Cún Con Của Tôi
Chương 3
❮ sau❯9
Gần đây Lục Tiêu rất không thích hợp.
Ba ngày hai bữa ăn mặc trang điểm xinh đẹp hướng trước mặt tôi lắc lư.
Mỗi hai tuần tôi về nhà bố mẹ tôi một lần, liên tục gặp Lục Tiêu ba lần.
Lần đầu tiên, anh ta tưới hoa ở hoa viên.
Nhưng nhà tôi mời người làm vườn chuyên nghiệp, cho nên tôi mắng anh ta ra vẻ mê hoặc mẹ tôi.
Lần thứ hai, anh ta cùng với bố tôi trêu chọc Bát ca.
Tôi nghe thấy Bát ca thối nói rõ ràng [Tiểu Tự chơi đàn ông], tôi tức giận đến mức đuổi theo đánh anh ta.
Lần thứ ba, tôi vừa bước vào cửa nhà, anh ta một thân tạp dề, đưa dép lê cho tôi.
Ta nói với anh ta: “Cảm ơn anh, a Tiêu.”
Anh ta có chút luống cuống, có chút kiều diễm giống con chó nhỏ của tôi.
Nhưng tôi tuyệt đối sẽ không mềm lòng.
Anh ta làm ra tư thái như vậy, nhất định là bệnh nghề nghiệp đạo đức phát tác, cảm thấy tôi ngay cả làm con gái cũng làm không tốt, chuẩn bị phát động với mẹ tôi cùng nhau thẩm phán tôi.
Ngoài ra, anh ta còn luôn xuất hiện ở những nơi tôi giao thiệp.
Với vẻ mặt tự nhiên chào hỏi bạn bè hoặc đối tác làm ăn của tôi.
Các đối tác đều mong có thể tạo dựng quan hệ với anh ta.
Thế là anh ta có thể tiện thể ngồi xuống.
Nếu không phải cổ phiếu của tập đoàn Hoàn Vũ tăng vọt, tôi còn nghi ngờ anh ta phá sản không có tiền ăn cơm, ngày nào cũng đến ăn chực của tôi.
Tôi đã bí mật cho trợ lý điều tra toàn bộ những người trong phòng thư ký.
Nhưng không tra ra được ai đã tiết lộ lịch trình của tôi.
Đối mặt với ánh mắt nghi ngờ của tôi, trợ lý chỉ tay lên trời thề thốt trong cuộc gọi video: “Bạch tổng, thật sự không phải là em đâu ạ.”
Tôi bỏ qua cho cô ấy, định gọi điện thoại cho mẹ, hỏi xem có phải mẹ đã phản bội không.
Người máy đẩy cửa bước vào thư phòng.
Buồn rầu hỏi tôi: “Tối mai cô muốn ăn gì?”
Tôi trả lời qua loa: “Không về thì không ăn.”
Tôi quyết định theo dõi Lục Tiêu.
Lục Tiêu ra ngoài hít thở không khí sau buổi lễ cắt băng.
Tôi nấp sau lùm cây xanh.
Thấy một người mới nổi trong ngành công nghệ bắt chuyện với anh ta.
Ban đầu, Lục Tiêu không chút biểu cảm.
Cho đến khi người kia nói gì đó.
Gương mặt băng giá vạn năm của Lục Tiêu mới lộ ra một chút ý cười.
Tôi mở camera điện thoại, phóng to hình ảnh.
Thấy Lục Tiêu cười tươi sờ lên tay áo.
Màu xanh ngọc bích lướt qua đầu ngón tay anh ta.
Lục Tiêu không cố ý hạ thấp giọng, cũng không cố ý cao giọng.
Mà dùng một giọng điệu rất bình thường nhưng lại ẩn chứa sự khoe khoang nói: “Là bạn gái tặng.”
Lúc này tôi mới nhìn rõ.
Màu xanh biếc đó.
Là chiếc khuy măng sét hình bướm tôi tặng cho cún con.
10
Trợ lý đã kiểm tra camera giám sát nhà tôi.
Tổng hợp lại những đoạn đáng ngờ.
