Công Cảm Thể Xác Một Chiều
Chương 2
❮ sautiếp ❯!
Chết tiệt!
Hương sữa tắm thơm mát còn vương trên người cậu bạn cùng phòng vừa tắm xong xộc thẳng vào mũi.
Tôi luống cuống ngẩng đầu, đôi mắt còn ướt lệ chạm ngay ánh mắt của Chu Cảnh Hoài.
Rồi tôi thấy yết hầu cậu ta khẽ động.
Tim tôi lại bắt đầu đập nhanh hơn, thình thịch, như muốn nổ tung.
Không chỉ có nhịp tim tôi tăng vọt vì hoảng sợ, mà còn cả nhịp tim đồng điệu của Chu Cảnh Hoài nữa.
“Cẩn thận, lần sau nhớ vịn chắc vào.”
Cậu ta bình tĩnh nhắc nhở tôi, rồi buông tay khỏi eo tôi.
Đại Tráng, thằng bạn cùng phòng đang chơi game, cũng quay lại hỏi han:
“Đúng đó Tiểu Nhiên, vừa nãy cậu làm tôi hết hồn, may mà có Chu ca đỡ được.”
Đúng là hú vía, đến cả nam thần lạnh lùng cũng bị dọa cho tim đập loạn xạ.
Tôi ngượng ngùng ngẩng đầu lên cảm ơn Chu Cảnh Hoài:
“Chu Cảnh Hoài, cảm ơn cậu nha.”
“Không có gì.”
Cậu ta dừng một chút rồi hỏi:
“Cậu đi tắm à?”
“Ừm.”
Tôi ngượng ngùng kéo kéo vạt áo, sợ cậu ta đứng gần sẽ thấy tình cảnh khó xử ở nửa thân dưới của mình.
“Ừm, làm phiền cậu nhanh tay một chút, có lẽ tôi còn phải tắm lại lần nữa.”
“Hơi nóng.”
Hả?
Tôi thật sự là cạn lời.
Hôm nay trời mới có hai mươi độ, nóng chỗ nào chứ?
4
Kết quả là tối đó, tôi nằm trên giường, lần thứ hai bị ép làm bẩn quần.
Ánh mắt tôi dại đi.
Chu Cảnh Hoài đúng là đứng đầu bảng “nhất định phải thử” của giới gay trường A.
Phần cứng không phải loại người thường có được.
Đơn giản là nam nhân hình mẫu.
Tuyệt thật đấy, nhưng tôi thật sự muốn đấm cho cậu ta một trận.
Ai đời lại làm chuyện xấu hai lần một đêm không nghỉ ngơi thế hả!
A!
Không sợ thận yếu à?!
Nghe tiếng sột soạt khi Chu Cảnh Hoài khẽ trèo lên giường đi ngủ, tôi mệt mỏi nhắm mắt lại.
Không tắm nữa.
Sáng mai giặt sau.
Bẩn thì bẩn, dù sao tôi cũng oải rồi, không nhúc nhích nổi.
Phải nói là, tôi đúng là đã lo xa một cách bất ngờ.
Ngày hôm sau, trời vừa hửng sáng, tôi đã bật ra tiếng rên.
Trong ký túc xá yên tĩnh, tiếng rên nghe thật đột ngột, tiếng ngáy của Đại Tráng còn khựng lại một chút.
Đầu óc chưa kịp phản ứng, tay tôi đã vội vàng nhét khăn gối vào miệng.
Khó khăn ngăn chặn tất cả những âm thanh khó coi.
Tiếng ngáy của Đại Tráng lại vang lên.
Tôi run rẩy vén rèm giường, nhìn giường trống của Chu Cảnh Hoài và nhà vệ sinh sáng đèn đóng cửa.
Tôi đơ luôn.
Mấy ông trai thẳng đều hăng máu thế hả?
5
Chu Cảnh Hoài đi ra, vừa vặn chạm mặt tôi ở ngoài nhà vệ sinh, ánh mắt giao nhau.
Vẻ mặt cậu ta thản nhiên, đôi mắt thoáng vẻ vui thích.
