1. Home
  2. Đô Thị
  3. Cún Con Của Tôi
  4. Chương 2

Cún Con Của Tôi

Chương 2

❮ sau
tiếp ❯

4

 

Ngày đầu tiên anh ta có điện thoại mới.

 

Anh ta đã nhắn tin cho tôi tới tấp.

 

“Khi nào cô về?”

 

“Tôi chỉ không biết có nên chuẩn bị bữa tối không thôi.”

 

“Tôi không có ý giục cô đâu nhé.”

 

Tôi: “Không về. Cún con ở nhà làm gì thế?”

 

Anh ta: “Cô có hẹn sao?”

 

“Cún con đang đợi cô về nhà đó.”

 

Tôi: “Có hẹn.”

 

Cất điện thoại đi, mặc kệ chuông báo tin nhắn reo liên hồi.

 

Tôi ngồi vào ghế phụ lái xe của Vệ Lễ, bạn trai cũ của tôi.

 

Nhà hàng Vệ Lễ đặt ở trên tầng thượng.

 

Có thể nhìn bao quát toàn cảnh đêm của thành phố H.

 

Nếu không có Lục Tiêu đứng chình ình bên bàn, làm mặt khó đăm đăm thì bầu không khí đã rất tuyệt rồi.

 

Ngực anh ta phập phồng, thở hổn hển.

 

Mấy sợi tóc thường ngày chải chuốt gọn gàng giờ lại lòa xòa trước trán.

 

Nhìn qua là biết cố tình chạy tới đây gây sự.

 

Tôi cạn lời: “Cút ngay!”

 

Lục Tiêu cố gắng điều hòa lại hơi thở: “Gu của cô còn có thể tệ hơn nữa không?”

 

Vệ Lễ yếu ớt nhìn tôi.

 

Gì cơ?

 

Không đủ trà xanh, không đủ đáng thương sao?

 

Tôi trừng mắt với Lục Tiêu: “Liên quan gì đến anh?”

 

Lục Tiêu nghẹn họng.

 

Tôi thắng một kèo, khoác tay Vệ Lễ định rời đi.

 

Đúng lúc này mẹ tôi gọi điện đến.

 

“Tiểu Tự đấy à! Nghe người ta nói con bao nuôi sinh viên nam à? Con đừng có ở ngoài chơi bời đàn ông lung tung nhé, muốn yêu đương thì phải tìm hiểu kỹ càng vào…”

 

Không ngờ Lục Tiêu 24 tuổi đầu rồi còn mách lẻo với mẹ tôi.

 

Tôi không thể tin nổi mà hét lên với anh ta.

 

“Lục! Tiêu!”

 

“Anh bị bệnh à?”

 

“Tôi 26 tuổi rồi! Anh coi tôi là 16 tuổi chắc? Thế mà anh lại mách mẹ tôi?”

 

“Anh là thánh đạo đức chắc? Tôi chơi trai đó thì sao.”

 

Lời đã nói toạc cả ra rồi.

 

“Người bị chơi” Vệ Lễ xấu hổ kéo góc áo tôi.

 

Trước cơn giận của tôi, Lục Tiêu lại giả câm.

 

Tôi đá mạnh anh ta một cái, rồi kéo Vệ Lễ đi thẳng.

 

Vệ Lễ cũng ỉu xìu.

 

Cậu ta mếu máo trách móc tôi.

 

“Chị, chị thật sự không nghiêm túc với em.”

 

Tôi biết.

 

Đoạn tình cảm này của tôi đã bị tên khốn Lục Tiêu kia phá hỏng hoàn toàn.

 

5

 

Về đến nhà, người máy vẫn đứng ở cửa chờ tôi.

 

Trông ủ rũ vô cùng.

 

Tôi không có tâm trạng để ý đến anh ta, nhào lên giường khóc lớn một trận.

 

Không phải vì thất tình, mà là vì tức giận cái trò tìm phụ huynh của Lục Tiêu.