Tôi ngồi trong văn phòng xem lại camera, đồng thời gọi điện cho Dụ Kiều, hỏi cậu ấy có bán chiếc khuy măng sét hình bướm nào khác không.
Dụ Kiều nói, đồ tôi đã đặt riêng sao cậu ấy có thể làm hai chiếc.
Cuối cùng cậu ấy lại nhắc nhở một cách khó hiểu: “Cẩn thận cún con nhà cậu, chơi đùa với nó thì được, nhưng đừng để nó chơi lại.”
Đúng lúc camera chiếu đến sáng sớm ngày thứ hai sau khi mua người máyvề.
Trong hình, sau khi tiễn tôi ra cửa, người máy quay lại bàn ăn từ chỗ cửa ra vào, cầm cốc cà phê tôi đã uống lên, ngắm nghía dưới ánh sáng một lúc, rồi đặt môi mình lên vết son môi của tôi trên cốc.
Làm xong, anh ta dọn dẹp vệ sinh rồi vội vàng ra ngoài.
Khi trở về đã là sáu giờ chiều.
Lại giả bộ làm một cún con ngoan chờ tôi về nhà.
Ngày nào cũng như vậy.
Lục Tiêu biến thái xấu xa đáng ghét, dám giỡn mặt với bà!
Về đến nhà, tôi giả vờ như không có chuyện gì.
Lục Tiêu không hề hay biết gì cả.
Vẫn bóp vai cho tôi như thường lệ.
Tôi ôm quyển sách.
Đọc một cách ngả ngớn trong tiếng nhạc giao hưởng du dương.
“Là em quyến rũ anh sao? Em đã từng nói lời ngon ngọt với anh chưa? Chẳng phải em đã nói rõ ràng với anh rằng em không yêu…”
“Ái ui, đau quá!”
Vai tôi nhói lên một trận, là do anh ta tăng lực đạo.
Tôi gập sách lại, dùng gáy sách gõ anh ta.
Anh ta lập tức quỳ xuống, dùng ánh mắt cầu xin nhìn tôi nói: “Xin lỗi.”
Rốt cuộc là vì lỡ tay bóp đau tôi mà cầu xin tôi tha thứ?
Hay là đang cầu xin tôi đừng nói ra câu “Em không yêu anh” kia?
Ta nắm lấy cằm người máy: “Đúng rồi, không phải anh biết lái xe sao? Từ ngày mai hãy đưa đón tôi đi làm và tan làm nhé.”
11
Ba giờ chiều.
Tôi bảo người máy đến đón tôi ngay bây giờ.
Trợ lý theo dõi gần công ty của Lục Tiêu nhanh chóng báo tin Lục Tiêu đã rời công ty sớm.
Tôi gửi cho trợ lý một bao lì xì, bảo cô ấy tan làm trước, không cần tiếp tục theo dõi nữa.
Nửa giờ sau, người máy lái xe của tôi xuất hiện dưới lầu.
Anh ta rõ ràng rất vui vẻ: “Hôm nay sao lại đón sớm như vậy? Là về thẳng nhà hay là…?”
“Đưa anh đi xem phim.”
“Thật sao?” Anh ta rất ngạc nhiên.
“Trước khi đi xem phim” Tôi nói: “Đến tập đoàn Hoàn Vũ một chuyến, còn nhớ chứ? Chúng ta phải xử lý Lục Tiêu.”
Anh ta kinh hãi: “Vì… vì sao? Chuyện này không hợp pháp.”
Tôi cười tủm tỉm, quan sát anh ta thật kỹ, không bỏ qua bất kỳ một biểu cảm nhỏ nào trên mặt anh ta.
“Bởi vì hắn ta ở khắp mọi nơi đối đầu với tôi, tôi không thích hắn, tôi thích anh, tôi muốn anh trở thành Lục Tiêu.”
Trán anh ta bắt đầu lấm tấm mồ hôi.
Vẻ háo hức khi nghe nói cùng đi xem phim đã biến mất.
Thay vào đó là sự kinh hoàng và tái nhợt.
Phải biết rằng, tôi chưa từng thấy biểu cảm này trên mặt Lục Tiêu.
Mắt thấy tòa nhà của tập đoàn Hoàn Vũ ngày càng đến gần.
