Cố Phu Nhân Anh Yêu Em
Chương 3
❮ sautiếp ❯10
Nghe Cố Cẩn Xuyên nói xong, Tưởng Thừa Dương đột nhiên thấy thương cảm cho Cố Cẩn Xuyên.
Nhưng anh ta có chút không nỡ nói sự thật này cho Cố Cẩn Xuyên biết.
“Cẩn Xuyên, có lẽ, Tiểu Diệp Tử không biết cậu thích cô ấy.”
“Hay là, cậu nói thẳng với cô ấy là cậu thích cô ấy đi, cậu không muốn ly hôn với cô ấy, đúng không?”
Tưởng Thừa Dương chỉ còn cách thử vận may lần cuối.
Cố Cẩn Xuyên giãn mày, trong ánh mắt lộ ra một tia thăm dò.
“Như vậy, thật sự được sao?”
Đinh~
Cố Cẩn Xuyên vừa mới nhen nhóm chút hy vọng, sau khi đọc xong tin nhắn kia, cả người liền suy sụp.
Tưởng Thừa Dương sợ tới mức vội vàng về nhà giấu Lục Du đi, tránh xa Cố Cẩn Xuyên.
Chỉ sợ chậm một giây, vợ của anh ta sẽ không cần anh ta nữa.
Còn tôi ở nhà nhìn tin nhắn vừa gửi đi trong điện thoại, hồi lâu vẫn chưa hoàn hồn.
“Cố Cẩn Xuyên, khi nào anh về? Về thì báo cho em biết, em đợi anh cùng đi cục dân chính làm thủ tục ly hôn.”
Cố Cẩn Xuyên không dám về nhà, càng không dám nghe điện thoại của tôi.
Anh sợ tôi vừa mở miệng, sẽ hỏi anh khi nào đi ly hôn.
Sau khi trốn bên ngoài nửa tháng, Cố Cẩn Xuyên nghe tin tôi và Hôi Hôi đã chuyển nhà, anh không thể trốn thêm được nữa.
11
“Tịch Tịch, để chúc mừng cậu chuyển nhà và nhận việc mới, tối nay tớ mời khách.” Hiểu Hiểu khoác tay tôi, hưng phấn nói.
“Đi thôi, tối nay chúng ta ra ngoài ăn một bữa thật lớn, không say không về.”
Nói xong, cô ấy kéo tôi vội vã ra ngoài.
Hiểu Hiểu là người bạn thân nhất của tôi thời đại học.
Năm ngoái sau khi tốt nghiệp, cô ấy đã đi làm.
Còn tôi, vì ông nội tôi qua đời, ông nội Cố thương tôi, nhất quyết không cho tôi ra ngoài làm việc.
Mặc dù bây giờ tôi không cần làm việc cũng có thể sống rất tốt.
Nhưng công việc có thể làm vơi đi nỗi buồn khi phải chia xa Cố Cẩn Xuyên.
Còn cho tôi một nơi để đi.
Chúng tôi đi ăn lẩu cay Tứ Xuyên.
Vừa ăn vừa uống bia, giống như hồi năm nhất đại học khi chúng tôi mới quen nhau.
Không biết đã uống bao nhiêu, đầu óc tôi dần trở nên mơ hồ.
Hình như tôi nhìn thấy Cố Cẩn Xuyên.
Mặt anh căng cứng, mắt đỏ hoe, giống như đã lâu không ngủ.
“Cố Cẩn Xuyên.”
Tôi gọi tên anh, sau đó hoàn toàn mất đi ý thức.
Khi tôi tỉnh lại, đã là sáng ngày hôm sau.
Nhìn căn phòng quen thuộc, trong đầu tôi hiện lên hình ảnh cuối cùng trước khi bất tỉnh tối qua.
Cố Cẩn Xuyên đã về!
Tôi lo lắng chạy sang phòng bên cạnh, nhưng không thấy bóng dáng Cố Cẩn Xuyên đâu.
Trong lòng dâng lên một cảm xúc khó tả, vừa có chút hụt hẫng, lại vừa có chút may mắn.
“Em tỉnh rồi à?” Sau lưng vang lên giọng nói quen thuộc.
Tôi giật mình quay lại, thấy Cố Cẩn Xuyên đang cầm một chiếc cốc đứng trước mặt.
Nửa tháng không gặp, trông anh tiều tụy đi nhiều.
