1. Home
  2. Đô Thị
  3. Cố Phu Nhân Anh Yêu Em
  4. Chương 2

Cố Phu Nhân Anh Yêu Em

Chương 2

❮ sau
tiếp ❯

5

 

Tôi đã nghĩ rằng việc trốn tránh có thể giúp tôi ở bên cạnh Cố Cẩn Xuyên lâu hơn một chút.

 

Nhưng thứ không thuộc về tôi, cho dù tôi có cố gắng chiếm hữu đến đâu.

 

Thì cuối cùng vẫn là danh không chính, ngôn không thuận.

 

“Cảm ơn cô hôm nay đã đồng ý gặp tôi.”

 

Người ngồi đối diện tôi là ảnh hậu đang nổi tiếng nhất hiện nay, Hứa Vi.

 

Khi nghe quản gia nói Hứa Vi muốn gặp tôi, phản ứng đầu tiên của tôi là muốn từ chối.

 

Nhưng có lần một thì sẽ có lần hai.

 

Lần này tôi từ chối, rồi cũng sẽ có lần sau.

 

Tôi có thể từ chối được bao nhiêu lần chứ?

 

“Cô tìm tôi, có chuyện gì sao?” Tôi biết rõ nhưng vẫn cố tình hỏi.

 

Hứa Vi nhấp một ngụm cà phê, động tác tao nhã, nụ cười ngọt ngào.

 

Tôi và cô ta, hoàn toàn không thể so sánh được.

 

“Tôi và Cẩn Xuyên là bạn học đại học” Cô ta mỉm cười với tôi: “Anh ấy chắc chưa nói với cô đâu nhỉ?”

 

Tim tôi hơi xao động, gật đầu.

 

“Ừ, anh ấy chưa nói.”

 

“Nhưng Cẩn Xuyên đã nói với tôi về cô.” Giọng cô ấy thay đổi: “Cô chính là người vợ mà ba năm trước ông nội ép anh ấy cưới, đúng không?”

 

Bị ép.

 

Hóa ra Cố Cẩn Xuyên đã nói với cô ta như vậy!

 

Mặc dù anh không nói sai, nhưng tim tôi vẫn nhói đau.

 

“Ừ, đúng vậy.” Mặt tôi cứng đờ, vô cảm nói.

 

Cô ta khẽ cười, lấy từ trong túi ra một tấm chi phiếu đặt trước mặt tôi.

 

“Đây là một ngàn vạn, tôi hy vọng cô có thể rời xa Cẩn Xuyên.”

 

Nụ cười của cô ta rất ung dung, tự tin, nhưng nhìn lại chói mắt vô cùng.

 

“Là anh ấy bảo cô đến sao?”

 

Hứa Vi lắc đầu, giọng nói dịu dàng như dòng nước chảy xuôi.

 

“Cẩn Xuyên nói hai người chỉ là vật hy sinh để trả ơn nghĩa của thế hệ trước, cuộc hôn nhân của hai người trước nay đều chỉ trên danh nghĩa.”

 

“Bây giờ anh ấy muốn có một gia đình của riêng mình, và những đứa con với người mình yêu.”

 

“Cô đã lãng phí của anh ấy ba năm rồi, tôi hy vọng cô có thể buông tha cho anh ấy.”

 

6

 

Tôi không lấy tiền của Hứa Vi.

 

Chiếm vị trí Cố phu nhân của người ta lâu như vậy, giờ lại còn lấy tiền của người ta.

 

Thật sự là không thể chấp nhận được.

 

Ông nội tôi đã qua đời một năm trước.

 

Lúc đó, tôi cứ nghĩ Cố Cẩn Xuyên sẽ ly hôn với tôi ngay lập tức.

 

Nhưng anh đã không làm vậy.

 

Mọi việc tang lễ của ông nội đều do một tay anh lo liệu.

 

Còn bố và mẹ kế của tôi thì không hề xuất hiện.

 

Từ khi biết tin ông nội tôi bị bệnh cần một khoản tiền lớn để phẫu thuật, bọn họ đã biến mất không một dấu vết.

 

Mà sở dĩ tôi đồng ý kết hôn với Cố Cẩn Xuyên là vì ông Cố nói ông ấy sẽ trả tiền phẫu thuật cho ông nội tôi.

 

Khoảng thời gian đó, Cố Cẩn Xuyên đã ở bên cạnh tôi suốt nửa tháng.

 

Anh sẽ ôm chặt lấy tôi vào lòng mỗi khi tôi trùm chăn khóc nức nở trong đêm, lặng lẽ đợi tôi khóc xong, rồi mới rời đi khi tôi đã ngủ say.

