1. Home
  2. Chữa Lành
  3. Đều Là Nàng
  4. Chương 4

Đều Là Nàng

Chương 4

❮ sau

 

6.

 

Tạ Thừa Yến hôn mê ba ngày, tất cả thái y trong Thái Y Viện đều không tìm ra nguyên nhân.

 

Ta uống thuốc an thai, nhìn đệ đệ ta đi qua đi lại trong phòng.

 

“Trẫm muốn ngũ mã phanh thây Ôn Lăng!”

 

“A tỷ, không thể chờ Tạ Thừa Yến được nữa, tỷ phải lập tức theo ta hồi cung! Bên ngoài quá nguy hiểm!”

 

“Ta không đi.”

 

Ta ngẩng đầu, nhìn đệ ấy.

 

“Chàng ấy và ta là phu thê, chàng ấy không đi, ta cũng không đi.”

 

“A tỷ! Sao tỷ cứ phải cố chấp như vậy! Trong bụng tỷ còn đang mang…”

 

Đệ ấy lúc này mới nhớ ra Tạ Thừa Yến là phu quân của ta, giọng dịu xuống:

 

“A tỷ, nếu tỷ không đi, ta sẽ phái thêm người đến bảo vệ tỷ.”

 

Đệ ấy tựa đầu vào gối ta như hồi còn nhỏ, nhưng lời nói ra lại vô cùng lạnh lẽo:

 

“Ôn Lăng, lập tức hành hình.”

 

Ta thở dài, không ngờ rằng có một ngày ta lại phải cầu xin cho nàng ta.

 

“Xin hãy cho nàng ta toàn thây, Bệ hạ.”

 

Sau khi Tạ Thừa Yến ngất đi, Ôn Lăng bất chấp đau đớn, cố bò vài cái về phía Tạ Thừa Yến.

 

Nàng ta nói:

 

“Thẩm Minh Nghi, rõ ràng ta chỉ muốn giết ngươi, nếu không có ngươi, Tần Vương có thể đăng cơ, ta sẽ là Thái tử phi, A Yến, dù thế nào, cũng sẽ là cận thần của thiên tử, ta đã tính toán cả rồi, A Yến của ta tốt như vậy… Chàng ấy tốt như vậy…”

 

Hắn tốt như vậy, vậy mà nàng ta lại giết mẫu thân hắn.

 

“Nhưng ta sinh ra là để làm người đứng trên kẻ khác! Thẩm Minh Nghi, dựa vào cái gì mà ngươi vừa sinh ra đã có tất cả, dựa vào cái gì mà ngươi được hưởng cuộc sống an nhàn sung sướng như bây giờ!”

 

Ta không thèm giải thích gì với nàng ta, nhưng đi đến bước đường này, là ta cầu được ước thấy.

 

“Bọn họ nói với ta, chàng ấy đã quên hết mọi chuyện về ngươi, A Yến rõ ràng là người muốn giết cô nhất, vậy mà chàng ấy lại bảo vệ ngươi!”

 

Nàng ta nói, phun ra một ngụm máu, đưa tay về phía Tạ Thừa Yến:

 

“Thẩm Minh Nghi, ta chỉ là… thua ngươi mà thôi…”

 

Cuối cùng ta cũng quay lại nhìn nàng ta, lạnh nhạt nói:

 

“Không, ngươi đã thua tất cả, và vĩnh viễn không bao giờ thắng được ta.”

 

Có lẽ vì đang mang thai, ta lại nổi lòng trắc ẩn.

 

Dù sao cũng từng là đích nữ nhà tướng, thôi thì giữ lại chút tôn nghiêm cuối cùng cho nàng ta vậy.

 

Nàng ta đã trọng thương, vốn dĩ cũng chẳng sống được bao lâu.

 

Một chén rượu độc kết liễu tính mạng Ôn Lăng, vứt xác ra bãi tha ma, chẳng còn ai nhớ đến tiểu thư Ôn gia phong thái hơn người năm nào.

 

Tạ Thừa Yến tỉnh lại vào ngày thứ tư, hắn mở mắt nhìn ta, khóe mắt cong lên, suýt chút nữa bật khóc.

