Đều Là Nàng
Chương 3
❮ sautiếp ❯4.
Khi đệ đệ ta đăng cơ, ta không đến dự.
Trên mỗi đạo thánh chỉ đều ghi tên một nam tử ưu tú mà phụ hoàng đã chọn.
Chỉ cần ta muốn, thánh chỉ ban ra, ta liền có thể gả cho người mình yêu.
Tạ Thừa Yến đường đường có tên trong đó.
Cho nên sau này, hắn đã trộm di chiếu từ chỗ ta, cầu xin A Đệ ban hôn.
Ta ở biên quan từng bị thương, khó có thể mang thai, hắn biết.
Ta nảy sinh tình cảm với hắn, nhưng vĩnh viễn sẽ không chủ động mở lời, hắn cũng biết.
Ngày Tạ gia trở về kinh thành, cũng là ngày ta và hắn thành hôn.
Chúng ta cùng uống rượu giao bôi, hắn chỉ trời đất mà thề, đời này kiếp này tuyệt đối không bao giờ phản bội.
Năm năm sau đó, hắn vẫn luôn tuân thủ lời thề, một lòng một dạ với ta.
Vào năm thứ năm thành hôn, chúng ta cũng có được đứa con đầu lòng.
Nhưng, hắn lại mất đi ký ức.
Điều này chẳng có gì to tát, bởi vì người thề độc là hắn, người đưa ra lời hứa cũng là hắn.
Ánh trăng chiếu rọi trên thân Tạ Thừa Yến tuổi hai mươi sáu, lại hắt ra bóng hình thiếu niên mười sáu tuổi năm nào.
Hắn nghe về mười năm của chúng ta, nhưng lại im lặng không nói một lời.
“Tạ Thừa Yến.”
Ta khẽ gọi tên hắn, rồi trong ánh mắt mờ mịt của hắn, ta đặt lên khóe môi hắn một nụ hôn.
Ta đã nghĩ, liệu có một khoảnh khắc nào đó hắn nhớ về quá khứ của chúng ta hay không.
Hắn theo bản năng đáp lại ta, nhưng ngay giây sau đó đột ngột đứng bật dậy:
“Nàng bị bệnh à, Thẩm Minh Nghi! Nàng hôn ta làm cái gì!”
Ta chống người ngồi dậy, đương nhiên mà nói:
“Chàng và ta là phu thê, ta dựa vào đâu mà không thể hôn chàng? Cho dù ta còn là bá vương ngang ngạnh của thượng cung, chàng cũng không có quyền lên tiếng.”
Hắn nhìn trái ngó phải, cuối cùng ôm chặt lấy chính mình.
“Ta… Ta mới không tin nàng.”
Ta “Hừ” một tiếng, rồi nghiêng người nằm xuống giường.
“Ngươi tin hay không thì tùy, ai thèm ngươi tin.”
“Cút cút cút, đừng quấy rầy bổn cung ngủ.”
Hắn đi rồi, một lát sau lại quay về, lầm bầm hỏi ta:
“Nhưng, ta ngủ ở đâu?”
Ta nhích ra một chỗ cho hắn.
“Thích ngủ thì ngủ, không ngủ thì cút.”
Giằng co với hắn một hồi, ta không nhịn được cơn buồn ngủ, cứ thế thiếp đi, khi tỉnh lại, trời đã sáng rõ, mà ta lại đang nằm trong lòng Tạ Thừa Yến, mắt lớn trừng mắt nhỏ với hắn.
“Không phải chàng không ngủ sao?”
“Nàng quản ta ngủ hay không làm gì.”
Hay, hay, hay…
Ta giận quá, lại tát hắn một cái.
Hắn né được, còn đắc ý nhướng mày với ta.
Ta chợt hỏi hắn:
“Nếu có một ngày, ta và Ôn Lăng đều ở trước mặt chàng, chàng sẽ chọn ai?”
Tạ Thừa Yến lùi lại một bước, nghi hoặc hỏi ta:
“Nàng hỏi chuyện này làm gì?”
“Không có gì.”
Ta quay đầu đi, không nói thêm lời nào.
Thật ra ta cũng không biết tại sao mình lại hỏi câu này.
Có lẽ là, đã thật sự tin những lời hứa hắn từng nói.