Cuối cùng anh ta cũng tìm được lý do: “Dựa theo ‘Hiệp ước an toàn’ giữa người máy sinh học và con người, nếu chuyện này bại lộ, tôi sẽ bị tiêu hủy ngay lập tức.”
“Ra là vậy.”
Tôi quan sát vẻ bối rối của anh ta.
“Hóa ra ngay cả chút chuyện nhỏ này anh cũng không muốn làm cho tôi, vậy thì thôi, anh về đi.”
Anh ta nghiến răng, cuối cùng vẫn im lặng.
12
Một người máy không muốn làm dù chỉ một việc nhỏ cho chủ nhân thì đương nhiên sẽ bị lạnh nhạt.
Tôi liên tục một tuần không về nhà buổi tối.
Anh ta không thể nào nắm được lịch trình của tôi với thân phận người máy nữa.
Trong một tuần này, tôi chỉ gặp Lục Tiêu có hai lần.
Anh ta ăn mặc ngày càng bảnh bao, chải chuốt.
Nhưng mặt thì lạnh như băng.
Khi tôi nhìn anh ta, anh ta lại luống cuống quay đi.
Tôi không nhìn anh ta nữa.
Thì lại thấy ánh mắt anh ta dán chặt lên tôi qua lớp kính phản chiếu.
Cho anh ta cơ hội mà anh ta cũng không chịu thành thật.
Sự kiên nhẫn của tôi có hạn, tôi quyết định dùng một liều thuốc mạnh.
Tôi thu dọn đồ đạc.
Lục Tiêu, không, bây giờ phải gọi là người máy mới đúng.
Vội vã chạy về.
“Cô, cô về rồi à, trong nhà không có gì ăn, tôi vừa đi mua đồ ăn.”
Tôi đáp “Ừ”.
Rồi xách vali đi ra ngoài.
Anh ta chặn cửa: “Đừng đi.”
“Tránh ra.”
“Tôi xin em… Tôi rất nhớ em.”
Tôi nhìn thẳng vào mắt anh ta: “Anh chỉ muốn nói có vậy thôi sao?”
Anh ta mím môi.
Vẻ mặt kiên định, yếu đuối, nhưng miệng thì cứng, nhất quyết không chịu nói thật.
Tôi cười lạnh một tiếng: “Tránh ra.”
13
Ngày thứ ba ở khách sạn.
Cả cái giới này đều biết tôi đang lẻ bóng một mình.
Dụ Kiều muốn giới thiệu cậu học đệ của cậu ấy cho tôi.
Cậu ấy rời đi giữa chừng, tôi đành nén sự nhàm chán, cùng cậu học đệ xem hết một bộ phim tình cảm sến súa.
Đang chuẩn bị đường ai nấy đi với cậu học đệ.
Thì Lục Tiêu không biết từ đâu xông ra.
Xách một túi tiền mặt, ném thẳng vào người ta.
Cậu học đệ ôm túi bỏ chạy, sợ Lục Tiêu đổi ý.
Trán tôi giật giật.
“Rốt cuộc anh bị bệnh gì vậy?”
Lục Tiêu lạnh lùng đáp: “Không có bệnh gì cả, ngăn cản người khác mua dâm là nghĩa vụ của công dân.”
Tôi:?
“Mắt nào của anh thấy hả?”
“Cả hai mắt tôi đều thấy.”
Lục Tiêu cay nghiệt mắng: “Em ngay cả tên trai bao kia cũng muốn.”
??
Lần đầu tiên tôi nghe thấy Lục Tiêu nói ra những lời lẽ thô tục như vậy.
Tâm lý phản nghịch của tôi lập tức trỗi dậy.
“Anh dựa vào cái gì mà lo chuyện bao đồng, tôi thích quen ai thì quen, anh còn dám nói lung tung với bố mẹ tôi, tôi sẽ liều mạng với anh.”
Lục Tiêu trả lời tàn nhẫn: “Em tìm một người tôi phá một người, liều mạng đi, tôi có thể chết.”
Ghê thật, anh bạn, chết cũng được, chỉ là không thể nói ra sự thật.
