Đều Là Nàng
Chương 2
❮ sautiếp ❯2.
Quả nhiên, đêm đó liền có người đến báo, Tạ Thừa Yến bị lão Hầu gia đuổi khỏi phủ.
Ta chầm chậm bước đến, mỉm cười ngồi xuống.
“Ôi~ Sao lại thảm hại thế này?”
Hắn không nói tiếng nào, quay mặt đi, trong mắt đã ngấn lệ.
Từng hạt mưa lất phất rơi, hắn ngồi thu mình trong góc, trông thật đáng thương.
Ta đưa tay, lau đi những giọt nước mưa trên mặt hắn:
“Tháng trước chàng mới dâng tấu chương vạch tội phụ thân chàng.”
Lão Hầu gia tuổi cao mới có con, nay đã đến tuổi lục tuần.
Ngài ấy không chịu già, ngày nào cũng đến diễn võ trường tìm người tỉ thí, thua trận rồi còn làm ầm ĩ một trận.
Người khác thì không sao, ngài ấy lại tự làm mình tức giận đến mất ngủ.
Tạ Thừa Yến dâng tấu chương tố cáo ngài ấy làm loạn quân quy, khiến lão Hầu gia giận đến mức râu tóc dựng ngược, nhưng ngày hôm sau vẫn ngoan ngoãn không đến nữa.
Cứ như vậy, mối thù giữa hai cha con ngày càng sâu đậm.
Ấy thế mà, Tạ Thừa Yến mười sáu tuổi kinh ngạc ngẩng đầu:
“Ta nào có gan tố cáo cha ta? Thẩm Minh Nghi, nàng lại gạt ta?!”
“Tránh ra, ta không cần nàng cười nhạo.”
Hắn ta hất tay ta ra, đi về phía Ôn phủ.
Giọng ta lạnh xuống:
“Chàng muốn đi tìm Ôn Lăng, e là không được rồi.”
Hắn dừng bước, dường như thật sự muốn nghe ta nói gì:
“Toàn bộ người nhà họ Ôn, từ năm năm trước, đã bị ta hạ lệnh xử trảm.”
Bầu trời bỗng vang lên một tiếng sấm trầm đục, hắn quay đầu nhìn ta, hai tay giấu trong tay áo siết chặt.
Mưa càng lúc càng lớn.
“Thẩm—Minh—Nghi!”
Ta cười phủi những hạt mưa trên người, móng tay cũng vô thức bấm vào da thịt.
“Ta thấy đúng là không thể nói lý với chàng, nhưng Tạ Thừa Yến, chàng đừng hủy hoại thân thể phu quân ta, sau này chàng ấy trở về mà thấy thân thể ốm yếu bệnh tật, e là khó mà chấp nhận.”
Liếc mắt nhìn, A Khê đưa cho hắn một chiếc ô:
“Nếu chàng bình tĩnh lại, chúng ta sẽ nói chuyện đàng hoàng.”
“Nếu không thể, chàng hãy ký vào đơn hòa ly, đôi ta êm đẹp mà chia tay, đợi ngày chàng khôi phục ký ức, chúng ta sẽ bàn lại sau.”
“Nhưng Tạ Thừa Yến, chàng nhớ kỹ, nếu chàng làm ta tổn thương quá sâu, thì sau này dù chàng có chết trước mặt ta, ta cũng sẽ không thèm nhìn chàng lấy một lần.”
Ta nghĩ hắn sẽ không bao giờ đến gặp ta nữa.
Vậy mà ngày hôm sau, hắn lại gõ cửa Lê Viên.
Đứa bé trong bụng hôm qua quấy quá, ta gần như cả đêm không ngủ.
Thấy dáng vẻ mệt mỏi của ta, ánh mắt hắn khẽ lay động, quay đầu đi một cách không tự nhiên:
“Thẩm Minh Nghi, nếu nàng bịa chuyện có lý một chút, ta còn tin được một phần.”
Ta đột nhiên tỉnh táo lại, không nhịn được mà bật cười.
Vỗ một cái lên mặt hắn:
“Nói chuyện tử tế không được à? Miệng lưỡi cứ như vừa ăn thuốc nổ vậy.”
Mở miệng ngậm miệng đều là không tin ta, không tin ta, vậy sao còn đứng trước mặt ta?
Chẳng qua chỉ là mạnh miệng mà thôi.
Ta như trở lại năm mười lăm tuổi, cái thời mà ta ngày ngày tát hắn.
Nhưng hắn cúi đầu, giọng nói có chút lạc lõng:
“Ta… Hôm nay gặp Ôn Lăng.”
“Nàng ấy lấy chồng rồi, Thẩm Minh Nghi, mười năm qua rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”
Khóe môi vẫn giữ ý cười, ta nghiêng đầu nhìn hắn, ánh mắt sắc bén trong thoáng chốc, nhưng giọng nói lại trở nên nhẹ nhàng:
“Chàng nói, chàng gặp ai cơ?”
Hắn cúi đầu, không nói thêm gì nữa.
