1. Home
  2. Đô Thị
  3. Cố Phu Nhân Anh Yêu Em
  4. Chương 1

Cố Phu Nhân Anh Yêu Em

Chương 1

tiếp ❯

Hôm đăng ký kết hôn với Cố Cẩn Xuyên, anh nói với tôi:

 

“Giữa chúng ta chỉ có danh nghĩa vợ chồng, chứ không có quan hệ vợ chồng thực sự.”

 

“Chỉ cần cô ngoan ngoãn làm tốt vai trò Cố phu nhân này, ngoài tôi ra, cô muốn gì tôi cũng đều có thể đáp ứng.”

 

Tôi rất nghe lời, làm Cố phu nhân của anh ba năm.

 

Ba năm sau, Hứa Vi đưa cho tôi một ngàn vạn, bảo tôi rời khỏi Cố Cẩn Xuyên.

 

Cô ta nói: “Cẩn Xuyên nói hai người chỉ là vật hy sinh cho ân tình của thế hệ trước, cuộc hôn nhân của hai người trước nay đều chỉ trên danh nghĩa.”

 

“Bây giờ anh ấy muốn có một gia đình của riêng mình, và những đứa con với người mình yêu.”

 

“Cô đã lãng phí của anh ấy ba năm rồi, tôi hy vọng cô có thể buông tha cho anh ấy.”

 

Thì ra anh đã có người mình thích!

 

Tôi cứ chiếm lấy vị trí Cố phu nhân này quả thực không thích hợp nữa.

 

Tối đó, tôi đến thư phòng tìm Cố Cẩn Xuyên.

 

“Năm đó anh nói em muốn gì cũng được, lời này có còn giữ lời không?”

 

Cố Cẩn Xuyên đặt tập tài liệu trong tay xuống, ngón tay thon dài tháo kính trên sống mũi xuống.

 

Ánh mắt anh khẽ lay động, khóe môi nở nụ cười.

 

“Đương nhiên.”

 

“Em muốn gì?”

 

Tay tôi nắm chặt tập tài liệu, đưa bản thỏa thuận ly hôn ra trước mặt anh.

 

“Em hy vọng anh có thể ký tên vào đây.”

 

1

 

Tôi có thể kết hôn với Cố Cẩn Xuyên, ai cũng nói tôi gặp may mắn tày trời, mới có thể trở thành Cố phu nhân.

 

Nhưng bọn họ không biết, cuộc hôn nhân này, trước nay đều không phải là điều chúng tôi mong muốn.

 

Lúc trước, ông nội tôi bệnh nặng nằm viện.

 

Trùng hợp thay, ông nội của Cố Cẩn Xuyên cũng đang điều trị ở bệnh viện đó. Trong một lần tình cờ, ông Cố nhận ra ông nội tôi là đồng đội cũ của mình.

 

Hơn nữa còn là ân nhân cứu mạng.

 

Hai người ôn lại chuyện xưa, hàn huyên tâm sự.

 

Khi nhắc đến tôi, ông nội tôi đã nghẹn ngào.

 

Ông lo rằng sau khi ông mất, tôi sẽ bị mẹ kế và gia đình bà ta bắt nạt.

 

Ông Cố không đành lòng nhìn thấy người bạn già của mình đau khổ như vậy, liền ngỏ ý muốn tôi làm cháu dâu của ông ấy.

 

Thế là, tôi và Cố Cẩn Xuyên gặp mặt lần đầu tiên.

 

Ngày hôm sau, tôi biết được mối hôn ước từ trên trời rơi xuống này.

 

Ngày thứ ba, chúng tôi trở thành vợ chồng.

 

2

 

Sau khi đăng ký kết hôn, Cố Cẩn Xuyên nói với tôi.

 

“Giữa chúng ta chỉ có danh nghĩa vợ chồng, chứ không có quan hệ vợ chồng thực sự.”

 

“Chỉ cần cô ngoan ngoãn làm tốt vai trò Cố phu nhân này, ngoài tôi ra, cô muốn gì tôi cũng đều có thể đáp ứng.”

 

Nghe anh nói vậy, tôi thở phào nhẹ nhõm.

