1. Home
  2. Đô Thị
  3. Chỉ Có Anh
  4. Chương 4

Chỉ Có Anh

Chương 4

❮ sau

19

 

Rạng sáng.

 

Điện thoại tôi nhận được một tin nhắn.

 

Mở ra xem thì thấy một đoạn video.

 

Em họ tôi giẫm một chân lên vỏ chuối.

 

Còn tưởng nó sắp trượt ngã.

 

Ai ngờ nó chống một tay xuống đất, lộn ngược khoe cơ bụng.

 

Em họ tôi nhắn tin: [Em xin chị đó, cho em một cơ hội đi, em trai chị rất muốn tiến bộ!]

 

Thằng nhóc này.

 

Nếm được ngon ngọt rồi.

 

Lại muốn nhảy múa khiêu gợi kiếm thêm.

 

Để thím tôi mà biết được thì không hay rồi.

 

Tôi vừa định trả lời là không được.

 

Một cánh tay to khỏe vươn tới từ bên cạnh.

 

Ôm cả tôi và điện thoại vào lòng.

 

Đàm Độ Tầm cắn vành tai tôi: “Còn sức nghĩ đến em trai khác à, hả?”

 

Tôi: “!”

 

Lại nữa?

 

Sắp gãy thật rồi!

 

20

 

Cuối tuần.

 

Mấy đứa em muốn đến nhà tôi thăm bố tôi.

 

Chủ yếu là muốn ăn chực, thèm đồ ăn mẹ kế tôi nấu.

 

Tôi cũng muốn nhân cơ hội này giới thiệu Đàm Độ Tầm với mọi người.

 

Liền hỏi anh ấy: “Ngày mai anh đến nhà em chơi nhé?”

 

Anh ấy mừng rỡ: “Em định đưa anh về ra mắt à? Cảm ơn bà xã!”

 

Tôi nói với anh ấy: “Có mấy đứa em của em cũng đi cùng.”

 

Anh ấy ngây cả người: “Em còn muốn dẫn bọn nó theo? Vào thời khắc ra mắt trang trọng như vậy, em chắc chắn muốn sỉ nhục anh thế hả?”

 

Tôi: “…”

 

Quên mất nhà anh ấy là hào môn.

 

Chẳng lẽ quy tắc khác với dân thường chúng ta sao?

 

Ra mắt gia đình thì không được dẫn theo người thân khác à?

 

Tôi khó xử nói: “Nhưng em đã hứa với bọn nó rồi, mọi chuyện đã nói cả rồi, em không muốn từ chối bọn nó, có chút không nỡ.”

 

Sắc mặt Đàm Độ Tầm hơi tái nhợt, đôi mắt đỏ hoe hỏi tôi: “Đây là gì, thử thách tính phục tùng à?”

 

Tôi: “Không nghiêm trọng thế đâu, xem anh nói kìa. Nhà chúng tôi là như vậy, sớm muộn gì anh cũng phải làm quen với bầu không khí này thôi, thoải mái một chút, hạ mình xuống, đừng nghiêm túc quá.”

 

Anh ấy vẫn không nói gì, hậm hực trừng mắt nhìn tôi.

 

Đúng là đại thiếu gia, tính khí không nhỏ.

 

Tôi hết cách: “Anh không đi thì thôi vậy.”

 

Để hôm khác tìm cơ hội gặp riêng vậy.

 

Nhưng cổ tay tôi đã bị anh nắm chặt, lực đạo không hề nhỏ: “…Anh đi!”

 

21

 

Khi tôi và Đàm Độ Tầm về đến nhà.

 

Các em trai tôi đã chơi đùa trong phòng khách.

 

Em họ giúp mẹ tôi rửa rau.

 

Em họ khác thì chỉ bố tôi lướt Douyin.

 

Em trai ruột ngậm một miếng dưa lưới, chìa mặt về phía tôi.

 

Đàm Độ Tầm kinh ngạc: “Cậu ta đang dùng miệng đút em? Trước mặt bố mẹ em sao?”

 

Tôi: “Quen rồi, bọn em hay thế lắm.”

 

Khuôn mặt Đàm Độ Tầm tràn ngập vẻ khó tin: “…”

 

Tôi cười, dùng tay nhận lấy miếng dưa, em trai tôi liền tiện tay tôi mà gặm: “Không phải, anh rể, em đang rán viên mà, không rảnh tay.”

 

Rồi quay ngoắt lại hét lớn: “Bố! Mẹ! Bạn trai của chị đến rồi!”

 

Bố mẹ tôi vội vàng đặt việc đang làm xuống, cùng các em trai ra đón.

