1. Home
  2. Đô Thị
  3. Chỉ Có Anh
  4. Chương 3

Chỉ Có Anh

Chương 3

❮ sau
tiếp ❯

11

 

Nước mắt của đàn ông.

 

Chất kích thích của phụ nữ.

 

Ai có thể cưỡng lại được một tổng tài bá đạo lạnh lùng lại làm nũng với mình một cách đáng thương như vậy chứ?

 

Tôi mềm lòng bước đến.

 

Bị Đàm Độ Tầm đang ngồi trên ghế tổng giám đốc ôm chầm lấy eo, đôi mắt hơi ươn ướt ngẩng đầu nhìn tôi: “Có phải đêm đó anh quá xúc động, khiến em cảm thấy anh là một người đàn ông tùy tiện, quá dễ dãi nên mới chán ghét anh không?”

 

Bị nói trúng tim đen, tôi luống cuống ôm lấy anh ấy an ủi: “Sao có thể chứ? Anh là người đàn ông thuần khiết nhất mà em từng gặp, yêu anh còn không hết, sao em lại chán ghét anh được?”

 

Mẹ kiếp.

 

Sao miệng mình lại thốt ra những lời cặn bã thế này?

 

Phải mau mau hôn anh ấy một cái để trấn an mới được.

 

Anh ấy vừa hôn tôi vừa đứng dậy.

 

Rồi bế tôi vào phòng nghỉ của tổng giám đốc.

 

Lần triền miên này so với lần trước kịch liệt hơn nhiều.

 

Dường như còn đang tìm kiếm dấu vết gì đó trên người tôi.

 

Anh ấy kiên nhẫn hôn khắp nơi, phác họa một cách cuồng nhiệt.

 

Để lại trên cổ tôi những vết đỏ sẫm.

 

Như muốn thể hiện điều gì đó.

 

Đúng là sẹo lành quên đau, tôi bị anh ấy trêu chọc đến mê mẩn: “Em muốn nữa…”

 

Nhưng lại bị anh ấy giữ chặt đôi tay không an phận: “Ngoan, lần sau nhé em.”

 

Đồ vật nhỏ đáng ghét này!

 

Thế mà lại học được cách làm người ta thèm thuồng?

 

12

 

Lúc mặc quần áo.

 

Tôi nhờ anh ấy: “Chúng ta tạm thời đừng công khai có được không? Còn đang hợp tác, em không muốn bị người ta bàn tán.”

 

Người đàn ông cúi đầu, lặng lẽ thắt cà vạt, ánh sáng trong phòng nghỉ lờ mờ, không nhìn rõ vẻ mặt anh ấy.

 

“Lần sau em lật thẻ bài của anh là khi nào?”

 

Tôi: “!”

 

Anh Đàm ít nói cười.

 

Mà cũng biết chơi trò trừu tượng rồi cơ đấy?

 

Tôi hôn lên má anh ấy, “Cho em chút thời gian, đợi em xử lý xong những chuyện bên ngoài, em nhất định sẽ trở về bên anh.”

 

“Chuyện gì?”

 

Cũng không thể vào lúc lãng mạn thế này.

 

Mà lại đi nói về chuyện bệnh trĩ của bố tôi được.

 

Mất hứng quá.

 

Hơn nữa, mỗi tối tôi đều đến những nơi như KTV làm việc.

 

Có phải sẽ mất điểm ấn tượng lắm không?

 

Tôi nói qua loa: “Chuyện gia đình thôi.”

 

Đàm Độ Tầm sáng mắt lên, giống như đang nhen nhóm một tia hy vọng nào đó, “Bao lâu?”

 

Tôi nhẩm tính.

 

Chắc chắn không thể để bố tôi vừa xuất viện đã đi làm ngay được.

 

Về nhà ít nhất cũng phải nằm nghỉ hai ngày.

 

“Chậm nhất là không quá ba ngày.”

 

Anh ấy vui vẻ gật đầu: “Được, anh đợi em.”

 

13

 

Tôi cảm thấy cái KTV này không thể làm nữa rồi.

 

Nếu còn làm nữa chắc tổ phòng chống tệ nạn sẽ đến tóm tôi mất.

 

Hai mươi tám cậu em đẹp trai này, mỗi người một vẻ.

 

Thư sinh phe phẩy quạt giấy phong cách cổ trang.

 

Bác sĩ áo choàng trắng dịu dàng bắt mạch.

 

Coser ở Thung lũng Hoan lạc áp sát sờ mặt.

