1. Home
  2. Đam Mỹ
  3. Công Cảm Thể Xác Một Chiều
  4. Chương 3

Công Cảm Thể Xác Một Chiều

Chương 3

❮ sau
tiếp ❯

9

 

Khi tôi và Chu Cảnh Hoài đến lớp học buổi sáng, bạn cùng phòng Đại Tráng đã đến rồi.

 

Bình thường tôi hay ngồi cùng cậu ấy, còn Chu Cảnh Hoài thì một mình lạnh lẽo ở góc lớp.

 

Nhưng dù vậy, cậu ta vẫn luôn là tâm điểm của cả lớp.

 

Hôm nay cũng không ngoại lệ, cậu ta đi về phía góc lớp, còn tôi thì đi tìm Đại Tráng.

 

Chỉ là bên cạnh Đại Tráng lại có thêm một cô bạn gái khá xinh xắn.

 

“Tiểu Nhiên, hôm nay tâm trạng tốt đấy nhỉ, tôi giới thiệu em gái cho cậu nhé?”

 

Đại Tráng cười đầy ẩn ý, cô bạn gái bên cạnh có chút ngại ngùng.

 

Trong lòng tôi thầm kêu không ổn rồi.

 

Trước kia vì giả làm trai thẳng, tôi đã buột miệng nhờ Đại Tráng giới thiệu bạn gái.

 

Không ngờ cậu ấy lại giúp thật.

 

Một thằng gay như tôi mà yêu đương với con gái thì ra cái thể thống gì?

 

Tôi lập tức thấy đau đầu.

 

Đang không biết từ chối thế nào, phía sau đột nhiên vọng đến tiếng Chu Cảnh Hoài gọi tôi:

 

“Mạnh Nhiên.”

 

Tôi quay đầu, thấy Chu Cảnh Hoài ngồi không xa, ánh mắt lạnh lẽo đến sắc bén khiến sống lưng tôi lạnh toát:

 

“Sao vậy?”

 

“Qua đây một lát.”

 

Tôi ngoan ngoãn gật đầu.

 

“Đại Tráng, để lát nữa tôi quay lại nói chuyện tiếp nhé.”

 

Chẳng đợi Đại Tráng níu kéo, tôi vội vàng đi về phía Chu Cảnh Hoài hỏi:

 

“Chu Cảnh Hoài, cậu gọi tôi có việc gì không?”

 

“Hơi đói.”

 

“Hả, vậy phải làm sao?”

 

“Cậu ăn mất bữa sáng của tôi rồi, cậu bảo phải làm sao?”

 

Cậu ta chống một tay lên má, hiếm khi thấy dáng vẻ lười biếng như vậy.

 

Tôi chợt thấy hơi áy náy, vội vàng đề nghị bù đắp:

 

“Vậy tôi đi mua cho cậu một chai cháo Bát Bảo ở máy bán hàng tự động ngoài hành lang nhé.”

 

“Không muốn uống.”

 

“Vậy bánh mì?”

 

“Không muốn ăn.”

 

Tôi: “???”

 

Vậy cậu ta gọi tôi đến làm gì?

 

10

 

Tôi vừa định hỏi cậu ta rốt cuộc muốn ăn gì thì giáo sư bước vào.

 

Vị giáo sư này có biệt danh là Diệt Tuyệt sư thái, chỉ cần bà ấy vào lớp là không ai dám đi lại hay nghịch điện thoại.

 

Bình thường bà ấy trừ điểm rất thẳng tay.

 

Khiến đám sinh viên đại học chúng tôi ngoan ngoãn như học sinh cấp ba vậy.

 

Thế là tôi đành tiu nghỉu quay sang hỏi Chu Cảnh Hoài:

 

“Chu Cảnh Hoài, tôi ngồi cạnh cậu một tiết được không?”

 

Chỉ thấy khóe miệng Chu Cảnh Hoài từ từ, chậm rãi cong lên:

 

“Được thôi, ngồi đi.”

 

Cảm kích ngồi xuống, Đại Tráng và cô bạn gái ngồi không xa đó quay lại nhìn tôi đầy oán hận.

 

Tôi không dám đáp lại, vùi đầu giả chết học bài.

 

Chắc là do tối qua bị vắt kiệt sức, người tôi mệt mỏi rã rời.

 

Vừa vào học chưa bao lâu, mí mắt tôi đã trĩu nặng, cơn buồn ngủ ập đến.

 

Cố gắng chống chọi nghe được một lúc, tôi từ từ nhắm mắt lại, không nhịn được gục xuống bàn, đối diện với vẻ mặt lạnh lùng của cậu ta.

 

Giọng nói khẽ khàng, có chút bất an:

 

“Chu Cảnh Hoài…”

 

Cậu ta cúi xuống nhìn tôi, tôi mơ hồ cảm thấy lúc này cậu ta có chút dịu dàng:

 

“Sao vậy?”

 

“Tôi muốn ngủ một lát, nếu giáo sư nhìn sang, cậu vỗ tôi dậy được không?”

 

“Ừ, ngủ đi.”

 

Tôi chìm vào giấc ngủ.

 

May mắn là ngồi trong góc, phía trước lại có một bạn nam cao lớn che chắn tôi, giáo sư tạm thời không nhìn rõ hành động nhỏ của tôi.

 

Nếp gấp tay áo hằn lên mặt một vệt.

 

Hơi đau.