“Vâng.” Tôi lảng tránh, không dám nhìn anh.
“Uống chút nước chanh mật ong đi, sẽ đỡ khó chịu sau khi say rượu.” Anh đưa cốc nước cho tôi.
“Vâng.” Tôi nhận lấy: “À, em về phòng tắm rửa trước đã.”
Nói xong, tôi chạy trối chết về phòng.
12
Về đến phòng, tim tôi vẫn đập thình thịch.
Nhưng nghĩ đến cuộc hôn nhân ba năm, hôm nay sẽ chính thức kết thúc.
Trái tim đang loạn nhịp của tôi bỗng chốc bình tĩnh trở lại.
Còn chưa kịp buồn bã xong, chuông điện thoại đã reo vang dồn dập.
Tôi chợt nhớ ra hôm nay là ngày đầu tiên tôi đi làm.
Tôi vội vàng tắm rửa, chạy nhanh xuống lầu, vừa chạy vừa gọi chú Lưu.
“Chú Lưu, mau đưa cháu đến tòa nhà Thịnh An.”
“Em đến Thịnh An làm gì?” Cố Cẩn Xuyên giữ tay tôi lại, ánh mắt nghi hoặc.
“Em đi làm.” Tôi gỡ tay anh ra: “Em sắp muộn mất rồi.”
Cố Cẩn Xuyên nắm chặt tay tôi kéo về phía gara.
Anh vừa đi vừa nói: “Để anh đưa em đi.”
Đột nhiên chỉ có hai người khiến tôi có chút căng thẳng.
Tôi không nhịn được len lén nhìn anh, môi anh mím nhẹ, trông có vẻ nghiêm túc.
Lông mi rất dài, đôi mắt chuyên chú nhìn về phía trước.
Trên người anh dường như chẳng có khuyết điểm gì, hoàn mỹ như một người giả vậy.
Tôi thu lại tầm mắt, nắm chặt hai tay, buồn bã nói.
“Ly hôn…”
Tôi còn chưa nói hết câu đã bị Cố Cẩn Xuyên ngắt lời.
“Anh chưa ký.”
Tôi kinh ngạc ngẩng đầu nhìn anh, ánh mắt chạm phải ánh mắt của Cố Cẩn Xuyên, anh nhanh chóng dời tầm mắt đi.
“Em có gì không hài lòng với anh sao?” Giọng nói trầm thấp không nghe ra bất kỳ cảm xúc nào.
Không hài lòng?
Tôi có gì không hài lòng với anh chứ? Anh đối xử với tôi tốt đến không tưởng.
Nếu thật sự phải nói một lý do, thì chỉ có thể là anh không thích tôi mà thôi.
“Không có” Tôi lắc đầu: “Anh rất tốt.”
“Vậy tại sao phải ly hôn?”
Xe đột nhiên dừng lại, anh nghiêng người, dùng đôi mắt đen láy kia nhìn tôi chằm chằm, như thể muốn nhìn thấu tôi vậy.
Một nỗi tủi thân không tên dâng lên trong lòng.
Hôn nhân của tôi và Cố Cẩn Xuyên, nói là ý của trưởng bối, chi bằng nói là nhà họ Cố đã dùng tiền mua tôi.
Anh không muốn ký tên, là cảm thấy tôi không có tư cách đề nghị ly hôn trước sao?
“Bíp bíp!”
Đèn đỏ kết thúc, xe phía sau bấm còi inh ỏi.
Cố Cẩn Xuyên khởi động xe, không ép hỏi tôi nữa.
Bầu không khí trở nên quỷ dị.
13
Trước khi xuống xe, tôi nói với Cố Cẩn Xuyên:
“Nếu anh muốn ly hôn thì nói với em.”
Nói xong, tôi chạy nhanh về phía cửa lớn của Thịnh An, không hề để ý.
Hốc mắt Cố Cẩn Xuyên đã đỏ hoe.
Anh ngồi trên xe, nhìn bóng lưng tôi, khẽ thì thầm.
“Em muốn ly hôn với anh đến vậy sao?”
“Nhưng phải làm sao đây? Có lẽ anh không thể đáp ứng yêu cầu của em được rồi.”
Vẻ mặt thất thần của anh, giống như một chú chó nhỏ bị chủ nhân bỏ rơi.
Một lát sau, Cố Cẩn Xuyên như đã hạ quyết tâm, anh gọi điện cho Tưởng Thừa Dương.
Điện thoại kết nối.