Ta đưa tay nắm lấy cổ áo hắn, đột ngột kéo mạnh xuống.
“Này! Thẩm Minh Nghi, nàng làm cái gì vậy!”
Ta cười như không cười:
“Chẳng phải chàng muốn nghe chuyện quá khứ của đôi ta sao? Ta sẽ kể cho chàng nghe từng chữ một.”
Nói rồi, ta kéo hắn vào trong phòng.
Tạ Thừa Yến liền kêu la om sòm.
“Thẩm Minh Nghi, nàng đừng tưởng có thai rồi thì ta không dám động thủ!”
“Thẩm Minh Nghi, nàng buông ra!”
Ta ném hắn lên giường, vỗ tay, rũ mắt nhìn hắn:
“Chúng ta nói chuyện trên giường.”
3.
Ta và Tạ Thừa Yến quen biết nhau hơn hai mươi năm, khi đó ta còn ở trong hoàng cung, chúng ta không thường xuyên gặp mặt.
Mãi đến khi phụ hoàng bệnh nặng, Tần Vương nắm binh quyền, tỏ ý muốn tạo phản.
Khi đó đệ đệ ta mới chín tuổi, ta cũng chỉ vừa mới cập kê.
Để bảo vệ đệ ấy, ta đã tạo ra vẻ ngoài tham lam quyền thế, chĩa hết mọi mũi nhọn về phía mình.
Cũng nhờ đó, mà kết giao với các quyền thần, đại thần cho đệ ấy.
Từ đó, trong triều chia làm ba phe, một phe Tần Vương, một phe hoàng thất, và một số ít các vị nguyên lão không theo phe nào.
Rất nhiều người không ưa ta, Tạ Thừa Yến là người nổi bật trong số đó.
Hắn cho rằng ta muốn mưu đồ soán ngôi, thường xuyên đối đầu với ta.
Chúng ta ở trên triều đình tranh cãi đến đỏ mặt tía tai, đảo mắt một cái hắn đã bị ta phạt quỳ, bị ta đuổi theo tát.
Ta tuổi trẻ, lòng dạ cao ngạo, không muốn giải thích với hắn, vì thế đánh đến cuối cùng, đối phương ở trước Phật đều cầu nguyện cho đối phương chết.
Vừa thành kính lại vừa ác liệt.
Hắn trung thành với đệ đệ ta, đệ đệ ta lại bị ép diễn cảnh bất hòa với ta, thế nên hắn càng thêm chán ghét ta.
Cứ như vậy, chúng ta cũng thăm dò được rõ ràng phe cánh của Tần Vương có bao nhiêu người.
Chỉ tiếc, trước mặt chúng ta là một ngọn núi cao.
Năm Chiêu Minh thứ ba mươi hai, Tần Vương để thuận lợi lên ngôi hoàng đế, đã lấy tính mạng của vạn người làm vật tế, hãm hại Tạ Hầu có ý đồ mưu phản.
“Nhân chứng vật chứng” đều đầy đủ, phụ hoàng không còn cách nào, đành phải lưu đày cả nhà Tạ gia. Lúc đó trong tay ta tạm thời không có binh quyền, một đám văn thần, chỉ có thể mặc cho người ta chém giết.
Vì vậy, ta xin được đến biên quan, cầu hai vị tướng quân Nam Bắc nghe theo ta sai khiến.
Hai vị tướng quân Nam Bắc chỉ trung thành với hoàng thất Đại Sở, còn việc ai ngồi trên ngai vàng, họ thực sự không quan tâm.
Chỉ khi có được sự ủng hộ của họ, ta mới có thể đối đầu với Tần Vương.
Tần Vương trọng thể diện, muốn danh chính ngôn thuận lên ngôi, điều này đã cho ta và đệ đệ ta cơ hội.
Ta gặp lại Tạ Thừa Yến ở biên quan.
Khi Tạ gia bị lưu đày, ta đã đến gặp hắn.
Hôm đó ta trang điểm lộng lẫy, ngẩng cao đầu, cười trên sự đau khổ của hắn:
“Chậc, Tạ Thừa Yến, ngươi cũng có ngày hôm nay.”
Hắn đỏ hoe mắt, mái tóc đen bị gió thổi tung, ánh mắt dần trở nên kiên định:
“Thẩm Minh Nghi, đợi đến ngày ta trở lại, ta nhất định sẽ tự tay giết chết ngươi!”
Hắn oán ta tàn bạo, hận ta không từ thủ đoạn.
Nhưng ta giết những kẻ bất trung, máu dưới chân ta đều là của bè lũ phản nghịch.
Ta không thể nói, cũng không thèm nói với hắn.
Tạ Thừa Yến, trong mắt ta lúc đó, chỉ là một tên ngu ngốc, không đáng tin cậy.
Cho đến khi chúng ta gặp lại nhau giữa sa mạc mênh mông, ăn ý nhưng cũng đầy chán ghét mà đồng loạt quay mặt đi.
Sau này ta mới biết, chuyện Tạ gia bị lưu đày có sự tham gia của Ôn gia.