 

“Chào cháu, bạn trai của Tang Nghê!” Bố tôi có vẻ hơi căng thẳng.

 

“Cuối cùng cũng hẹn hò rồi, cứ độc thân mãi, mẹ còn tưởng nó là les.”

 

Mẹ kế tôi đúng là… Vẫn là mẹ thôi.

 

Em họ tôi: “Bác cả, hai ta nghĩ giống nhau rồi!”

 

Em con cậu tôi: “Mợ còn sành điệu quá ha.”

 

Đàm Độ Tầm cả người như bị đơ máy, đang trong quá trình khởi động lại.

 

Hai giây sau cuối cùng cũng “khởi động” xong: “Chào hai bác ạ, cháu là bạn trai của Tang Nghê, Đàm Độ Tầm ạ.”

 

Sau đó chào hỏi em họ tôi: “Còn vị này là…”

 

Em họ tôi vội nói: “Em là đứa trong nhóm ấy, cún con thối của chị gái!”

 

Tôi giúp giới thiệu: “Đây là con trai út của thím hai em.”

 

Thái độ của Đàm Độ Tầm vô cùng thân thiện: “Chào cún con nhé.”

 

Em họ tôi: “…”

 

Tôi dứt khoát gửi thông báo vào nhóm: [Các em trai thối, phiền sửa lại tên hiển thị một chút, họ tên thật cộng thêm quan hệ họ hàng với chị, để anh rể dễ nhận người!]

 

Một lời hô hào hai mươi tám người hưởng ứng.

 

Trong khoảnh khắc.

 

Trong nhóm, các loại biệt danh mập mờ trên mạng đồng loạt đổi thành [Trương Chí Bân, con trai thứ hai của dì út], [Lưu Mãn Mãn, con trai cả của cô năm]…

 

Khóe miệng Đàm Độ Tầm không ngừng nhếch lên, có AK cũng khó mà ghìm xuống được.

 

Anh ấy cũng sửa lại tên hiển thị của mình: [Đàm Độ Tầm, anh rể.]

 

Cả nhà bắt đầu ăn cơm.

 

Em kế của tôi nói với Đàm Độ Tầm: “Ngại quá anh rể, nhà em không uống rượu, vì chị gái không thích ngửi mùi đó.”

 

Đàm Độ Tầm rất hiểu chuyện: “Anh nhớ rồi.”

 

Tôi vừa nhấc đũa lên.

 

Bốn đứa em trai đồng thời giữ bàn xoay trên bàn lại, “Mọi người đừng động đậy, chị gái muốn gắp thức ăn.”

 

Bố tôi không nhịn được nói: “Còn có khách ở đây đấy.”

 

Đàm Độ Tầm khiêm tốn đến mức khiến người ta giận sôi máu: “Đừng khách sáo, đều là người một nhà cả. Anh còn phải học hỏi các em trai nhiều, xem làm sao để hầu hạ chị ấy cho tốt.”

 

Rồi cầm đũa gắp thức ăn cho tôi.

 

Em trai ruột của tôi suýt chút nữa thì rơi lệ: “Đạt tiêu chuẩn!!”

 

22

 

Còn tưởng rằng thân phận của tôi và Đàm Độ Tầm quá khác biệt, đoạn tình cảm này sẽ không kéo dài.

 

Nên tôi tập trung vào sự nghiệp của bản thân, không dành quá nhiều tâm tư cho anh ấy..

 

Có lẽ thái độ nửa gần nửa xa, ngược lại càng khiến anh ấy say mê.

 

Hiếm khi có cơ hội ở bên nhau, anh ấy đều ra sức thể hiện, nhiệt tình đến mức khiến người ta khó lòng chống đỡ.

 

Khi tôi đi công tác xa, bận đến tận khuya, anh ấy sẽ gửi video “phúc lợi”, trêu chọc đến mức lòng người xao xuyến.

 

Sở thích lớn nhất của anh ấy là tranh giành tình cảm với hai mươi tám đứa em trai của tôi.

 

Từ việc lớn như ai sẽ phụ trách trang trí căn nhà đầu tiên của tôi.

 

Đến việc nhỏ nhặt như ai sẽ mua cho tôi ly cà phê đầu tiên của mùa thu.

 

Ngoài mặt trong tối, không ai nhường ai.

 

Đáng tiếc, dù có tranh đấu thế nào.

 

Cuối cùng người thắng vẫn là anh ấy.

 

Rất thích xem đàn ông cạnh tranh vì mình.

 

Thật thú vị.

 

Đây mới là thứ mà những người phụ nữ mạnh mẽ như chúng ta nên xem.