 

Người máy luống cuống ngồi xổm bên cạnh giường.

 

Định lau nước mắt cho tôi.

 

Tôi không muốn nhìn thấy khuôn mặt của Lục Tiêu, ra lệnh cho anh ta quay mặt đi.

 

Nhìn gáy của người máy giống hệt Lục Tiêu.

 

Tôi bất giác hỏi: “Lục Tiêu, sao anh lại ghét tôi đến thế? Rốt cuộc tôi đã đắc tội gì với anh?”

 

Người máy: “Tôi không có ghét cô.”

 

“Im miệng!”

 

Tôi tiếp tục khóc: “Sao cái gì anh cũng chống đối tôi! Ghét tôi thì đừng có xuất hiện trước mặt tôi nữa, không biết mắt không thấy tâm không phiền à? Trẻ con! Hai mươi mấy tuổi đầu rồi còn chơi trò mách phụ huynh là sao!”

 

Anh ta: “…”

 

Trợ lý gửi tài liệu đến.

 

Đính kèm: 【Bạch tổng, chủ tịch bảo tôi chuyển cho cô.】

 

Mở ra là tài liệu của Vệ Lễ.

 

Bố tôi đã điều tra cậu ta đến tận gốc rễ.

 

Xác nhận cậu ta là một kẻ chuyên đi đào mỏ.

 

Tôi khóc rống lên: “Vậy thì con là con gái của nhà giàu mà! Con biết cậu ta đến vì tiền, con cũng đâu có cần tình cảm thật, chỉ cần cậu ta mang lại giá trị cảm xúc cho con là đủ rồi! Đại nữ nhân tìm đàn ông chơi đùa tình cảm thì có gì là sai trái chứ?”

 

Người máy chưa được cho phép đã tự ý xoay người, mang khuôn mặt của Lục Tiêu từ dưới thấp nhìn lên.

 

Rất đẹp, nhưng tâm trạng tôi đang rất tệ.

 

Nên tôi dùng chân đạp lên mặt anh ta.

 

Anh ta từ tư thế nửa ngồi xổm chuyển sang nửa quỳ, tay nắm lấy chân tôi.

 

“Giá trị cảm xúc mua bằng tiền là một mối quan hệ độc hại, không đáng để cô sa vào.”

 

Tôi trừng mắt nhìn anh ta, “Tôi thích đấy.”

 

Anh ta đột nhiên tiến lại gần hơn một chút, nghiêm túc nói: “Vậy cô chơi tôi đi.”

 

Chân chống lên đã đạp tới ngực của anh ta, trở thành khoảng đệm giữa tôi và anh ta.

 

Vẻ mặt của tên này quá giống Lục Tiêu.

 

Nhưng Lục Tiêu sẽ không bao giờ quỳ dưới chân tôi mà nói chuyện.

 

Tôi rút chân ra, đạp loạn lên vai anh ta.

 

“Anh là chó con tôi mua về, đương nhiên tôi muốn chơi là chơi.”

 

Anh ta hôn nhẹ lên bắp chân tôi: “Đúng vậy.”

 

“Tôi là cún con của cô, cún con vĩnh viễn sẽ không phản bội chủ nhân.”

 

“Cho nên hãy chơi tôi đi.”

 

6

 

Mẹ bảo tôi đừng giận Lục Tiêu nữa.

 

Người máy kia cũng cố gắng hết sức giúp tôi xoa dịu cảm xúc.

 

Bình tĩnh lại, tôi có thể thừa nhận Lục Tiêu không hẳn là hoàn toàn ác ý với tôi, chắc cũng chỉ cỡ bảy, tám phần thôi.

 

Cho nên, trước bữa tiệc sinh nhật tuổi 24 của Lục Tiêu.

 

Tôi đã cố ý mời nhà thiết kế nổi tiếng Dụ Kiều thiết kế riêng một đôi khuy măng sét bằng ngọc.

