1. Home
  2. Đô Thị
  3. Chỉ Có Anh
  4. Chương 2

Chỉ Có Anh

Chương 2

❮ sau
tiếp ❯

5

 

Đến Thượng Hải tham gia buổi họp lớp, tôi bất ngờ gặp lại “Tầm”.

 

Anh ấy đã trở nên điềm tĩnh hơn, gu ăn mặc vẫn tinh tế như xưa.

 

Chỉ là ánh mắt anh ấy nhìn tôi đã trở nên thẳng thắn và trần trụi hơn.

 

Cách cả đám đông mà cứ như muốn nuốt chửng lấy tôi.

 

Nghe nói anh ấy đã từ bỏ theo đuổi nghệ thuật.

 

Bỏ bút nghiên theo nghiệp kinh doanh.

 

Tôi rất tức giận, cứ liên tục chuốc rượu anh.

 

Tức giận vì một người có tài hoa như anh ấy lại không trân trọng thiên phú của mình.

 

Chỉ vì một lời khuyên của gia đình mà dễ dàng từ bỏ lý tưởng của bản thân.

 

Kết quả là tôi chuốc anh ấy say mềm.

 

Rồi mới có người nói cho tôi biết.

 

Anh ấy chính là con trai độc nhất của nhà họ Đàm.

 

Ồ.

 

Nhà họ Đàm mà ông nội là ông trùm khai khoáng ấy hả.

 

Vậy thì không sao.

 

Tôi khóc lóc quỳ xuống: Vậy đứa nào chuốc say cháu trai của đại gia thì phải làm sao?

 

Sao tôi lại có thể gây ra chuyện lớn như vậy chứ!

 

Tự bỏ tiền túi ra thuê cho anh ấy một phòng tổng thống.

 

Nghĩ bụng thấy tôi thành ý như vậy.

 

Thì ngày mai khi anh ấy tỉnh rượu, có thể nể tình mà tha cho tôi.

 

Kết quả vừa mới đặt anh ấy lên giường.

 

Anh ấy liền nắm lấy tay tôi, đè tôi xuống dưới thân.

 

Anh ấy mơ màng hỏi tôi: “Sunny, tại sao… em không tìm anh nữa?”

 

Tôi không thể nói là do anh ấy quá giỏi giang, tôi thấy tự ti mặc cảm được.

 

Chỉ đành nói: “Không có gì, chỉ là đột nhiên em không còn hứng thú với nghệ thuật nữa.”

 

Anh ấy cụp mắt xuống, chóp mũi chạm vào chóp mũi tôi, nhẹ nhàng cọ quậy:

 

“Vậy còn anh? Em còn hứng thú với anh không?”

 

Tôi: “…”

 

Thông tin quá tải.

 

Đơ luôn rồi.

 

Thấy tôi mãi không trả lời.

 

Anh ấy thở dài đầy thất vọng:

 

“Lần đầu tiên thích một người, không ngờ lại phải kết thúc trong tiếc nuối.”

 

Ai nói thế?

 

Đầu óc tôi nóng bừng lên, liền hôn anh ấy.

 

Và rồi.

 

Mọi chuyện đã vượt ra ngoài tầm kiểm soát.

 

6

 

Sau này nghĩ lại, may mà chưa làm gì cả.

 

Đêm đó tôi bị sắc đẹp làm cho mê muội.

 

Đúng là có hơi xúc động quá rồi.

 

Lỡ như anh ấy là cao thủ tình trường thì sao?

 

Cứ quan sát anh ấy một thời gian rồi tính tiếp.

 

Hôm sau trời mưa.

 

Lúc tan làm, điện thoại reo liên tục.

 

Thì ra là nhóm [Những người em trai thân yêu] .

 

Tôi đã thêm tất cả các em trai vào nhóm.

 

Lễ Tết thì lì xì cho bọn nó.

 

Không ngờ ngày thường bọn nó cũng ồn ào.

 

Em kế tôi: “Em đang đi công tác ở tỉnh khác, ai đón chị tan làm đây?”