13
Qua gương chiếu hậu, tôi có thể thấy xe của Lục Tiêu đang bám theo sau.
Khi tôi rẽ vào con đường chắc chắn dẫn về nhà.
Lục Tiêu cuối cùng cũng nhận ra tôi định đi đâu.
Khoảnh khắc anh ta vượt xe qua tôi.
Ngồi ở ghế lái, tôi tức đến bật cười.
Tôi về đến nhà trước.
Trên bàn trà cạnh ghế sô pha đơn, đậy cuốn Giấc mộng đêm hè của Shakespeare mà lần trước tôi đọc.
Lật ra, không còn là trang tôi đã đọc nữa.
Mà dừng lại ở: [Em là một con chó của anh, Demetrius: Anh càng đánh em, em càng quấn lấy anh…]
Lục Tiêu đã thay áo hoodie hình cún con, xách túi đồ vừa mới mua sắm bước vào cửa.
Tôi quan sát vẻ ngoài mà anh ta vội vàng thay đổi, mái tóc rũ xuống, đôi mắt ướt át đầy khát khao.
Sao không muốn làm Lục Tiêu, lại thích làm người máy vậy?
Tôi ra hiệu cho anh ta lại gần, đưa cuốn sách cho anh ta, bảo anh ta đọc.
Anh ta cầm sách, nhưng ánh mắt lại khóa chặt lấy tôi.
“Dù cho như vậy, cũng chỉ càng khiến anh yêu em nhiều hơn mà thôi.”
“Em ơi, anh là một cún con của em, Tiểu Tự, em càng đánh anh, anh lại càng phải nịnh nọt em, xin em hãy đối xử với anh như đối với một cún con vậy”
“Đá anh, đánh anh, lạnh nhạt với anh, không thèm để ý đến anh, đều được cả, chỉ cần cho phép anh đi theo em, tuy rằng anh không tốt đẹp gì, nhưng địa vị mà anh mong muốn trong tình yêu của em, lẽ nào còn không bằng cả một cún con hay sao? Nhưng như vậy đối với anh đã là vô cùng đáng quý rồi.”
Anh ta khóc.
Những giọt nước mắt lớn rơi trên mu bàn chân tôi, rất nóng, rất bỏng.
Anh ta càng cúi đầu thấp hơn, cho đến khi trán chạm vào chân tôi một cách đầy hèn mọn.
Anh ta dùng má cọ vào, miệng không ngừng gọi: “Tiểu Tự, Tiểu Tự…”
Tôi im lặng.
Tôi không hề muốn bắt nạt anh ta đến mức này.
Mặc dù thấy anh ta khóc, không hiểu sao tôi lại thấy hơi thoải mái.
Tôi không dùng nhiều sức mà kéo anh ta dậy.
Anh ta ngoan ngoãn ngồi vào chiếc ghế sô pha đơn, hỏi tôi: “Nhất định phải loại bỏ Lục Tiêu sao?”
Như thể đã hạ quyết tâm nào đó.
Tôi khẽ tát anh ta: “Anh nói gì vậy?”
Anh ta đỏ hoe mắt, cố chấp hỏi tôi: “Đáng ghét đến mức nhất định phải loại bỏ sao?”
Tôi ngồi lên đùi anh ta, lại tát anh ta thêm một cái nữa.
Cảm nhận được anh ta lịch sự đứng dậy không đúng lúc.
Tôi vuốt ve khuôn mặt điển trai của anh ta, nhắc nhở: “Thật ra không ghét đến thế, tôi chỉ mong hắn đừng có cãi lại tôi nữa, nói được với tôi lời hay ý đẹp.”
Mắt anh ta sáng như sao, long lanh nhìn tôi, gần như sắp buột miệng nói ra.
Tôi lấy từ bên cạnh ra một món quà: “Có quà này, muốn không?”
Là vòng cổ và dây xích chó.
14
Tôi và cún con đã làm hòa.
Lục Tiêu lại nắm giữ lịch trình của tôi.
Chỉ cần không vừa ý là đòi tham gia bữa cơm của tôi và anh em Dụ gia.
Anh ta kéo ghế ra ngồi xuống.