 

Vào ngày hôn lễ.

 

Hai mươi tám cậu em trai đẹp trai của tôi đều đến làm phù rể.

 

Trong lễ đường… à không, lễ đường thành hôn của chúng tôi.

 

Khóc lóc thảm thiết như thể tôi sắp phải đi đưa tang vậy.

 

Nước mắt đầm đìa.

 

Khiến người ta thấy mà thương.

 

Thế mà còn lên cả hot search.

 

Cư dân mạng bình luận đầy mỉa mai.

 

[Chính cung của cô dâu hào môn và hai mươi tám người em trai làm của hồi môn.]

 

Tôi: “…”

 

Mấy người làm truyền thông giỏi đặt tiêu đề thật đấy.

 

Phiên ngoại nhỏ theo góc nhìn của nam chính

 

1

 

Trong giới du học sinh có một cô gái tên là Sunny rất được yêu thích.

 

Bạn bè nói cô ấy là hình mẫu lý tưởng của tôi.

 

Bảo tôi nhất định phải làm quen với cô ấy.

 

Hừ.

 

Tôi là Đàm Độ Tầm.

 

Loại phụ nữ nào mà chưa từng gặp qua?

 

Há lại vì một người cỏn con…

 

Vợ?!

 

Chết tiệt.

 

Tôi chỉ nhìn một cái đã nhận ra.

 

Đây chính là vợ yêu của tôi!

 

2

 

Cô ấy xinh đẹp mà không tự biết.

 

Ngây thơ tự nhiên, hệ chữa lành.

 

Nụ cười rạng rỡ, quan tâm đến cảm xúc của người khác.

 

Miệng lưỡi ngọt ngào, giá trị cảm xúc tràn đầy.

 

Cho người ta cảm giác thoải mái, dễ chịu.

 

Chị gái dịu dàng là chân ái!

 

3

 

Đây là lần đầu tiên tôi yêu thầm.

 

Chẳng hiểu gì cả.

 

Chỉ muốn đem những gì tốt đẹp nhất.

 

Dâng đến trước mặt cô ấy.

 

Dẫn cô ấy đi tham quan phòng vẽ riêng của tôi.

 

Cho cô ấy chiêm ngưỡng những tác phẩm nghệ thuật đắt giá của tôi.

 

Đưa cô ấy đến những buổi tiệc tối sang trọng với những nhân vật nổi tiếng.

 

Tôi cảm thấy cô ấy chắc hẳn cũng có hảo cảm với tôi.

 

Thế là gửi một tin nhắn tỏ tình.

 

Không gửi được.

 

Bên cạnh tin nhắn xuất hiện một dấu chấm than màu đỏ.

 

Tôi bị cô ấy chặn rồi.

 

4

 

Ở gần siêu thị Trung Quốc.

 

Tôi thấy cô ấy hẹn hò với một anh chàng tóc vàng mắt xanh.

 

Hai người rất thân mật.

 

Cô ấy ngọt ngào khoác tay anh ta.

 

Anh ta âu yếm hôn lên trán cô ấy.

 

Tôi: “…”

 

Thật là đường đột.

 

Tôi lại đi yêu vợ của người khác!

 

Chưa đầy hai ngày sau.

 

Ở sân bay quốc tế.

 

Lại thấy cô ấy và một cậu bé người Đan Mạch nắm tay nhau, nước mắt lưng tròng.

 

Bịn rịn chia tay.

 

Về nước đi KTV.

 

Thoáng thấy năm sáu cậu trai đẹp trai tranh giành tình cảm, gọi cô ấy là chị.

 

Nguy hiểm thật!

 

Suýt chút nữa thì thành cá trong ao của cô ấy rồi.

 

5

 

Tôi mất nửa năm mới nguôi ngoai vết thương lòng.

 

Gặp lại cô ấy ở buổi họp lớp.

 

Hừ.

 

Đồ đàn bà lăng nhăng, “nữ hoàng đại dương”.

 

Đừng hòng tôi bố thí cho cô ấy một ánh mắt.

 

Vậy mà cô ấy lại chủ động bắt chuyện với tôi: “Lâu rồi không gặp.”

 

Không gặp cô ấy thì có gì to tát.

 

Cũng chỉ mới 182 ngày 21 tiếng thôi!

 

Cô ấy còn liên tục mời rượu tôi.

 

Hừ.

 

Thân phận gì chứ?

 

Dám mời tôi sao?

 

Tưởng tôi sẽ uống à?

 

Nhưng miệng tôi: Ực ực ực!