 

Định bụng đợi đến sinh nhật Lục Tiêu sẽ tặng cho anh ta để lấy lòng.

 

Dụ Kiều đón tôi vào buổi trưa, trước tiên đi cùng tôi làm tóc và trang điểm.

 

Buổi tối sẽ làm bạn trai tôi, cùng tôi tham dự bữa tiệc.

 

Trong hội trường, váy áo xúng xính, hương thơm ngào ngạt.

 

Tôi đưa món quà cho người phục vụ, khoác tay Dụ Kiều bước vào.

 

Từ xa đã thấy Lục Tiêu được mọi người vây quanh.

 

Tôi thấy anh ta cứ như gắn radar dò tìm kẻ thù vậy, ánh mắt lập tức quét về phía này.

 

Tôi điều chỉnh lại tâm trạng, mỉm cười với anh ta.

 

Anh ta nhanh chóng bước tới.

 

Tôi chân thành chúc mừng: “Sinh nhật vui vẻ.”

 

Anh ta lại làm lơ tôi, trực tiếp hỏi Dụ Kiều: “Sao cậu lại về nước?”

 

Dụ Kiều đáp lại bằng một nụ cười hoàn hảo: “Nghe nói có người nào đó chia tay nên tôi về.”

 

Hửm? Ai chia tay cơ?

 

Tôi có nghe nói trong đám bạn bè thân thiết của chúng tôi có ai đang yêu đương mà chia tay đâu nhỉ?

 

Ánh mắt ác độc của Lục Tiêu phóng thẳng vào cánh tay tôi đang khoác tay Dụ Kiều.

 

“Cậu không đến nỗi ‘thỏ ăn cỏ gần hang đấy chứ’?”

 

Tức chết đi được.

 

Không nhịn nổi nữa.

 

Muốn vạch trần chuyện tôi bao nuôi trai trẻ khắp thiên hạ, không để cho tôi chút mặt mũi nào có phải không?

 

Tôi nghiến răng, giọng nói rít qua kẽ răng: “Lục Tiêu, gặp anh đúng là chó ngáp phải ruồi.”

 

Bố mẹ tôi và bố mẹ Lục Tiêu đang hàn huyên ở bên trong, tôi không muốn phá hỏng bữa tiệc sinh nhật này, đành nén giận, đi thẳng ra cửa.

 

Tôi chọn món quà mình đã chuẩn bị từ trong đống quà, cầm lấy rồi đi.

 

Đúng là lòng tốt không được đền đáp, tôi tặng quà cho anh ta đúng là phí công.

 

Dụ Kiều đưa tôi đi giải sầu.

 

Tôi yêu cầu phải gọi mười người mẫu nam.

 

Tôi thích những thứ tầm thường, tôi đắm chìm trong những mối quan hệ độc hại, Lục Tiêu không quản được tôi.

 

Dụ Kiều gọi cho có lệ hai người.

 

Tôi ôm hai người hai bên.

 

Dụ Kiều cảm thán: “Lúc nào cũng ồn ào, hai người cãi nhau từ hồi mẫu giáo đến giờ cũng hơn 20 năm rồi nhỉ.”

 

Tôi tu một hơi hết ly rượu: “Chắc kiếp trước tôi từng giết anh ta.”

 

Cậu người mẫu nam rót đầy ly, tôi lại uống cạn.

 

“Đúng là tiêu chuẩn đạo đức! Chuẩn mẫu mực đạo đức! Nhưng tôi cũng đâu có bại hoại đạo đức đến thế? Anh ta có cần phải nhằm vào tôi như vậy không? Còn nói tôi muốn gặm cỏ gần hang, coi thường tôi quá rồi.”

 

Nhân viên phục vụ bưng khay tới, Dụ Kiều cười tủm tỉm tự tay bày mười ly rượu của thử thách tửu quỷ khiêu chiến ra trước mặt tôi.

 

“Cậu thật sự cảm thấy gặm cỏ gần hang là chuyện mất mặt lắm à?”

