1. Home
  2. Đô Thị
  3. Cún Con Của Tôi
  4. Chương 1

Cún Con Của Tôi

Chương 1

tiếp ❯

Ban ngày, tên oan gia dám gây sự với tôi.

 

Buổi tối, tôi đè người máy mô phỏng giống hệt anh ta xuống, tát vào mặt anh ta.

 

“Còn cãi nữa không?”

 

Người máy ra sức thúc mạnh lên, hôn lấy lòng bàn tay tôi nịnh nọt: “Cún con không có cãi, cún con chỉ biết cắn chủ nhân…”

 

Ngày hôm sau.

 

Mặt tên oan gia vừa đỏ vừa sưng, tâm trạng tôi rất tốt, bắt chuyện.

 

“Ôi chao! Cái miệng tiện của ai kia cuối cùng cũng bị người ta đánh rồi à?”

 

Đến cả chóp tai của tên oan gia cũng đỏ ửng.

 

Anh ta cúi đầu, ghé sát tai tôi nói nhỏ: “Đây là phần thưởng của ai kia dành cho cún con.”

 

1

 

Robot mô phỏng đời đầu do công ty con của tập đoàn Hoàn Vũ nghiên cứu phát triển.

 

Thu thập thông tin sinh học và ngoại hình của thái tử gia tập đoàn, Lục Tiêu.

 

Lần đầu lộ diện đã khiến toàn Liên Bang chấn động.

 

Lục Tiêu trẻ trung tuấn tú lại giàu có, là người trong mộng của vô số người.

 

Họ đều nhao nhao bày tỏ, một khi chính thức mở bán, cho dù không có những chức năng đặc biệt kia, cũng phải bán nhà bán cửa, mua một em về ngắm cho đã mắt.

 

Tôi than thở với bạn thân.

 

Cư dân mạng đều bị vẻ ngoài của anh ta che mắt, không biết con người này tồi tệ đến mức nào.

 

Cái tên chó chết này, từ nhỏ đến lớn đã khắc tôi.

 

Tôi yêu sớm, anh ta mách thầy cô, tôi trốn học, anh ta tìm phụ huynh.

 

Tôi mắng anh ta, anh ta giả câm giả điếc, tôi đánh anh ta, anh ta hỏi tôi có phải yếu đuối quá không?

 

Để thoát khỏi anh ta, năm 18 tuổi, tôi bốc đồng, đăng ký đội tình nguyện y tế chiến khu, chuẩn bị đến chiến trường đổ máu.

 

Anh ta thà lái xe không bằng lái, cũng phải bay mấy nghìn cây số trong đêm, đến gán chân tôi.

 

Chỉ bằng việc anh ta suốt 20 năm qua, một bước không rời bám theo tôi, đóng vai trò gậy quấy phân heo.

 

Tôi nhất định phải mua một người máy giống hệt anh ta về nhà.

 

Ngày ngày giẫm dưới chân, để xả nỗi bực dọc trong lòng.

 

Đáng tiếc, kế hoạch của tôi đã thất bại.

 

Phiên bản chính thức ra mắt không sử dụng hình tượng của Lục Tiêu, mà lựa chọn hình tượng ảo do AI tạo ra.

 

Mãi cho đến khi một chiến khu nào đó phát động quyên góp.

 

Thì tổ dự án của công ty con mới bán đấu giá người mô phỏng phiên bản giới hạn đời đầu trong buổi tiệc từ thiện.

 

Hôm đó.

 

Lục Tiêu ngầm mỉa mai bạn trai tôi ăn bám, khiến bạn trai tôi chia tay tôi.

 

Ngay tối hôm đó, tôi đã thông qua một tài khoản ẩn danh, mua được người mô phỏng Lục Tiêu.

 

2

 

Trợ lý dẫn người máy Lục Tiêu vào, tiện tay đặt một túi đồ dùng lớn lên bàn trà.

 

Trước khi đi, còn chúc tôi chơi vui vẻ.

 

Tôi ngồi trên ghế sofa đơn ăn nho.

 

Gọi người máy đang đứng phạt kia.

 

“Lại đây.”

 

Người máy mang khuôn mặt lạnh lùng của Lục Tiêu.

 

Đi đến bên cạnh tôi, chờ đợi mệnh lệnh tiếp theo.

 

“Quỳ xuống chân tôi.”

 

Người máy nhàn nhạt trả lời: “Xin lỗi, cô không có quyền hạn này.”

 

Đồ chó, tôi còn không có quyền hạn.

 

Tôi vén vạt áo sơ mi của anh ta lên, bảo anh ta tự giữ lấy áo, đừng để tụt xuống.

 

Dùng bàn tay dính nước nho, ấn lên cơ bụng của anh ta.