 

Tôi cố tình giả vờ say.

 

Để thăm dò cô ấy.

 

Không ngờ cô ấy lại đưa thẳng tôi đến khách sạn.

 

Quả nhiên.

 

Cô ấy đúng là loại phụ nữ tùy tiện!

 

Tưởng tôi sẽ thích chắc?

 

Ơ, giường kìa?

 

Tôi nằm!!

 

6

 

Hu hu.

 

Vì quá…

 

Bị cô ấy chê rồi.

 

Lấy danh nghĩa bên A để tiếp cận cô ấy.

 

Ghen tuông vớ vẩn.

 

Mới phát hiện “chó nhỏ” là cậu em vợ.

 

Tôi thật đáng chết.

 

Sao có thể hiểu lầm cô ấy chứ!

 

7

 

Hôm sau trời mưa, tôi đi đón vợ tôi tan làm.

 

Phát hiện cô ấy có hẹn với người khác.

 

Đối phương là một gã nhà giàu.

 

Trẻ hơn tôi, nhưng không đẹp trai bằng.

 

Đông… Ly trà sữa đầu tiên của mùa đông?!

 

Tôi thua rồi!!

 

Thư ký hỏi: “Tổng giám đốc Đàm, có cần tôi cho người điều tra cô ấy không?”

 

“Chưa được sự cho phép của người khác mà tự ý điều tra thông tin cá nhân, là rất vô duyên, biết không?”

 

Tôi lạnh nhạt duy trì hình tượng tổng tài bá đạo: “Không cần.”

 

Nhỡ đâu các người lại điều tra ra chuyện gì đó.

 

Thì sau này tổng tài đây làm sao có thể mặt dày làm kẻ thứ ba… thứ bảy, thứ tám nữa?

 

8

 

Tôi đã đánh giá thấp cô ấy.

 

Thì ra tôi không phải là tiểu tam.

 

Mà là tiểu hai mươi chín.

 

Khi vợ tôi đến công ty họp.

 

Tôi liếc mắt nhìn.

 

Thấy trên màn hình điện thoại của cô ấy.

 

Có một nhóm chat tên là [Những người em trai thân yêu], số lượng: 29.

 

9

 

Đợi cô ấy tan làm.

 

Tôi lén đi theo.

 

Vợ tôi có sức hút cá nhân mạnh đến vậy sao?

 

Các em trai trong hậu cung chung sống hòa thuận, xưng huynh gọi đệ với nhau.

 

Ban ngày mỗi người một việc, tối đến KTV làm thêm.

 

Làm trai bao kiếm tiền cho vợ tôi tiêu.

 

Chết tiệt.

 

Chẳng lẽ sau này tôi cũng phải đi vào vết xe đổ của họ sao?

 

May mắn thay.

 

Nhà tôi có mỏ.

 

Có thể không cần phải đi làm trai bao.

 

10

 

Dần dần, tôi cũng thấy nhẹ nhõm.

 

Khi thân mật với cô ấy.

 

Phản ứng ngây ngô đó không lừa được ai.

 

Tuy rằng cô ấy có nhiều em trai, nhưng người từng ngủ cùng chỉ có mình tôi.

 

Ít nhất địa vị của tôi trong lòng cô ấy vẫn rất cao.

 

Đàn ông, nên biết thế nào là đủ.

 

Vợ tôi chẳng qua là người có lòng bác ái mà thôi, cô ấy có gì sai chứ?

 

Chẳng qua là muốn cho những em trai đáng thương này một mái nhà ấm áp.

 

11

 

Có một số chuyện quả nhiên vẫn phải tận mắt chứng kiến.

 

Vợ tôi có cuộc sống về đêm rất phong phú.

 

Cả đêm la cà ở những nơi ăn chơi đã đành.

 

Vậy mà còn dẫn một đám em trai ra ngoài ăn khuya!

 

“Ăn khuya” theo cả hai nghĩa.

 

Không thể không thừa nhận.

 

Người cô ấy dẫn về nhà qua đêm.

 

Đúng là một em trai rất có nhan sắc.

 

Tôi nhìn vẻ mệt mỏi của mình trong gương chiếu hậu của chiếc Rolls-Royce.

 

Không nhịn được mà tự hoài nghi bản thân.

 

Có phải đã đến lúc nên đi thẩm mỹ một chút không nhỉ.

 

12

 

Ngày hôm sau.

 

Họp với bên B.

 

Tôi quyết định cho người phụ nữ lăng nhăng này nếm mùi đau khổ.

 

Mượn việc công trả thù riêng, hành hạ cô ấy sống không bằng chết.