Còn tôi thì cầm quần mới, mặt đỏ bừng, cứ như tôi mới là người làm chuyện xấu ấy.
Tôi không nhịn được nghiến răng ken két.
Chuyện này nhất định phải nhắc nhở cậu ta mới được.
Nếu không cậu ta chưa thận hư, tôi đã phải uống thận bảo để bồi bổ thân thể rồi!
“Chu Cảnh Hoài, tôi, tôi có chuyện muốn nói với cậu!”
“Ừ?”
Cậu ta cúi mắt nhìn tôi, đôi mắt đen láy như mực, dường như nhìn thấu hết sự lúng túng của tôi.
Không hiểu sao, dũng khí vừa nhen nhóm trong tôi lại tắt ngấm.
Tôi ấp úng:
“Cậu có thể… có thể…”
“Có thể cái gì?”
Thôi xong.
Tôi không dám nói, cũng không thể thốt ra lời.
Thế là tôi ỉu xìu, cụp mắt xuống nói: “Cậu có thể tránh ra một chút được không, tôi buồn đi vệ sinh.”
Chu Cảnh Hoài nghi hoặc nhướng mày.
Chắc hẳn cậu ta cũng không hiểu nổi cái điệp khúc trước sau bất nhất của tôi:
“Được.”
Chu Cảnh Hoài bước ra khỏi phòng vệ sinh.
Tôi ủ rũ chuẩn bị bước vào.
Đột nhiên, cánh tay tôi bị một bàn tay to nắm lấy.
Tôi ngơ ngác quay đầu lại, thấy Chu Cảnh Hoài đang nhìn chằm chằm vào cổ áo ngủ của tôi, giọng điệu khó dò:
“Mạnh Nhiên, cậu đang hẹn hò với ai à?”
6
Tôi ngẩn người, không hiểu sao cậu ta lại đột nhiên hỏi vậy, nhưng vẫn thành thật trả lời:
“Không có, có chuyện gì sao?”
“Không có gì.”
Miệng thì nói không có gì, nhưng sắc mặt Chu Cảnh Hoài lại càng khó coi hơn.
Cậu ta không hỏi nữa mà quay người đi về phía tủ quần áo của mình.
Tôi mơ hồ cảm thấy tâm trạng cậu ta không tốt, sắc mặt âm trầm.
Ủa, tôi có chọc giận gì cậu ta đâu, tự nhiên nổi nóng cái gì chứ?
Chẳng lẽ tôi lại dọa cậu ta sợ rồi?
Ngơ ngác gãi mũi, tôi chuẩn bị đóng cửa đi tắm.
Kết quả vô tình liếc nhìn mình trong gương, tôi mới bừng tỉnh ngộ.
Ồ, Chu Cảnh Hoài hẳn là đã hiểu lầm tôi rồi.
Cậu ta da dày thịt béo, tắm táp mạnh tay quen rồi, còn tôi thì chịu không nổi cái lực đó.
Vì mỗi lần ngoài sự thoải mái kỳ lạ, còn có chút đau nữa.
Trên người sẽ lưu lại mấy vết đỏ như bị véo, lại chồng lên đám bầm dập do va chạm khi chơi bóng.
Cái cảnh tượng đó, nói thế nào nhỉ.
Cứ như bị ai đó ái muội mà vô tình giày vò vậy.
Hơi “mặn”, lại có chút không phù hợp với trẻ em.
Khiến tôi dạo này chẳng dám mặc áo cộc tay, ở ký túc xá lúc nào cũng kín cổng cao tường.
Giờ bị Chu Cảnh Hoài vô tình thấy được, chắc hẳn cậu ta nghĩ tôi bình thường thì ôn hòa vô hại, chứ sau lưng lại lăng nhăng không chịu nổi.
Hoang dã thật.
Tôi u oán cởi quần áo, đi tắm.
Thôi kệ, hiểu lầm thì hiểu lầm vậy.
Chỉ cần giấu kín được cái “áo giáp” giới tính này, mấy chuyện khác chỉ là chút tủi thân, tôi nhịn được.