Thấy rõ Dụ Kiều cũng ở đây, rõ ràng thở phào nhẹ nhõm.
Rồi cười giả tạo: “Lâu rồi không gặp, Dụ Ninh. Cậu về nước từ khi nào thế?”
Hàn huyên một hồi.
Dụ Ninh khẽ nói với tôi: “Mặt trời mọc đằng tây rồi, Lục thiếu gia lại chủ động bắt chuyện với con tôm nhỏ này.”
Lục Tiêu hơi nới lỏng cổ áo, để lộ chiếc vòng cổ màu đen trên cổ.
Dụ Ninh kinh ngạc kêu lên: “Ôi vãi! Gì thế này!”
Tôi nhịn cười, đỡ trán.
Tâm trạng vui vẻ, tôi chủ động bắt chuyện: “Ai đó thật biết hưởng thụ cuộc sống, lén lút ra ngoài làm cún con rồi.”
Lục Tiêu gật đầu, không hoàn toàn đồng tình: “Không có lén lút, đây là phần thưởng của ai đó cho cún con.”
Dụ Ninh làm vẻ mặt “Ôi chao!” tỏ vẻ kinh ngạc.
Một tiếng rắc vang lên.
Chúng tôi đồng loạt nhìn sang.
Là Dụ Kiều, với vẻ mặt vô cùng bình tĩnh, bẻ gãy đôi đũa.
Đũa đâm vào lòng bàn tay hắn, máu lập tức chảy ra đầm đìa.
“Anh!”
Nhân viên phục vụ mang hộp cứu thương vào băng bó cho Dụ Kiều.
Lục Tiêu chắn tầm mắt của tôi, nhét dây xích cún con vào tay tôi.
Khẽ nói: “Đừng nhìn anh ta, đưa anh đi đi.”
Kích thích thật.
Chúng tôi chạy ra khỏi phòng bao, như thể đang chạy trốn cùng nhau.
Giờ phút này, không có lễ nghi xã giao, không có ánh mắt của người khác, không có gì cả.
Tôi dắt Lục Tiêu chạy càng lúc càng nhanh, chúng tôi đi thang máy lên sân thượng tầng cao nhất.
Gió bắt đầu nổi lên.
Trong màng nhĩ tôi vang lên tiếng tim đập thình thịch.
Như một khúc nhạc mang tên Lục Tiêu.
Thứ mà trước đây tôi từng mơ ước có được, vì không có được mà sinh lòng căm ghét, đối địch, cuối cùng cũng sắp có được rồi.
Chỉ còn lại bài học cuối cùng.
Lục Tiêu từ phía sau ôm lấy eo tôi.
Tôi quay người lại nhìn anh ta.
Nụ hôn của anh ta sắp rơi xuống.
Tôi giơ tay chặn môi anh ta lại.
“Xin lỗi em đi.”
Hơi thở nóng rực của anh ta phả vào lòng bàn tay tôi. “Xin lỗi em.”
“Xin lỗi vì chuyện gì?”
“Xin lỗi Tiểu Tự, anh không nên lừa em.”
Tôi hừ một tiếng: “Anh biết vậy là tốt, trả lại người máy mô phỏng cho em, hơn ba nghìn vạn đấy.”
“Được.”
“Còn gì nữa?”
“Anh yêu em, Tiểu Tự.”
Tôi quấn dây xích chó trong tay, kiêu kỳ nói: “Còn phải xem biểu hiện của anh thế nào đã.”
Hàng nhái chân chính đóng gói đưa đến.
Người máy mô phỏng thật đã được đóng gói và gửi đến.
Mặc bộ quần áo mà Lục Tiêu từng mặc khi làm cún con.
Trông cũng ra dáng một anh chàng vú em ngực bự siêu cấp quyến rũ.
Nhưng tôi lại chẳng có hứng thú kết nối.
Tôi dùng ánh mắt cực kỳ nghiêm khắc tìm điểm khác biệt trên người sinh học.
Độ cong của lông mi, khóe miệng mím chặt, con ngươi đen láy, ánh mắt luôn dính chặt lấy tôi, rõ ràng là rất giống, rất giống.