 

Dù sao, một người mới quen biết ba ngày đột nhiên trở thành chồng mình.

 

Thật lòng mà nói, tôi cũng có chút khó chấp nhận.

 

Chúng tôi cứ thế sống chung một nhà, tôn trọng nhau như khách.

 

Ban đầu, tôi còn có chút không quen.

 

Nhưng Cố Cẩn Xuyên thật sự rất tốt.

 

Về sinh hoạt, tôi đã có bảo mẫu và quản gia chăm sóc.

 

Về kinh tế, ngoài việc mỗi tháng anh chuyển năm triệu vào tài khoản của tôi, anh còn đưa thêm cho tôi một tấm thẻ phụ của anh.

 

Về đời tư, anh cũng giữ vững phẩm chất của một người đàn ông đã có gia đình.

 

Tôi chưa từng thấy bất kỳ tin đồn tình ái nào liên quan đến anh trên báo chí.

 

Mặc dù không có nhiều người biết anh đã kết hôn, càng không ai biết đến sự tồn tại của tôi.

 

Sau này, thời gian ở bên nhau càng dài, tôi càng tận hưởng mối quan hệ này của chúng tôi.

 

Tôi cứ ngỡ chúng tôi sẽ như vậy cả đời.

 

Nhưng lại quên mất, anh chưa từng thích tôi.

 

Đương nhiên cũng sẽ không để tôi mãi làm Cố phu nhân.

 

3

 

Tối qua Cố Cẩn Xuyên không về nhà.

 

Thật ra, đôi khi anh cũng sẽ không về vì đi công tác.

 

Nhưng lần này thì khác.

 

Nhìn Cố Cẩn Xuyên dịu dàng đỡ Hứa Vi trên bản tin, mà Hứa Vi lại thẹn thùng nhìn Cố Cẩn Xuyên trong ảnh.

 

Đây là lần đầu tiên trong ba năm kết hôn với Cố Cẩn Xuyên, tôi thấy tin tức liên quan đến anh và người phụ nữ khác.

 

[Tổng giám đốc tập đoàn Cố thị và ảnh hậu Hứa Vi dạo biển đêm.]

 

Phía dưới có rất nhiều bình luận.

 

Phần lớn đều nói hai người trai tài gái sắc, rất xứng đôi.

 

Tay tôi khẽ vuốt ve gương mặt thư thái của Cố Cẩn Xuyên trong ảnh.

 

Tim tôi nhói đau.

 

Ừm, quả thật rất xứng.

 

4

 

Sáng hôm sau, tôi nhìn thấy Cố Cẩn Xuyên.

 

Tôi không biết anh về từ lúc nào.

 

Anh cũng không cần thiết phải nói với tôi.

 

“Gần đây em có xem tin tức gì không?”

 

Giọng nói trong trẻo của Cố Cẩn Xuyên vang lên, tôi dừng động tác húp cháo, ngẩng đầu nhìn anh.

 

“Tin tức gì?”

 

Ánh mắt anh khẽ lay động, nhìn tôi một lúc rồi thản nhiên nói: “Không có gì.”

 

“Chỉ là vài tin tức nhàm chán thôi.”

 

Tôi đáp lại một cách thờ ơ: “Ừm.”

 

Rồi cúi đầu xuống, tiếp tục ăn cháo.

 

Một lúc sau, giọng anh lại vang lên.

 

“Em không nhìn thấy cũng không sao.” Giọng nói trầm thấp không rõ là đang vui mừng hay thất vọng.

 

Tim

tôi chợt nhói đau.

 

Tôi nghĩ, có lẽ anh muốn nghe một câu trả lời khác từ tôi!

 

Như vậy, anh mới có thể tiếp tục chủ đề này.

 

Và sau đó, rời bỏ tôi.

 

tiếp ❯

Chức năng bình luận hiện chỉ có thể hoạt động sau khi bạn đăng nhập!

Đồng ý Cookie
Trang web này sử dụng Cookie để nâng cao trải nghiệm duyệt web của bạn và cung cấp các đề xuất được cá nhân hóa. Bằng cách chấp nhận để sử dụng trang web của chúng tôi