Đều Là Nàng
Chương 1
❮tiếp ❯Khi nghe tin Tạ Thừa Yến mất trí nhớ, ta đang dưỡng thai ở Lê Viên.
Hắn bị va đập vào đầu, ký ức dừng lại ở năm mười sáu tuổi.
“Đi nói với hắn, sau này cũng không cần phải nhớ nữa.”
Dù sao thì Tạ Thừa Yến của tuổi mười sáu, trong lòng chỉ có cô nàng thanh mai trúc mã đã bỏ rơi hắn.
Quan trọng hơn, khi còn trẻ, chúng ta là kẻ thù không đội trời chung.
Loại không chết không thôi ấy.
1.
Tạ Thừa Yến mất trí nhớ.
Khi nghe được tin này, ta khựng lại một chút, quay sang hỏi A Khê bên cạnh:
“Chàng ấy có bị thương nặng không?”
Lúc hắn gặp chuyện, chúng ta đang chiến tranh lạnh.
Nguyên nhân là hắn cho rằng ta không quan tâm hắn, biết rõ hắn dị ứng xoài, còn cố tình mang đến.
Trời mới biết ta oan ức thế nào, số xoài đó là để tặng cho Ngụy tiểu tướng quân vừa thắng trận trở về.
Ai ngờ giữa đường lại bị hắn chặn lại, còn đổ oan cho ta.
A Khê ấp úng trả lời, một giọt mồ hôi lạnh lăn xuống thái dương:
“Điện hạ… Phò mã không sao… Nhưng mà… đầu óc người có chút vấn đề…”
Ta: “…”
A Khê lầm bầm hồi lâu, ta cũng chỉ nghe lọt tai được một câu:
Tạ Thừa Yến mất trí nhớ.
Hắn quên hết năm năm ta và hắn bên nhau, chỉ nhớ hắn là thiếu niên mười sáu tuổi si mê Ôn Lăng.
A Khê nói khi hắn tỉnh dậy biết mình đã cưới ta, phản ứng đầu tiên là muốn hòa ly.
Hay cho Tạ Thừa Yến.
Ta bật cười, cầm bút viết ba chữ lớn lên giấy: Hòa Ly Thư.
Tạ Thừa Yến mười sáu tuổi chỉ mong ta chết đi cho rồi, nói gì mà vợ chồng tình thâm, ân ái mặn nồng với hắn, đúng là chuyện viển vông.
Bảo ta lẽo đẽo theo sau hắn giải thích chuyện xưa cũ lại càng không thể.
Bản cung đường đường là Trưởng công chúa Thừa Đức, lẽ nào lại chịu đựng sự hống hách của hắn?
Hòa ly, nhất định phải hòa ly!
Ta vung tay, xoay người rời đi một cách dứt khoát, trước khi đi còn dặn dò một câu:
“Đem Kim Sang Dược trong phủ đến cho hắn, người này yếu đuối, không quen dùng thuốc khác.”
Quay đầu nhìn lại, A Khê đã cầm thư hòa ly đi một quãng xa rồi.
Chỉ trong thoáng chốc, ta và Tạ Thừa Yến không còn chút quan hệ nào.
Tạ Thừa Yến năm mười sáu tuổi, khí phách thiếu niên, phong thái trời ban.
Hắn bất mãn việc ta can dự triều chính, trước mặt văn võ bá quan mắng ta có ý đồ tạo phản, trước Phật tổ nguyền rủa ta chết không yên thân.
Khi đó ta cũng đối đầu với hắn.
Bắt hắn quỳ trước điện ta ba ngày liền, lúc không người thì giẫm lên lưng hắn, muốn hắn bẻ gãy cái ngạo cốt kia.
Ta và hắn, mười năm trước không đội trời chung, mười năm sau, lại thành một đôi phu thê ân ái.
Hắn từng nói, kẻ ác độc như ta sớm muộn gì cũng gặp báo ứng.
Xem kìa, báo ứng này chẳng phải đã tìm tới cửa rồi sao?
Nhưng đối với ta, thứ này, bỏ là xong.
Tạ Thừa Yến mười sáu tuổi, thực sự chẳng có gì khiến ta phải rung động.
Yếu đuối trước mặt hắn, chính là thua hắn một bậc.
Ngày thứ ba sau khi đưa thư hòa ly, Tạ Thừa Yến giận dữ đạp tung cửa phủ của ta:
“Thẩm Minh Nghi! Nàng ra đây cho ta!”
Hắn xông qua đám thị vệ, mạnh tay đập tờ hòa ly thư xuống bàn:
“Tại sao ta và nàng lại thành hôn!”
Ta thản nhiên nhấp một ngụm trà:
“Là chàng cầu xin mà có.”
“Tuyệt đối không thể nào!”
Nghe vậy, ta ngẩng đầu nhìn hắn, hắn cũng nhìn thấy dáng vẻ hiện tại của ta, ngây người đứng tại chỗ.
Trước kia, ta thích nhất là trang sức đầy người, xiêm y đỏ rực, tựa như một thanh kiếm sắc bén, dưới kiếm là máu tươi của những kẻ cản đường.
Còn bây giờ, ta vẫn mặc y phục đỏ, nhưng lại xõa tóc, so với trước kia, da dẻ trắng trẻo hơn, cũng đầy đặn hơn một chút, trong mắt người ngoài, chính là thanh kiếm mềm đã thu vào vỏ, không hề có chút uy hiếp nào.