 

Ra lệnh trong ngành, khiến cô ấy có tìm khắp thế giới cũng không kiếm được việc!

 

Kết quả, cô ấy mới ngáp một cái.

 

Tôi liền vội vàng gọi thư ký mang cà phê cho cô ấy tỉnh táo.

 

“Bảo bối, tối qua em với em trai mệt lắm rồi phải không?”

 

“Giữ gìn sức khỏe nhé, anh sẽ đau lòng đấy.”

 

13

 

Tôi tự nhủ, không có gì to tát cả.

 

Cô ấy chẳng qua chỉ phạm phải sai lầm mà phụ nữ ai cũng mắc phải thôi.

 

Hai mươi bốn tuổi, đang là tuổi ăn chơi.

 

Lại còn độc thân, xung quanh nhiều người khác giới, khó tránh khỏi việc không kìm lòng được.

 

Chỉ cần tôi có danh phận, cô ấy sẽ biết tự kiềm chế hơn.

 

Tôi hôn khắp người cô ấy, thật tỉ mỉ, coi như là khử trùng vậy.

 

Điều đáng mừng là hình như tối qua cô ấy và em trai kia không xảy ra chuyện gì cả.

 

Còn ngây ngô đòi hỏi tôi, đáng yêu chết đi được.

 

Có vết xe đổ, tôi đâu có dễ dàng chiều theo cô ấy như vậy.

 

Người đàn ông quá dễ dãi trong lần đầu sẽ không được phụ nữ trân trọng đâu!

 

14

 

Hê hê.

 

Có được danh phận rồi.

 

Mặc dù cô ấy vẫn không muốn công khai.

 

Nhưng ít nhất đã hạ quyết tâm, phải dọn dẹp hết những “việc nhà bên ngoài” kia.

 

“Vợ à, lúc em tàn nhẫn cũng tuyệt tình thật đấy.”

 

Cậu trai xinh đẹp như vậy ôm chân cô ấy, khóc lóc thảm thiết cầu xin.

 

Vậy mà cô ấy cũng không mềm lòng, thẳng chân đạp một cái.

 

“Vợ ơi, em làm tốt lắm, anh có thể cảm nhận được tình yêu của em dành cho anh.”

 

“Yêu em!”

 

Cái đêm vợ tôi giải tán hậu cung ấy, cảnh tượng đúng là hoành tráng.

 

Kẻ nghe đau lòng, người thấy rơi lệ.

 

Tình yêu của tôi dành cho cô ấy đã đạt đến đỉnh cao.

 

Đêm đó, tôi đã trao thứ quý giá nhất của mình cho cô ấy.

 

Cô ấy chê ít.

 

Thế thì không được.

 

Vụng trộm mới thú vị, càng không trộm được lại càng hay.

 

Chúng ta phải nhìn nhận vấn đề này bằng con mắt phát triển.

 

15

 

Mọi người ơi, phá án rồi.

 

Ai mà hiểu được, em trai ruột, em trai kế, em họ, em trai họ, em kết nghĩa…

 

Rốt cuộc cô ấy có bao nhiêu là em trai tốt thế không biết?

 

Xấu hổ quá đi mất.

 

Đoạn lịch sử đen tối này, tôi phải chôn cùng xuống mồ mới được.

 

Cho

nên mới nói, mỗi nghề có chuyên môn riêng.

 

Tôi không hợp làm thám tử tư cho lắm.

 

Thôi thì cứ thành thật làm tổng tài bá đạo vậy.

 

Kết hôn rồi.

 

Cô ấy vẫn không thích để ý đến tôi lắm.

 

Ai bảo cô ấy có nhiều em trai như thế.

 

Cứ thích chiếm hết spotlight của tôi.

 

Bộ không có vợ hay gì?

 

Tôi đành phải không ngừng giới thiệu nào là thiên kim, danh viện, siêu mẫu, minh tinh…

 

Giúp từng đứa em thoát ế.

 

Tác hợp được hai mươi tám đôi lứa.

 

Ai ai cũng khen tôi là anh rể tốt nhất thiên hạ.

 

Đâu có, đâu có.

 

Đâu có đâu?

 

Chỉ là khí chất của vợ tôi cả thôi mà!

 

Hết.

 

 

 

❮ sau

Chức năng bình luận hiện chỉ có thể hoạt động sau khi bạn đăng nhập!

Đồng ý Cookie
Trang web này sử dụng Cookie để nâng cao trải nghiệm duyệt web của bạn và cung cấp các đề xuất được cá nhân hóa. Bằng cách chấp nhận để sử dụng trang web của chúng tôi