 

Em họ: “Em!”

 

Em họ khác: “Em ở gần công ty chị hơn.”

 

Tôi vừa định trả lời là không cần đâu.

 

Em ruột: “Các em không cần tranh sủng nữa, anh lái xe đến dưới lầu công ty chị rồi đây này.”

 

Em họ: “Bàn về tâm cơ, đương nhiên không ai bằng anh rồi.”

 

Em họ khác: “Mấy ngày không gặp, miệng lưỡi anh họ càng ngày càng sắc bén nhỉ!”

 

Em kế tôi: “Chỉ cần em ruột còn ở đây, bọn bây mãi mãi chỉ là phi tần.”

 

Em ruột: “Bọn tiện nhân các ngươi đúng là lắm chuyện!”

 

Cuối cùng tôi không nhịn được nữa: “Tất cả im ngay cho trẫm!”

 

Tan làm, tôi ra khỏi công ty.

 

Liếc mắt một cái đã thấy em trai ruột của tôi, tay cầm một ly trà sữa.

 

Đứng dựa vào chiếc xe thể thao sặc sỡ chờ tôi.

 

Em ruột: “Ly trà sữa đầu tiên của mùa đông.”

 

Tôi cười nhận lấy: “Chỉ có em là dẻo miệng.”

 

Cậu ta lợi dụng chiều cao, xoa đầu tôi: “Hôm qua chị chẳng phải nói muốn ăn lẩu sao? Em mời chị.”

 

Tôi vỗ vỗ mặt cậu ta: “Ngoan lắm!”

 

Cậu ta mở cửa xe cho tôi, còn che chắn phía trên cho đến khi tôi ngồi vào trong.

 

Không hiểu sao.

 

Tôi luôn cảm thấy sau lưng có một luồng khí lạnh.

 

Em trai ruột tôi lái xe rời đi.

 

Tôi tò mò nhìn ra phía sau.

 

Thấy một chiếc Rolls-Royce chưa từng thấy bao giờ đỗ ở dưới sảnh công ty.

 

7

 

Bố tôi bị tái phát bệnh trĩ.

 

Phải nằm viện điều trị một tuần.

 

Bố tôi sốt ruột, “Nước không thể một ngày không vua, con đến KTV trông nom giúp bố.”

 

Tôi trông nom một chút.

 

Nhưng bận quá không xuể.

 

Hết cách.

 

Tôi đành phải gọi người.

 

Trong nhóm [Những người em trai thân yêu] tôi vừa kêu gọi.

 

Hai mươi tám người hưởng ứng.

 

Gọi mấy đứa em trai đẹp mã đến.

 

Mặc đồng phục vào.

 

Trông đúng là một màn “đồng phục quyến rũ”.

 

KTV vốn đã rất bận rộn nay lại càng bận rộn hơn.

 

Khách hàng nữ rõ ràng tăng lên đáng kể.

 

Người suy sụp đầu tiên là cậu em họ đẹp trai, “Hu hu, hồi nhỏ thầy bói nói em là số hưởng, không ngờ lại phải đi làm trai phục vụ ở KTV…”

 

Kết quả.

 

Nhận được một khoản tiền boa kếch xù, hôm sau đi làm liền trở nên tích cực hẳn, “Thiếu gia đây lên ca đây!”

 

Nói nhỏ thôi, có gì mà vẻ vang?

 

8

 

Hai mươi tám đứa em trai của tôi đều rất hiểu chuyện.

 

Mỗi tối thay phiên nhau đến KTV giúp tôi.

 

Thật sự rất an ủi.

 

Tan làm đã là rạng sáng, tôi mời mọi người đi ăn khuya, coi như an ủi một chút.

 

Bọn họ rất đoàn kết, yêu thương nhau.

 

Còn cổ vũ, động viên lẫn nhau.

 

“Nhị đệ, ra ngoài làm ăn đều như vậy cả, một lần lạ, hai lần quen, ba lần là đệ sẽ thích thôi.”