“Chậc, nhìn tôi chằm chằm làm gì?”
Người máy sinh học nói một câu: “Thích em.”
Tôi ngạc nhiên: “Anh biết tôi là ai không?”
“Thích Tiểu Tự.”
Lục Tiêu không lẽ lại không kín đáo đến mức đem cả tình cảm làm thành dữ liệu nạp cho người máy sinh học chứ?
Tôi yêu cầu người máy sinh học báo cáo thông số.
Quả nhiên, tình cảm cũng nằm trong đó.
Khi đọc đến thông số phần cứng, có một mục khiến tôi chú ý.
“Tính năng đặc biệt do thiếu phần cứng, tạm thời không thể mở quyền sử dụng.”
Tôi trực tiếp kéo khóa quần của người máy sinh học.
Bên trong nhẵn nhụi.
Tôi nhấc điện thoại gọi cho Lục Tiêu: “Tôi muốn báo sửa chữa.”
“Cái ấy của anh ta đâu? Ai cho anh tháo ra?”
Thợ sửa chữa Lục Tiêu nhanh chóng đến nơi.
Người máy sinh học mở cửa.
Lục Tiêu ra lệnh cho người máy sinh học vào phòng khách.
“Không thể thực hiện. Tôi phải đi theo Tiểu Tự.”
Lục Tiêu nổi cáu: “Mày có tư cách sao? Cút ngay!”
Mắt thấy Lục Tiêu sắp đánh nhau với người máy sinh học của mình ngay trước cửa.
Tôi lười biếng hòa giải.
Người máy sinh học vào phòng khách.
Chỉ còn lại tôi và Lục Tiêu bốn mắt nhìn nhau.
Tôi ngồi xuống, trêu chọc Lục Tiêu: “Anh Lục, nhà tôi chỉ có một chiếc ghế sofa đơn, anh không ngại chứ?”
Anh ta rũ mắt nhìn tôi.
Tôi lại nói: “Người máy sinh học nhà tôi bị thiếu linh kiện, anh xem phải sửa chữa thế nào đây?”
Lục Tiêu lại định quỳ xuống.
Mũi chân tôi nhếch lên, đệm vào đầu gối anh ta: “Đàn ông quỳ nhiều sẽ chẳng còn ý nghĩa gì.”
“Tiểu Tự, đừng giày vò anh nữa.”
“Có thể nào… đừng dùng nó, có thể dùng anh thay thế nó được không?”
Tôi hỏi: “Anh giả làm người máy sinh học có phải vì anh sợ nó bại lộ chuyện anh thích tôi?”
“Phải, anh sợ.”
Anh ta quỳ gối nhích về phía trước.
“Chỉ cần gặp được em, module tình cảm của nó sẽ được kích hoạt, anh sợ nó sẽ như một con chó cầu xin em vuốt ve. Anh sợ em nhìn thấy bộ dạng xấu xí của nó sẽ càng ghét anh hơn, anh càng sợ em sẽ thật sự vuốt ve nó.”
Anh ta càng nói càng đến gần tôi, một chân đã quỳ một nửa trên mép ghế sofa.
Cả người tôi đều bị bao phủ trong bóng hình của anh ta.
Anh ta mang đến cảm giác áp bức cực độ, nhưng lại cầu khẩn gọi tên tôi.
“Tiểu Tự, thương hại anh đi.”
“Nếu như em cần một cún con, tại sao không thể là anh? Trước kia anh làm không phải rất tốt sao?”
“Anh bắt đầu thích tôi từ khi nào?”
Anh ta nhấn mạnh: “Anh yêu em, từ khi còn nhỏ.”
“Tại sao anh lại vứt bức tranh tôi tặng anh?”
Đây là điểm khởi đầu cho sự tuyệt giao của chúng tôi.
Anh ta nói: “Bởi vì quá ghen tị, em đã cho người khác đãi ngộ vốn dành cho anh.”
“Vậy sau này anh chuyển đến ở hẳn, chúng ta học theo phim truyền hình kết bái, sao anh không nhận tôi là tam tỷ nữa, bọn họ còn tưởng anh ghét tôi, nhìn sắc mặt anh mà bài xích tôi, nếu không có Dụ Kiều và Dụ Ninh, chắc tôi buồn chết mất.”
