1. Home
  2. Đô Thị
  3. Cố Phu Nhân Anh Yêu Em
  4. Chương 4

Cố Phu Nhân Anh Yêu Em

Chương 4

❮ sau
tiếp ❯

16

 

Sáng hôm sau, tôi tỉnh dậy trong vòng tay của Cố Cẩn Xuyên.

 

Tôi không biết mình đã ngủ thiếp đi từ lúc nào, càng không biết tại sao mình lại nằm trên giường của Cố Cẩn Xuyên nữa.

 

May mà Cố Cẩn Xuyên vẫn chưa tỉnh.

 

Tôi rón rén gỡ tay Cố Cẩn Xuyên ra, vừa định ngồi dậy thì bắt gặp một đôi mắt sáng long lanh.

 

“Tịch Tịch, chào buổi sáng!” Giọng nói ấm áp như làn gió thu mát mẻ.

 

Ánh mắt tôi lướt qua yết hầu gợi cảm của Cố Cẩn Xuyên rồi dừng lại trên cơ ngực săn chắc đang lộ ra ngoài không khí.

 

Cổ họng tôi trượt lên trượt xuống.

 

Phúc lợi buổi sáng!!! Nhận!

 

Bữa sáng diễn ra trong bầu không khí có phần ngượng ngùng vì hành động vượt quá giới hạn của tôi tối qua.

 

“Tịch Tịch,”

 

Một khuôn mặt đẹp trai phóng đại ngay trước mắt khiến tôi giật mình ngả người ra sau.

 

“Miệng em dính sữa kìa.”

 

Vừa dứt lời, ngón tay của Cố Cẩn Xuyên lướt nhẹ qua khóe môi tôi.

 

“Xong rồi.” Cố Cẩn Xuyên nở một nụ cười ấm áp như gió xuân.

 

Hành động thân mật quá mức này khiến đầu óc tôi như ngừng hoạt động.

 

Tôi ngượng ngùng cúi đầu, hai má nóng bừng.

 

Cố Cẩn Xuyên dạo này bị làm sao vậy? Sao cứ như hồ ly tinh quyến rũ tôi thế này?

 

Thanh tâm chú cũng chẳng có tác dụng gì nữa.

 

Sau giờ nghỉ trưa, nhóm chat của công ty đột nhiên trở nên sôi nổi.

 

Tôi bấm vào xem, còn chưa kịp đọc hết đã lại bị tin nhắn mới đẩy lên.

 

Nhưng hai chữ “Hứa Vi” lại khiến tôi giật mình cảnh giác.

 

Hứa Vi đến công ty ư?!!

 

Đồng nghiệp trong nhóm thì phấn khích, hận không thể chạy ngay đi hóng chuyện Hứa Vi, còn tôi lại có chút sợ hãi khi phải gặp cô ta.

 

Tôi tự trấn an mình.

 

Không đâu, công ty lớn như vậy, tôi chỉ là một trợ lý quèn, làm sao có thể chạm mặt cô ta được?

 

Nhưng đôi khi con người ta là vậy, càng sợ điều gì thì điều đó càng dễ xảy ra.

 

Đồng nghiệp Tuế Tuế vỗ vai tôi: “Diệp Tịch, anh Andy bảo chị mang bản thiết kế hôm qua đã hoàn thành đến phòng họp.”

 

Tôi cầm bản thiết kế đến phòng họp, vừa đẩy cửa ra, ánh mắt của tất cả mọi người trong phòng đều đổ dồn về phía tôi.

 

Và tôi cũng nhìn thấy người mà tôi không muốn gặp nhất trong số đó.

 

Hứa Vi nhìn tôi đầy hứng thú, sau đó quay sang nói với Andy.

 

“Đây là trợ lý mới của anh à?”

 

Andy nhận ra có gì đó không ổn, ánh mắt anh ấy chuyển qua chuyển lại giữa tôi và Hứa Vi vài giây rồi hỏi ngược lại cô ta.

 

“Hai người quen nhau à?”

 

“Ừm.” Hứa Vi mỉm cười dịu dàng: “Nhưng không thân.”

 

17

 

Andy và Hứa Vi thảo luận chi tiết về bản thiết kế, còn tôi với tư cách là trợ lý của Andy, cũng phải ở lại đó suốt buổi.

 

Nửa giờ sau, cuộc thảo luận kết thúc.

 

Khi rời đi, Hứa Vi lên tiếng.

 

“Andy, có thể cho tôi mượn trợ lý của anh nửa giờ được không?”

 

Andy quay lại nhìn tôi một cái, gật đầu như có điều suy nghĩ.

 

“Được chứ.”

 

Trong quán cà phê, tôi và Hứa Vi lại một lần nữa ngồi đối diện nhau.

 

Cô ta không hề vòng vo mà đi thẳng vào vấn đề.

 

“Sao cô lại làm việc ở đây?”

 

“Cẩn Xuyên không đời nào để vợ mình làm công việc này, trừ khi…” Cô ta chống hai tay lên cằm, khóe môi cong lên một nụ cười xinh đẹp.

