Cố Phu Nhân Anh Yêu Em
Chương 5
❮ sau❯20
Tưởng Thừa Dương thở dài ngao ngán: “Làm cái gì mà làm, hôm nay em được nghỉ.
Nói xong, người nhân sự đã gọi tôi vào làm kính cẩn nói với tôi.
“Diệp Tịch, đây là ông chủ của công ty, Tổng giám đốc Tưởng.”
“Cô có thể nghỉ ngơi rồi.”
Tôi: ???
Còn chưa kịp phản ứng, Tưởng Thừa Dương đã kéo tôi lên xe.
Trên xe, anh ta mếu máo lải nhải không ngừng.
“Tiểu Diệp Tử, rốt cuộc em không hài lòng với anh Cố ở điểm nào?”
“Cậu ấy không đủ đẹp trai à? Hay là không đủ giàu?”
“Hay là không đủ dịu dàng? Không đủ chu đáo?”
“Sao em không thể nhìn cậu ấy nhiều hơn một chút chứ? Em làm ơn đi, coi như mù lòa, thu nhận cậu ấy đi được không?”
“Đừng để cậu ấy đến giày vò anh nữa, anh và Du Du đã trải qua sinh tử mới có thể ở bên nhau, không chịu nổi cậu ấy giày vò như vậy đâu!”
Tôi bị những lời nói nhanh như tua của anh ta làm cho choáng váng.
“Anh có thể nói chậm một chút được không?”
Tưởng Thừa Dương há miệng rồi lại ngậm lại, anh ta hít sâu một hơi.
Trên mặt là nụ cười tiêu chuẩn.
“Diệp Tử à, anh Cố yêu em đến chết đi sống lại, không có em cậu ấy sẽ chết mất. Anh cũng sẽ chết mất.”
“Cho nên, em có thể nói cho anh biết, em muốn thế nào mới đồng ý không ly hôn không?”
Giọng phát thanh viên tiêu chuẩn, nhưng tôi lại nghe không hiểu.
Cái gì gọi là Cố Cẩn Xuyên yêu tôi đến chết đi sống lại?
Tại sao không có tôi anh lại chết?
Anh yêu tôi từ khi nào?
21
“Anh nói Cố Cẩn Xuyên yêu em?” Tôi chỉ vào chính mình, không chắc chắn hỏi.
Tưởng Thừa Dương ngoan ngoãn gật đầu.
“Anh nói, không có em anh ấy sẽ chết?”
Tưởng Thừa Dương gật đầu.
“Anh nói, anh ấy không muốn ly hôn với em?”
Tưởng Thừa Dương gật đầu lia lịa.
Trái tim vốn bình lặng của tôi đột nhiên đập nhanh hơn.
Tôi cố nén niềm vui trong lòng, sợ rằng đây chỉ là một giấc mộng hão huyền.
“Nhưng mà, anh ấy đã nói, anh ấy sẽ không thích em.” Giọng tôi trở nên chán nản.
Tưởng Thừa Dương vội vàng: “Không có chuyện đó, cậu ấy thích em, rất rất thích em.”
“Em xem, anh Cố không phải thường xuyên tặng hoa cho em sao? Đó chính là cậu ấy đang theo đuổi em đó.”
Tôi: “Em bị dị ứng phấn hoa.”
“Em còn tưởng rằng vì anh ấy ghét em, cho nên mới cố ý tặng hoa cho em, muốn làm em khó chịu.”
Tưởng Thừa Dương: …
Anh Cố ơi! Cậu theo đuổi vợ kiểu này suýt chút nữa là xuống âm phủ rồi!
“Vậy chẳng phải anh ấy còn thường xuyên tặng quà cho em sao?”
Tôi: “Lần nào đưa xong anh ấy cũng bắt em phải cất đồ vào két sắt.”
“Cứ như sợ em đem đồ đi bán vậy.”
Tưởng Thừa Dương vẫn chưa từ bỏ ý định, nói tiếp: “Không phải hai người còn cùng nhau ăn tối dưới ánh nến, xem phim, rồi cùng nhau đi bắt hải sản ở biển sao?”
Tôi: “Ăn tối dưới ánh nến xong thì tối đó em bị viêm ruột, phim thì xem phim kinh dị, dọa em sợ đến mức cả tuần liền nửa đêm giật mình tỉnh giấc, còn về phần đi biển, em bị sứa đốt, trúng độc phải vào viện.”
…
Tưởng Thừa Dương nghe xong thì lộ vẻ mặt sống không còn gì luyến tiếc.
Anh ta cảm thán: “Tiểu Diệp Tử, số em đúng là may mắn.”
Sau đó, anh ta lại tiếc nuối nói: “Hai người đừng ở bên nhau nữa, anh Cố khắc em đấy.”
“Nhưng em thích Cố Cẩn Xuyên.”
Giọng tôi rất khẽ, giống như đang tự nói với mình.
Nhưng Tưởng Thừa Dương vẫn nghe thấy.
“Em nói gì?” Tưởng Thừa Dương hét lên thất thanh.
“Em, em, em thích anh Cố á??”
Tôi gật đầu lia lịa với anh ta.
“Ừm, em thích Cố Cẩn Xuyên.”
22
Khi tôi đến văn phòng của Cố Cẩn Xuyên, anh đang mắng té tát mấy người.