 

“Nương tử…”

 

Ta mỉm cười, từ từ đến gần hắn.

 

Tạ Thừa Yến mím môi định hôn ta, nhưng bị ta tát cho một cái.

 

“Còn biết đường về cơ đấy…”

 

Ta còn tưởng phải sống cả đời với Tạ Thừa Yến mười sáu tuổi, trong lòng còn dựng cho hắn một tấm bia.

 

Ai ngờ, hắn lại khôi phục ký ức như vậy.

 

Tạ Thừa Yến chỉ cho rằng mình vừa trải qua một giấc mơ kỳ lạ, thấy ta đỏ hoe mắt, đau lòng ôm ta vào lòng.

 

“Phải tỉnh lại thôi, nếu không, Minh Nghi của ta sẽ phải bạc đầu răng long với người khác mất.”

 

Trái tim ta an định lại, khẽ nhắm mắt trong lòng hắn.

 

“Mừng chàng về nhà, Tạ Thừa Yến.”

 

7.

 

Ngày ta lâm bồn, bên ngoài người đứng đen nghịt, chẳng biết từ khi nào, người ở bên cạnh ta đã là Tạ Thừa Yến.

 

Hắn nắm tay ta, lau đi những giọt mồ hôi lấm tấm trên trán ta.

 

“Minh Nghi, sớm biết thế này, ta thà cả đời không con nối dõi, cũng không muốn nàng chịu khổ sở thế này.”

 

Ta cố gắng gượng cười với hắn , nhưng cuối cùng, vẫn nghẹn ngào nói một câu:

 

“Tạ Thừa Yến, ta sợ.”

 

Mẫu thân ta, cũng vì khó sinh đệ đệ ta mà qua đời.

 

“Đừng sợ, cùng lắm thì ta và nàng cùng nhau đi qua cầu Nại Hà, lại làm một đôi phu thê ân ái.”

 

“Nhưng, Minh Nghi, nàng là Trưởng công chúa Thừa Đức, ngoài Thiên Thần ra, không ai có thể mang nàng đi.”

 

Hắn hôn lên trán ta, trong mắt thoáng hiện vẻ sát ý.

 

“Con của nàng, cũng không thể.”

 

Trong cơn mê man, ta thấy ngọc bài bên hông Tạ Thừa Yến lóe sáng, ta gắng hết sức, mơ hồ nghe được một câu:

 

“Sinh rồi, sinh rồi!”

 

Ta cũng chìm vào một giấc mộng kỳ lạ.

 

Ta mơ thấy năm mười lăm tuổi, bỗng một dạo nọ, Tạ Thừa Yến rất lạ.

 

Hắn dặn ta ăn ít đồ lạnh, bảo ta đừng quá cố chấp, mọi việc đều có thể dựa vào hắn.

 

Khi ấy ta thật sự sợ hắn bị ta giày vò đến phát điên, nên tránh hắn rất xa.

 

Vậy mà hắn vẫn cứ sáp lại.

 

“Nàng giải thích với ta một chút cũng không sao, nàng giải thích thì ta sẽ tin, ta ngốc nghếch, nàng không nói, chúng ta lại hiểu lầm nhau nhiều năm.”

 

“Thẩm Minh Nghi, nàng hãy đối xử tốt với bản thân mình một chút, đừng chuyện gì cũng tự mình gánh vác.”

 

Ta rùng mình, lùi lại mấy bước nhỏ, cách xa hắn.

 

“Chàng thật sự có bệnh.”

 

“Chàng điên rồi à!”

 

Hắn cũng không làm ầm ĩ, chỉ nghiêng đầu nhìn ta cười.

 

“Ngày mai ta sẽ nói rõ ràng với nàng, chúng ta có thể tránh được rất nhiều tai họa.”

 

Nói gì cơ? Nói cái rắm!

 

Tháng đó, sau khi tan triều ta liền đóng cửa ở trong phủ, sai người hầu canh phòng cẩn mật, không cho hắn vào.

 

Mãi đến một tháng sau, Tạ Thừa Yến lại bắt đầu đối nghịch với ta trên triều, ta mới thở phào nhẹ nhõm.