“Cậu đã làm cách nào để bẻ cong Lục Du vậy?”
Câu nói này của Cố Cẩn Xuyên khiến Tưởng Thừa Dương đang mơ màng tỉnh giấc, sợ đến mức ôm chặt Lục Du vào lòng.
Nói năng lắp bắp.
“Cậu, cậu, rốt cuộc cậu muốn làm gì?”
“Tôi muốn Tịch Tịch yêu tôi.”
Tưởng Thừa Dương:???
Cậu yêu thì cứ yêu! Liên quan gì đến Du Du nhà tôi?
Nhưng anh ta không dám nói ra.
“Vậy nên, cậu muốn biến thành phụ nữ? Bẻ cong Tiểu Diệp Tử?”
Cố Cẩn Xuyên hừ lạnh.
“Hừ, Lục Du muốn ở trên lâu rồi, tôi không ngại giúp cậu ta một tay.”
Tưởng Thừa Dương đột nhiên cảm thấy lạnh mông, anh ta vội vàng nói.
“Đừng, anh Cố, tôi biết cách khiến Tiểu Diệp Tử yêu cậu.”
“Thật đấy, còn là yêu đến chết đi sống lại, không có cậu không được ấy.”
Sau đó, Tưởng Thừa Dương vắt óc suy nghĩ, thề sống chết phải giúp Cố Cẩn Xuyên theo đuổi tình yêu thành công.
14
Chiêu thứ nhất, thay đổi bề ngoài.
Cố Cẩn Xuyên nói với tôi rằng anh muốn đến đón tôi tan làm, tôi đã cự tuyệt.
Kết quả, anh nói cho tôi biết anh đã đến.
Cho nên, người này là ai?
Nhìn người đàn ông trước mặt, mặc áo thun màu trắng và quần jean, khoan khoái nhẹ nhàng giống như một chàng trai lớn.
Tôi không thể tin được anh chính là Cố Cẩn Xuyên.
Nhìn thấy phản ứng này của tôi, Cố Cẩn Xuyên cúi đầu vuốt vuốt tóc tôi.
“Sao vậy? Không nhận ra anh à?” Nụ cười kia, dịu dàng đến mức làm tôi tan chảy.
Nhìn gương mặt có thể trực tiếp xuất đạo của Cố Cẩn Xuyên, tôi hoảng loạn dời tầm mắt.
Trên mặt đã nóng đến không chịu được.
Trái tim như sắp nhảy ra khỏi lồng ngực!!
Tôi làm bộ ho nhẹ một tiếng: “Hôm nay anh làm sao vậy, có thời gian đến đón em?”
“Đã thay đổi hình tượng rồi” Những lời này đi bị tôi thay đổi.
Tôi cố gắng lấy lại bình tĩnh, ánh mắt lại không khống chế được nhìn về phía Cố Cẩn Xuyên.
“Đón em tan làm lúc nào anh cũng rảnh.”
Rõ ràng là lời nói khiến người ta cảm thấy đầy dầu mỡ, nhưng từ miệng Cố Cẩn Xuyên nói ra lại không hề có cảm giác đó.
Ngược lại không hiểu sao lại khiến người ta tin tưởng, lời anh nói đều là sau khi suy nghĩ cặn kẽ mới nói ra.
Được anh đột nhiên đối xử như vậy, toàn bộ đầu óc tôi tựa như bị ném một quả bom nguyên tử, khiến đầu tôi trực tiếp bị nổ tung thành một mảnh hoang vu.
Chỉ có thể máy móc nói: “Ừ”
Trên xe, chúng tôi tiếp tục cuộc trò chuyện qua những câu hỏi và câu trả lời.
Cố Cẩn Xuyên: “Tối nay em muốn ăn gì?”
Tôi: “Cái gì cũng được.”
Anh: “Được, vậy ăn sườn xào chua ngọt, tôm luộc và canh gà ác, toàn món em thích nhé.”
Tôi ngạc nhiên nhìn anh, anh biết tôi thích ăn gì!
Khóe môi anh cong lên thành một nụ cười hài lòng: “Anh đã đón Hôi Hôi về rồi, em không cần lo lắng.”
Tôi cúi đầu nghịch ngón tay: “Cảm ơn anh.”
Chuyển nhà thất bại.
Anh: “Hôm nay công việc của em có thuận lợi không?”
Tôi: “Cũng khá tốt.”
