1. Home
  2. Đam Mỹ
  3. Công Cảm Thể Xác Một Chiều
  4. Chương 1

Công Cảm Thể Xác Một Chiều

Chương 1

tiếp ❯

Tôi và cậu bạn cùng phòng lạnh lùng có sự cộng cảm thể xác một chiều.

 

Cậu ta ăn cơm, tôi no căng bụng.

 

Cậu ta tắm rửa, tôi như bị ai sờ soạng.

 

Cậu ta giải quyết nhu cầu sinh lý, tôi cắn gối khó chịu nức nở.

 

Một ngày nọ, tôi thực sự không thể chịu nổi nữa, bèn tế nhị khuyên cậu ta nên tiết chế.

 

Cậu bạn cùng phòng lạnh lùng chậm rãi tiến sát lại gần tôi:

 

“Vậy nếu tôi không nhịn được thì sao?”

 

1

 

Cảm thấy bụng có chút căng tức, tôi bất đắc dĩ mở mắt.

 

Định trở mình một cách chậm rãi thì lại đột nhiên ợ một tiếng no nê.

 

Không tài nào ngủ được nữa, tôi chỉ còn cách ôm cái bụng tròn vo xuống giường đi dạo.

 

Trông chẳng khác nào bà bầu đi dạo cả.

 

Haizz…

 

Đúng là nghiệp chướng mà.

 

Một thằng “số không” hèn mọn như tôi, không hiểu sao lại có sự cộng cảm thể xác một chiều với Chu Cảnh Hoài, cậu bạn cùng phòng lạnh lùng kia.

 

Chỉ vài ngày ngắn ngủi mà tôi đã sắp sụp đổ đến nơi rồi.

 

Cậu ta ăn cơm, tôi no căng bụng.

 

Dù sao thì vóc dáng của tôi và cậu ta khác biệt rõ rệt, sức ăn đương nhiên cũng khác nhau nhiều.

 

Dù no đến mấy, tôi cũng không thể không ăn.

 

Thiếu dinh dưỡng, chỉ vài ngày đã sụt mất năm cân.

 

Hơn nữa, đôi khi cậu ta chơi bóng rổ va chạm với người khác, thì y như rằng ngày hôm sau trên người tôi sẽ bầm tím chỗ này chỗ kia.

 

Điều quan trọng nhất là mỗi tối cậu ta đi tắm, tôi cứ như bị một đôi bàn tay vô hình vuốt ve khắp người.

 

Toàn thân nổi hết cả da gà.

 

Từ đầu đến chân, vừa kỳ quái vừa xấu hổ.

 

Đến nỗi mỗi khi cậu ta tắm trong nhà vệ sinh, tôi chỉ có thể trốn trong màn giường, thở dốc không thành tiếng, cắn răng nhẫn nhịn.

 

Sợ rằng mình thoải mái quá mà kêu thành tiếng mất.

 

Mấy ngày trôi qua, mỗi khi nhìn thấy cậu ta, tôi đều theo bản năng run rẩy.

 

Nhạy cảm đến mức không chịu nổi.

 

Tôi đã mấy lần muốn nói chuyện với Chu Cảnh Hoài.

 

Nhưng chuyện này biết nói thế nào đây, thật sự là có chút hoang đường.

 

Chẳng lẽ tôi đi bảo cậu ta tế nhị một chút, kiểu như ăn ít cơm thôi?

 

Hay là đừng tắm?

 

Đừng vận động?

 

Không thể nào.

 

Nói thẳng ra thì càng không xong.

 

Sợ là tôi vừa nói ra chuyện cộng cảm, cậu ta không tin thì thôi, còn quay ra gọi điện cho bệnh viện tâm thần thì có mà toi.

 

Tôi càng thấy mệt mỏi rã rời.

 

Thôi kệ vậy. Cứ nhịn đi.

 

Chỉ cần cậu ta không bị ai đâm chết là mọi chuyện khác đều nhỏ nhặt.

 

2

 

Tôi ưỡn bụng đi đi lại lại trong ký túc xá, vừa xem hai đứa bạn cùng phòng chơi game.

 

Đi một lúc thấy cạp quần ngủ hơi bị chật.

 

Tôi theo phản xạ kéo xuống một chút, vén áo lên, hở cả nửa bụng ra ngoài.

 

Haizz, đúng là không bị gò bó vẫn sướng hơn nhiều.

 

Đột nhiên, cửa phòng nhẹ nhàng bị đẩy ra.

 

Chu Cảnh Hoài về rồi.

 

Thấy tôi đứng phơi bụng ra như thế, cậu ta khựng lại một chút, ánh mắt hình như lướt rất nhanh qua phần bụng và eo trần của tôi.

 

Cùng lúc đó, tôi cảm thấy tim mình bắt đầu đập thình thịch nhanh hơn.

 

Nhưng đó không phải nhịp tim của tôi.

 

Mà là của Chu Cảnh Hoài.

 

Kỳ lạ thật.

 

Từ sau khi có khả năng cộng cảm, mỗi lần Chu Cảnh Hoài vừa nhìn thấy tôi, tôi đều cảm nhận được tim cậu ta đập rất nhanh.

 

Đôi khi tôi còn nghi ngờ không biết cậu ta có bị rối loạn nhịp tim hay suy tim sớm không nữa, hay là do bộ dạng của tôi dọa cậu ta giật mình?

 

Chắc không đến nỗi thế chứ.

 

Nhưng dù nhịp tim đã tăng vọt, vẻ mặt Chu Cảnh Hoài vẫn cứ bình thản như thường.

 

Nhưng lúc này mặc dù nhịp tim đã đập mạnh, nhưng Chu Cảnh Hoài vẫn nhàn nhạt như cũ.