 

Trai sáu múi khui nắp chai.

 

 

Mấy người này ai cũng “cháy” quá mức rồi.

 

Tan ca.

 

Tôi gọi cậu em họ “quậy” nhất ra.

 

Chuyển cho cậu ấy một vạn, “Đây là tiền công hôm trước.”

 

Cậu ấy kích động vừa hôn vừa ôm, “Ngày mai chị nhớ đến lượt em nhé? Em làm được hai tiếng cơ!”

 

“Đến nhiều thì ngán, vài ngày nữa rồi tính.”

 

Cậu ấy vẫn quyến luyến không rời, “Chị chê em không đủ ‘nhiệt’ à?”

 

Không phải.

 

Em làm tốt quá rồi.

 

Tiếc là chỗ của tôi là KTV.

 

Không thể để sinh viên tài năng của Bắc Vũ phải làm những việc mờ ám ở chốn ăn chơi này.

 

Tôi vỗ nhẹ lên má cậu ấy, “Không, em ‘nhiệt’ quá, chị sợ phạm pháp.”

 

Em họ nghe xong, đường kiếm tiền bị cắt đứt, lập tức nằm lăn ra đất.

 

Ôm chặt lấy chân tôi, khổ sở cầu xin, “Chị ơi em sai rồi! Sau này em nhất định sẽ sửa đổi! Chị cho em thêm một cơ hội nữa có được không!”

 

Tôi rút chân ra, còn tiện thể đá cậu ấy một cái, “Cút!”

 

Về đến nhà thì nhận được tin nhắn của Đàm Độ Tầm: [Vợ vất vả rồi, em làm tốt lắm. Yêu em!]

 

Tôi: ?

 

14

 

Sức khỏe của bố tôi đã hồi phục gần như hoàn toàn.

 

Qua hôm nay.

 

Tôi không cần phải trông coi KTV nữa.

 

Tan làm.

 

Tôi mời tất cả các em trai đi ăn khuya.

 

Cảm ơn mọi người đã giúp đỡ trong thời gian qua.

 

Trừ đi chi phí.

 

Chia cho mỗi người ba vạn.

 

Sau đó, tôi dùng giọng hài hước để xoa dịu nỗi buồn, “Duyên phận của chúng ta đến đây là hết, mọi người giải tán đi.”

 

Em trai ruột của tôi là người đầu tiên đứng dậy, “Chị không cần chúng em nữa sao?”

 

Tôi lắc đầu.

 

Từng người một, “nhiệt” như thế, ai mà dám cần?

 

Em họ trả lại tiền cho tôi: “Chị, em không cần tiền.”

 

Một đứa em khác cũng phụ họa: “Em cũng không cần tiền của chị.”

 

Thế là cả đám em đều nói: “Chúng ta là người một nhà, sao có thể lấy tiền của chị chứ?”

 

Mắt tôi đỏ hoe: “Không được, các em không nhận, chị áy náy lắm…”

 

“Chị coi bọn em là người ngoài sao?”

 

“Chị tốt với bọn em như vậy, đây đều là những việc em trai nên làm.”

 

“Sau này chị có cần gì cứ nói, bọn em không ngại xông pha khói lửa!”

 

Tôi vừa lau nước mắt vừa đứng dậy, xoa những cái đầu nhỏ đáng yêu của chúng: “Các em ngoan, chị thật sự không nỡ xa các em…”

 

“Hu hu, em cũng vậy!”

 

“Không muốn xa chị!”

 

“Chị ơi, khoảng thời gian này mọi người ở bên nhau thật sự rất vui.”

 

“Mong rằng sau này còn có cơ hội như vậy!”

 

 

Khúc nhạc kết thúc, mọi người tản ra.

 

Tôi chui vào chiếc Rolls-Royce của Đàm Độ Tầm, tâm trạng vẫn còn rất xúc động.

 

“Bảo bối, em buồn quá…”

 

Anh ấy nhìn tôi đầy vẻ xót xa: “Anh biết, tối nay anh nhất định sẽ an ủi em thật tốt.”

 

Tôi: ?

 

15

 

Vừa đến cửa nhà anh ấy.

 

Chúng tôi đã cuồng nhiệt hôn nhau.

 

Người đàn ông cởi áo sơ mi.

 

Kéo tay tôi.

 

Dùng đầu ngón tay lướt trên cơ bụng săn chắc.

 

Tôi không kìm được mà cảm thán: “Bảo bối, dáng anh đẹp quá.”