Anh: “Đừng vội, em rất giỏi, lại thông minh, sẽ nhanh chóng làm quen thôi.”
Được anh khen ngợi, trong lòng tôi có chút vui vẻ, giọng nói kéo dài: “Ừm~”
Suốt cả buổi tối, tôi đắm chìm trong sự quan tâm chu đáo của Cố Cẩn Xuyên.
Cho đến khi ai về phòng người đó, tôi nằm trên giường mà vẫn thấy mọi chuyện thật không chân thực.
Khi tôi và Cố Cẩn Xuyên kết hôn, anh 27 tuổi, còn tôi 21 tuổi.
Khi ấy anh là một người điềm tĩnh, chín chắn và lạnh lùng.
Ba năm trôi qua, anh vẫn như ngày đầu.
Nhưng bây giờ anh đột nhiên thay đổi, đến cả cách nói chuyện cũng khác rất nhiều.
Anh trở nên gần gũi, cười nhiều hơn, giọng điệu lúc thì dịu dàng, lúc thì cưng chiều.
Cứ như một con yêu tinh, muốn kéo tôi vào vực sâu mà anh đã dày công chuẩn bị, sau đó nuốt chửng lấy tôi.
Mà tôi cũng tỉnh táo để mặc bản thân chìm đắm trong đó.
15
Cố Cẩn Xuyên luôn nói được làm được.
Trừ chuyện ly hôn.
Anh đã liên tục nửa tháng nay, bất kể mưa gió, đều đến đón tôi tan làm.
Hôm nay, tôi mang theo chiếc bánh ngọt đặc biệt đặt lúc chiều để cho Cố Cẩn Xuyên nếm thử.
Vừa lên xe, tôi phát hiện hôm nay anh lại đeo khẩu trang, sắc mặt trông không được tốt lắm.
“Cố Cẩn Xuyên, anh sao vậy?”
Tôi vội vàng đặt tay lên trán anh.
Nhiệt độ truyền từ lòng bàn tay nóng một cách bất thường.
Rõ ràng buổi sáng vẫn còn ổn, sao đột nhiên lại phát sốt chứ?
Tôi lo lắng nhìn anh: “Cố Cẩn Xuyên, anh sốt rồi.”
Anh lắc đầu: “Không sao.”
Nói xong, anh định khởi động xe, nhưng tôi đã ấn nút tắt máy.
Tôi nắm chặt lấy tay anh, vẻ mặt nghiêm trọng.
“Không được, anh bệnh rồi phải đến bệnh viện, không thể lái xe.”
Nói xong, tôi định bắt taxi đến bệnh viện.
Lúc này, tôi hận bản thân mình không có bằng lái xe.
Cố Cẩn Xuyên nắm lấy tay tôi: “Tịch Tịch, anh không sao, thật đó.”
Nhìn dáng vẻ không nghe lời này của anh, tôi đột nhiên cảm thấy rất tức giận.
“Không sao? Không sao là thế nào? Anh đã sốt rồi, còn lái xe, anh định trên đường sốt đến ngất xỉu, để em cùng chết với anh sao?”
Giọng tôi hơi lớn, Cố Cẩn Xuyên nghe xong có vẻ ngây người.
Anh hơi cúi đầu, giọng nói mang theo chút tự giễu.
“Xin lỗi.”
Giọng nói yếu ớt, dáng vẻ mỏng manh đó khiến tôi vừa đau lòng vừa tự trách.
“Cố Cẩn Xuyên, xin lỗi, em không có ý gì khác.”
“Em chỉ là, lo lắng cho sức khỏe của anh thôi.”
Cố Cẩn Xuyên khăng khăng không chịu đến bệnh viện, tôi đành gọi taxi đưa anh về nhà.
Về đến nhà, anh miễn cưỡng ăn một chút gì đó, uống thuốc rồi thiếp đ
i.
Tôi đắp chăn cho anh xong, vừa định rời đi.
Cố Cẩn Xuyên đột nhiên nắm lấy tay tôi, miệng lẩm bẩm không rõ.
“Tịch Tịch, đừng đi, đừng đi mà.”
Đây là lần đầu tiên tôi thấy anh như vậy, giống như một đứa trẻ bất lực cầu xin tôi đừng rời đi.
Tôi nắm chặt tay anh, vuốt nhẹ hàng lông mày đang cau có của anh.
“Ừ, em không đi, em sẽ ở bên cạnh anh.”