Nắng chiều bao giờ cũng đẹp, ta nhàn nhã phơi nắng, A Khê đi tới, hành lễ với ta.
“Điện hạ, Ngụy tiểu tướng quân đến ạ.”
Ngụy Thanh Dục, con gái của Nam tướng quân Ngụy Lâm.
Chỉ là lần đầu gặp nàng, người ta thường nghĩ nàng là một nam tử thanh tú.
Nàng còn chưa đợi ta đồng ý, đã nhảy từ trên tường xuống, đi tới bên cạnh ta.
Vô cùng quen thuộc ngồi xuống, vung tay, ăn sạch bánh hoa quế trong đĩa của ta.
“Nghe nói cái tên họ Tạ kia mất trí nhớ rồi à?”
Ta khẽ gật đầu, cong môi kéo nàng lại gần.
“Lần sau còn dám không một tiếng động bước vào, ta sẽ trị tội hành thích của ngươi.”
Nàng nghiêng đầu khiêu khích, càng đến gần ta hơn.
“Thẩm Minh Nghi!”
Một giọng nói nghiến răng nghiến lợi vang lên, ta quay đầu lại, liền thấy Tạ Thừa Yến chỉ vào ta và Ngụy Thanh Dục, trong giọng nói còn có chút tủi thân:
“Hắn là ai!”
Chỉ trong một đêm, thế công thủ đã đổi, hắn chỉ vào ta và Ngụy Thanh Dục:
“Đêm qua nàng nói nhiều như vậy, nhưng lại không hề nhắc đến người này.”
“Thẩm Minh Nghi, nàng và hắn có quan hệ gì, nói ta nghe xem?”
Ngụy Thanh Dục nghiêng đầu nhìn chúng ta, không nhịn được, bật cười thành tiếng.
“Tên này đầu óc bị va hỏng rồi, lại dám lớn tiếng với ngươi.”
Nói xong, nàng khiêu khích, nghiêng đầu hôn lên má ta một cái.
“Ta còn dám xấc xược hơn nữa, có giỏi thì đánh ta đi.”
Ta nghĩ, Tạ Thừa Yến năm mười sáu tuổi chỉ mong ta thích người khác, vì tình yêu mà mệt mỏi, không can dự triều chính nữa.
Dù sao năm đó hai chúng ta cùng nhau quỳ trước Phật, mắng chửi nhau, người sau còn khó nghe hơn người trước.
Nhưng người trước mắt lại đỏ mắt giận dữ, bước nhanh tới, giáng một quyền về phía Ngụy Thanh Dục.
“Ai cho phép ngươi sỉ nhục Trưởng công chúa Đại Sở ta!”
“Cho dù nàng có ác độc, có xấu xa đến đâu, cũng không cho phép ngươi xúc phạm dù chỉ một chút!”
Ngụy Thanh Dục nghiêng đầu né tránh, lêu lổng trốn sau lưng ta, cong môi nói với hắn:
“Muốn động vào ta? Cẩn thận Trưởng công chúa của ngươi trị tội ngươi đấy.”
Ta thở dài một tiếng, đi đến trước mặt Tạ Thừa Yến, gỡ bàn tay đang nắm chặt của hắn ra.
“Chàng chấp nhặt một nữ tử làm gì? Tạ Thừa Yến, đừng nhỏ mọn như vậy.”
Tạ Thừa Yến ngẩn ra, giây tiếp theo liền hiểu ý ta, cẩn thận đánh giá Ngụy Thanh Dục một lượt, bất giác thở phào nhẹ nhõm.
“Ta chỉ sợ nàng bị người ta lừa gạt, Thẩm Minh Nghi, nàng làm việc trước nay luôn hấp tấp.”
Ta nghẹn lời, cố gắng lắm mới giữ được tay phải đang định giơ lên.
Tạ Thừa Yến.
Hắn thì biết cái gì.
5.
Chẳng hiểu sao, Tạ Thừa Yến vốn luôn từ chối thái y chữa trị lại đổi ý, muốn chữa chứng mất trí nhớ của mình.
Thế là mấy ngày nay, ban ngày hắn lấy ta làm lá chắn để đi gặp lão Hầu gia, tối về lại ỉu xìu chờ thái y châm cứu.