 

Tôi nhớ là liên kết ở chỗ này.

 

Cả người anh ta cong lại như con tôm luộc, không kiềm chế được mà run rẩy nhẹ.

 

Tôi tặc lưỡi lấy làm lạ, đúng là giống thật.

 

Khóa xong, tôi lau tay lên bụng anh ta.

 

Nằm lại xuống ghế sô pha.

 

“Giờ quỳ được chưa?”.

 

Người máy mím chặt môi, quỳ xuống.

 

“Đưa tay lên, đặt lên đùi tôi.”

 

Người máy khẽ khép hai tay lại.

 

Bàn tay anh ta rất lớn, bao trọn gần hết đùi tôi.

 

Hơi ấm cao hơn nhiệt độ cơ thể tôi một chút, xuyên qua lớp tất da chân mỏng manh truyền tới.

 

Tôi thoáng mất tập trung, nghĩ đến Lục Tiêu.

 

Dữ liệu của người máy được tạo ra dựa theo tỉ lệ 1:1 của Lục Tiêu.

 

Tôi nảy ra ý xấu.

 

“Khai báo kích cỡ của anh xem nào.”

 

“193, 76.”

 

“Còn gì nữa?”

 

Người máy từ chối trả lời.

 

“Tôi không hiểu ý của cô.”

 

Ngón tay tôi lướt qua cơ ngực anh ta: “Chỗ này.”

 

Chân mang tất giẫm lên: “Cả chỗ này nữa.”

 

Người máy nhắm chặt mắt, khó khăn nói: “117, 2… 23.”

 

Tôi nhìn chằm chằm vào giữa hai chân anh ta, quyết định không tin.

 

Lục Tiêu bao nhiêu năm nay không có bạn gái, cũng chẳng có bạn trai.

 

Chắc chắn là chỗ đó có vấn đề.

 

Cái đồ chó chết hư vinh, khai sai số liệu.

 

Tôi bóc một quả nho, đưa đến môi anh ta.

 

Anh ta ngượng ngùng há miệng nuốt xuống.

 

Cảm giác như có thứ gì đó khẽ lướt qua đầu ngón tay tôi.

 

Tôi tất nhiên không quan tâm việc bị chó liếm một cái.

 

Tôi nói: “Chó ngoan.”

 

“Đây là phần thưởng vì đã trả lời câu hỏi của chủ nhân rất tốt.”

 

Còn anh ta quỳ dưới đất, được tôi cho ăn, ngước nhìn tôi.

 

Thật sự giống hệt một con chó.

 

“Có biết mình tên là gì không?”

 

“Tôi là…” Yết hầu anh ta khẽ động: “Lục Tiêu.”

 

Tôi gãi cằm anh ta, “Không phải, bây giờ, anh chỉ là cún con của tôi thôi.”

 

Ánh mắt anh ta dần trở nên mơ màng, như bị tôi mê hoặc mà gật đầu.

 

“Ừm… Tôi là cún con của cô.”

 

Cún con của tôi đưa tay ra lấy cái túi trên bàn trà.

 

Mặt đỏ bừng, ấp úng hỏi tôi: “Có, có cần dùng không?”

 

Tôi nhìn khuôn mặt giống hệt Lục Tiêu, cứng người mất ba giây.

 

Tưởng tượng một chút cảnh tượng nấu ăn cùng Lục Tiêu.

 

Mặt nóng bừng bừng.

 

Tôi đập mạnh vào đầu anh ta: “Dùng? Dùng cái đầu anh ấy!”

 

3

 

Tôi tắt đồng hồ báo thức trước khi nó kịp reo.

 

Mơ mơ màng màng chạy vào phòng vệ sinh rộng một trăm ba mươi mét vuông của mình.

 

Kem đánh răng đã được bóp sẵn, tôi cầm lên đánh răng luôn.

 

Tiện tay nhận lấy khăn nóng, lau khô nước trên mặt.

 

Quay đầu lại, Lục Tiêu đang cười tủm tỉm đứng bên cạnh.

 

Giữa ban ngày mà gặp quỷ!

 

Tôi lùi lại liên tục, lưng đập vào bồn rửa mặt.

 

Lục Tiêu vội vàng đỡ lấy tôi.

 

Tôi càng hất tay anh ta ra: “Đồ chó! Làm cái quái gì thế?!”

 

Vẻ mặt anh ta thoáng buồn bã.

 

Nhưng rất nhanh đã bị sự hoang mang và tủi thân lấn át: “Cún con làm sai chỗ nào sao?”

 

Lúc này tôi mới hoàn hồn.

 

Người trước mặt không phải Lục Tiêu, mà là cún con của tôi.