 

Anh sẽ tự mình đi mua bánh hoa quế mà ông nội thường mua cho tôi ăn mỗi khi tôi không muốn ăn gì.

 

Anh còn tặng tôi một chú chó nhỏ khi tôi cô đơn, không nơi nương tựa, để tôi lại có người bầu bạn.

 

Tôi đã yêu anh từ lâu.

 

Thế nhưng, người anh thích không phải là tôi.

 

Một người tốt như vậy, sao tôi có thể ích kỷ mà ngăn cản anh đến với hạnh phúc của mình chứ?

 

7

 

Tối đó, tôi đến thư phòng tìm Cố Cẩn Xuyên.

 

Cố Cẩn Xuyên ngồi trước bàn làm việc, trông càng thêm xa cách so với ngày thường.

 

Tôi chầm chậm bước đến trước mặt anh, sau khi hạ quyết tâm, tôi mới lên tiếng.

 

“Năm đó anh nói em muốn gì cũng được, lời này có còn tính không?”

 

Cố Cẩn Xuyên đặt tập tài liệu trong tay xuống, ngón tay thon dài tháo kính mắt trên sống mũi.

 

Ánh mắt anh khẽ lay động, khóe môi nở nụ cười.

 

“Đương nhiên”

 

“Em muốn gì?”

 

Ánh mắt kia dường như đã mong đợi từ rất lâu.

 

Thì ra anh đã sớm muốn ly hôn với tôi rồi!

 

Tay tôi siết chặt tập tài liệu, sau đó đặt bản thỏa thuận ly hôn trước mặt anh.

 

“Em hy vọng anh có thể ký tên lên trên.”

 

Cùng với việc tập tài liệu rơi xuống bàn, tim tôi như bị một bàn tay bóp nghẹt, đau đến mức không thở nổi.

 

Hốc mắt nóng lên, trước khi nước mắt tuôn rơi, tôi nói nốt những lời còn lại.

 

“Em đã ký tên rồi.”

 

“Anh ký xong thì ngày mai chúng ta đi làm thủ tục ly hôn nhé.”

 

Nói xong, tôi quay đầu rời khỏi thư phòng.

 

Nước mắt tuôn rơi như mưa ngay khoảnh khắc tôi xoay người.

 

Trở về phòng, tôi trùm chăn khóc nức nở.

 

Đây là lần thứ hai trong đời tôi khóc thảm thiết đến vậy.

 

Thì ra, tình yêu lại đau đớn đến thế.

 

Đau đến mức mắt mỏi nhừ, đau đến mức toàn thân rã rời, như thể cơ thể này không còn là của mình nữa.

 

Cả đêm không ngủ, đôi mắt đã sưng húp.

 

Nhìn bản thân tiều tụy trong gương, tôi hít một hơi thật sâu, tự nhủ với lòng, tuyệt đối không thể để Cố Cẩn Xuyên biết tôi đã khóc.

 

Sau khi thoa mấy lớp phấn, tôi thấy trên mặt mình không còn lộ ra bất kỳ dấu vết nào của việc khóc lóc nữa.

 

Tôi mới ủ rũ đi ra khỏi phòng.

 

8

 

Vốn tưởng rằng sẽ thấy Cố Cẩn Xuyên ở trên bàn ăn, không ngờ anh còn chưa xuống.

 

Tôi ngồi xuống đợi một lát, bảo mẫu liền lên tiếng.

 

“Phu nhân, Cố tổng đã ra ngoài từ sáng sớm rồi ạ.”

 

Tôi ngạc nhiên ngẩng đầu: “Anh ấy đi rồi?”

 

“Vâng ạ.”

 

Sau khi nhận được câu trả lời chắc chắn từ bảo mẫu, trong lòng tôi nảy sinh rất nhiều nghi vấn.

 

Không phải anh muốn ly hôn sao? Sao mới sáng sớm đã đi rồi?

 

Chẳng lẽ là công ty có việc gấp cần xử lý?

 

Vậy bao giờ anh mới có thời gian cùng tôi đi ly hôn đây?

 

Tôi đợi từ sáng sớm đến trưa, rồi lại từ trưa đợi đến tối.

 

Ngày hôm sau tỉnh dậy, quản gia nói Cố Cẩn Xuyên cả đêm không về nhà.

 

Tôi không thể chờ thêm được nữa.

 

Tôi gọi điện cho anh, gọi đến cuộc thứ tư, đầu dây bên kia vẫn không bắt máy.

 

Tôi vừa định gọi cuộc thứ năm, thì điện thoại đã tắt nguồn.