“Chuyện nhỏ như vậy cũng làm không xong, tôi nuôi các người có ích gì?”
“Nếu bà chủ của các cậu mà bị đám fan cuồng của Hứa Vi mắng cho chạy mất, thì các cậu cũng đừng hòng làm việc nữa.”
“Còn đứng ngây ra đó làm gì? Ai cần gửi thư luật sư thì gửi, ai cần thuê thủy quân thì thuê đi.”
“Trước giữa trưa tôi phải thấy kết quả, cút!!”
Cửa văn phòng mở ra, những người đi ra thấy tôi đều sững sờ.
Trần Phong là người phản ứng đầu tiên: “Phu nhân.”
Mọi người trong nháy mắt kinh ngạc, cảm nhận được áp lực từ phía sau, bọn họ vội vàng bỏ chạy.
Thấy tôi ở ngoài cửa, Cố Cẩn Xuyên nhanh chóng bước đến trước mặt tôi.
“Tịch Tịch.” Anh dè dặt gọi tôi, như thể sợ tôi sẽ bỏ chạy mất.
Tưởng Thừa Dương phía sau lưng tôi, giọng điệu cợt nhả nói: “Anh Cố, tôi đưa người đến cho cậu rồi nhé, không cần mời tôi ăn cơm đâu, sau này nhớ đến tôi là được, đừng đến làm phiền tôi với Du Du là được.”
Nói xong, anh ta vung tay, tiêu sái rời đi.
Cố Cẩn Xuyên dường như không nghe thấy lời Tưởng Thừa Dương nói, anh nắm lấy tay tôi, ánh mắt lộ vẻ khẩn cầu.
“Tịch Tịch, dạo này em có thể tạm thời đừng xem điện thoại được không?”
Tôi nhìn anh chớp mắt, không nhịn được cười.
“Những lời anh vừa nói, em đều nghe thấy cả rồi.”
Vẻ mặt vốn đã căng thẳng của anh trong nháy mắt sụp đổ: “Có phải anh dọa em sợ rồi không?”
Nhìn dáng vẻ này của anh, cuối cùng tôi cũng tin lời Tưởng Thừa Dương nói trên xe.
Tôi kiễng chân, ghé sát tai Cố Cẩn Xuyên, khẽ hỏi.
“Cố Cẩn Xuyên, có phải anh thích em không?”
Nói xong, tôi mỉm cười, hơi nghiêng đầu nhìn anh.
Mắt anh lộ rõ vẻ bối rối, vành tai trong nháy mắt đỏ bừng.
Đáng yêu chết mất.
“Cố Cẩn Xuyên, em có lẽ phải phá vỡ ước hẹn rồi.”
“Em thích anh.”
Cố Cẩn Xuyên dường như đột nhiên biến thành khúc gỗ, anh cứ đứng đó, không nói lời nào.
Chỉ có trái tim giấu trong lồng ngực mới chứng minh anh còn sống.
Nó đập nhiệt liệt, mạnh mẽ và đầy sức sống.
Tràn ngập sinh lực.
“Tịch Tịch, em… vừa nói gì cơ?” Anh vừa lo lắng vừa sợ hãi hỏi lại tôi.
Tôi mỉm cười: “Em yêu anh, Cố Cẩn Xuyên.”
Nói xong, tôi kiễng chân hôn lên đôi môi đã xuất hiện vô số lần trong giấc mơ của mình.
Quả nhiên, mềm mại như thạch rau câu.
23
Sau khi xác định tình cảm, tối đó Cố Cẩn Xuyên liền xuất hiện trong phòng tôi.
Anh cởi cúc áo ngủ, chỉ chừa lại hai chiếc, để lộ cơ ngực săn chắc trước mắt tôi, rồi đáng thương nói.
“Vợ ơi, anh muốn ngủ cùng em.”
Vai rộng eo thon chân dài, da trắng mặt đẹp, cảnh nóng bỏng.
Bộ dạng này của anh có khác gì hồ ly tinh nam đâu?
Thôi kệ, quyến rũ thì cứ quyến rũ đi! Dù sao tôi cũng thèm muốn cơ thể anh lâu rồi.
Tôi dang tay, đón nhận hạnh phúc đã mong chờ từ lâu.
Từ lúc bắt đầu hưởng thụ, đến nửa đêm tôi đã mắng chửi om sòm.
Mãi đến rạng sáng, tên Cố Cẩn Xuyên đáng ghét này mới thỏa mãn buông tha cho tôi.
Trưa ngày hôm sau, tôi ôm cái eo đau nhức, nghiến răng nghiến lợi đầy căm hận.
Người ta nói đàn ông ba mươi tuổi như sói như hổ, lời người xưa quả nhiên không lừa dối ta.
Tôi khiêu khích nói với Cố Cẩn Xuyên: “Cố Cẩn Xuyên, chúng ta ly hôn đi!”
Cố Cẩn Xuyên đè tôi xuống, nở nụ cười tà mị.
“Vợ lại đói rồi à? Không s
ao, ông xã sẽ đến thỏa mãn em ngay!”
Ánh mắt tôi hoảng sợ, muốn chạy trốn, nhưng lại bị anh nắm lấy mắt cá chân kéo ngược lại.
Xong rồi, lần này chắc phải ba ngày ba đêm không xuống giường được mất!
Hết.