 

Tôi quan sát cách ăn mặc của anh ta từ trên xuống dưới.

 

Khác với mái tóc luôn được Lục Tiêu chải chuốt tỉ mỉ bằng keo vuốt tóc.

 

Tóc của anh ta lại mềm mại, buông xõa tự nhiên.

 

Trông tràn đầy vẻ trẻ trung.

 

Dưới chiếc tạp dề viền hoa phối màu xanh lam và hồng là áo len cổ lọ đen cùng quần tây.

 

Trợ lý mua theo gu của tôi, mang đến cùng với người máy.

 

Sau khi mặc vào, tỷ lệ eo ngực của anh ta càng thêm kinh ngạc.

 

Đây chính là cảm giác chồng đảm đang mà tôi muốn.

 

Tôi giơ cánh tay lên.

 

Anh ta rất hiểu ý, lập tức bế bổng tôi lên.

 

Bên bàn ăn, tôi chầm chậm nhấm nháp một tách espresso nhỏ.

 

Anh ta làm đệm ngồi cho tôi.

 

Bàn tay to xoa bóp chỗ eo tôi vừa va phải.

 

Trước khi ra ngoài, tôi kéo anh ta xuống thấp một chút, nhéo má anh ta.

 

“Trưa nay tôi không về.”

 

Anh ta mấp máy môi.

 

Tôi không để anh ta kịp nói, quay người rời đi.

 

Tối đến, tôi mệt mỏi mở cửa.

 

Anh ta đứng như pho tượng ở huyền quan, vẻ mặt mừng rỡ chào đón tôi.

 

“Sao chị về muộn thế?”

 

“Cún nấu cơm rồi, chị muốn ăn luôn không?”

 

Chẳng trách những người phụ nữ thành đạt đều nói.

 

Bạn trai không ra gì thì có thể đổi, nhưng dì giúp việc tốt thì truyền ba đời.

 

Tôi dịu dàng nói: “Sau này nếu tôi không nói về ăn cơm thì anh không cần chuẩn bị đâu.”

 

Đi vào trong, tôi phát hiện anh ta đã dọn dẹp phòng tắm xong xuôi.

 

Bài hát yêu thích của tôi đang nhẹ nhàng vang lên qua loa.

 

Chiếc váy ngủ lụa cũng đã được gấp gọn để ở một bên.

 

Tôi thoải mái ngâm mình trong bồn tắm.

 

Đến khi chuẩn bị thay váy ngủ, tôi mới phát hiện anh ta không lấy đồ lót cho mình.

 

Tôi gọi: “Cún con!”

 

Giọng nói vọng vào từ ngoài cửa.

 

Không ngờ anh ta vẫn luôn đứng đợi ở ngoài.

 

Ánh đèn hành lang hắt bóng dáng anh ta lên cánh cửa kính mờ, tạo thành một mảng tối.

 

Đúng là một người máy biến thái.

 

“Quần lót của tôi đâu? Anh không được giấu đi đấy nhé!”

 

“Xin lỗi, tôi…”

 

Anh ta chỉ là một người máy sinh học.

 

Ngoài việc mang khuôn mặt của Lục Tiêu, anh ta chẳng khác gì robot quét nhà, bồn cầu thông minh, hay thiết bị trình chiếu phía trên bồn tắm.

 

Chẳng có gì phải xấu hổ cả.

 

Tôi ngắt lời anh ta.

 

“Đồ chó hư.”

 

“Anh muốn tôi không mặc gì à?”

 

“Mau đi lấy cho tôi.”

 

Anh ta rất ngượng ngùng.

 

Đẩy hé cửa ra một chút, thò cánh tay ra.

 

Tôi nhận lấy rồi mặc vào.

 

Trong khoảng lặng của nhịp điệu âm nhạc, tôi nghe thấy tiếng thở gấp g

áp của anh ta.

 

“Cô… Cô mặc xong chưa?”

 

Tôi thấy hơi buồn cười “Anh sợ gì chứ? Chẳng lẽ tôi sẽ ăn thịt anh à?”

 

Anh ta chen vào, cầm máy sấy tóc sấy tóc cho tôi.

 

Những đốt ngón tay mạnh mẽ nhẹ nhàng luồn qua mái tóc tôi.

 

Trong tiếng gió vù vù, hình như anh ta có nói gì đó.

 

Tôi không nghe rõ.

 

tiếp ❯

Chức năng bình luận hiện chỉ có thể hoạt động sau khi bạn đăng nhập!

Đồng ý Cookie
Trang web này sử dụng Cookie để nâng cao trải nghiệm duyệt web của bạn và cung cấp các đề xuất được cá nhân hóa. Bằng cách chấp nhận để sử dụng trang web của chúng tôi