Haizz, cái vụ cộng cảm này, bao giờ mới biến mất đây?
Không lẽ đến lúc cậu ta hẹn hò với em gái nào, tôi cũng phải “nhập vai” luôn chứ?
7
Tôi rửa ráy xong xuôi, bụng mang đầy tâm sự thì thấy Chu Cảnh Hoài đang chuẩn bị ra ngoài.
Giờ này, chắc cậu ta là cậu ta đi сăn tin ăn cơm rồi.
Nhớ lại cái cảm giác căng phình khủng khiếp tối qua, tôi vội vàng gọi cậu ta:
“Chu Cảnh Hoài, cậu đi căn tin à?”
Cậu ta liếc tôi một cái:
“Đúng.”
“Vậy… tôi có thể đi cùng cậu không?”
Tôi nở một nụ cười vừa lấy lòng vừa thân thiện, sợ bị từ chối.
Không đi theo không được, tôi phải khiến cậu ta hôm nay ăn ít đi một chút.
Nếu không buổi kiểm tra thể lực một nghìn mét sáng nay, tim tôi không chỉ nhảy loạn mà còn chạy đến nôn ra mất.
Tôi cứ tưởng Chu Cảnh Hoài sẽ từ chối, nhưng cậu ta lại gật đầu.
Ánh mắt cậu ta dịu đi một chút.
Cứ như vừa rồi người lạnh mặt không phải là cậu ta vậy.
“Được.”
Tôi có hơi bất ngờ, lập tức cười tít mắt gật đầu:
“Vậy phiền cậu chờ tôi một lát nhé?”
“Ừ, đi thay đồ đi.”
“Được được.”
Tôi vội vàng chạy về khoác áo hoodie rồi đeo cặp, lon ton đi theo Chu Cảnh Hoài về phía nhà ăn.
Trong lòng tôi đang nghĩ xem lát nữa phải khuyên cậu ta ăn ít đi thế nào mà không bị ăn đấm.
Phải nói là, đi cùng nam thần trường học trong khuôn viên trường, tỷ lệ quay đầu lại đúng là không thể tin nổi.
Mọi người nhìn cậu ta rồi vô tình liếc nhìn tôi một cái.
Khiến một đứa mờ nhạt như tôi cảm thấy hơi toát mồ hôi hột.
Tôi lặng lẽ lùi lại hai bước, giữ khoảng cách với cậu ta.
Chu Cảnh Hoài bỗng khựng lại.
Nghiêng đầu nhìn tôi, giọng điệu bình thản:
“Mạnh Nhiên, sao thế?”
“Không, không có gì.”
“Lại đây.”
Giọng cậu ta rất nhẹ, nhưng tôi theo bản năng không dám cãi lời.
Tôi chậm rãi tiến lại gần, Chu Cảnh Hoài liền đưa tay kéo mũ áo hoodie của tôi lên.
Mũ trùm rộng thùng thình, che khuất gần hết những ánh mắt đang nhìn tôi.
“Được rồi, đi thôi.”
Tôi khựng lại một chút.
Phải nói, Chu Cảnh Hoài cũng khá tinh tế đấy chứ.
Nếu cậu ta không kỳ thị người đồng tính thì tốt, có lẽ tôi đã có thể trở thành bạn tốt của cậu ta rồi.
Nghĩ đến đây, tôi lặng lẽ xích lại gần cậu ta một chút.
Không hề để ý đến khóe miệng Chu Cảnh Hoài hơi nhếch lên.
8
Nhà ăn buổi sáng có hơi đông.
Tôi cố tình chỉ mua một cái quẩy để bụng đói, còn Chu Cảnh Hoài mua mấy cái bánh bao to và một bát cháo lớn.
Phải nói là, nếu cậu ta ăn hết chỗ đó, thì cái bụng của tôi hôm nay chắc chắn không chịu nổi mất.
Thấy cái quẩy nhỏ trên tay tôi, Chu Cảnh Hoài khựng lại, chau mày:
“Mạnh Nhiên, cậu chỉ ăn có thế thôi à?”
“Thẻ ăn hết tiền rồi?”