 

Ánh mắt anh ấy tối sầm lại: “Còn có thứ tuyệt hơn, em có muốn không?”

 

Chuyện đó còn phải hỏi sao?

 

Tôi: “Muốn!”

 

Trời ơi.

 

Anh ấy đi đâu học hỏi thế không biết?

 

Tôi trở nên tham lam vô độ.

 

Anh ấy kiên nhẫn dỗ dành: “Ngoan, biết điều một chút.”

 

Đồ nước ép.

 

Đúng là biết cách làm marketing đói khát mà.

 

16

 

Khi thức dậy, Đàm Độ Tầm đưa cho tôi một bản thỏa thuận quà tặng.

 

Nói là muốn tặng cho tôi căn hộ cao cấp mà tối qua chúng tôi đã ngủ.

 

Tôi ngây người, “Để làm gì?”

 

“Anh muốn làm chim hoàng yến của riêng em.” Anh ấy còn ân cần nói: “Sợ em không có tiền mua lồng, nên anh tự mua cho mình rồi.”

 

Còn nắm lấy tay tôi nói, “Tan làm thì về nhà sớm nhé, anh sẽ giặt giũ, cơm nước hầu hạ em.”

 

Tôi thực sự không dám tin, “Bạn trai em tốt vậy sao?”

 

Đàm Độ Tầm cuối cùng cũng nói: “Nhưng anh có một điều kiện, đừng quan tâm đến mấy đứa em trai lăng nhăng bên ngoài nữa.”

 

Nụ cười của tôi cứng đờ: “Sao anh biết em có nhiều em trai? Anh điều tra em à?”

 

Anh ấy cúi đầu, khẽ xin lỗi, “Xin lỗi em.”

 

“Họ đều là người nhà của em, đều là những đứa em có quan hệ rất tốt với em, em không thể không quan tâm đến họ được.”

 

Anh ấy hừ lạnh, “Người nhà gì chứ, chẳng lẽ mấy đứa em trai này đều có quan hệ máu mủ với em à?”

 

Tôi: “Cũng không hẳn…”

 

Gia đình tái hôn, có rất nhiều người không có quan hệ máu mủ.

 

Còn có mấy người là người nước ngoài nữa.

 

Không phải.

 

Không có quan hệ máu mủ thì tôi không thể làm bạn với người khác giới sao?

 

Tôi làu bàu: “Quan niệm cổ hủ thế, cải cách mở cửa không thông báo cho anh à…”

 

Anh ấy còn giận dỗi: “Không cởi mở bằng em!”

 

“Đàn ông gì mà hẹp hòi. Em còn định tìm cơ hội giới thiệu anh với bọn họ nữa chứ! Anh thử hòa nhập với mọi người, vui vẻ hòa thuận, chẳng phải tốt hơn sao?”

 

Anh ấy rất kháng cự: “Không tốt!”

 

“Không tốt chỗ nào?”

 

Anh ấy ấm ức vô cùng: “Em chỉ cần có một mình anh là đủ rồi, không cần nhiều em trai như vậy. Anh sẽ tốt hơn bọn họ, mọi phương diện đều sẽ cố gắng thể hiện để em hài lòng, xin em đừng quan tâm đến bọn họ nữa, được không?”

 

Tôi: “…”

 

Tính chiếm hữu mạnh đến vậy sao?

 

Sắp muộn rồi, tôi mặc quần áo vào: “Đi thôi.”

 

Đàm Độ Tầm: “Còn nhà thì sao?”

 

Tôi: “Không cần.”

 

Không ai được phép tước đi quyền mua căn nhà đầu tiên của tôi.

 

Anh ấy nhìn bản thỏa thuận bị tôi ném sang một bên, cả người như vỡ vụn.

 

Tôi không đành lòng, trước khi ra khỏi cửa liền hôn anh ấy: “Đàn ông ấy mà, phải rộng lượng một chút. Cứ coi mọi người như anh em, hòa nhập vào đại gia đình của chúng ta, có được không?”

 

Đuôi mắt người đàn ông đỏ hoe, vẻ mặt đầy nhẫn nhịn: “Tang Nghê, anh điên rồi mới để em chà đạp như vậy!”

 

Tôi: ?

 

Anh ấy cũng thích xem truyện tranh rùa đen à.

 

17

 

Để Đàm Độ Tầm sớm ngày hòa nhập với các em trai của tôi.

 

Tôi kéo anh ấy vào [Những người em trai thân yêu] .

 

Số người trong nhóm chat tăng lên thành 30.