 

Tôi uống hết ly này đến ly khác, trong lúc bận rộn vẫn tranh thủ vỗ vai Dụ Kiều, an ủi cậu ấy: “Cậu yên tâm, tôi thật sự không có ý đó.”

 

“Thật không?”

 

“Vậy thì làm sao đây, tôi lại có đấy.”

 

Tôi uống đến mơ màng.

 

Dựa vào ngực cậu người mẫu nam, suýt chút nữa thì ngủ thiếp đi.

 

Trong lúc mơ màng, tôi cảm thấy Dụ Kiều kéo tôi về phía cậu ấy.

 

Âm nhạc trong quán bar inh ỏi.

 

Dụ Kiều ghé sát tai tôi hỏi: “Đến nhà tôi hay nhà cậu?”

 

Tôi định bảo ai về nhà nấy đi, tôi còn phải cho cún con ăn nữa.

 

Còn chưa kịp nói gì thì cậu ấy đã tự quyết định.

 

“Đến nhà tôi đi, cậu say rồi, tôi không yên tâm để cậu một mình.”

 

Cậu ấy đỡ tôi ra khỏi ghế, nhưng có người chặn đường.

 

“Anh định đưa cô ấy đi đâu?”

 

Dụ Kiều: “Không liên quan đến cậu.”

 

Chuyện này thì tôi có quyền lên tiếng.

 

Tôi giơ tay: “Tôi phải về nhà với cún con.”

 

Dụ Kiều ngạc nhiên nhướng mày: “Cậu nuôi chó từ bao giờ thế, sao không nói cho tôi biết?”

 

Tôi cười hề hề, chuyện này sao có thể tùy tiện nói ra ngoài được chứ.

 

Người chặn đường cắt ngang cuộc trò chuyện: “Đưa cô ấy cho tôi.”

 

Dụ Kiều: “Lục Tiêu, cậu không định hỏi xem cô ấy có muốn đi cùng cậu không à?”

 

Người kia đến gần hơn, đôi mắt đen láy cụp xuống, lặng lẽ nhìn tôi.

 

Là cún con ngoan ngoãn của tôi.

 

Tôi vươn tay muốn ôm, ngượng ngùng nói với Dụ Kiều: “Anh ấy không phải Lục Tiêu, anh ấy là cún con của tôi.”

 

Chuyện tập đoàn Hoàn Vũ sản xuất người máy sinh học phiên bản Lục Tiêu cả thế giới đều biết.

 

Nên tôi chỉ cần giải thích đơn giản là Dụ Kiều chắc chắn sẽ hiểu.

 

Anh ta bế ngang tôi lên.

 

Tôi vòng một tay qua cổ anh ta, tay kia vẫy chào Dụ Kiều.

 

Dụ Kiều bị bỏ lại phía sau, ghen tị nói: “Cậu làm vậy không thấy hèn hạ à?”

 

Anh ta đáp: “Không hèn hạ bằng cậu.”

 

Tiếc là đầu óc tôi đã sập nguồn, chỉ nghe được âm thanh mà không hiểu ý nghĩa gì cả.

 

7

 

Anh ta dùng khăn ướt lau chân cho tôi.

 

Tôi đòi đi tắm.

 

“Không được, cô say rồi, không an toàn.”

 

“Anh có thể giúp tôi tắm mà.”

 

Anh ta mím chặt môi không nói.

 

“Sao? Anh sợ vào nước à?”

 

Tôi ôm đầu anh ta tìm cớ, “Anh thông minh như vậy còn sợ vào nước sao?”

 

“Tóm lại là không được.”

 

Tôi không thèm nghe lời một người máy.

 

Tôi giãy giụa bắt đầu cởi quần áo.

 

Muốn cởi chiếc áo len chui đầu ra.

 

Anh ta từ phía sau ôm chặt lấy tôi.

 

Tôi tặc lưỡi, tặc lòng.

 

Vòng tay ra sau bóp mông anh ta.