Hơn nữa, Ôn Lăng đã đính hôn với người khác ngay ngày thứ hai sau khi Tạ Thừa Yến rời đi.
Năm đó ta mười tám tuổi, Tạ Thừa Yến mười chín.
Cả hai đều chật vật nhưng lại ăn ý không nhắc đến quá khứ, hắn muốn minh oan cho Tạ gia, phải có quyền lực.
Ta muốn quyền lực, phải từng bước leo lên.
Thế là hai con chó dữ hợp ý nhau, cùng nhau tiến bước.
Ta cứ nghĩ quan hệ của chúng ta chỉ đến đây, rồi đường ai nấy đi.
Mãi đến khi ta nôn nóng lập công, không ngờ rơi vào ổ phục kích của địch, Tạ Thừa Yến đã đỡ cho ta mũi tên trí mạng đó.
Giữa ánh mắt kinh hoàng của ta, hắn rút mũi tên trên vai xuống, kiếm chỉ thẳng vào thủ lĩnh quân địch.
“Chỉ bằng lũ các ngươi, mà cũng dám động đến Trưởng công chúa của Đại Sở ta ư?”
“Vậy thì trước hết hãy lấy mạng của ngươi ra đền!”
Tạ gia vốn là thế gia võ tướng, nhưng Tạ Thừa Yến lại làm quan văn, đến nỗi tất cả mọi người đều quên mất, năm đó trên lôi đài tỷ võ, hắn từng thắng cả Võ trạng nguyên.
Khi viện binh đến, hắn lại lui về phía sau ta, đẩy hết mọi công lao lên người ta.
Lúc đó hắn đã nói gì nhỉ?
Hắn nói:
“Thẩm Minh Nghi, sau này ta sẽ tính sổ với nàng.”
Sau này, trong vô số đêm ngày, dù ta biết rõ vẫn cố tình khiêu khích, hắn cũng chỉ nghiêng đầu, cười bất đắc dĩ:
“Thẩm Minh Nghi, nàng đúng là một tiểu ma đầu.”
Trong mối quan hệ gay gắt này, cả hai chúng ta đều từng phạm sai lầm, nhưng khi quay đầu nhìn lại, sau ba năm cùng nhau trải qua hoạn nạn, có những điều, hắn hiểu, và ta cũng hiểu.
Nhưng ta không nợ hắn bất cứ điều gì.
Thứ hắn muốn, ta hiểu quá rõ.
Đi cùng với hắn, quả thực có chút gây chú ý, khi ấy người nhà họ Tạ đều tránh còn không kịp, nhưng ta không sợ, hắn mượn thân phận công chúa của ta, chỉ trong một tháng đã tạo được chút danh tiếng ở biên quan.
Hắn là người của ta, khi đó ta chưa từng phản bác một câu, nói thật, trong lòng ta vẫn cảm thấy rất hả hê.
Sau đó khi hồi kinh, Tần Vương tự phong làm Nhiếp Chính Vương, nắm quyền điều hành triều chính.
Ảo tưởng này vỡ tan vào ngày hắn ta ép vua thoái vị, ánh trăng mờ ảo không thể nào soi rõ cảnh tượng hôm đó. Hắn ta không thể ngờ rằng hai vị tướng quân Nam Bắc lại ủng hộ đệ đệ ta, quần thần trở mặt, lưỡi kiếm chĩa thẳng vào cổ hắn ta.
Hắn ta hỏi ta:
“Thẩm Minh Nghi, rõ ràng nàng đã nắm đại quyền trong tay? Sao không tự mình chấp chính?”
“Hay là chúng ta liên thủ, giết chết Thẩm Thừa Càn!”
Ta nghiêng đầu suy nghĩ, chầm chậm bước đến trước mặt hắn ta.
“Hoàng thúc nói cũng có lý.”
Ta nhếch môi cười với hắn ta, rồi trước ánh mắt đắc ý của hắn ta, đâm thẳng kiếm vào ngực hắn ta.
“Vì dã tâm của hoàng thúc mà ta phải khốn khổ suốt năm năm trời. Đáng lẽ ta phải được sống một đời vô lo vô nghĩ.”
“Vậy mà người vẫn muốn giam cầm ta ở nơi đó.”
Ta cười khẩy, lau vết máu nơi khóe miệng hắn ta.
“Chuyện đó là không thể nào.”
Hắn ta trợn mắt nhìn ta, đến chết vẫn không nhắm mắt.
Tạ Thừa Yến không ngăn cản ta, nhưng khi ta buông tay, hắn lại lấy khăn tay ra lau sạch vết máu trên tay ta.
Hắn nói:
“Thẩm Minh Nghi, từ nay về sau, không gì trên thế gian này có thể cản bước nàng.”
Hắn nhìn về phía Thừa tướng Ôn Lãng đang run rẩy ngã trên mặt đất, tự tay giết chết phụ thân của người con gái mà hắn từng yêu mến khi còn trẻ.
Còn Ôn Lăng thì biệt tăm, không rõ tung tích.