 

“Nhưng mà cô ấy sờ em…”

 

“Sờ một chút thì sao? Có mất miếng thịt nào đâu.”

 

Sau đó, phong cách bắt đầu thay đổi.

 

“Sờ cậu là nể cậu rồi, đàn ông đến KTV không phải là để cho người ta sờ à?”

 

“Đến KTV mặc ít như vậy không phải là chờ được các chị đẹp để ý sao, tôi là đàn ông, chẳng lẽ không biết cậu nghĩ gì?”

 

“Có cần phải làm quá lên thế không? Toàn là mấy chị gái đáng yêu cả mà, phản ứng dữ dội vậy làm gì?”

 

“Đã đến những chỗ như này rồi, còn giả bộ cái gì nữa?”

 

Tôi: “…”

 

[Luận về sự tự tu dưỡng của thiếu gia KTV]?

 

Điện thoại di động reo lên, lại là Đàm Độ Tầm.

 

Tôi không muốn nghe điện thoại trước mặt các em.

 

Liền lặng lẽ cúp máy.

 

Em trai ruột hỏi tôi: “Ai vậy?”

 

Tôi: “Điện thoại lừa đảo.”

 

9

 

Đàm Độ Tầm gửi tin nhắn đến: [Tại sao không nghe điện thoại của tôi?]

 

Tôi: [Xin lỗi, bây giờ tôi không tiện.]

 

Đàm Độ Tầm: [Muộn thế này rồi mà em chưa ngủ à?]

 

Bị anh ấy nhắc, tôi bỗng thấy buồn ngủ kinh khủng.

 

Thế là tôi ôm lấy em họ, nói với mấy đứa em khác: “Mấy đứa về đi, tối nay chị ngủ nhà nó.”

 

Em họ tôi nép vào người tôi, làm nũng: “Hoàng thượng, sao tối nay người lại lật thẻ bài của thần thiếp vậy?”

 

Tôi sờ sờ mặt nó: “Đường quý nhân xinh đẹp nhưng lại ngu ngốc, nhà mày gần công ty, đồ ngốc.”

 

“Đáng ghét!”

 

Nó cao một mét tám, đấm tôi hai phát, suýt chút nữa thì đánh gục cả tôi.

 

10

 

Trước khi ngủ, tôi liếc nhìn điện thoại.

 

Mới phát hiện ra nãy giờ quên chưa trả lời tin nhắn.

 

Tôi vội vàng gửi cho Đàm Độ Tầm một tin: [Xin lỗi anh, lúc nãy em đang bận, có gì mai nói được không ạ? Em mệt quá.]

 

Anh ấy vậy mà vẫn chưa ngủ.

 

Trả lời tin nhắn rất ngập ngừng.

 

Dòng chữ “đang nhập” cứ hiện mãi.

 

Một lúc lâu sau mới gửi đến bốn chữ: [Em nhớ giữ gìn sức khỏe.]

 

Ngủ không đủ giấc.

 

Sáng nay đến công ty đối tác họp.

 

Tôi cứ lén lút ngáp suố

t.

 

Đàm Độ Tầm cũng thật chu đáo.

 

Bảo thư ký pha cho tôi một ly cà phê.

 

Tan họp.

 

Thư ký bảo tôi lên phòng tổng giám đốc trên tầng thượng.

 

Vừa nhìn thấy tôi.

 

Vẻ mặt Đàm Độ Tầm rất kìm nén, ấm ức đến mức đuôi mắt đỏ hoe:

 

“Tang Nghê, sao em cứ trốn tránh anh vậy?”

 

❮ sau
tiếp ❯

Chức năng bình luận hiện chỉ có thể hoạt động sau khi bạn đăng nhập!

Đồng ý Cookie
Trang web này sử dụng Cookie để nâng cao trải nghiệm duyệt web của bạn và cung cấp các đề xuất được cá nhân hóa. Bằng cách chấp nhận để sử dụng trang web của chúng tôi