 

Cậu ta thu lại ánh mắt, gật đầu rồi vòng qua tôi, đi thẳng đến tủ quần áo.

 

Đặt cặp, cởi giày.

 

Một động tác nhanh gọn, cậu ta cởi phăng chiếc áo phông trên người.

 

Cơ bắp sau khi vận động còn ửng đỏ, đường nét rõ ràng, lấm tấm mồ hôi.

 

Ánh đèn trên trần ký túc xá chiếu xuống, cảnh tượng này thực sự quá sức chịu đựng.

 

Nói thật, kiểu soái ca như Chu Cảnh Hoài đúng là cực phẩm trong giới gay.

 

Chỉ tiếc là cậu ta lại cực kỳ kỳ thị, từng đánh một gã gay quấy rối mình.

 

Để tránh bị cậu ta đánh vì lộ giới tính, tôi luôn cố gắng giữ khoảng cách và tỏ ra chuẩn men.

 

Một nam thần cao lãnh kiêu ngạo như cậu ta chắc ccậu ta cũng chẳng thèm giao du sâu sắc với một thằng bạn cùng phòng nhỏ bé như tôi.

 

Vậy nên chúng tôi chỉ duy trì mối quan hệ bạn cùng phòng lịch sự.

 

Nhưng ai ngờ cái thứ gọi là “cộng cảm đơn phương” này lại khiến tôi tê liệt thế này.

 

Giờ thì Chu Cảnh Hoài chắc ccậu ta sẽ đi tắm.

 

Tôi không chỉ phải nhịn cảm giác căng trướng kia, mà còn phải kìm nén sự xấu hổ và mẫn cảm này nữa.

 

Đúng là vừa nóng vừa lạnh.

 

Tôi nhất thời u oán, ánh mắt trở nên tủi thân.

 

“Mạnh Nhiên, sao thế?”

 

Có lẽ do tôi nhìn chằm chằm quá lộ liễu, cậu bạn cao lớn đột nhiên quay lại nhìn tôi, đôi mắt đen láy.

 

Tôi vội xua tay, ngượng ngùng nói:

 

“Không, không có gì, tôi đang ngẩn người thôi. Cậu mau đi tắm đi, hết nước nóng bây giờ.”

 

Chu Cảnh Hoài không hỏi thêm, gật đầu rồi đi vào phòng tắm.

 

Tôi bực bội vỗ vỗ cái bụng mềm nhũn, quay người lên giường chuẩn bị nhịn.

 

Chẳng mấy chốc, cảm giác vuốt ve quen thuộc, những đụng chạm run rẩy lại ùa về.

 

Chỉ là hôm nay Chu Cảnh Hoài tắm có vẻ hơi lâu.

 

Bình thường cậu ta chỉ tắm táp qua loa mười phút là xong, hôm nay đã mười lăm phút rồi mà vẫn chưa ra?

 

Tắm nữa chắc tróc hết da mất.

 

Tôi ngơ ngác vén rèm giường, định ngó xem tình hình thế nào, ai ngờ giây tiếp theo, eo tôi bỗng nhũn ra.

 

Suýt chút nữa thì ngã nhào.

 

Vì tôi cảm thấy cơ thể mình có gì đó không đúng.

 

3

 

Đêm khuya, mười một giờ trong ký túc xá.

 

Tôi mồ hôi nhễ nhại, cuộn tròn trên giường, bất lực cắn chặt khăn gối.

 

Nước bọt hình như chảy dài xuống má, ướt dính.

 

Nhưng tôi chẳng còn hơi sức mà lau.

 

Một tay tôi bất lực che mắt, tay kia nắm chặt lấy ga giường.

 

Toàn thân ướt đẫm mồ hôi, tim đập nhanh gấp đôi, kích thích cũng tăng gấp bội.

 

Chu Cảnh Hoài nom có vẻ cấm dục, lạnh lùng vô tình, sao lại lén lút làm cái trò này trong nhà vệ sinh ký túc xá chứ!?

 

Đã nửa tiếng rồi, có khi nào cậu ta bị bệnh gì không?!

 

Tôi vừa khóc vừa nức nở.

 

Không biết qua bao lâu, cảm giác ấy mới dịu đi.

 

Tôi nhả khăn gối ra, thở dốc từng hồi.

 

Nghe thấy tiếng Chu Cảnh Hoài từ trong nhà vệ sinh bước ra, còn nhỏ giọng nói chuyện phiếm với Đại Tráng và mấy người nữa về game, giọng điệu vẫn lạnh lùng như thường.

 

Mọi thứ vẫn như không có gì xảy ra.

 

Cứ như cậu ta chẳng làm chuyện gì xấu xa cả.

 

Giống như là không làm chuyện xấu vậy.

 

Được thôi, chỉ có mình tôi là chật vật.

 

Tôi ngồi dậy một lúc, định đi tắm.

 

Không tắm không được, áo ngủ và quần ướt đẫm mồ hôi, dính nhớp khó chịu chết đi được.

 

Đều tại Chu Cảnh Hoài!

 

Trong l

òng tôi lầm bầm chửi rủa rồi xuống giường.

 

Không biết có phải do vừa trải qua chuyện đó không mà tay chân tôi bỗng dưng bủn rủn.

 

Sơ ý một chút, tôi trượt chân, cả người chực ngã nhào từ thang giường xuống.

 

tiếp ❯

Chức năng bình luận hiện chỉ có thể hoạt động sau khi bạn đăng nhập!

Đồng ý Cookie
Trang web này sử dụng Cookie để nâng cao trải nghiệm duyệt web của bạn và cung cấp các đề xuất được cá nhân hóa. Bằng cách chấp nhận để sử dụng trang web của chúng tôi