 

Hóa ra không phải là mất trí nhớ.

 

Vị Sài nương tử luôn đối xử dịu dàng với mọi người kia, thê tử của lão Hầu gia, mẫu thân của Tạ Thừa Yến, đã để lại di vật cuối cùng, bảo vệ chúng ta.

 

Thời gian trôi qua, cho dù cuối cùng chúng ta vẫn phải trải qua muôn vàn khổ nạn, mới đi đến được kết cục ngày hôm nay.

 

Sau khi Tạ Thừa Yến khôi phục ký ức, hắn thường nói mình đã có một giấc mơ trở về quá khứ, nhưng mỗi khi nhắc đến đều khẽ thở dài.

 

“Đáng tiếc, có lẽ là do số mệnh, ta được gặp nàng khi ấy, biết rõ nàng khổ sở, nhưng lại bị trói buộc, không thể nói, không thể làm gì.”

 

Hắn ôm lấy ta, nước mắt thấm ướt cả áo.

 

“Minh Nghi, ta lúc đó, thật sự là hỗn xược.”

 

Ta không phủ nhận, mỉm cười lau nước mắt cho hắn.

 

“Là ta đã không mở lời với chàng.”

 

May mắn thay, bây giờ cuộc sống đã an ổn, bình dị mà hạnh phúc.

 

Điều ta mong cầu, cũng chỉ có vậy.

 

Từ đó về sau, yến tiệc Thanh Sơn, năm tháng vui vầy, say giấc trăm năm.

 

Chẳng phụ, giai nhân.

 

Phiên ngoại:

 

Tạ Thừa Yến năm mười sáu tuổi tỉnh dậy, chợt nhận ra mình vừa gặp một cơn ác mộng.

 

Hắn lại mơ thấy mình cưới Thẩm Minh Nghi!

 

Lạy trời, hắn tuyệt đối không thể cưới cái tên ngang ngược vô lại này!

 

Nhưng ngẫm lại, ngoài chuyện hắn cưới Thẩm Minh Nghi, những thứ khác hắn lại chẳng nhớ gì.

 

Nhớ đến dáng vẻ Thẩm Minh Nghi lau nước mắt cho mình trong mơ, hắn quyết định hôm nay sẽ không vạch tội nàng nữa.

 

Nhưng Thẩm Minh Nghi vừa thấy hắn, đã buông một câu “Xúi quẩy”, rồi quay người chạy đi thật xa.

 

Cứ như thể nhìn thấy thứ gì đó không sạch sẽ vậy.

 

Tạ Thừa Yến: “…”

 

Sau này, họ vẫn đối đầu gay gắt trên triều đình, mãi cho đến rất nhiều năm sau, hắn quên đi giấc mộng hoang đường kia.

 

Nửa đêm mộng mị, mẫu thân hắn xuất hiện trong giấc mơ, bà véo tai hắn, vừa cười vừa mắng:

 

“Đúng là đồ không có tiền đồ.”

 

Tạ Thừa Yến cảm thấy, việc có tiền đồ nhất mà hắn làm trong đời này chính là đeo bám Thẩm Minh Nghi.

 

Một người ngang bướng, cần một người yêu có đuổi thế nào cũng không đi.

 

Thế là, hắn cưới được Thẩm Minh Nghi.

 

Thế là, hắn có một nữ nhi gái đáng yêu, giống nàng như đúc.

 

Thế là, cuối cùng hắn cũng thoát khỏi Ngụy Thanh Dục, cùng nàng thương du ngoạn khắp non sông.

 

Một đời này cuối cùng cũng viên mãn, chẳng cần chén rượu yến Thanh Sơn, trăm năm sau, vui vẻ bên nhau trọn đời.

 

Hết

❮ sau

Chức năng bình luận hiện chỉ có thể hoạt động sau khi bạn đăng nhập!

Đồng ý Cookie
Trang web này sử dụng Cookie để nâng cao trải nghiệm duyệt web của bạn và cung cấp các đề xuất được cá nhân hóa. Bằng cách chấp nhận để sử dụng trang web của chúng tôi