“Thẩm Minh Nghi, cha ta già quá rồi…”
“Thẩm Minh Nghi, có thể đừng để Ngụy Thanh Dục đến được không?”
“Thẩm Minh Nghi, quán hoành thánh ở phố Đông đâu mất rồi?”
“Thẩm Minh Nghi…”
Ta lấy bánh ngọt nhét vào miệng hắn, giơ tay uy hiếp:
“Ngoan ngoãn một chút, không ta đuổi ngươi ra ngoài.”
Hắn ngậm bánh ngọt, yếu ớt nói:
“Vậy thì ta cầu còn không được.”
Cứ thế một tháng trôi qua, bệnh tình của hắn vẫn không có tiến triển, ngày ngày ồn ào náo nhiệt, cuộc sống cứ thế trôi đi.
Chỉ là không hiểu sao, Tạ Thừa Yến dù ở độ tuổi nào, cũng luôn bất mãn với Ngụy Thanh Dục.
Cả ngày kiếm chuyện, hai người họ ngày nào cũng như chó với mèo.
Hôm đó, Ngụy Thanh Dục lại đến, thấy ta đang tựa vào gốc cây ăn táo, nàng cũng đòi một miếng.
“Tạ Thừa Yến vừa gặm một miếng, ngươi còn muốn ăn không?”
Nàng nói không, bảo Tạ Thừa Yến chiếm tiện nghi của ta.
Giữa tiếng cười nói vui vẻ, bên ngoài bỗng ồn ào, một mũi tên lao vút tới.
Ta nghiêng người né tránh, ngẩng đầu nhìn cánh cổng viện bị đạp tung.
Tạ Thừa Yến kéo ta vào lòng, ôm chặt lấy ta, nhưng khi nhìn thấy Ôn Lăng đứng ngoài cửa, tay hắn khẽ buông lỏng.
Ôn Lăng mặc bộ xiêm y màu hồng nhạt của thiếu nữ, mái tóc đen được buộc lại bằng một cây trâm ngọc, nàng ta đưa tay về phía Tạ Thừa Yến:
“A Yến, đừng để ả ta lừa, mau lại đây.”
Tạ Thừa Yến buông ta ra, theo bản năng tiến lên một bước.
“A Lăng.”
Giây tiếp theo, một con dao găm kề ngang cổ hắn.
Giọng ta lạnh đi.
“Tạ Thừa Yến, chàng dám bước tới, ta liền giết chàng.”
Ta nhìn về phía Ôn Lăng, sát khí ngập tràn trong mắt.
“Ngươi còn dám trở lại, năm đó chính là ngươi đã hạ độc giết Hầu phu nhân, khiến lão Hầu gia suy sụp, ôm ý định tự vẫn, bị các ngươi thừa cơ hãm hại cả nhà lưu đày!”
“Ôn Lăng, hôm nay bản cung sẽ băm ngươi thành tám mảnh.”
Ta đã từng trong rất nhiều đêm khuya thấy Tạ Thừa Yến cô độc ngồi dưới gốc cây, nắm chặt ngọc bài mà mẫu thân hắn để lại, thổ lộ nỗi nhớ nhung.
Cũng từng kinh hãi khi gặp lại lão Hầu gia với mái đầu bạc trắng.
Ta đẩy Tạ Thừa Yến ra sau lưng, cầm lấy cây trường tiên trong tay A Khê định tiến lên.
“Thẩm Minh Nghi.”
Ngụy Thanh Dục kéo ta lại, nàng tiến lên một bước, vặn vẹo cổ tay.
“Trong bụng còn có một đứa bé, chuyện đánh nhau cứ để ta.”
“Ngươi còn tưởng mình là Xích tướng quân năm xưa sao? Để ý đến thân thể của mình một chút.”
“Đó là đứa con mà ngươi đã mong chờ suốt năm năm.”
Dứt lời, vô số ám vệ từ trên mái nhà nhảy xuống, trong ánh mắt kinh ngạc của Ôn Lăng, cánh cửa lớn từ từ đóng lại.
Thật ra, ngay khi biết Tạ Thừa Yến nhìn thấy Ôn Lăng, ta đã biết nàng ta đến để báo thù.
Để mặc người khác chém giết là điều tuyệt đối không thể, vì vậy ngay trong đêm đó, bồ câu đưa thư chia làm hai ngả, một bay về phía hoàng cung, một bay đến phủ đệ của Nam Bắc tướng quân.