 

Anh ta nắm lấy bàn tay đang làm loạn của tôi: “Không được.”

 

“Anh dám từ chối tôi? To gan nhỉ?”

 

“Bây giờ cô không tỉnh táo.”

 

Tôi rất tỉnh táo.

 

“Anh là do tôi mua về, tôi nói được là được.”

 

Anh ta hỏi tôi: “Chỉ có chó con là được thôi sao?”

 

“Lục Tiêu thì không được sao?”

 

Lại nhắc tới cái thứ chó chết đó.

 

Tôi bất mãn: “Buông tay ra. Rốt cuộc anh đứng về phía ai? Tôi mới là chủ nhân của anh, được không?”

 

Tôi từ từ cởi từng cúc áo sơ mi của anh ta.

 

Anh ta bị tôi hung dữ, không dám nhúc nhích, ngay cả lồng ngực cũng ửng lên một lớp màu hồng nhạt.

 

Tôi mở hộp quà, lấy đôi khuy măng sét hình bướm bằng ngọc phỉ thúy vốn định tặng cho Lục Tiêu cài lên khuy áo trước ngực anh ta.

 

“Ai đó không xứng, tặng cho anh.”

 

Anh ta cúi đầu, ngón tay sờ sờ cánh bướm.

 

Tôi hài lòng ngắm nhìn khuôn mặt của anh ta, càng nhìn càng thấy đẹp.

 

Khuôn mặt xinh đẹp như vậy, nên có một tính cách tốt như cún con mới phải.

 

Tôi tuyên bố kế hoạch tà ác: “Ngày mai tôi sẽ dẫn anh đi đặt mấy bộ vest, sau đó chúng ta xử lý Lục Tiêu, để anh thế chỗ Lục Tiêu, chịu không?”

 

Đôi mắt anh ta long lanh như sắp khóc.

 

Anh ta ướt át nhìn tôi.

 

“Cô thật sự rất ghét Lục Tiêu sao?”

 

Tôi nấc lên một tiếng, hơi rượu xộc lên.

 

Đầu óc mơ màng, tôi lẩm bẩm: “Không phải ghét Lục Tiêu, mà là ghét việc Lục Tiêu ghét tôi…”

 

8

 

Tôi chìm vào một giấc mơ.

 

Đó là vào kỳ nghỉ hè đầu tiên sau khi tôi, với thân phận con gái của một gia đình mới phất, chuyển đến khu biệt thự xa hoa nhất thành phố H.

 

Lũ trẻ con gọi tôi là đồ ăn mày của nhà đào than.

 

Tôi sai con lợn Tiểu Hương đi tiểu tại chỗ, vò một cục bùn trộn nước tiểu ném vào chúng.

 

Cục bùn nhão nhoét đó lại không may quệt vào ống quần tây của Lục Tiêu mặt lạnh, người mà tôi gặp lần đầu.

 

Bọn trẻ con chạy tán loạn.

 

Tôi chìm trong nỗi nhục nhã vì lòng tự trọng bị tổn thương, gắt gỏng với anh ta: “Sao? Anh cũng muốn mắng tôi là đồ ăn mày à?”

 

Mắng xong tôi ôm con lợn Tiểu Hương vừa khóc vừa chạy.

 

Tôi biết mình giận cá chém thớt là không đúng, nên ngày hôm sau đã mang quà đến xin lỗi Lục Tiêu đẹp trai.

 

Thảm cỏ dưới chân tôi gần như bị giẫm nát.

 

Tôi ngượng ngùng dúi vào tay anh ta lọ thủy tinh đựng những con bướm mà ta đã bắt cả buổi sáng.

 

Anh ta rõ ràng vẫn còn dò xét và đề phòng.

 

Sự đề phòng này, đến lần thứ mười hai tôi dắt Tiểu Hương đến tìm anh ta thì biến mất.