 

Tôi:…

 

Lúc này, Cố Cẩn Xuyên với đôi mắt thâm quầng như gấu trúc, vẻ mặt chán nản ngồi trong văn phòng, ném điện thoại vào thùng rác rồi lại miễn cưỡng nhặt lên.

 

Nhìn thấy người bạn thuở nhỏ chín chắn, trưởng thành của mình, bây giờ lại giống như một đứa trẻ bị bỏ rơi, trốn đi một góc khóc lóc.

 

Tưởng Thừa Dương thật sự không nhịn được nữa.

 

“Ha ha ha…”

 

“Đường đường là tổng giám đốc Cố thị, không ngờ cậu cũng có ngày hôm nay.”

 

“Đúng là vỏ quýt dày có móng tay nhọn, Tiểu Diệp Tử chính là kiếp nạn của Cố Cẩn Xuyên cậu.”

 

Một chiếc điện thoại di động bay lên không trung theo một đường parabol hoàn hảo, Tưởng Thừa Dương vững vàng bắt lấy.

 

Miệng lẩm bẩm.

 

“Người vứt bỏ cậu đâu phải tôi, cậu đừng có giận cá chém thớt!”

 

Lại một tập tài liệu nữa bay qua.

 

Giọng nói âm trầm lạnh lẽo của Cố Cẩn Xuyên vang lên trong văn phòng.

 

“Ban đầu là cậu nói như vậy có thể thăm dò được tình cảm của cô ấy dành cho tôi, tôi mới đồng ý đi thăm Hứa Vi.”

 

“Bây giờ chắc chắn là cô ấy đã xem tin tức rồi, nên mới ly hôn với tôi.”

 

Tưởng Thừa Dương vội nói: “Không phải, là chính cậu nói muốn biết Tiểu Diệp Tử có tình cảm với cậu không, đến tìm tôi giúp đỡ nên tôi mới chỉ cậu cách này.”

 

“Bây giờ Tiểu Diệp Tử muốn ly hôn, chẳng phải chứng minh cô ấy không có tình cảm với cậu sao?”

 

“Chính cậu yêu mà không có được, sao có thể trách tôi?”

 

Cố Cẩn Xuyên nheo mắt, ánh mắt lạnh lẽo, dường như giây tiếp theo sẽ đâm người ta một dao vậy.

 

Tưởng Thừa Dương bị anh nhìn đến nổi da gà, muốn trốn, nhưng lại bị những lời tiếp theo của Cố Cẩn Xuyên dọa cho chết khiếp.

 

“Nếu Tịch Tịch ly hôn với tôi, tôi sẽ bảo Trần Phong đem phương thức liên lạc và ảnh chụp của tất cả bạn gái cũ của cậu làm thành PPT gửi cho Lục Du.”

 

Những lời này của Cố Cẩn Xuyên trực tiếp dọa Tưởng Thừa Dương quỳ xuống.

 

“Anh Cố, tôi sai rồi.”

 

Còn chưa đợi Tưởng Thừa Dương quỳ xuống nhận sai, Trần Phong, trợ lý của Cố Cẩn Xuyên, đã chạy vào như gặp ma.

 

“Cố tổng, phu nhân, cô ấy đến rồi.”

 

Một câu nói dọa Cố Cẩn Xuyên sợ đến mức suýt chút nữa cũng quỳ xuống.

 

Tưởng Thừa Dương gào lên: “Không phải chứ, Tiểu Diệp Tử gấp gáp quá vậy? Thời gian ly hôn bình tĩnh là tận một tháng cơ mà, sao cô ấy không thể đợi nổi một ngày nào vậy?”

 

9

 

Kết hôn ba năm, số lần tôi đến công ty của Cố Cẩn Xuyên chỉ đếm trên đầu ngón tay.

 

Trong công ty chỉ có Trần Phong biết tôi, vì vậy sau khi đến công ty, tôi liền gọi điện cho Trần Phong, bảo anh ấy xuống đón tôi.

 

Tôi đợi mười phút, nhưng không thấy Trần Phong xuống.

 

Khi tôi chuẩn bị gọi lại, một người không ngờ tới đã xuất hiện.

 

“Tiểu Diệp Tử, em đến tìm Cẩn Xuyên à?”

 

Tưởng Thừa Dương cười tươi như hoa đi về phía tôi, trên trán anh ta còn một vết sưng đỏ, hình như là bị va đập ở đâu.

 

Tôi mỉm cười gật đầu: “Vâng, anh có thể đưa em lên không?”

 

“Được thì được, nhưng mà…” Tưởng Thừa Dương lộ vẻ tiếc nuối: “Cẩn Xuyên hiện giờ không có ở công ty, cậu ấy đang trên máy bay đến Vân Xuyên rồi.”