Lục Tiêu: “Đừng nhắc đến Dụ Kiều nữa.”
“Em nói em muốn gả cho một minh tinh điện ảnh lớn hơn em cả trăm tuổi, em không thích người nhỏ tuổi.”
Thật sự là hiểu lầm.
Tôi ngượng ngùng giải thích: “Hồi nhỏ em cứ nghĩ chúng ta sẽ không bao giờ lớn, bố mẹ sẽ mãi mãi là bố mẹ, trẻ con chúng ta sinh ra sẽ mãi mãi là trẻ con, Lee Eun Joon sinh ra đã là minh tinh điện ảnh siêu cấp đẹp trai, cho nên…”
“Tóm lại, em không gọi đâu.”
“Nhưng mà gọi chị là sở thích hiện tại của anh đó.”
“Thật á?” Anh ta ghé sát vào tôi, khẽ hỏi bên tai: “Chị ơi, được không?”
Sướng thật.
Tôi hỏi ngược lại: “Được cái gì?”
Lục Tiêu: “Có thể ngửi tóc em một chút không?”
Đầu mũi anh ta khẽ hít hà mái tóc xoăn của tôi.
Chết tiệt, anh ta còn dám sướng hơn cả tôi.
Anh ta lại hỏi: “Được không?”
“Gì cơ?”
“Có thể liếm lông mi của em một chút không?”
Tôi sắp thua đến nơi rồi: “Đừng hỏi em nữa.”
“Có thể hôn môi em không?”
“…”
“Chị ơi, được không?”
…
Tôi khó khăn lắm mới thò được một cánh tay ra khỏi chăn.
Bị Lục Tiêu bắt lại, đặt lên lồng ngực ướt đẫm mồ hôi của anh ta.
Tôi định bảo không làm nữa, trời sắp sáng rồi, nhưng lại bật ra một tiếng ho.
Lục Tiêu xuống giường, một lát sau bưng về một cốc nước ấm.
Tôi tựa vào đầu giường, nhấp giọng cho đỡ rát.
Lục Tiêu như một tên tiểu bạch kiểm, rúc vào lòng tôi, tựa vào vai tôi.
Ngại ngùng hỏi ra câu thoại kinh điển đó.
“Vậy bây giờ chúng ta có quan hệ gì?”
Giọng tôi khàn đặc: “Quan hệ chị em bạn dì với cún con.”
16
Quan hệ chị em yêu đương này không duy trì được đến ba tháng.
Lục Tiêu nôn nóng muốn đăng ký kết hôn, liền cấu kết với bố mẹ tôi để ép cưới.
Sau khi bữa tiệc đính hôn kết thúc.
Lục Tiêu như một con chó được tiêm máu gà, hừng hực khí thế.
Tôi mệt rã rời, nghiêm túc tuyên bố tối nay phải đình chiến.
Điện thoại reo lên, tôi mở ra xem.
Tin nhắn của Dụ Kiều: “Cậu đính hôn với Lục Tiêu rồi à? Tớ muốn làm tiểu tam.”
Lục Tiêu đang ôm tôi, lướt qua vai tôi đọc
được nội dung.
Anh ta dùng giọng điệu nũng nịu để nói những lời cay nghiệt: “Thích làm tiểu tam đến thế, tối nay em sẽ tìm cho anh ta 100 khách hàng.”
Tôi tắt màn hình: “Đừng để ý đến cậu ta.”
“Kết hôn đi, mai đi đăng ký kết hôn luôn nhé?”
“Mới đính hôn đã kết hôn? Sao lại phải… Ưm…”
Lục Tiêu đề nghị kết hôn một cách rất thản nhiên, nên tôi cũng trả lời rất tùy ý.
Nhưng đến khi nhìn sang mới phát hiện, trong mắt anh ta chứa đầy sự bất an và ham muốn chiếm hữu.
“Được rồi, được rồi.”
Tôi dang rộng vòng tay, cố gắng hết sức đón nhận cái ôm chặt của anh ta.
“Mai chúng ta đi đăng ký kết hôn.”
Hết