Tạ Thừa Yến kinh ngạc trước sự thay đổi của ta, cuối cùng ánh mắt dừng lại trên bụng ta hơi nhô lên.
“Nàng… Sao lại béo lên nhiều như vậy?”
Ta: “…”
Bỗng nhiên nổi hứng muốn trêu chọc hắn, ta tựa người vào ghế quý phi, vỗ nhẹ lên bụng:
“Ta có thai rồi, là con của chàng.”
Hắn trợn to hai mắt, trong giọng nói mang theo vài phần tuyệt vọng:
“Tuyệt… Tuyệt đối không thể! Thẩm Minh Nghi, trước giờ nàng toàn nói dối!”
Ta nhìn hắn lúng túng lùi lại một bước, tâm trạng vui vẻ chống tay lên đầu:
“Tạ Thừa Yến à, trước kia sao không phát hiện ra chàng thú vị như vậy?”
Trước kia cùng hắn đấu đá đến sống chết, hận đến nghiến răng nghiến lợi.
Sau này gả cho hắn, lại được hắn nâng niu, bảo vệ như châu báu.
Thật ra, từ khi hắn mất trí nhớ, cho đến khi chúng ta gặp mặt, ta chưa từng nói một câu dối trá nào.
Ta là do hắn cầm di chiếu của tiên đế, quỳ gối ngoài điện bảy ngày cầu xin cưới về.
Khi đó A Đệ mới đăng cơ, rõ ràng cần thế lực của Tạ gia, nhưng vẫn một mực bác bỏ lời cầu hôn của Tạ Thừa Yến.
Cho dù hắn có cầm di chiếu của tiên đế, cho dù hắn có nắm đại quyền trong tay.
“Tạ Thừa Yến.”
Ta đột nhiên gọi hắn:
“Dù chàng có không tin thế nào đi nữa, thì năm chàng hai mươi sáu tuổi, đã cùng ta thành hôn năm năm, cũng muốn cùng ta, sống đến bạc đầu.”
Hắn nhìn ta, ánh mắt khẽ lay động.
Cuối cùng cúi người cầm tờ hòa ly đi, giọng nói trở lại vẻ bình tĩnh:
“Thẩm Minh Nghi, ta tuyệt đối không thể nào thích nàng, chân tướng ra sao, ta sẽ tự mình tìm ra.”
“Nàng đừng hòng lừa ta.”
Ta bật cười, nhìn bóng lưng quyết tuyệt của hắn dần dần khuất xa.
Trong lòng có chút chua xót, bình tĩnh lại một chút, ta quay đầu, nói với A Khê:
“A Khê, ném hết đồ của hắn ra ngoài cho ta! Đốt hay vứt đều được, đừng để ta nhìn thấy là được.”
Chướng mắt, chướng mắt cực kỳ!
“Cho người đi theo xem hắn đi đâu, đừng để hắn chết bên ngoài.”
Hiện tại Hầu phủ sẽ không chứa chấp hắn đâu.
Mùa đông năm mười sáu tuổi, Trường Bình Quan liên tục bị xâm phạm, Tạ Thừa Yến phụng chỉ xuất chinh, nhưng khi thấy ta là quân sư, nhất thời tức giận, bỏ mặc ta ở Trường Bình Quan.
Nhưng ta vẫn tự mình chống đỡ, khi viện quân đến, lão Hầu gia ngồi trên ngựa, ném Tạ Thừa Yến xuống.
“Nghịch tử ở đây, xin công chúa trách phạt.”
Ta đạp trên tuyết, giẫm một chân lên đầu hắn, cúi người nhìn hắn.
“Tạ Thừa Yến, chàng luôn nói ta lòng dạ độc ác, nhưng bây giờ kẻ ích kỷ vô tình, đặt bách tính trong thành vào cảnh nguy nan là chàng, không màng đến gia quốc, bỏ rơi tướng sĩ cũng là chàng!”
Một chưởng đánh xuống, ta kề kiếm ngang cổ hắn, giữa ánh mắt đầy áy náy của hắn.
“Chàng nói xem, ta nên phạt chàng thế nào đây?”
Hắn rời đi rồi cũng hối hận, đang định quay về thì bị lão Hầu gia trên đường đến chi viện bắt được, đánh cho hai mươi quân côn.
Cách nhau mười ngày, khi gặp lại, ta lại phạt hắn thêm ba mươi quân côn.
Dù sao lão Hầu gia chiến công hiển hách, độc đinh của ngài ấy, ta không thể thực sự xuống tay lấy mạng.
Tạ Thừa Yến chịu phạt, sau đó Tạ gia bị lưu đày, hắn cùng ta ở biên quan ba năm, nhiều lần vào sinh ra tử vì ta, chưa từng một lần nói lời từ bỏ.
Cũng không vì thành kiến của mình mà bỏ rơi ta.
Sau này Tạ gia trở lại kinh đô, hiểu lầm giữa ta và hắn cũng được hóa giải, tình cảm nảy sinh.
Còn lão Hầu gia, mỗi lần gặp hắn đều không có sắc mặt tốt, chỉ khi ta đến, mới có thể ôn hòa nói chuyện đôi câu.
Giờ hắn đã mất đi ký ức, dù có trở về Hầu phủ, e rằng cũng chỉ có thể bị đuổi ra ngoài.