Cậu ta hỏi tôi một câu.
Tôi vội vàng nghĩ ra một kế, lập tức làm ra vẻ mặt tủi thân:
“Đúng vậy, không đủ tiền, chưa kịp nạp.”
“Chu Cảnh Hoài, cậu có thể bố thí cho tôi một cái bánh bao được không?”
Chu Cảnh Hoài gật đầu, sắc mặt bỗng dưng có chút dịu dàng:
“Cậu ăn đi.”
“Cảm ơn cậu.”
Tôi cảm kích nhận lấy bánh bao, chậm rãi cắn.
Tuy hơi vô liêm sỉ, nhưng biết làm sao giờ.
Tôi cắn vài miếng, ngẩng đầu lên thì thấy cậu ta lại chuẩn bị ăn một cái bánh bao lớn khác:
“Khoan đã!”
Chu Cảnh Hoài nhướng mắt nhìn tôi:
“Sao thế?”
Tôi gượng cười, lắp bắp hỏi: “Cậu… cậu có thể cho tôi cái bánh bao này được không?”
“Tôi thích ăn bánh bao nhân thịt bò.”
Chu Cảnh Hoài nhướng mày, đôi mắt đen láy.
Tôi lập tức căng thẳng.
Chết rồi, cậu ta có nghĩ là mình cố tình gây sự không?
Ngay lúc tôi nghĩ cậu ta sẽ từ chối, cậu ta lại đưa bánh bao cho tôi:
“Được thôi, cậu ăn đi.”
Tôi ngượng ngùng nhận lấy, cắn một miếng cái này, lại gặm một miếng cái kia.
Cố tình ăn thật chậm.
Chu Cảnh Hoài nhìn tôi chằm chằm một lúc với vẻ mặt khó hiểu, rồi chuẩn bị húp cháo.
Tôi nuốt miếng bánh bao trong miệng, thỉnh thoảng liếc nhìn bát cháo của cậu ta.
Chỉ cần cậu ta uống quá nửa bát, tôi sẽ tìm cách ngăn lại.
Có lẽ do ánh mắt tôi quá nóng bỏng, Chu Cảnh Hoài vừa cầm thìa lên húp một ngụm, liền bật cười ngẩng đầu:
“Mạnh Nhiên, cái này cậu cũng muốn uống à?”
Tôi cắn bánh bao, cười gượng hai tiếng hỏi: “Vậy… vậy tôi uống được không?”
“Được.”
Cậu ta đẩy bát cháo về phía tôi.
Thế là, bữa sáng của cậu ta biến thành của tôi hết cả.
Còn cậu ta thì nhìn tôi với vẻ mặt như cười như không.
Dù tôi có vô liêm sỉ đến đâu, thì lúc này ngón chân cũng đã ngượng ngùng đến mức đào cả ba phòng ngủ một phòng khách rồi.
Tóm lại, sau bữa sáng, Chu Cảnh Hoài chỉ kịp uống một ngụm cháo.
Vậy mà món nào tôi cũng ăn một nửa, bụng lưng lửng.
Tuy hơi quá đáng, nhưng ít nhất không còn cảm giác căng tức khó chịu.
Nhất thời tâm trạng tôi khá hơn nhiều.
Tâm trạng của Chu Cảnh Hoài hình như cũng không tệ, hoàn toàn không có vẻ buồn bực hay khó chịu vì bị tôi cướp bữa sáng.
Điều này khiến tôi có chút thay đổi về ấn tượng tính cách lạnh lùng của cậu ta.
Cũng không lạnh lùng n
hư tưởng tượng, vẫn là người tốt.
Nếu là người khác dám cướp bữa sáng của tôi như vậy, tôi đã cho ăn đấm rồi.
Vậy nên sau khi hết cộng cảm, nhất định tôi phải mời Chu Cảnh Hoài một bữa ra trò để bù đắp cho cậu ta.
Nếu có thể làm bạn với cậu ta thì cũng tốt.
Những chuyện khác, tôi không dám mơ tưởng.
Dù sao tôi chỉ lặng lẽ thích cậu ta, không dám để cậu ta biết.