nên Trưởng công chúa mới tìm muội sao, ai bảo các tỷ năm đó đi học toàn ngủ gật, vừa không biết múa kiếm, lại không biết thổi sáo, Trưởng công chúa tìm các tỷ làm gì.”
Trang Hoả nắm chặt tay định đánh ta, ta vội vàng bỏ chạy, trước khi đi còn nói: “Tỷ tỷ, bớt ăn giấm đi, Trưởng công chúa không thích mùi nồng đâu.”
Trong số năm cung nữ thân cận, ta là người nhỏ tuổi nhất, đại tỷ Ngọc Lạc sinh vào giờ Sửu, nhị tỷ Băng Y sinh vào giờ Dần, tam tỷ Hoặc Nhân và tứ tỷ Trang Hoả đều sinh vào giờ Mão, chỉ có ta sinh vào giờ Thìn, là người nhỏ nhất trong số họ.
Mười năm trôi qua, Trưởng công chúa đối xử với mọi người hòa nhã, công bằng, chúng ta không giống những cung nữ khác đấu đá lẫn nhau, tình cảm lớn lên từ nhỏ khiến chúng ta thân thiết như tỷ muội ruột thịt, trêu chọc nhau cũng là chuyện thường tình, chỉ là mỗi lần ta lanh chanh, đều gọi một tiếng tỷ tỷ.
5
Hoàng thượng kén chọn phò mã cho Trưởng công chúa, tính khí của Trưởng công chúa ngày càng tệ.
Chuyện ta gọi người khác là tỷ tỷ, không biết từ khi nào đã đến tai Trưởng công chúa.
Sáng sớm, khi nàng đang tắm, nàng cho mọi người lui ra ngoài. Ta vừa bước một chân ra khỏi cửa thì Trưởng công chúa gọi ta lại:
“Trầm Hồ, xõa tóc cho bổn cung.”
“Vâng ạ.”
Ta rụt chân về, đóng cửa lại trước ánh mắt kinh ngạc của những người khác.
Tóc Trưởng công chúa đen như mực, khi tháo trâm cài xuống, hương trầm tỏa ra ngào ngạt:
“Trầm Hồ, sao bổn cung chưa từng nghe nói ngươi và nhóm người Trang Hỏa là tỷ muội?”
Tay ta đang chải tóc chợt khựng lại: “Chẳng qua là từ nhỏ cùng nhau lớn lên, Trầm Hồ lại nhỏ tuổi hơn, nên mới gọi như vậy cho vui thôi ạ.”
Trưởng công chúa “ồ” một tiếng, nàng nghịch cây trâm châu vừa tháo xuống trên bàn: “Ngươi sinh vào giờ nào?”
Ta hơi chần chừ: “Trầm Hồ sinh vào giờ Thìn.”
“Vậy ngươi cũng gọi bổn cung một tiếng tỷ tỷ đi.”
Ta sợ đến run tay, lập tức cầm chặt lược ngọc, quỳ rạp xuống đất: “Nô tỳ không dám.”
“Sao? Ngươi có thể gọi bọn họ mà không thể gọi bổn cung?”
“Thân phận Trưởng công chúa tôn quý, sao có thể so với những kẻ ti tiện như chúng ta…”
“Choang” một tiếng, cây trâm lưu ly vừa tháo xuống rơi ngay trước vầng trán đang lấm tấm mồ hôi của ta.
“Bổn cung bảo ngươi gọi thì ngươi cứ gọi đi!”
Tim ta đập loạn nhịp, không rõ là vì sợ hãi hay vì điều gì khác, chiếc lược ngọc trong tay bị ta siết chặt đến đau nhói. Ta liếm đôi môi khô khốc, khi vừa thốt nên lời, máu như dồn hết lên não, tim ta như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực:
“Tỷ… tỷ.”
Rõ ràng chỉ có hai chữ, ta lại khó nói ra như ngàn vạn lần, mãi đến khi chữ cuối cùng thốt ra, sau lưng ta tê dại.
Trưởng công chúa mãi không có động tĩnh, một lúc sau mới hừ một tiếng: “Tắm rửa cho Bổn cung.”
Ta cúi đầu đi đến bên bồn tắm, Trưởng công chúa đứng sau bình phong, đợi ta đứng ngay ngắn trước mặt mới giơ hai tay lên: “Ngây ra đó làm gì? Thay y phục cho bổn cung!”
“Vâng ạ.”
Hai tay ta run rẩy dữ dội, rõ ràng những lần trước chỉ cần loáng cái là cởi được y phục, vậy mà giờ đây lại như bị thắt nút, hơi nóng làm mắt ta mờ đi, đầu ngón tay không ngừng vô tình chạm vào ngọc thể của Trưởng công chúa.
“Trầm Hồ, bây giờ đến cởi y phục ngươi cũng không cởi được sao?”
Ta chọc Trưởng công chúa tức giận rồi!
Ta vội vàng thu tay lại, giọng nói cũng bắt đầu lắp bắp: “Trầm Hồ đi đổi cho Băng Y vào ngay.”
“Băng Y đổi Ngọc Lạc, Ngọc Lạc đổi Trang Hỏa, các ngươi cứ đổi qua đổi lại như vậy, đổi đến khi nước nguội lạnh, bổn cung còn tắm rửa được nữa không!”
Ta chưa từng thấy Trưởng công chúa nổi giận đến vậy, trong lòng đau như dao cắt, theo bản năng quỳ rạp xuống đất.
Trong khoảnh khắc tiếp theo, một tiếng “xoẹ
t”, y phục trên người Trưởng công chúa rơi xuống trước mắt ta, ta hơi ngẩng đầu lên, liền có thể nhìn thấy đôi chân trắng nõn như ngọc của Trưởng công chúa.
“Đỡ bổn cung qua đó!”