 

Em họ tôi là người phát hiện đầu tiên: [Có người mới vào à? Chị lại nạp thêm thiếp sao?]

 

Em trai họ tôi theo trường phái trừu tượng: [Người mới vào nhóm, gửi ảnh nude trước đi!]

 

Một đám hùa theo: [Đúng vậy, đúng vậy! Có hiểu quy củ không? Mau để anh em mở mang tầm mắt cho chị!]

 

Đàm Độ Tầm: [Ảnh tám múi cơ bụng.jpg]

 

Ôi mẹ ơi!

 

Anh ấy thật thà thật.

 

Thật sự gửi ảnh à?!

 

Trong ảnh, anh ấy vẫn mặc vest, không lộ mặt.

 

Cúc áo sơ mi trắng đã mở toang, cơ bắp đẹp đẽ lộ ra không sót chút gì.

 

Tôi chảy cả nước miếng.

 

Lặng lẽ tải ảnh gốc về.

 

[Đệt! Tại hạ thua rồi.]

 

[Chỉ thấy người mới cười, nào hay người cũ khóc. Hu hu hu…]

 

[Hừ! Lấy sắc thờ người, có được mấy khi tốt?]

 

[Chắc chắn là xấu xí, đẹp trai sao lại không dám lộ mặt?]

 

[Đúng vậy! Không lộ mặt auto coi như Lý Đản!]

 

Trong nhóm, người tung kẻ hứng cũng thật không ít.

 

Cho đến khi Đàm Độ Tầm gửi một tấm ảnh lộ mặt: [Các cậu em, xin chỉ giáo nhiều.]

 

Đẹp trai đến mức mọi người im thin thít.

 

Nhóm em trai lập tức trẻ hóa.

 

Tất cả đều bị dọa thành cháu trai.

 

18

 

[Anh rể!]

 

[Chào anh rể!]

 

[Tiểu đệ tham kiến anh rể!]

 

[Anh rể vạn phúc kim an!]

 

[Quỳ lạy anh rể! Dập đầu thật mạnh!]

 

Các em trai dành cho anh ấy vinh dự cao nhất trong nhóm.

 

Nhưng Đàm Độ Tầm cũng chỉ nhàn nhạt đáp: [Đa tạ các cậu em đã ưu ái.]

 

Buổi chiều.

 

Tôi đến công ty đối tác họp.

 

Đàm Độ Tầm cho tất cả mọi người lui xuống.

 

Đè tôi lên bàn họp.

 

Người đàn ông thanh lãnh, cao ngạo, mắt đỏ hoe nhượng bộ: “Em có thể nuôi nhiều cá, nhưng anh phải là chính cung.”

 

Tôi: “…”

 

Xem ra, việc tôi cho rằng anh ấy là một người thật thà, không có hứng thú gì, là hiểu lầm lớn nhất của tôi về anh ấy.

 

Anh ấy tiếp tục trừu tượng. “Các đệ đệ quả thực khéo hiểu lòng người, còn đề cử anh một danh phận anh rể, so sánh với anh, là tầm nhìn hạn hẹp.”

 

Ta không giải: “Bọn họ gọi anh anh rể, không phải là việc nên làm sao?”

 

“Cho nên, em đồng ý cho anh làm chính cung?”

 

Tôi bị bộ dạng nghiêm trang của anh ấy chọc cười. “Ừm, ngươi là đại phòng!”

 

Anh ấy nhất thời cảm khái ngàn vạn: “Vi Tiểu Bảo yêu Song nhi

nhất. Nàng có thể để cho bảy lão bà hòa thuận ở chung, chưa từng tranh giành tình nhân.”

 

Tôi: “Cho nên?”

 

“Chúng ta mẫu mực.” Anh ấy rất chân thành nói: “Anh nên học tập nàng, hiệp lý hậu cung, hầu hạ Hoàng thượng cho tốt.”

 

Tôi mừng rỡ không ngậm miệng được, “Đêm nay trẫm sẽ lật lại thẻ bài của khanh!”

 

Kết quả là bị Đàm Độ Tầm xem như bảng hiệu.

 

Lục lạc cả đêm.

 

Lưng cũng sắp gãy.

❮ sau
tiếp ❯

Chức năng bình luận hiện chỉ có thể hoạt động sau khi bạn đăng nhập!

Đồng ý Cookie
Trang web này sử dụng Cookie để nâng cao trải nghiệm duyệt web của bạn và cung cấp các đề xuất được cá nhân hóa. Bằng cách chấp nhận để sử dụng trang web của chúng tôi