Ta đã an ổn quá lâu, lâu đến mức tất cả mọi người đều quên mất, ta cũng là một thiếu nữ anh hào từng sống sót qua cuộc tranh giành hoàng vị năm đó.
Thẩm Minh Nghi, trưởng công chúa Thừa Đức, dòng dõi hoàng tộc, huyết thống đế vương.
Một ngọn trường thương lấy đầu địch, uy vũ không ai bằng Xích tướng quân.
Chỉ trong thời gian một chén trà, bên ngoài viện một mảnh yên bình, trong viện máu chảy lênh láng.
Ôn Lăng được đám thị vệ bảo vệ phía sau, nàng ta rơi lệ nói với Tạ Thừa Yến:
“A Yến, giờ thiếp đang ở ngay trước mặt chàng, chàng tin ả ta sao?”
“Chàng từng nói sẽ đối xử tốt với thiếp cả đời, cho dù chàng quên mất lời thề với thiếp, lẽ nào chàng cũng quên ả ta đã sỉ nhục chàng thế nào rồi ư?”
“A Yến, ả ta hại chết mẫu thân chàng, còn muốn chàng làm cha của con người khác, ả ta thừa dịp chàng mất trí nhớ mà ức hiếp, sỉ nhục chàng, chàng tuyệt đối không thể tin ả ta thêm nữa… A Yến, thiếp mới là vị hôn thê của chàng.”
Đối diện với ánh mắt đắc ý của Ôn Lăng, ta bàng hoàng quay người, lại thấy Tạ Thừa Yến giương cung, nhắm mũi tên về phía ta.
“Tạ Thừa Yến! Ngươi điên rồi à!”
Bên tai là tiếng gào thét của Ngụy Thanh Dục.
Ta và Tạ Thừa Yến nhìn nhau, trong đôi mắt ấy, ta thấy lại những chuyện xưa của chúng ta.
“Thẩm Minh Nghi, nàng không nói thì ta chẳng hiểu gì cả, nói cho cùng, cũng chỉ là không tin ta mà thôi.”
“Thẩm Minh Nghi, đừng khóc, ta không chết dễ dàng vậy đâu, ta còn phải tìm nàng đòi thù lao nữa chứ…”
“Thẩm Minh Nghi, ta có chút thích muội, ta chỉ nói vậy thôi, cho dù muội có từ chối ta thì ta cũng không buồn đâu… Thật ra… vẫn sẽ có chút.”
“Minh Nghi, ta sẽ không bao giờ chĩa kiếm vào muội nữa.”
Về sau, hắn cố chấp nắm lấy tay ta, viết nên hôn thư của chúng ta.
“Sau này, nếu ta phụ muội, ngàn vạn lần đừng nương tay, đối với ta bây giờ mà nói, dù chết vạn lần, cũng khó mà nguôi được mối hận này, hận bản thân này, lại khiến muội đau lòng.”
“Minh Nghi, người đưa ra lời hứa là ta, người thực hiện lời thề, cũng phải là ta, muội không cần phải làm gì cả, muội cứ đứng ở đó, ta sẽ yêu muội.”
Cuối cùng, tất cả mọi thứ vỡ tan vào khoảnh khắc hắn chĩa mũi tên về phía ta.
Vô số mảnh vỡ cứa vào tim ta, máu chảy đầm đìa, đau thấu tâm can.
Ta chợt bật cười, trong mắt rốt cuộc cũng đọng lại chút nước mắt.
“Thật sự là… sai lầm quá lớn mà…”
Nước mắt rơi xuống đất, ta siết chặt ống tay áo giấu ám tiễn.
Vừa giơ tay lên, đối diện với nụ cười của hắn, động tác liền khựng lại.
“Thẩm Minh Nghi.”
Hắn khẽ gọi ta, trong mắt thoáng hiện vẻ bất đắc dĩ.
“Ngày đó muội hỏi ta, nếu có một ngày muội và Ôn Lăng đều ở trước mặt ta, ta sẽ chọn ai.”
“Ta không ngốc, ta biết mình nên tin ai.”
Ôn Lăng đang thúc giục hắn.
“A Yến! Mau giết ả đi!”