 

“Cô ly hôn rồi à?”

 

Bị nói trúng tim đen, tôi theo bản năng nắm chặt tay, rồi lại thả lỏng.

 

Tôi đã ly hôn, chỉ là chưa thành công mà thôi.

 

Hít sâu một hơi, tôi nghiêm túc nhìn cô ta.

 

“Đây là chuyện riêng của tôi.”

 

“Ha ha ~”

 

Thấy phản ứng của tôi, cô ta thu tay về, ngồi thẳng người, khuôn mặt tươi cười rạng rỡ.

 

“Cảm ơn cô đã buông tha cho Cẩn Xuyên.”

 

Tôi không thích nụ cười của cô ta, càng không thích giọng điệu đó.

 

“Cô và Cẩn Xuyên vốn không cùng một thế giới, miễn cưỡng ở bên nhau chỉ khiến cả hai cùng tổn thương.”

 

“Cô là người thông minh, không cần phải lãng phí tuổi xuân vào một người không yêu mình.”

 

“Sau này, cô sẽ thấy may mắn vì quyết định của mình ngày hôm nay.”

 

Cô ta cứ thế thao thao bất tuyệt, dáng vẻ kiêu ngạo như một kẻ chiến thắng.

 

“Đây là thông tin liên lạc của người quản lý của tôi, sau này nếu có bất cứ việc gì cần, cô có thể liên hệ với tôi.”

 

Cô ta lấy ra một tấm danh thiếp đặt lên bàn, sau đó biến mất khỏi tầm mắt tôi.

 

Sự xuất hiện của Hứa Vi đã phá vỡ giấc mộng đẹp mà tôi đã có trong nửa tháng qua, lập tức kéo tôi về thực tại.

 

Tôi không đoán ra được hành vi hiện tại của Cố Cẩn Xuyên rốt cuộc là có ý gì.

 

Nhưng tôi biết, tôi phải chuẩn bị sẵn sàng cho việc ly hôn bất cứ lúc nào.

 

18

 

Sáng sớm hôm sau, tôi lại thấy tin tức về Hứa Vi và Cố Cẩn Xuyên.

 

[Ảnh hậu Hứa Vi về Bắc Kinh, Tổng giám đốc tập đoàn Cố thị vì gặp bạn gái mà bỏ việc, xuống bãi đỗ xe hẹn hò.]

 

Bình luận phía dưới bùng nổ.

 

[A!! Chị ấy và tổng giám đốc đẹp đôi quá, hạnh phúc quá!!]

 

[Cố tổng mau cưới chị ấy về nhà, nhất định phải tổ chức cho chị ấy một hôn lễ thế kỷ.]

 

[Cuối cùng chị ấy cũng công khai rồi!! Ảnh hậu và tổng tài, phim truyền hình đã thành hiện thực.]

 

[Quả nhiên, chị đây không ra tay thì thôi, đã ra tay là chấn động.]

 

[Hai người mau trói chặt vào nhau đi!! Phải hạnh phúc đến chết mới thôi!!]

 

Tôi không kìm được mà vào Weibo của Hứa Vi, một bài đăng đập vào mắt.

 

[Tương lai và quá khứ của em đều chỉ có anh!]

 

Nói về ai, không cần nói cũng biết.

 

Tôi tắt điện thoại, tim như bị hàng vạn con kiến cắn.

 

Đau lắm, thực sự rất đau.

 

Không muốn đi làm, không muốn gặp Cố Cẩn Xuyên.

 

Muốn ly hôn, muốn rời xa Cố Cẩn Xuyên, rời xa mối tình đơn phương không được đáp lại này.

 

Tiếng gõ cửa vang lên, theo sau là giọng nói của Cố Cẩn Xuyên.

 

“Tịch Tịch, không dậy nữa là muộn làm đấy.”

 

Anh biết tôi rất coi trọng công việc này.

 

Tôi điều chỉnh lại cảm xúc, hạ giọng nói vọng ra phía cửa.

 

“Em ra ngay đây.”

 

Suốt bữa sáng, Cố Cẩn Xuyên cứ như không có chuyện gì.

 

Mấy lần câu “Chúng ta ly hôn đi” vừa đến cửa miệng, đều bị nụ cười hạnh phúc của anh chặn lại.

 

Trước khi xuống xe, thấy tâm trạng tôi không ổn, Cố Cẩn Xuyên lo lắng nắm lấy tay tôi.

 

“Tịch Tịch, em khó chịu ở đâu à?” Anh vừa nói vừa đưa tay lên trán tôi.

 

Tôi khẽ né tránh tay anh: “Em không sao, anh về công ty đi.”

 

Nói xong, tôi xuống xe rời đi.

 

Cố Cẩn Xuyên cau mày đến mức có thể kẹp chết ruồi.

 

Anh lấy điện thoại ra, định gọi cho quân sư quạt mo Tưởng Thừa Dương.