 

Trong lòng tôi lập tức hiểu ra, hóa ra anh thật sự có việc ở công ty.

 

“Em còn muốn lên không?” Tưởng Thừa Dương vừa hỏi vừa chỉ vào thang máy phía sau.

 

“Không cần đâu.” Tôi lắc đầu: “Em về nhà đợi anh ấy vậy.”

 

Dù sao thì sớm muộn gì anh cũng sẽ về.

 

Sau khi tôi rời đi, Tưởng Thừa Dương với vẻ mặt muốn kể công lại quay về văn phòng của Cố Cẩn Xuyên.

 

“Tôi đã dỗ bảo bối của cậu về nhà rồi nhé, cậu không được đến trước mặt bảo bối của tôi nói lung tung, biết chưa?”

 

Cố Cẩn Xuyên đứng trước cửa sổ kính, ánh mắt nhìn chằm chằm xuống mặt đất, dáng vẻ y hệt một tảng đá vọng thê.

 

Tưởng Thừa Dương đúng là kiểu đứng nói chuyện không biết đau lưng, miệng lưỡi bèn lên tiếng.

 

“Cậu xem cậu kìa, Tiểu Diệp Tử đã kết hôn với cậu ba năm rồi, về mặt pháp luật, hai người là vợ chồng được pháp luật bảo hộ.”

 

“Cho dù lúc đầu cậu không thích người ta, cậu chỉ là cứng miệng thôi, nhưng sau này đã thích rồi, cậu gần quan ban lộc, gần nước thì được hưởng lợi trước.”

 

“Hơn nữa cậu muốn ngoại hình có ngoại hình, muốn gia thế có gia thế, muốn năng lực có năng lực, muốn gì có đó, sao cô ấy lại không thích cậu chứ?”

 

“Cậu nên tự kiểm điểm bản thân đi.”

 

Miệng của Tưởng Thừa Dương vừa mở ra là tuôn một tràng không ngớt, nói năng vô cùng hăng say.

 

Mãi đến khi Cố Cẩn Xuyên quay người lại, anh ta mới thấy sắc mặt lạnh lùng của Cố Cẩn Xuyên đã đen kịt, Tưởng Thừa Dương sợ hãi nuốt nước bọt.

 

“Chuyện đó…” Tưởng Thừa Dương vừa định mở miệng ngụy biện, đã bị Cố Cẩn Xuyên cắt ngang.

 

“Vậy tôi nên làm thế nào?”

 

Thấy Cố Cẩn Xuyên bị mình phê bình như vậy mà không hề phản bác, Tưởng Thừa Dương biết, lần này Cố Cẩn Xuyên thật sự đã sa vào lưới tình rồi.

 

“Cậu đã bao giờ thử theo đuổi Tiểu Diệp Tử chưa?”

 

Mặc dù biết Cố Cẩn Xuyên không đời nào biết theo đuổi người khác, nhưng anh ta vẫn hỏi một câu.

 

“Rồi.” Cố Cẩn Xuyên gật đầu.

 

Tưởng Thừa Dương kinh ngạc đến mức suýt chút nữa nhảy dựng lên khỏi ghế sofa.

 

Tưởng Thừa Dương cố gắng giữ bình tĩnh: “Vậy cậu đã bao giờ tặng hoa cho Tiểu Diệp Tử chưa?”

 

Cố Cẩn Xuyên: “Trừ hoa cẩm chướng và hoa cúc, tôi đều tặng cả rồi.”

 

“Vậy cậu có mua quà cho cô ấy không?”

 

“Các ngày lễ, sinh nhật, hay đi công tác tôi đều mua.”

 

“Chỉ cần thấy món nào hợp với cô ấy là tôi mua ngay.” Anh bổ sung.

 

Tưởng Thừa Dương tr

ong lòng giơ hai ngón tay cái với Cố Cẩn Xuyên, đúng là hình mẫu đàn ông lý tưởng.

 

“Còn hẹn hò? Đi du lịch thì sao?”

 

“Bữa tối dưới ánh nến, xem phim, dạo phố, đi biển đều đã thử qua.”

 

“Du lịch thì năm ngoái tôi đã về quê cô ấy, ở lại đó một tuần.”

 

Nói xong, Cố Cẩn Xuyên trông có vẻ hơi buồn bã.

 

❮ sau
tiếp ❯

Chức năng bình luận hiện chỉ có thể hoạt động sau khi bạn đăng nhập!

Đồng ý Cookie
Trang web này sử dụng Cookie để nâng cao trải nghiệm duyệt web của bạn và cung cấp các đề xuất được cá nhân hóa. Bằng cách chấp nhận để sử dụng trang web của chúng tôi