Ngụy Thanh Dục muốn đánh thức hắn.
“Tạ Thừa Yến, ngươi sẽ phải hối hận.”
Nhưng hắn nhìn ống tay áo giấu ám tiễn của ta, khẽ thở dài một tiếng.
“Thẩm Minh Nghi, trước giờ không hề khinh thường lừa gạt ta trong những chuyện như thế này.”
“Cũng giống như nàng chưa từng tin ta.”
Trong ánh mắt ngỡ ngàng của ta, mũi tên xé gió lao đi, nhắm thẳng vào tim Ôn Lăng.
Nhưng rốt cuộc hắn vẫn là chàng thiếu niên mười sáu tuổi từng say mê Ôn Lăng, tay run rẩy, vẫn bắn trượt.
Dù vậy, Tạ Thừa Yến biết, hắn đáng lẽ phải giết nàng.
Đêm đó hắn không ngủ, người hắn hận nhất trở thành thê tử, người hắn yêu mến lại hóa kẻ thù, mẫu thân qua đời, phụ thân tóc bạc phơ.
Điều an ủi duy nhất là người hắn ủng hộ đã lên ngôi hoàng đế.
Khi biết tin mẫu thân mất, hắn gần như suy sụp, muốn đi tìm phụ thân để hỏi rõ, nhưng Thẩm Minh Nghi đã giữ tay hắn lại, dịu dàng hỏi:
“Chàng còn muốn lão Hầu gia phải đau lòng thêm lần nữa sao? Người không chịu nổi đâu, Tạ Thừa Yến, con người ta phải sống thật tốt, không chỉ sống cho bản thân, mà còn phải sống cho những người đã khuất.”
“Đối với kẻ thù, chàng sống hạnh phúc chính là cách trả thù tốt nhất; đối với người thân, người yêu, chàng bình an là đã bù đắp được phần nào tiếc nuối vì không thể cùng chàng đi hết cuộc đời.”
Ta đưa tay lau nước mắt cho hắn, rồi ôm hắn vào lòng:
“Ngày mai, chúng ta sẽ đi gặp lão Hầu gia, và cũng đi gặp… mẫu thân của chàng.”
Tạ Thừa Yến nhìn ta, không hiểu sao lại gật đầu.
Đáng lẽ hắn và Thẩm Minh Nghi phải là kẻ thù.
Nhưng vào đêm khuya, khi nhìn thấy người bên cạnh nhíu mày khó chịu, trong khoảnh khắc giúp nàng giãn đôi mày, hắn chợt nhớ đến thiếu nữ hoạt bát, rạng rỡ kia, nụ cười của ta luôn ẩn chứa vị đắng chát.
Nhớ tới Thẩm Minh Nghi tuổi hai mươi lăm mà hắn gặp, trên người ta có thêm phần dịu dàng, khóe môi luôn nở nụ cười, nhưng chỉ cần liếc mắt là có thể nhận ra đó là nụ cười hạnh phúc.
Hắn dạo bước trong sân rất lâu, cuối cùng tìm được cuốn sách mình thích đọc ở góc sân, toàn bộ sân đều bài trí theo sở thích của Thẩm Minh Nghi, đồ của hắn rất ít, ít đến đáng thương.
Dưới sự hướng dẫn của A Khê, hắn mở thư phòng của mình, bị cách trang hoàng bên trong làm cho hoảng sợ.
Tất cả đều là Thẩm Minh Nghi.
Thẩm Minh Nghi nằm trên bàn, Thẩm Minh Nghi ngồi trên xích đu, Thẩm Minh Nghi cưỡi ngựa qua Trường An, Thẩm Minh Nghi vui đùa bên dòng suối, tất cả đều là những dáng vẻ Thẩm Minh Nghi mà hắn chưa từng thấy qua.
Trên bàn sách giữa những bức họa này là một đôi giày đầu hổ chưa thêu xong.
Tạ Thừa Yến tuổi hai mươi sáu rất yêu, rất yêu Thẩm Minh Nghi.
Hắn hỏi A Khê:
“Ta… có phải đã thật sự cầu xin rất lâu mới cưới được nàng?”
A Khê đáp:
“Bảy ngày, ngài đã quỳ suốt bảy ngày, thời gian đầu, bệ hạ không cho phép ai mang đồ ăn cho ngài, còn phong hầu bái tướng cho ngài, cũng chỉ để ngài từ bỏ ý định cưới điện hạ.”