 

Nhưng tôi không kịp đổi tư thế, nhanh chóng ngủ say.

 

Trong cơn mơ màng, tôi cảm thấy có người nâng mặt mình lên.

 

Bàn tay người đó rộng lớn và ấm áp.

 

Và lòng bàn tay tôi, cũng cảm thấy mềm mại lạ thường.

 

11

 

Khi tôi tỉnh lại sau giờ học, Chu Cảnh Hoài đã không còn ở đó.

 

Tôi nhìn lòng bàn tay trống rỗng và khuôn mặt ấm áp của mình, ngơ ngác ngẩn người.

 

Đại Tráng bước tới, xoa đầu tôi với vẻ trách móc:

 

“Tiểu Nhiên, người ta nhìn chằm chằm đỉnh đầu cậu cả tiết học đấy.”

 

“Cậu đến liếc mắt một cái cũng không thèm, sao thế, không vừa ý à?”

 

Tôi hoàn hồn, ngại ngùng nói: “Là tại tôi, sau này cậu không cần giới thiệu cho tôi nữa đâu.”

 

“Đại Tráng, tôi biết cậu thấy tôi cô đơn nên thương hại, nhưng thật sự không cần đâu, tôi không có ý định yêu đương.”

 

“Hơn nữa tôi có người mình thích rồi.”

 

Đại Tráng cười cười đầy vẻ hóng hớt, không ép nữa.

 

“Được thôi, vậy sau này tôi không giới thiệu cho cậu nữa.”

 

“Đi thôi, lớp mình sắp kiểm tra thể lực rồi, Chu ca dẫn nhiều người ra sân tập hợp rồi kìa.”

 

“Ừ.”

 

Tôi xoa mặt, vội vàng cùng cậu ấy đi về phía sân vận động.

 

Các chuyên ngành khác cũng đang kiểm tra thể lực.

 

Chạy một nghìn mét mệt muốn chết, mặt đỏ tía tai.

 

Tôi chợt khựng lại, nhận ra một chuyện vô cùng tồi tệ.

 

Đó là bản thân tôi chạy bộ vốn đã sống dở chết dở, giờ còn cộng hưởng sự mệt mỏi của Chu Cảnh Hoài, hôm nay có khi tôi tèo luôn ở sân mất!

 

Đầu tôi như muốn nổ tung.

 

Vội vàng muốn đi tìm thầy thể dục, nói không khỏe muốn đổi buổi kiểm tra.

 

Nhưng không có giấy chứng nhận bệnh, thầy trực tiếp đuổi tôi đi.

 

Thậm chí để tiết kiệm thời gian, thầy còn bảo nam sinh lớp tôi chạy cùng nhau.

 

Nhìn Chu Cảnh Hoài đứng trong đám người, tôi âm thầm cổ vũ bản thân.

 

Kiên cường!

 

Tôi phải kiên cường!

 

Dù tôi có phải bò…

 

Chắc cũng không leo đến đích được đâu.

 

Giờ thì bắp chân tôi bắt đầu run rẩy rồi.

 

Không được nữa thì đành bò thật thôi.

 

Chắc thầy thấy tôi đáng thương nên cho qua.

 

Rất nhanh, tiếng còi của thầy vang lên, đám con trai ùa ra.

 

Vòng đầu tiên còn ổn, tôi cố gắng theo sát nhóm đông, cũng không quá mệt.

 

Dù sao thì Chu Cảnh Hoài ngày thường hay chơi bóng rổ, một nghìn mét chẳng là gì với cậu ta.

 

Nhưng đến vòng thứ hai, sự mệt mỏi của cả hai dần cộng hưởng.

 

Khiến tôi hoa mắt chóng mặt, mồ hôi nhễ nhại.

 

Chân như đeo chì, tụt lại phía sau mọi người.

 

Thôi thôi, mạng chó quan trọng hơn.

 

Ít nhất là khi thi lại, Chu Cảnh Hoài không chạy, tôi cũng không cần phải cộng hưởng.

 

Ngay khi tôi quyết định bỏ cuộc để thi lại thì bên cạnh đột nhiên có thêm một người.

 

Tôi thở hổn hển ngẩng đầu lên, phát hiện là Chu Cảnh Hoài.

 

Trên mặt cậu ta không có một giọt mồ hôi, chỉ là hơi thở có chút rối loạn.

 

“Mạnh Nhiên, đưa tay cho tôi.”

 

“Hả?”

 

Tôi không rõ cho lắm đưa tay qua, sau đó liền bị nắm chặt.

 

Lại sau đó, tôi bị người ta kéo chạy.

 

Tất cả cảnh tượng xung quanh và bạn học đều thành những bóng mờ

lùi lại phía sau.

 

Tôi cảm nhận được sự mệt mỏi gấp đôi và nhịp tim gấp đôi, ánh mắt ngơ ngác nhìn nghiêng khuôn mặt Chu Cảnh Hoài.

 

Mấy người thẳng nam các cậu, ai cũng biết cách trêu chọc lòng người thế này à?

 

❮ sau
tiếp ❯

Chức năng bình luận hiện chỉ có thể hoạt động sau khi bạn đăng nhập!

Đồng ý Cookie
Trang web này sử dụng Cookie để nâng cao trải nghiệm duyệt web của bạn và cung cấp các đề xuất được cá nhân hóa. Bằng cách chấp nhận để sử dụng trang web của chúng tôi