 

Nhưng ánh mắt anh lại bị thu hút bởi một tin tức vừa hiện lên trên điện thoại.

 

Tưởng Thừa Dương vừa bắt máy, giọng nói từ đầu dây bên kia đã vang lên như từ địa ngục.

 

“Ai cho cậu tìm Hứa Vi làm người đại diện?”

 

Tưởng Thừa Dương không hiểu gì cả: “Tôi tìm cô ấy thì có vấn đề gì?”

 

“Nếu không phải cậu tìm Hứa Vi làm người đại diện, thì hôm qua tôi đã không bị cô ta bắt gặp, cũng không bị đám paparazzi chụp ảnh.”

 

“Hôm nay Tịch Tịch rất lạ, chắc chắn là cô ấy đã xem tin tức rồi.”

 

“Cậu mau chóng đưa Hứa Vi đi đi.”

 

Tưởng Thừa Dương cảm thấy mình vô cùng oan uổng, có chuyện gì cũng đổ lên đầu anh ta là sao!

 

“Không phải, anh Cố, bây giờ Hứa Vi không quan trọng!!!”

 

“Quan trọng là cậu mau cho người gỡ tin tức xuống, sau đó tìm Tiểu Diệp Tử giải thích rõ ràng đi.”

 

“Cậu nhanh lên, tôi không muốn trở thành bia đỡ đạn cho việc theo đuổi vợ thất bại của cậu đâu!”

 

Người ta nói tình yêu khiến con người ta mất đi lý trí, quả nhiên không sai.

 

Nhờ Tưởng Thừa Dương nhắc nhở, Cố Cẩn Xuyên cuối cùng cũng tỉnh táo lại.

 

19

 

Chưa đầy nửa tiếng, mọi tin tức liên quan đến Cố Cẩn Xuyên và Hứa Vi đều biến mất.

 

Cố Cẩn Xuyên, người chưa từng dùng Weibo, lần đầu tiên đăng ký tài khoản và đăng một bài viết duy nhất.

 

[Tôi và vợ tôi có tình cảm rất tốt, tôi rất yêu vợ mình! Nếu còn ai tung tin đồn tôi ở cùng người phụ nữ khác, các người sẽ nhận được thư luật sư từ đội ngũ luật sư của tôi.]

 

Cố Cẩn Xuyên còn @ tôi vào bài viết.

 

Khi tôi nhìn thấy tin nhắn trên điện thoại, tôi hoàn toàn ngơ ngác.

 

Đợi đến khi đọc xong nội dung Cố Cẩn Xuyên đăng, rồi nhìn số lượng người theo dõi và tin nhắn riêng tăng điên cuồng trên tài khoản Weibo của mình.

 

Tôi suýt chút nữa không giữ nổi bình tĩnh.

 

Không phải chứ, Cố Cẩn Xuyên đang làm cái quái gì vậy?

 

Nhìn nhóm chat đại học và cấp ba bình thường im lìm, giờ đây như bị ném bom.

 

Tôi sắp phát khóc đến nơi.

 

Điện thoại đột nhiên đổ chuông, là em gái kế đang học đại học của tôi gọi.

 

“Chị, chị thật sự kết hôn với tổng giám đốc tập đoàn Cố thị rồi sao?”

 

“Vậy có phải em có một người anh rể là người giàu nhất nước không?”

 

“Ngày mai em đến tìm chị được không? Em muốn gặp anh rể, mẹ cũng muốn gặp anh ấy.”

 

“Chúng ta…”

 

Diệp Đình càng nói càng hưng phấn, càng kích động.

 

Giọng điệu đó, cứ như trúng số độc đắc mấy chục triệu vậy.

 

“Tôi không phải chị của cô.” Tôi lạnh lùng ngắt lời.

 

“Ba năm trước tôi đã không còn quan hệ gì với các người rồi.”

 

“Còn nữa, trong hộ khẩu của tôi chỉ có tên tôi, tôi không có em gái.”

 

Nói xong, tôi tắt máy luôn.

 

Còn chưa đến trưa, một người không ngờ tới đã tìm đến tôi.

 

“Tiểu Diệp Tử, sao em lại tắt điện thoại thế?” Tưởng Thừa Dương thở hổn hển tìm tôi.

 

“Anh t

ìm em có chuyện gì không?” Tôi nghi hoặc nhìn Tưởng Thừa Dương.

 

Sao anh ta biết tôi làm ở đây nhỉ?

 

“Có việc, rất quan trọng.” Anh ta kéo tôi đứng dậy khỏi chỗ làm: “Đi theo anh.”

 

“Không được, em còn phải đi làm.” Tôi rụt tay lại, giữ khoảng cách với anh ta.

❮ sau
tiếp ❯

Chức năng bình luận hiện chỉ có thể hoạt động sau khi bạn đăng nhập!

Đồng ý Cookie
Trang web này sử dụng Cookie để nâng cao trải nghiệm duyệt web của bạn và cung cấp các đề xuất được cá nhân hóa. Bằng cách chấp nhận để sử dụng trang web của chúng tôi