“Sau đó, bệ hạ mềm lòng, người phái người đi tìm công chúa điện hạ, vì thế trước mặt quần thần, người quỳ liền biến thành ngài và điện hạ.”
Tạ Thừa Yến mười sáu tuổi im lặng, cuối cùng hắn cũng thừa nhận, hắn đã chiếm lấy thân xác của Tạ Thừa Yến tuổi hai mươi sáu, người rất yêu, rất yêu Thẩm Minh Nghi.
“Ta đồng ý trị liệu.”
Trả hắn lại cho ta.
Cũng trả lại một Thẩm Minh Nghi dịu dàng, hạnh phúc, luôn cười mỉm với hắn cho Tạ Thừa Yến của tuổi hai mươi sáu.
Vào khoảnh khắc mũi tên bắn về phía Ôn Lăng, Tạ Thừa Yến mười sáu tuổi đã nghĩ, hắn đã báo thù cho mẫu thân.
Ngày gặp Ôn Lăng, nàng ta nói:
“A Yến, ta lấy chồng rồi, là Thẩm Minh Nghi ép ta lấy chồng.”
“Những năm qua, nàng ta luôn không cho chúng ta gặp mặt, nhưng A Yến, đáng lẽ chúng ta phải ở bên nhau, đều là Thẩm Minh Nghi hủy hoại tất cả!”
Nàng ta nói dối, người nàng ta lấy là Tần Vương thế tử.
Nàng ta đã hại chết mẫu thân.
Nàng ta còn muốn hại chết thê tử hiện tại của hắn.
Tạ Thừa Yến không ngốc, những cái gọi là chân tướng kia, trong một tháng chung sống này đã chắp vá thành quá khứ trọn vẹn của hắn và Thẩm Minh Nghi.
Ôn Lăng, dốc hết tất cả, cũng chỉ là muốn giết Thẩm Minh Nghi mà thôi.
Nàng ta từ nhỏ đã cố chấp lại ham quyền lực, một khi đã quyết định chuyện gì, chết cũng phải làm cho bằng được.
Cũng chính vì hiểu rõ điều này, Tạ Thừa Yến mới có thể thản nhiên chấp nhận việc nàng ta lấy người khác.
“A Lăng.”
Tạ Thừa Yến nhìn Ôn Lăng đang nằm trên mặt đất, ném cây cung xuống.
“Chúng ta đều đáng chết.”
Để Thẩm Minh Nghi được bình an vui vẻ cả đời, để Tạ Thừa Yến của tuổi hai mươi sáu trở về, cùng ta đầu bạc răng long.
Hắn vừa nói, một giọt nước mắt rơi xuống đất, rồi cứ thế ngã xuống.
“Tạ Thừa Yến!”
Hắn nhìn Thẩm Minh Nghi chạy về phía mình, trong hoảng hốt, nhìn thấy thiếu nữ vận một bộ váy đỏ, đầu cài đầy châu ngọc, tức giận đến mức hai má đỏ bừng, ném quả cầu tuyết về phía hắn.
Từ đó thế giới mất đi sắc màu, thiếu nữ phồng má, hét lớn về phía hắn:
“Tạ Thừa Yến!”
Hắn nghĩ, hắn nên quay về, xin lỗi Thẩm Minh Nghi của tuổi mười lăm.
Nói với ta rằng “Xin lỗi nàng, đã hiểu lầm nàng nhiều năm như vậy.”
Nói với ta: “Thẩm Minh Nghi, mệt mỏi lắm phải không?”
Nói với ta “Sau này, ta sẽ cùng nàng sánh vai.”
Năm đó tại thọ yến của bệ hạ, một thân hồng y xông vào trước điện, thiếu nữ uyển chuyển múa điệu múa, rốt cuộc đã đi vào trong tim hắn.
Sau đó, là những đối chọi gay gắt, không thể nói thành lời.
Giữa hắn và ta, khi còn niên thiếu, căn bản không có chỗ cho những vấn vương quấn quýt.
“Thẩm Minh Nghi, duyên phận của ta và nàng, thuở ban đầu, thật sự mỏng manh như gió thoảng qua liền tan biến.”