 

Chúng tôi ngồi xổm cạnh nhau dưới ánh hoàng hôn, ngắm nhìn bé heo Hương chạy nhảy trên bãi cỏ nhà anh ta, cùng nhau chia sẻ một que kem đá bào.

 

Khi người giúp việc của anh ta đến tìm anh ta về.

 

Tôi hiểu ý, nhận lấy nửa que kem anh ta đang ăn dở giấu ra sau lưng.

 

Thực ra đây là một chuyện rất nghiêm trọng.

 

Sau khi bố tôi nghe điện thoại, đã ra lệnh cấm tôi không được cho Lục Tiêu ăn đồ ăn vặt nữa.

 

Tôi lén lút lẻn vào nhà Lục Tiêu.

 

Thấy hai má anh ta ửng hồng, sờ vào thì nóng đến giật mình.

 

Dụ Kiều nói với tôi.

 

Lục Tiêu và chúng tôi không cùng một thế giới.

 

“Ví dụ như cậu, đây là căn nhà tốt nhất và đắt nhất của nhà cậu, nhưng Lục Tiêu thì khác, nhà họ có cả một trang viên, khoảng cách giữa chúng ta và cậu ấy giống như xe đồ chơi và Rolls-Royce Phantom vậy, cậu ấy chỉ đến đây vào kỳ nghỉ hè hàng năm, và không bao giờ chơi cùng chúng ta.”

 

Dụ Kiều đưa tay ra, tôi bẻ đôi que kem đá bào cuối cùng kẹt trong ngăn tủ lạnh đưa cho cậu ấy.

 

Cậu ấy nhấp một miếng, đôi mắt nheo lại vì ngọt, “Ví dụ như que kem cậu cho cậu ấy ăn, đối với cậu ấy mà nói, chẳng khác nào uống nước bẩn dưới cống.”

 

Tôi ngây người: “Thật sao?”

 

Tôi đã làm cậu ấy bị bệnh.

 

Dụ Kiều lại nói: “Không sao, sau này cậu có thể chia cho tớ, ngọt thật.”

 

Tôi như cảm nhận được điều gì đó, ngẩng đầu lên, nhìn thấy Lục Tiêu đang đứng sau tấm rèm cửa, lặng lẽ nhìn chúng tôi.

 

Ngày hôm sau, mẹ tôi nhặt được một bức tranh từ bên ngoài mang về.

 

Đó là bức tranh tôi dùng bút sáp màu vẽ Tiểu Tự, Tiểu Tiêu và bé heo Hương.

 

Lục Tiêu đã nói sẽ đóng khung treo ở đầu giường.

 

Anh ta chán ghét tôi.

 

Tôi cũng ghét anh ta rồi.

 

Tôi khát tỉnh.

 

Người máy và y phục đặt ở trên chăn của tôi.

 

Vào thời khắc này, tôi coi anh ta như Lục Tiêu.

 

Khép lại gương mặt của anh ta.

 

Anh ta chỉ là ngủ say, mở to

mắt, còn rất mê man.

 

Chúng tôi yên lặng nhìn nhau, tôi khẽ hôn anh ta một cái.

 

Anh ta trợn tròn mắt, còn chưa kịp trầm mê.

 

Giống như đột nhiên nhớ tới cái gì, che miệng mình lui về phía sau, trực tiếp lăn xuống giường.

 

Tôi trợn trắng mắt.

 

Hay cho một con chó trinh tiết.

 

“Khát nước, đi rót nước, nếu không thì uống anh.”

 

Anh ta dùng tốc độ chạy nước rút trăm mét chạy đi rót nước cho tôi.

 

Tôi dọa không chết con chó trinh tiết nhà anh ta.

❮ sau
tiếp ❯

Chức năng bình luận hiện chỉ có thể hoạt động sau khi bạn đăng nhập!

Đồng ý Cookie
Trang web này sử dụng Cookie để nâng cao trải nghiệm duyệt web của bạn và cung cấp các đề xuất được cá nhân hóa. Bằng cách chấp nhận để sử dụng trang web của chúng tôi